Đang phát: Chương 839
Lệnh Hồ lão tổ biến sắc, vội vã rót linh lực vào Ngọc Như Ý, tạo thành một vòng bảo hộ kiên cố gấp bội.Đồng thời, lão há miệng phun ra một tiểu ấn hình vuông, hóa thành một đạo lục quang, trực diện nghênh chiến.
“Ầm!” Nam Lũng Hầu cười lạnh, không chút do dự tung một quyền lên ngọc ấn.
Hắc mang và lục quang giao tranh, nhưng hắc khí hung mãnh nghiền nát lục quang.Ngọc ấn kêu “Vù” một tiếng, bắn ngược về phía Lệnh Hồ lão tổ.
Lão kinh hãi, vội vàng kết ấn, liên tục thi triển pháp quyết, mới khiến ngọc ấn dừng lại trước vòng bảo hộ.
Chỉ một thoáng trì hoãn, nắm đấm đen kịt quỷ dị đã xuất hiện trước vòng bảo hộ, hung hăng giáng xuống.
Vòng bảo hộ rung chuyển dữ dội, Lệnh Hồ lão tổ cảm thấy một áp lực kinh hoàng truyền đến, cả người cùng quang tráo bị hất văng đi.Lão quái vật sống gần ngàn năm kinh nghiệm phong phú, trong lúc bị hất bay, tay áo bào rung lên, một đạo hỏa hồng phi đao xé gió, chém thẳng về phía Nam Lũng Hầu.
Khuôn mặt Nam Lũng Hầu tràn ngập hắc khí, nhe răng cười quái dị.
Phi đao hóa thành một đạo kinh hồng bay đến đỉnh đầu, hắn không hề né tránh, ngược lại đột nhiên hít một hơi, há miệng phun ra một đoàn hắc hồng sắc ma diễm lên phi đao.
Phi đao vừa chạm vào hắc hồng hỏa diễm, lập tức bị ma diễm bao vây.Linh quang đỏ rực trên phi đao chỉ kịp gào thét vài tiếng rồi bị cắn nuốt sạch sẽ, biến thành một khối sắt vụn rơi xuống.
Lệnh Hồ lão tổ kinh hãi tột độ.
Phi đao kia thoạt nhìn bình thường, nhưng thực chất là bảo vật phá tà nổi danh trong giới tu tiên Thiên Nam, có hiệu quả khắc chế tà mị tà linh.Lão vốn định thừa lúc đối phương sơ hở mà ra tay, không ngờ lại bị hóa giải dễ dàng như vậy.
Ngay lúc đó, Nam Lũng Hầu bị ma hóa không đợi lão đứng vững, thân hình biến đổi như mãng xà, thu nhỏ lại, kéo dài ra.Nửa thân trên chớp mắt đã đến trước mặt Lệnh Hồ lão tổ, vung quyền tấn công.
Lệnh Hồ lão tổ lại bị đánh bay.
Thân hình Nam Lũng Hầu khẽ động, quỷ dị xuất hiện bên cạnh lão, tiếp tục vung quyền.
Trong chốc lát, Lệnh Hồ lão tổ không kịp trở tay, trở thành bao cát tập luyện.
Ngọc Như Ý quả thực là cổ bảo phòng ngự đỉnh cấp, dù bích lục quang tráo chớp động liên hồi, vẫn không bị đánh nát dưới cự lực công kích, khiến Nam Lũng Hầu cũng phải kêu lên một tiếng kinh ngạc.Nhưng công kích vẫn không ngừng, một quyền lại một quyền.
Lệnh Hồ lão tổ kinh hãi tột cùng!
Lão giờ chẳng khác nào Lỗ Vệ Anh trước kia, mỗi quyền giáng xuống, linh lực vừa ngưng tụ đã tan đi hơn phân nửa, không còn sức phản kháng.
Mười mấy quyền liên tiếp, vòng bảo hộ do Ngọc Như Ý tạo ra bắt đầu lung lay, lòng Lệnh Hồ lão tổ chìm xuống.
Nam Lũng Hầu nhếch mép cười hiểm độc.Hắn tiếp tục tấn công dồn dập, một tay vung quyền lên vòng bảo hộ, năm ngón tay kia nắm chặt chờ thời cơ.Rõ ràng, hắn chỉ chờ vòng bảo hộ vỡ tan để tung ra một kích trí mạng.
Sắc mặt Lệnh Hồ lão tổ xám xịt.Vòng bảo hộ xuất hiện vết nứt, lão cắn răng, mò vào một vật trong áo, định liều mạng.
Nhưng đúng lúc này, một đạo ngũ sắc quang trụ từ trên trời giáng xuống, bao trùm Nam Lũng Hầu.Hắn vốn không để ý, nhưng khi ánh hào quang chiếu đến, hắn cảm thấy thân hình nặng trĩu, động tác chậm lại hơn phân nửa.
“Ồ!”, Nam Lũng Hầu kinh ngạc, lập tức nhìn về một hướng.
Nữ tử bạch y ở phía xa đang giơ cao cổ kính, một đạo ngũ sắc quang trụ từ giữa kính phun ra.Nam Lũng Hầu nhìn thấy, vẻ tàn khốc hiện lên trong mắt.
Có nữ tử bạch y nhúng tay, Lệnh Hồ lão tổ như vớ được phao cứu sinh, mừng rỡ buông lỏng tay cầm vật kia, thừa dịp thế công đối phương chậm lại, thúc giục pháp lực, hóa thành một đạo kinh hồng bay ra xa, đến bên cạnh nữ tử bạch y.
Không kịp cảm tạ, Lệnh Hồ lão tổ chắp tay, tung ra mười mấy lá phù màu đỏ, bắn thẳng về phía Nam Lũng Hầu đang bị vây trong ngũ sắc quang trụ.
Phù chú bay đến đỉnh đầu Nam Lũng Hầu, nổ tung dưới sự điều khiển của Lệnh Hồ lão tổ.
Tiếng nổ vang trời liên miên không dứt, một mảng lớn lôi hỏa đỏ rực trút xuống.Nam Lũng Hầu chỉ kịp phun ra một cổ hắc khí bảo vệ toàn thân.
Lệnh Hồ lão tổ không cho rằng như vậy có thể giết chết đối phương, lại phóng ra thêm ba cây phi xoa màu trắng.
Nữ tử bạch y cũng không nhàn rỗi, một tay thao túng Ngưng Quang Bảo Kính, gia tăng uy lực cột sáng, tay kia bắn ra hai thanh phi kiếm, một đen một trắng, hóa thành hai đạo hào quang chém tới.
“Tên gia hỏa phụ thân Nam Lũng Hầu chính là Cổ ma theo lời ngươi nói sao?” Hàn Lập cau mày hỏi Đại Diễn Thần Quân.
“Ngoài cổ ma ra, ai lợi hại như vậy? Chỉ dựa vào thân thể người khác mà khiến hai tu sĩ Nguyên Anh kỳ ôm đầu chạy mất, cổ ma kia có lẽ có tu vi cao trong Thượng cổ Ma giới.Nếu ngươi đơn thân độc mã đánh với hắn, dù hắn không dùng bản thể, ngươi cũng không có phần thắng.”
“Hắc hắc! Ngươi không khuyên ta chạy trốn đã là nể mặt ta rồi.Ta không có hứng thú đánh với cổ ma kia.Nam Lũng Hầu lại chết như vậy, thế sự thật khó lường!” Hàn Lập cười khổ.
“Hừ! Với tu vi của ngươi, ba bốn người cũng không phải đối thủ của hắn.Nhưng ngươi có nhiều tạp nham, thêm Ích Tà Thần Lôi nữa, dù không thắng được, chạy trốn thì không thành vấn đề!” Đại Diễn Thần Quân hừ lạnh.
Hàn Lập mỉm cười, định nói gì đó thì Tử Linh lên tiếng: “Hàn huynh! Bây giờ phải làm sao? Ngươi có ra tay không?” Nam Lũng Hầu quá hung bạo, khiến nàng khiếp sợ.
Hàn Lập nghe vậy liền mỉm cười, định trả lời thì sắc mặt đại biến, phất tay bắn ra một mảng hào quang, cuốn lấy nàng rồi kéo vào lòng.Sau đó, hắn hóa thành một đạo thanh hồng phóng lên cao, trong chớp mắt đã lên tới giữa không trung.
Thanh quang tan đi, Hàn Lập nửa ôm Tử Linh hiện ra, sắc mặt ngưng trọng nhìn xuống phía dưới.
Tử Linh ửng đỏ mặt, vội vàng thoát khỏi lòng Hàn Lập, nghi hoặc nhìn lại.
Chỉ thấy tại chỗ bọn họ vừa đứng có một thân ảnh màu đen mơ hồ, thần sắc lạnh như băng, ngửa mặt nhìn bọn họ, chính là Nam Lũng Hầu không biết từ khi nào đã xuất hiện ở đó!
Tên cổ ma kia vừa định đánh lén.May mắn Hàn Lập vô tình dùng Thanh Minh Linh Nhãn liếc qua, nếu không đã trúng độc thủ.Tử Linh hít một ngụm khí lạnh, vội vàng nhìn về một hướng khác.
Ở bên kia vẫn có một đoàn hắc khí lấp lóe trong ngũ sắc quang trụ và lôi hỏa, rõ ràng “Nam Lũng Hầu” đang bị bao vây.
Lệnh Hồ lão tổ thấy Hàn Lập mang theo một nữ tu sĩ đẹp như tiên nữ thì kinh ngạc, sau đó mừng rỡ.Nhưng khi nhìn thấy thêm một Nam Lũng Hầu nữa, lão giật mình kinh hãi, nhanh chóng gọi nữ tử bạch y, dừng thế công.
Lúc này, Nam Lũng Hầu trong ngũ sắc quang trụ liếc nhìn hai người rồi đột nhiên hóa thành một cổ hắc khí tiêu tán, té ra đó chỉ là một hóa thân tạm thời.Lệnh Hồ lão tổ cùng nữ tử bạch y thấy được sự sợ hãi trong mắt đối phương.
Hóa thân không khó, nhưng giấu giếm được thần thức của hai tu sĩ Nguyên Anh kỳ thì quá đáng sợ.Hai người bọn họ vừa rồi đều nhìn chằm chằm vào hắc khí, mắt không chớp.Nam Lũng Hậu lại thi triển kế kim thiền thoát xác, khiến đối phương không hay biết.Nếu hắn không định ám toán Hàn Lập mà ra tay với bọn họ, có lẽ đã có người trúng độc thủ.
“Hàn đạo hữu, không ngờ đạo hữu cũng ở đây.Tốt quá! Yêu ma này rất lợi hại, ba người ta liên thủ mới có thể tự bảo vệ mình.” Lệnh Hồ lão tổ lớn tiếng kêu.
Hàn Lập nghe vậy liền cười khổ.
Hắn vốn tưởng Ẩn nặc thuật của mình rất thần diệu, tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ cũng không phát hiện được, nên yên tâm trốn một bên xem xét rồi bỏ đi.Không ngờ tên cổ ma kia không những phát hiện ra hắn mà còn giả vờ không biết để đánh lén, thiếu chút nữa thì trúng chiêu.Xem ra trận chiến này không đánh không được!
