Đang phát: Chương 836
Đại trưởng lão thở dài: “Mạc Vân Hải quả nhiên là nơi ẩn chứa nhiều nhân tài.Thiên Hoàn có hàng trăm ngàn đệ tử trẻ tuổi, nhưng đạt đến cảnh giới như Tiên Nhi chỉ đếm trên đầu ngón tay.Không ngờ Mạc Vân Hải lại có đến ba người như vậy, khiến ta không khỏi ngưỡng mộ.”
Tả Mạc cười tinh quái: “Đâu đến mức đó, nếu đại trưởng lão đến Mạc Vân Hải, ngài muốn vị trí nào cũng được, hơn nữa sở học thần văn của ngài sẽ có cơ hội phát triển.”
Giọng Tả Mạc mang vẻ trêu chọc, nhưng khuôn mặt vẫn lạnh lùng, khiến người ta cảm thấy không thoải mái.
Đại trưởng lão lắc đầu cười: “Tả tiên sinh thật hài hước.Sau hôm nay, Mạc Vân Hải sẽ suy yếu, tương lai không thể sánh bằng Thiên Hoàn.Nếu các vị gia nhập Thiên Hoàn, ta sẵn sàng nhường lại vị trí đại trưởng lão.”
Tả Mạc khẽ than: “Ta luôn kính trọng những người đạt đến cấp độ tông sư như đại trưởng lão, không ngờ hôm nay lại phải dùng đến vũ lực, khiến người ta cảm thấy vận mệnh vô thường.Ta đang nghĩ, nếu Thiên Hoàn không còn đại trưởng lão, không còn Lê Tiên Nhi thì sẽ ra sao?”
Cả hai đều nói những lời cảm khái về vận mệnh, nhưng lời nào cũng sắc bén như dao, dùng khả năng hùng biện để tạo áp lực cho đối phương.
Đại trưởng lão cười lớn: “Tả tiên sinh nói đúng, trận chiến hôm nay liên quan đến vận mệnh của cả hai bên.Nếu ta chết, Thiên Hoàn sẽ suy tàn, còn nếu Tả tiên sinh bỏ mạng, Mạc Vân Hải cũng sụp đổ.Tả tiên sinh quá tự tin, tự mình mạo hiểm, thật không nên! Hôm nay ta quyết không sống sót trở về, Tả tiên sinh đừng mong chờ vào may mắn.”
Tả Mạc ngạo nghễ mỉm cười: “Dọa người ai chẳng làm được, muốn lấy mạng ta thì phải có bản lĩnh thật sự! Lão già, nếu có khả năng thì cứ việc!”
Khí thế của cả hai bên không ngừng tăng lên.
Mọi người đều hiểu rằng lời nói không thể lay chuyển được đối thủ, ý chí của cả hai bên đều rất kiên định, vậy thì chỉ có một bên có thể đứng vững.
Ánh mắt Vi Thắng sắc bén như kiếm, tay nắm chặt thanh Thí Thần Huyết Kiếm loang lổ vết máu, không khí xung quanh nồng nặc mùi tanh.Chiến ý trong người hắn sục sôi, đại trưởng lão trước mặt là một cường giả mạnh hơn hắn.Nếu sống sót sau trận chiến này, hắn sẽ tiến thêm một bước dài trên con đường kiếm đạo!
Gần đây, liên tục tu luyện trong biển máu của Thí Thần Huyết Kiếm, hắn đã mơ hồ cảm nhận được dấu hiệu đột phá.Trong vô thức, hắn cảm thấy trận chiến này chính là cơ hội để hắn đột phá.
Mạch máu trong cơ thể hắn nhảy lên theo nhịp hô hấp của Thí Thần Huyết Kiếm, Vi Thắng lại cảm thấy rất bình tĩnh, hắn mở lời: “Sư đệ, để ta lên trước!”
Tả Mạc hơi ngạc nhiên, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt trong suốt của đại sư huynh, hắn lập tức hiểu ra.Đại sư huynh muốn dùng trận chiến này để xác định kiếm đạo của mình!
Không hiểu vì sao, Tả Mạc cảm thấy cảm động, đại sư huynh luôn trung thành với bản tâm, luôn kiên định trên con đường kiếm đạo, không bao giờ biết sợ hãi, không ngại gian nguy.
“Sư huynh cẩn thận!” Tả Mạc không nói nhiều, dù biết rất nguy hiểm, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt kiên định của đại sư huynh, hắn biết đại sư huynh đã quyết tâm.
Đây là một người xuất thân từ kiếm phái, vô cùng thành kính với kiếm! Không cuồng nhiệt sùng bái, chỉ lặng lẽ kiên trì theo đuổi.Không mê muội sức mạnh, không theo đuổi sự cường đại, từ đầu đến cuối chỉ kiên định trên con đường kiếm đạo mà mình đã chọn.
Cực kỳ yêu kiếm, cực kỳ trung thành với tâm!
Đây chính là con đường hắn đi, đây chính là mục tiêu hắn theo đuổi.
Nhìn đại sư huynh đứng thẳng như kiếm, Tả Mạc nhớ đến ngọc giản mà đại sư huynh đã đưa cho mình ở Vô Không Sơn.Bên trong là những lời kiên quyết như sắt thép, đó chẳng phải là niềm tin của đại sư huynh Vi Thắng sao?
Tả Mạc vô cùng kính nể, trong thời đại chỉ nói đến lợi ích, một người như đại sư huynh, trước sau chỉ kiên trì theo đuổi lý tưởng và niềm tin của mình là quá hiếm hoi.
Vi Thắng chậm rãi nâng thanh Thí Thần Huyết Kiếm trong tay lên.
Đại trưởng lão lắc đầu: “Nhóc con, ngươi không phải là đối thủ của ta.”
“Ta biết.” Vi Thắng trầm giọng nói: “Nhưng nếu không thử, ta sẽ không bao giờ biết được một số điều.”
Đại trưởng lão hơi ngẩn ra, một lát sau mới nói: “Cũng may ngươi không phải là đệ tử của Côn Luân.”
Vi Thắng không hỏi đại trưởng lão có ý gì, thần lực trong cơ thể hắn được vận đến cực hạn, ánh mắt nghiêm nghị, Thí Thần Huyết Kiếm vung lên đâm về phía đại trưởng lão!
Không có bất kỳ kỹ xảo nào, không có bất kỳ biến hóa nào, giống như đệ tử mới học kiếm, rất đơn giản đâm ra một kiếm cơ bản!
Nhưng chiêu kiếm cơ bản này lại có vẻ đẹp không gì sánh bằng, không thể diễn tả bằng lời.Dường như toàn bộ ánh sáng của trời đất đều bị động tác đơn giản này thu hút.
Thí Thần Huyết Kiếm trong tay Vi Thắng phát ra tiếng ong ong đầy sung sướng.Tiếng ong ong kỳ lạ này như từ sâu dưới lòng đất phát ra, mặt đất dưới chân mọi người cũng rung lên.
Trên mặt đất, mọi người đang chiến đấu không khỏi chấn động nhìn về phía Vi Thắng trên trời, ánh mắt trở nên ngơ ngác.Không riêng gì mặt đất, không khí cũng rung lên với tần suất tương tự.
Toàn bộ không gian đang run rẩy.
Sự rung rẩy này vô cùng kỳ quái, có thể dễ dàng truyền vào cơ thể người.Kẻ có thực lực yếu thì cảm thấy đầu váng mắt hoa, còn những cường giả thì lộ vẻ hoảng sợ.
Một đạo kiếm mang đỏ như máu không chút chói mắt với tốc độ bình thường đâm về phía đại trưởng lão.
Ánh sáng trong mắt đại trưởng lão rực rỡ, không khỏi khen: “Kiếm hay! Không nhiễm bụi trần! Nhắm thẳng vào kiếm đạo!”
Trước đó hắn đã dự đoán được thực lực của Vi Thắng, nhưng không ngờ nam tử có vẻ giản dị này lại có thể mang đến cho hắn chấn động lớn như vậy.Chiêu kiếm này tuy không hoa mỹ bằng chiêu trước, nhưng cảnh giới lại cao hơn một bậc.
Đối mặt với chiêu kiếm như vậy, hắn không dám lơ là, hít một hơi thật sâu, từng biến hóa nhỏ của thế giới thông qua thần văn truyền vào trong đầu hắn, cảm giác nắm giữ mọi thứ tự nhiên sinh ra.
“Khai thiên!”
Bên trong thần văn vang lên một tiếng quát khẽ.
Tả Mạc bỗng có cảm ứng, hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, con ngươi co rút lại, chỉ thấy trên trời đang hiện ra từng vòng sóng gợn.Rất nhanh, sóng gợn trở nên mãnh liệt, bầu trời như muốn sôi lên.
Đây là…
Tả Mạc trợn mắt há hốc mồm.
Bầu trời sôi trào bỗng trở nên tối tăm, tinh không rộng lớn thâm sâu hiện ra trên đỉnh đầu.
Đấu chuyển tinh di!
Loại thực lực cường đại chỉ tồn tại trong truyền thuyết lại đang diễn ra trước mắt, những người đang giao chiến phía dưới hoảng sợ, vô thức ngừng chiến đấu.
Đúng lúc này, vài điểm sáng bỗng xuất hiện.
Những điểm sáng này đến rất nhanh, trong chớp mắt đã ở trước mặt.
Ầm!
Trên bầu trời vô số hỏa diễm rực sáng, giống như mưa rơi xuống đầu mọi người.
“Hư Thiên Ly Hỏa!” Trong thức hải của Tả Mạc, Bồ yêu thất thanh hô lớn, nhưng câu tiếp theo của hắn khiến Tả Mạc suýt chết đứng: “Nhanh, ném tiểu hỏa ra!”
Ném tiểu hỏa ra…
Tả Mạc suýt chút nữa thì bị câu nói khó hiểu này làm cho hồ đồ, cũng may phản ứng của hắn nhanh, vừa nghe Bồ yêu nói vậy liền biết đây chắc chắn là chuyện tốt.Hư thiên ly hỏa hắn cũng biết, đây là một loại hỏa diễm vô cùng lợi hại, nghe đồn chỉ tồn tại ở sâu trong hư không.
Trôi nổi trong hư không, lặng lẽ thiêu đốt, một khi đã cháy là cả vạn năm.
Chẳng lẽ…
Lúc này không phải là lúc để nghĩ ngợi, tiểu hỏa liền xuất hiện trong tay Tả Mạc.
Trong đám người, tiểu hỏa và tiểu hắc là hai đứa không có sức chiến đấu.Tiểu hắc còn tốt, nó có khả năng tầm bảo nên còn có ích.Tác dụng duy nhất của tiểu hỏa là nơi để Tả Mạc trút giận.Gần đây lúc nào cũng nguy hiểm, Tả Mạc sợ tiểu hỏa gặp chuyện nên bỏ nó vào trong giới chỉ.
Tiểu hỏa đơn giản ngủ say như chết trong giới chỉ, hình dạng ngày càng béo tròn.
Lúc tiểu hỏa xuất hiện trong tay Tả Mạc, nó vẫn đang ngủ.
Tả Mạc thấy vậy liền mạnh tay nhào nặn một hồi.Thân thể tiểu hỏa không ngừng biến hóa thành các loại hình dạng, nó mơ màng mở mắt, vừa nhìn thấy Tả Mạc thì an tâm nhắm mắt muốn ngủ tiếp.
Cứ tự nhiên đi, thích làm gì thì làm, dù sao nó vẫn phải ngủ.
Tả Mạc thấy vậy thì hét lớn: “Con ngoan, dậy nhanh, lên nào!”
Dứt lời tay liền phát lực, tiểu hỏa giống như mũi tên lao về phía hư thiên ly hỏa trên bầu trời!
Khí lưu gào thét, tiểu hỏa tròn vo cuộn sóng lướt đi.
Phiền chết đi được! Cha muốn nặn thì nặn…Đang ngủ say mà phải cố gắng mở mắt đã là nể mặt cha lắm rồi…Oa…Oa…Cái này là…A! A! A!…Chuyện gì vậy?
Tiểu hỏa vừa mở mắt thì trợn tròn nhìn.
Làm sao…Làm sao đang ngủ mà thế giới lại trở nên đáng sợ như vậy…
Gan nó vốn nhỏ liền bị cảnh tượng trước mắt dọa cho sợ khiếp vía, chỉ muốn quay người bỏ chạy.
Nhưng nó còn chưa kịp phản ứng thì ngọn hư thiên ly hỏa đầu tiên đã ở trước mặt nó.
Phốc!
Hư thiên ly hỏa chìm vào trong thân thể tròn vo của tiểu hỏa, thân thể tròn vo của tiểu hỏa bỗng cứng đờ.
Một cảm giác thoải mái chưa từng có phát ra từ trong cơ thể, nhiệt lưu ấm áp dào dạt truyền khắp thân thể nó.Cảm giác thoải mái này giống như mỹ thực vô cùng ngon, khiến nó lập tức chìm đắm trong đó.
Hư thiên ly hỏa được triệu hoán từ trong hư không vô tận giống như cá mập ngửi thấy mùi máu tanh, dồn dập bay về phía tiểu hỏa.
Phốc phốc phốc!
Hư thiên ly hỏa giống như mưa chìm vào trong thân thể tròn vo của tiểu hỏa, tiểu hỏa không ngừng bị bắn trúng, cả người giống như một cái sàng không ngừng rung lên mãnh liệt.
Vẻ mặt say sưa của nó lập tức trở nên cứng đờ, á, thân thể cũng trở nên cứng đờ.
Mỗi ngọn hư thiên ly hỏa chìm vào trong cơ thể tiểu hỏa thì thể hình của nó lại to hơn một chút.
Đại trưởng lão chỉ triệu hoán được hơn một ngàn hư thiên ly hỏa, trong nháy mắt, thân thể của tiểu hỏa đã to hơn trước cả chục lần, nó giống như khí cầu bị thổi phồng lên vậy.Vẻ ngoài của nó càng thêm đỏ rực, xinh đẹp, rất đáng yêu.
Mỗi ngọn hư thiên ly hỏa chính là một luồng nhiệt lưu lan ra khắp cơ thể nó.
Một ngọn tiếp một ngọn làm tiểu hỏa không kịp phản ứng.
Cảm giác thật tốt…
Hạnh phúc sao lại đến bất ngờ như vậy…Nhưng làm sao để tiếp tục đây?!
Tiểu hỏa vừa mới mở mắt nhìn thế giới đáng sợ thì đã bị hư thiên ly hỏa đập choáng váng đầu óc, nó không kịp đưa ra bất cứ phản ứng gì.
Nếu có thể mang theo cảm giác tốt đẹp này vào giấc ngủ thì thật hoàn mỹ…
Tiểu hỏa mơ mộng nghĩ ngợi, hoàn toàn không để ý đến vô số người đang trợn mắt há hốc mồm nhìn lên bầu trời.
