Chương 844 Bọn họ không có lý do phải chết

🎧 Đang phát: Chương 844

Chuyện này có chút liên quan đến thuyết huyết thống, nhưng sâu xa hơn là sự căm ghét bẩm sinh của xã hội loài người đối với những điều không chắc chắn.Hứa Nhạc nhớ lại lời Hoài Thảo Thi từng nói, khẽ cười giễu.
Xã hội loài người ghét sự phản bội vì nó gây ra cảm giác bất an tột độ.Bị đồng đội bắn lén sau lưng là điều khó phòng bị nhất.Vì vậy, dù ở Liên Bang hay Đế Quốc, kẻ phản bội luôn bị trừng phạt nặng nhất.Như Mộc Ân chẳng hạn.Nhưng Hứa Nhạc lại khác.
Hứa Nhạc mang dòng máu cao quý của Bạch Cận Hoài Thị.Việc hắn từ anh hùng Liên Bang trở thành Thái tử Đế Quốc, nhiều người Liên Bang không coi đó là phản bội, mà là sự sắp đặt nghiệt ngã của số phận.Còn ở Đế Quốc, không ai dám nhắc đến việc Hứa Nhạc từng giết bao nhiêu thanh niên Đế Quốc, thậm chí ám sát cả Hoàng tộc.
Nếu Hứa Nhạc là người bình thường, việc hắn phản bội Đế Quốc rồi trơ tráo phản bội Liên Bang đã khiến hắn chết chìm trong làn sóng phẫn nộ của hàng tỷ người.Nghĩ vậy, Hứa Nhạc phần nào hiểu và thông cảm cho sự lựa chọn bất đắc dĩ của Mộc Ân.
Dưới gốc cây lớn ven đường, trước khi chia tay, Mộc Ân hỏi:
– Cậu có dự định gì không?
– Tôi từng nói với một người, giờ tôi không còn lựa chọn nào khác, chỉ mong hai bên đình chiến.Chuyện này chẳng liên quan gì đến đạo đức hay nhân đạo.Ví như, cuộc chiến này với tôi như cha mẹ cầm dao chém nhau.Tôi là con, biết làm gì hơn?
– Cũng phải.Đó là lựa chọn tự nhiên thôi.
Mộc Ân vỗ vai Hứa Nhạc, suy nghĩ rồi nói:
– Tôi có thể sẽ về Tổ chức.Có lẽ sẽ cần dùng đến danh nghĩa của cậu.
– Ông định về Tổ chức?
Hứa Nhạc cau mày:
– Ai cũng biết ông là phản đồ, làm sao về được?
– Đường Chí Trung và Tề Đại Binh đều chết rồi.Chắc cậu đoán được, mọi người trong Tổ chức sẽ đổ tội cho cậu.Nhiệm vụ của tôi là mang bằng chứng do Bộ Tình Báo Hoàng gia cung cấp, vạch trần bộ mặt thật của Tề Đại Binh.
– Bằng chứng do Bộ Tình Báo Hoàng gia đưa ra, ai tin?
– Chứng cứ chỉ cần khi cần tin thì sẽ có người tin.Một tổ chức phản loạn đang chia rẽ, bị dân chúng quay lưng, việc sống sót là ưu tiên hàng đầu.Nếu chứng cứ giúp họ sống sót, họ sẽ tin!
– Nói rõ hơn được không?
– Tôi dưới sự chỉ huy trực tiếp của Điện hạ, đại diện lãnh đạo Tổ chức Bình dân Phản kháng, hợp tác lâm thời với Hoàng thất, thành lập chiến tuyến đoàn kết chống lại Liên Bang!
Mộc Ân nói:
– Tôi tin phần lớn đồng chí trong Tổ chức sẽ đồng ý với giải pháp này!
Hứa Nhạc lắc đầu:
– Tổ chức Bình dân Phản kháng hận nhất Quận vương Tạp Đốn đã chết và Công chúa Hoài Thảo Thi, người đứng đầu Bộ Tình Báo Hoàng gia.Họ không đời nào hợp tác với bà ta.
– Điện hạ tôi nói không phải Công chúa Hoài Thảo Thi…
Mộc Ân cười:
– Mà là Thái tử Hứa Nhạc cậu!
***
Bàn tay mạnh mẽ giữ chắc quả táo, tay kia khéo léo gọt vỏ.Hứa Nhạc có thể sửa chữa vi mạch tinh vi bằng mắt thường, gọt táo quá dễ dàng.Chẳng mấy chốc, lớp vỏ mỏng đã tách ra, Hứa Nhạc đưa quả táo trắng nõn cho bác gái Tô San.
Bác gái Tô San mỉm cười lắc đầu, vẻ mặt vẫn còn lo âu, nhìn Hứa Nhạc hỏi:
– Tiểu tử kia, rốt cuộc mày là ai?
Hứa Nhạc không biết trả lời thế nào.Dù năm xưa ở tiểu viện tị nạn hay lần này trở về, bác gái Tô San đều nhận ra sự khó xử của hắn, nên ít khi hỏi chuyện này.
Hắn có thể nói thật thân phận của mình, tin rằng bác gái sẽ không đối xử khác đi, nhưng nghĩ đến tình trạng sức khỏe của bà, hắn không muốn bà chịu thêm cú sốc nào.
Nhớ lại kết quả khám bệnh của bác sĩ, Hứa Nhạc chùng xuống.Hội đồng bác sĩ đưa ra kết luận không mấy khả quan.Tiểu thư khuê các năm nào, giờ thành bà thím chanh chua ở chợ đen, sau cuộc đời thăng trầm là bao gian khổ.Nhất là những đau đớn hồi đầu năm, đã tổn hại lớn đến cơ thể bác gái Tô San.Giờ thêm bệnh phong hàn và lo lắng, mọi thứ bộc phát cùng lúc.Tuy không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng cần tĩnh dưỡng lâu dài…
– Tôi làm việc trong Bộ Tình Báo Hoàng gia.Ừm! Xem như là quan lớn đấy!
Hứa Nhạc cười:
– Bọn bắt cóc ngài muốn dùng ngài để uy hiếp tôi.Liên lụy đến ngài, là lỗi của tôi! Xin lỗi!
– Mày xin lỗi tao bao nhiêu lần rồi đấy!
Bác gái Tô San liếc mái tóc đen nhuộm nâu hạt dẻ của Hứa Nhạc, ho khan rồi quan tâm:
– Trong cung không điều tra ra mày à? Tóc tai thế này phải nhuộm cẩn thận đấy! Để người khác thấy thì nguy.
– Tôi đâu phải tội phạm, sợ gì chứ?
Hứa Nhạc vuốt tóc:
– Tôi nhuộm tóc cho tiện làm việc thôi.
Bác gái Tô San thở dài:
– Tiểu tử mày vẫn dối người ta.Đây là Bệnh viện Hoàng gia Đế Quốc Đệ nhị.Nếu mày chỉ là quan viên bình thường, sao tao được vào đây nằm?
– Ngài biết rồi à?
Hứa Nhạc ngượng ngùng.
– Đừng quên, trước đây tao cũng là tiểu thư khuê các đấy! Tuy không có tư cách khám bệnh ở Bệnh viện Hoàng gia, nhưng tao từng theo cha mẹ đến thăm bệnh các đại quý tộc.Đến giờ tao vẫn nhớ khu mai lâm xinh đẹp sau núi…
Bác gái Tô San cười, khuôn mặt tròn trịa hiện lên ký ức ngọt ngào của thời thiếu nữ.
– Tôi đã nói, tôi có quan hệ tốt với Công chúa Điện hạ…
Hứa Nhạc cười.
Vẻ mặt bác gái Tô San chợt ảm đạm.Im lặng một lúc, bà nắm tay Hứa Nhạc:
– Bên Bảo La vẫn chưa có tin gì.Mày có cách nào hỏi giúp tao không?
Hứa Nhạc khẽ rùng mình, nhớ lại những lời nghe được hôm đó, gật đầu.
***
Tuy không phải tất cả thành viên cao tầng Đế Quốc đều biết rõ thân phận của Hứa Nhạc, nhưng với danh nghĩa Bộ Tình Báo Hoàng gia, rất nhanh đã có được đáp án gần với sự thật.Chỉ là đáp án đó không tốt chút nào.
Tiền trợ cấp của Bảo La chậm trễ vì không có chữ ký điện tử của hắn.Mà Bảo La không có chữ ký điện tử, không phải vì theo Công chúa Điện hạ tuần tra tiền tuyến, mà vì hắn đã mất tích ở tiền tuyến.
Hứa Nhạc cau mày nhìn danh sách người mất tích do Quân Bộ đưa qua, thấy cái tên được đánh dấu nổi bật ở cuối danh sách, trong đầu hiện lên khuôn mặt tươi cười của thanh niên Đế Quốc khờ dại nhiệt huyết trong tiểu viện năm nào…
Hứa Nhạc từng đi lính nhiều năm trong Quân đội Liên Bang, rất rõ cái gọi là danh sách chiến sĩ mất tích trên chiến trường thường có nghĩa là danh sách những người hy sinh.Chỉ là vì di thể của họ chưa tìm thấy, hoặc bị vũ khí hạng nặng phá hủy thành mảnh vụn hòa lẫn vào núi sông…
Vì lo lắng cho sức khỏe của bác gái Tô San, Hứa Nhạc không định nói cho bà biết tin này.Nhưng bản lĩnh nhìn mặt đoán ý người của bác gái Tô San, rèn luyện trong hoàn cảnh khó khăn của khu ổ chuột, đã phát huy tác dụng.
Bà chỉ nhìn thoáng qua vẻ mặt u sầu của Hứa Nhạc, đã ép hỏi ra chân tướng sự thật.
Bác gái Tô San thời thiếu nữ xinh đẹp, đã gặp thảm kịch gia phá nhân vong.Khi lớn hơn, huynh trưởng gia nhập Quân viễn chinh Đế Quốc, muốn lập công danh hiển hách để khôi phục gia môn, nhưng huynh trưởng ra đi không trở về.Mười mấy năm sau mới nhận được tin dữ thi thể chôn vùi nơi tha hương, cùng với một quyển nhật ký tơi tả.Sau khi lập gia đình, mua được một gian tiểu viện yên bình, thì người chồng yêu thương lại qua đời vì bạo bệnh!
Cả cuộc đời bà, mỗi khi thấy hy vọng lại rơi vào tuyệt vọng.Cuộc sống đối với bà quá bất công.Nhưng bà vẫn kiên cường.Bà nuôi con trai nhỏ tuổi, quật cường sống trong khu ổ chuột tồi tàn nhất Đế Quốc.Mãi cho đến khi bà nghe tin con trai duy nhất mất tích ở tiền tuyến!
Nỗi thống khổ và bóng tối không thể đo đếm, đánh thẳng vào tinh thần bác gái Tô San.Cơ thể bà vốn đã suy yếu, giờ càng gầy rộc.Chỉ trong hai ngày, những nếp nhăn sâu hoắm đã hiện rõ hai bên khóe mắt.Bà chỉ biết bất lực nằm bệt trên giường, nhìn bầu trời đầy khí tức cây mai ngoài cửa sổ, cả ngày ngẩn người không nói.
Hứa Nhạc vẫn im lặng ngồi bên cạnh bà.Thấy bác gái từng bước đi về phía cái chết, hắn chỉ biết nhẹ nhàng vuốt ve mặt bà, cảm nhận xúc giác gầy yếu hơn trước kia, rồi cười nói:
– Gầy đi cũng tốt, coi như giảm béo.Đợi Bảo La trở về, gặp bà mẹ xinh đẹp hấp dẫn, nhất định sẽ mừng rỡ!
Bác gái Tô San gian nan nhếch môi, xoay người nhìn Hứa Nhạc, cười, dùng giọng khàn khàn nói:
– Mấy ngày nay… vất vả cho mày rồi.Mày cũng không cần… cố gắng… chọc tao vui nữa!
– Không phải muốn chọc ngài vui…
Hứa Nhạc đứng bên giường, nhìn chằm chằm vào mặt bà:
– Ngài nhất định phải sống sót.Vì tôi sẽ ra tiền tuyến tìm hắn.Tôi cam đoan với ngài, chỉ cần hắn còn sống, dù bị bộ đội Liên Bang bắt làm tù binh, hay bị bỏ rơi trong sơn cốc, dù bị giam giữ trong địa ngục, tôi cũng sẽ mang hắn còn sống khỏe mạnh trở về đây, đưa đến trước mặt ngài.
Những lời nói của hắn bình tĩnh, nhưng lại có ý tứ hàm xúc mạnh mẽ kiên định khiến người khác không thể không tin.Giống như tảng đá trầm mặc rơi xuống đống bùn lầy, không gây ra tiếng vang kinh thiên động địa, nhưng lại tạo thành cái hố sâu khó biến mất.
Trong mắt bác gái Tô San chậm rãi xuất hiện ánh sáng, là ánh sáng của sinh mệnh.Bà dùng đôi tay run rẩy nắm lấy tay Hứa Nhạc:
– Tao hứa với mày, tao sẽ không… sẽ không chết! Nhưng mày cũng phải hứa… hứa với tao một chuyện!
– Tôi sẽ dẫn hắn an toàn trở về, ngài cứ yên tâm!
Hứa Nhạc nhẹ nhàng nói.
– Không! Tao muốn mày… hứa với tao… chính mày… đừng xảy ra chuyện gì!
***
Sáng sớm, ánh nắng vừa đánh thức vùng ngoại thành Kinh đô Thiên Kinh Tinh, Hứa Nhạc mang ba lô trên lưng, dẫn theo cô nàng Chung Yên Hoa vừa từ phủ Đại Sư Phạm ra, im lặng bước đi trong vùng điền dã.
– Hứa Nhạc ca ca, chúng ta thật sự phải đi Tinh cầu Mặc Hoa sao?
– Ừm!
– Tôi nhớ rõ ngày đó đứng trước mộ phần của a di, anh đã nói trước khi giải quyết xong vấn đề gì đó, anh sẽ không bao giờ đến đó mà?
– Đúng vậy! Đúng là anh rất nhớ nhung Liên Bang, nhưng anh lại không thể trở về đó được.Thậm chí anh cũng không thể đi thăm hỏi những người Liên Bang bên đó được.Vì anh thủy chung vẫn không tìm ra được biện pháp để giải quyết những vấn đề kia!
– Hiện tại đã tìm được rồi à?
– Có lẽ sắp rồi!
– Nhưng vẫn chưa tìm ra!
– Đúng vậy! Nhưng anh đã tìm được lý do để đi đến Tinh cầu Mặc Hoa rồi!
– Là lý do gì?
– Anh thích Bảo La, hắn ta thiện lương trong sáng.Đương nhiên hắn cũng có một bụng nhiệt huyết không hợp thời thế cho lắm, nhưng nói thế nào thì cũng là một thanh niên Đế Quốc không tệ.Cũng giống như rất nhiều thanh niên không tệ của Liên Bang vậy…
– Anh thích bác gái Tô San, bác gái là một người tốt.Những người tốt nên sống lâu trăm tuổi.Cũng giống như vô số bác gái tâm địa thiện lương bên Liên Bang vậy…
– Những người như vậy không có lý do vì chiến tranh mà chết một cách dễ dàng được!

☀️ 🌙