Đang phát: Chương 840
Tề Đại Binh bình thản nhìn Hứa Nhạc, khẽ mỉm cười, cầm chiếc khăn trắng nóng hổi đặt lên bàn, bình tĩnh nói:
– Anh đã không nghĩ đến chuyện quay về Hoàng cung, vậy thì không cần phải về nữa.Anh không thích Đế Quốc, vậy thì không cần ở Tinh vực Tả Thiên nữa!
– Hiện tại anh không thể quay về Liên Bang, nhưng Bách Mộ Đại vẫn là một nơi không tệ.Tôi tin với năng lực của anh, anh sẽ có những trải nghiệm thú vị ở thiên đường của những người mạo hiểm đó!
– Đương nhiên…
Nụ cười trên mặt hắn tắt dần, nghiêm túc nói:
– Tổ chức sẽ truy sát anh, nhưng thật lòng mà nói, người như anh như tôi không dễ bị giết vậy đâu.Hơn nữa anh còn có Công chúa Điện hạ giúp đỡ…
Hứa Nhạc im lặng lắng nghe, mắt nheo lại nhìn Tề Đại Binh, đột nhiên hỏi:
– Mi giết ông ta rồi à?
Tề Đại Binh khựng lại một chút, rồi bình tĩnh nói:
– Cách mạng là cuộc chiến một mất một còn, là bão táp chứ không phải mưa phùn.Cách mạng là sự đổi mạng lấy thành công, cái cũ mục nát chết đi, cái mới trỗi dậy, hy sinh một số ít để phát triển.
– Đừng nói vô nghĩa!
Hứa Nhạc nhìn chằm chằm vào hắn, không nói gì.
– Ta đã cho ông ta cơ hội, ta đã tỏ vẻ phẫn nộ xông vào chất vấn ông ta, nhưng ông ta phản ứng thế nào? Ông ta không hề có phản ứng gì cả.Ông ta không chấp nhận thay đổi ý tưởng hoang đường kia.Ông ta chỉ muốn đẩy anh lên ngai vàng Hoàng đế.Điều khiến ta khinh thường nhất là ông ta không hề phẫn nộ hay răn dạy ta.Chẳng phải chứng tỏ ông ta sợ hãi ta sao? Hay ông ta muốn giữ vẻ bình thản, rồi phản công ta?
Tề Đại Binh nhướn mày, mắt sắc bén, kiêu ngạo tràn ngập ý trào phúng, khinh miệt, nói:
– Chính vì ông ta quá bình tĩnh nên ta mới quyết tâm ra tay.Để thể hiện thành ý chết tiệt kia với anh, ông ta đã đuổi hết người canh gác bên ngoài.Ngay khi ông ta bước ra khỏi căn phòng này, vận mệnh của ông ta đã được định đoạt! Vận mệnh của anh cũng vậy, anh đã mang tội danh sát hại lãnh đạo cấp cao của Tổ chức!
Hứa Nhạc cụp mắt nhìn tách trà lạnh trước mặt, cùng chén trà của Đường Chí Trung.Hắn nghĩ đến dáng vẻ mệt mỏi của lão giả trước khi cửa đóng lại, nghĩ đến thi thể của ông ta đang nằm trong bóng tối, mày nhăn lại, hiểu rằng mình đã bước vào cuộc nội chiến tranh đoạt quyền lực tàn khốc, tận mắt chứng kiến một vụ mưu sát lạnh lùng!
– Tôi không nghĩ mi tàn nhẫn đến vậy, nên tôi không có sự chuẩn bị nào!
Hứa Nhạc ngẩng đầu nhìn Tề Đại Binh, hỏi:
– Nhưng vì sao mi lại làm vậy?
– Vì sao à?
Tề Đại Binh cao giọng, sắc bén hơn, cười ha ha một lúc lâu, rồi trào phúng nói:
– Anh có thể coi đây là cuộc đấu tranh chính trị đơn giản.Tổ chức Bình dân Phản kháng cần một trung tâm lãnh đạo mạnh mẽ, chứ không phải cái Ủy ban Quản lý chó má, tràn ngập những ý tưởng hèn nhát kia!
– Điều đó khác với những gì tôi nghĩ về các người!
Hứa Nhạc nhìn thẳng vào mắt Tề Đại Binh, nghiêm túc nói:
– Dùng phương thức tập quyền quân chủ để đối kháng với sự thống trị tập quyền quân chủ của Hoàng triều Đế Quốc? Dùng phương thức dối trá để đối kháng với sự dối trá? Tôi rất ghét điều đó, và tôi tin những gì mi muốn không chỉ có thế!
Tề Đại Binh im lặng một lúc lâu, bực bội ném chiếc khăn ướt về phía góc bàn, cau mày nói:
– Đương nhiên, tôi muốn nhiều hơn thế.Anh hẳn là đã quên một chuyện, mà rất nhiều người trong tổ chức đã cố tình quên đi!
Hắn ngẩng đầu nhìn Hứa Nhạc, cười tự giễu, nói:
– Bản thân tôi cũng mang họ Hoài, tôi cũng là con cháu chi thứ của Hoàng tộc Bạch Cận Hoài Thị!
– Cho nên?
Hứa Nhạc nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đạm mạc đối diện, tiếp tục hỏi.
– Chiến tranh trên Tinh cầu Mặc Hoa đang diễn ra rất ác liệt.Đạn không có mắt, không phân biệt giai cấp.Hoàng tộc hay dân đen cũng như nhau.Theo tôi, Hoài Thảo Thi chết dưới đạn của Quân đội Liên Bang là rất có thể.
– Chỉ cần Công chúa Điện hạ chết, Bạo quân trong Hoàng cung sẽ tuyệt hậu.Lúc đó, tôi có sự ủng hộ của Tổ chức Bình dân Phản kháng, chứng minh huyết thống Hoàng tộc của mình với vũ trụ, liên hệ với các quan chức quan trọng của các Bộ, ngành… Chỉ cần tôi vung tay lên, dân chúng hay quý tộc cũng không có lựa chọn nào khác ngoài việc đề cử tôi làm Hoàng đế Đế Quốc!
Tề Đại Binh lạnh lùng, nói chuyện với Hứa Nhạc như đang tự thuật kế hoạch tương lai, mặt mày hờ hững, nhưng trong mắt lại có ngọn lửa vô hình thiêu đốt.
– Năm đó lão sư đã bồi dưỡng tôi, Lĩnh tụ Ốc Tư đã xem trọng tôi, chọn tôi làm người kế nghiệp của Tổ chức, thật ra có liên quan đến thân phận Hoàng tộc của tôi.Tôi thậm chí còn cho rằng, khi tôi còn là một đứa bé, họ đã lên kế hoạch như vậy cho cuộc đời tôi, và tôi rất thích thú khi đón nhận nó.
Tề Đại Binh trở nên lạnh lùng, nhìn chằm chằm vào Hứa Nhạc, âm trầm nói:
– Nhưng năm đó, khi anh lần đầu tiên xuất hiện tại Thiên Kinh Tinh với thân phận đào phạm Liên Bang, khi anh bị nhốt trong phủ Đại Sư Phạm, vị lão sư đã không liên lạc với tôi từ sau lần chia tay năm đó, lại không tiếc để tôi bại lộ thân phận, cũng phải cứu anh! Cái lão già hồ đồ Ốc Tư kia thậm chí còn đặt toàn bộ tiền đồ sự nghiệp của Tổ chức Bình dân Phản kháng lên người anh, không tiếc mang tội danh phản quốc cũng muốn hợp tác với Liên Bang!
– Đến bây giờ, anh lại trở thành người thừa kế duy nhất của Đế Quốc! Chỉ một đêm thôi, tất cả những kế hoạch tốt đẹp của tôi đều bị thay đổi.Đường Chí Trung đã chết, còn có những lão đầu già nua cổ hủ ngoan cố trong Ủy ban Quản lý kia đều cho rằng cơ hội đã đến, họ đã đồng ý chọn anh!
– Vì sao? Anh hỏi tôi vì sao tôi lại làm vậy? Tôi cũng muốn hỏi anh vì sao, vì sao anh lại xuất hiện trước mặt tôi? Nếu vận mệnh đã chọn anh rồi, vậy thì tôi sẽ thế nào? Vì sao trên người anh lại chảy dòng máu dơ bẩn như vậy? Vì sao khi tôi đã chấp nhận cái loại an bài vận mệnh này rồi, thì anh lại phải xuất hiện, cướp hết mọi thứ tôi có trong tay?
Tề Đại Binh đột nhiên đứng dậy, mắt sắc bén lan tràn nhiệt hỏa điên cuồng, gắt gao nhìn Hứa Nhạc, phẫn nộ rít gào hỏi.
– Chế độ Cộng hòa Quân chủ Lập hiến cần một người là Hoàng đế sao? Vậy thì tôi cũng có thể đảm nhiệm vị trí đó! Tôi cũng chính là họ Hoài!
Hứa Nhạc nhìn chằm chằm vào Tề Đại Binh, như nhìn một gã điên, rồi nhàn nhạt nói:
– Mi hiện tại đã là một người điên.Mi muốn lật đổ nền thống trị của Hoàng đế, kết quả lại muốn chính mình lên làm Hoàng đế, vậy thì ý chí cách mạng của mi ở đâu? Sự tẩy lễ của mi ở đâu? Cuồng phong bão táp của mi ở đâu? Sự tiến hóa của mi ở đâu?
– Thế nào? Chẳng lẽ ta làm như vậy không được sao?
Tề Đại Binh trào phúng nhìn Hứa Nhạc, buông tay ra, hỏi ngược lại.
Hứa Nhạc trầm mặc một lát, nói thẳng:
– Chỉ cần ta còn sống, đương nhiên là không được! Một người như mi, đừng nói là lên làm Hoàng đế, cho dù để mi tiếp tục sống sót, nghĩ đến chuyện cùng với mi ngẩng đầu lên nhìn một bầu trời, ta liền cảm thấy ghê tởm rồi.
– Quả nhiên là đại nghĩa lẫm liệt!
Tề Đại Binh cười chế nhạo hắn, trào phúng nói:
– Thế nhưng mi có thể làm gì? Mi tuyệt đối không dám giết ta, mi càng đại nghĩa lẫm liệt, mi sẽ càng không dám ra tay giết ta! Cái mụ phụ nhân béo kia có đáng để mi buông tha ngôi vị Hoàng đế hay không, thì để hoàn thành việc sắm vai một kẻ đại nghĩa lẫm liệt mà từ trước đến giờ mi vẫn luôn giả tạo, mi cũng chỉ có thể làm theo lời ta nói thôi!
– Đương nhiên…
Tề Đại Binh dang rộng hai tay, lạnh lùng nói:
– Ta sẽ không ngu xuẩn đến mức dùng tính mạng của cái mụ phụ nhân béo kia để uy hiếp mi tự sát, ta chỉ yêu cầu mi rời đi mà thôi, vĩnh viễn cũng không bao giờ được nhắc đến nội dung cuộc đàm luận ngày hôm nay!
Hứa Nhạc im lặng ngồi yên bên cạnh bàn, không có ý đứng dậy, cũng không nói chuyện.
Tề Đại Binh khẽ nhíu mày, giơ tay lên, chỉ về phía cánh cửa sổ đang sắp sửa đón ánh hoàng hôn phía Tây, nói:
– Ta cho mi một cơ hội cuối cùng, từ nơi này nhảy xuống, rồi rời khỏi Đế Quốc ngay lập tức, ta sẽ thả người!
Hứa Nhạc ngẩng đầu lên, nheo mắt nhìn thẳng vào mặt hắn, nói:
– Ta cho mi một cơ hội cuối cùng, thả người ngay lập tức, rồi thả hết những người còn lại trong tòa nhà này, ta có thể không tham gia vào cuộc đấu tranh chính trị bên trong tổ chức của các người!
Tề Đại Binh nhìn Hứa Nhạc như nhìn người si nói dại, trào phúng lạnh lùng nói:
– Mi nên nhận thức rõ ràng lại một chút.Hiện tại chỉ có ta mới có tư cách uy hiếp mi, chứ mi không có bất cứ thủ đoạn nào có thể uy hiếp được ta cả!
Hai vai của Hứa Nhạc hơi trĩu xuống, bàn tay từ đầu đến giờ vẫn luôn cầm tách trà lạnh lẽo, lúc này chậm rãi buông nhẹ tách trà xuống mặt bàn, lòng bàn tay úp xuống mặt bàn, nhìn chằm chằm vào Tề Đại Binh, nói:
– Ta chính là đang muốn dùng sinh mệnh của mi để uy hiếp mi! Hơn nữa, ta muốn nói cho mi biết một chuyện thực tế mà trên thế giới này vốn dĩ có rất ít người biết được.Đó chính là từ nhỏ đến lớn, ta cũng không bao giờ chịu để cho bất luận kẻ nào uy hiếp ta!
Tề Đại Binh đột nhiên cảm thấy bầu không khí im lặng trầm mặc trong phòng chợt trở nên nặng nề.Rất rõ ràng là đám thuộc cấp thân tín nhất của mình đã hoàn toàn khống chế cả tòa nhà này rồi, hẳn là không có bất cứ kẻ nào có thể quấy rầy buổi đàm phán ở nơi này.Hắn khẽ nhíu mày, nói:
– Con người chỉ cần còn sống, sẽ luôn có thể bị uy hiếp.Bởi vì cuối cùng họ cũng sẽ phải để ý đến một vài người nào đó, hoặc một vài sự tình nào đó!
– Nhưng ta từ nhỏ đến lớn vẫn luôn cự tuyệt đặt bản thân mình vào trong loại tình cảnh này!
Hứa Nhạc lạnh lùng hồi đáp:
– Mi căn bản không biết rằng cả cuộc đời này của ta đã từng vất vả đến thế nào đâu.Nếu mỗi lần đối diện với uy hiếp ta cũng đều cúi đầu chấp nhận, vậy thì ta sớm đã chết không biết bao nhiêu lần rồi.Tất cả những gã địch nhân bên trong Liên Bang cũng đều biết rất rõ ràng điểm này.Cho nên bọn chúng cho tới bây giờ cũng đều chưa từng bao giờ có hy vọng xa vời là sẽ dùng đám bạn bè thân nhân của ta để mà uy hiếp ta! Bởi vì một khi bọn chúng đối phó với ta thất bại, vậy thì bọn họ sẽ gặp phải một đối thủ cực kỳ đáng sợ…
Thanh âm của hắn cực kỳ bình tĩnh, như đang tự thuật một sự thật tầm thường.Thế nhưng ánh mắt của Tề Đại Binh đột nhiên trở nên cực kỳ cảnh giác, bởi vì hắn đã nghe ra trong giọng nói của Hứa Nhạc ẩn chứa một ý chí không thể nào lay động nổi.
Những ý chí cường hãn luôn đến từ những sự thật phi thường cường hãn.Năm đó khi còn ở Liên Bang, vị phu nhân kia ở sau hậu sơn núi Mạc Sầu đã từng có ý định muốn dùng Lý Duy để uy hiếp Hứa Nhạc.Hứa Nhạc ở trên Quảng trường Hiến Chương hút thuốc, ngồi giữa tuyết trắng mà khổ não suy ngẫm suốt một đêm dài, cuối cùng sau khi nhờ cậy Chung phu nhân hóa giải đi cục diện khó khăn kia, hắn đã lẻn đến Tinh cầu S2 ra tay giết chết Mạch Đức Lâm, hoàn toàn hủy hoại đi bố cục mà Thai phu nhân đã trù tính không biết bao lâu.Mà trong suốt quãng thời gian sau đó cho đến nay, hắn chưa từng nghĩ đến việc chấp nhận bất cứ sự uy hiếp của bất cứ ai!
Chỉ cần bị đám đại nhân vật kia thành công uy hiếp một lần, thân nhân, bạn bè, người yêu thương của hắn sẽ không ngừng lâm vào những nguy hiểm liên miên không dứt.Hứa Nhạc tuyệt đối không bao giờ chấp nhận tình huống đó xảy ra.Cho nên hắn mới dùng phương thức này để biểu đạt thái độ của mình.
Bắt đầu từ sau sự kiện tại Tinh cầu S2, tất cả các địch nhân của hắn, bao gồm cả Tổng thống Mạt Bố Nhĩ, trước khi muốn hành động đối phó với hắn, hoặc những nhân vật ít nhiều có liên hệ với hắn, cũng đều phải suy đi nghĩ lại thật lâu, đều phải thừa nhận những áp lực tâm lý phi thường lớn.
– Những chuyện mi đang làm, kỳ thật trước kia Hoài Thảo Thi đã từng làm rồi.Năm xưa khi ta cùng nàng ấy bị nhốt chung trong phủ Đại Sư Phạm, nàng ta đã từng muốn dùng bác gái Tô San để uy hiếp ta, buộc ta phải đầu hàng.Nhưng ta không đáp ứng, và nàng ta sau đó cũng không dám tiến thêm một bước nữa, ra tay đối phó với bác gái.Mi có biết vì sao không?
– Bởi vì ta đã từng nói với nàng ta một lời, bởi vì cuộc đời này của ta ghét nhất là bị người khác ép buộc phải làm một chuyện gì đó mà ta không muốn.Một khi mi đã đẩy ta vào tuyệt cảnh, vậy thì ta sẽ biến thành một con chó, một con chó điên thật sự!
Hứa Nhạc từ trên ghế đứng thẳng dậy, vẻ mặt không chút biểu tình nhìn chằm chằm vào Tề Đại Binh, lạnh nhạt nói:
– Ngày hôm nay ta đứng trước mặt mi lặp lại một lần nữa, nếu mi dám có ý định làm tổn thương đến bác gái, vậy thì ta sẽ biến thành một con chó, một con chó hung tợn, miệng không ngừng chảy nước miếng, giương mắt nhìn chằm chằm vào hai chân của mi, không tiếc hết thảy mọi hậu quả, mọi trả giá cũng muốn nhảy lên, hung hăng cắn vài cái, cắn khiến cho cả người mi tràn ngập vết thương, không nơi nào bỏ qua, toàn thân bị hư thối mà chết!
