Chương 836 Rắn địa phương

🎧 Đang phát: Chương 836

– Thằng này từ đâu tới mà dám bày hàng kiếm tiền ở địa bàn của tao mà không đóng phí, coi thường người quá rồi đấy.
Hai tên chặn đường Diệp Mặc đều là luyện khí tầng chín, một tên còn là luyện khí đại viên mãn tầng chín.
Thấy Diệp Mặc kiếm được mấy trăm linh thạch trong thời gian ngắn, bọn chúng liền nảy sinh ý đồ xấu.Hơn nữa, bọn chúng biết Diệp Mặc là người từ nơi khác đến và chưa có giấy phép bán hàng dài hạn ở khu chợ này.
Phải biết rằng, một tu sĩ luyện khí có mấy trăm linh thạch đã được xem là giàu có rồi.Phần lớn tu sĩ luyện khí còn không có đến mấy chục linh thạch, vì kiếm được linh thạch là họ đổi lấy đan dược để tu luyện ngay.
Nếu ở bên ngoài, Diệp Mặc đã động thủ với hai tên côn đồ đòi tiền bảo kê này rồi.
Nhưng Diệp Mặc biết đây là chợ Tuy Sơn, địa bàn của người khác, dù hắn có mạnh đến đâu thì trên địa bàn của tu sĩ Kim Đan cũng phải khiêm tốn.
Dù biết rõ hai tên này chẳng liên quan gì đến chợ, Diệp Mặc vẫn đưa cho chúng hai mươi viên linh thạch:
– Vậy thì hai mươi viên linh thạch này coi như tiền phí.
– Hừ!
Một tên tu sĩ thấy Diệp Mặc chỉ đưa có hai mươi viên linh thạch thì hừ lạnh một tiếng, gạt tay Diệp Mặc, tỏ vẻ khó chịu vì số tiền quá ít.
Thấy hai tên này muốn nhiều hơn, Diệp Mặc lập tức thu lại hai mươi viên linh thạch.
Tên tu sĩ kia thấy cú đánh của mình vô ích, thậm chí Diệp Mặc còn thu lại cả linh thạch thì giận dữ muốn động thủ.Nhưng tên tu sĩ luyện khí tầng chín bên cạnh liền ngăn lại:
– Khoan đã, Mẫn sư huynh.
Tên tu sĩ kia gọi Mẫn sư huynh lại, rồi nhìn Diệp Mặc bằng ánh mắt sắc lạnh:
– Ta là Thái Kinh, đây là sư huynh của ta, Mẫn Pháp Vũ.Vị bằng hữu này mới đến chợ Tuy Sơn có lẽ chưa biết quy tắc ở đây.Chợ Tuy Sơn do Chính Nguyên Kiếm Phái chúng tôi quản lý, ai buôn bán ở đây đều phải nộp phí quầy hàng.Nếu bằng hữu không muốn nộp thì chúng tôi có quyền động thủ.
Diệp Mặc cười nhạt, với kinh nghiệm của hắn thì sao không nhận ra Thái Kinh đang cố ra vẻ.Chợ thu phí là thật, Diệp Mặc cũng biết điều đó, nhưng quầy hàng của hắn mới mở chưa được một giờ, phí cũng không thể quá cao.Hơn nữa, hắn dám chắc hai tên này không phải nhân viên quản lý chợ, chỉ muốn lừa tiền hắn mà thôi.
Nhưng Diệp Mặc không muốn gây chuyện, hắn vốn định đến Chính Nguyên Kiếm Phái, đắc tội với người ta trước khi vào thì không hay.
– Vậy phí quầy là bao nhiêu?
Nếu đối phương là người của Chính Nguyên Kiếm Phái thì Diệp Mặc đưa ít linh thạch cho xong chuyện.
– Nghe nói anh vừa bán được năm trăm viên linh thạch, chúng tôi cũng chỉ muốn một phần nhỏ thôi.Anh đưa hai trăm bốn mươi viên linh thạch, chúng ta kết bạn, lần sau anh bán hàng tôi sẽ bảo kê cho anh.
Thái Kinh thấy Diệp Mặc có vẻ yếu thế sau khi nghe đến Chính Nguyên Kiếm Phái thì ngạo nghễ nói.
Mẫn Pháp Vũ không đồng ý với con số 240 viên linh thạch.Nhìn trang phục của Diệp Mặc là biết người từ nơi khác đến, vậy mà sư đệ chỉ đòi có 240 viên.Nếu là gã, gã sẽ đòi ít nhất 400 viên.Gã tin tên tán tu ngoại địa này dù bị lừa cũng không dám hé răng.
Những người xung quanh nghe thấy vậy đều biết hai tên này đang lừa tên tán tu ngoại địa.
– Chỉ có thế thôi à?
Nghe đến con số 240 viên linh thạch, Diệp Mặc lại rất bình tĩnh.Đã không muốn giữ thể diện cho hắn thì hắn cũng chẳng cần giữ thể diện cho ai.Hắn không tin ngoài Chính Nguyên Kiếm Phái ra thì không còn nơi nào nhận đệ tử nữa.
Thái Kinh biết có lẽ mình đòi ít quá, nếu đòi thêm có lẽ Diệp Mặc cũng đồng ý.Nhưng lời đã nói ra rồi, y ngại đổi ý, chỉ nói:
– Đúng vậy, chỉ có thế thôi, coi như chiếu cố những tán tu ngoại lai như các anh.
– Cút!
Diệp Mặc quát lạnh một tiếng.Đã trở mặt thì hắn chẳng cần nể nang ai nữa.
Mẫn Pháp Vũ sững sờ trước lời nói của Diệp Mặc, rồi lập tức hiểu ý, mặt đỏ bừng, chỉ vào Diệp Mặc phẫn nộ quát:
– Mày…cái đồ rác rưởi, mày nói cái gì? Mẹ nó…
Chưa nói xong, Mẫn Pháp Vũ đã không kìm được xông về phía Diệp Mặc.Dù chợ cấm đánh nhau, nhưng một đệ tử ngoại môn của Chính Nguyên Kiếm Phái lại bị một tên nhãi ranh chửi “cút” thì sao gã nhịn được.
Trong cơn giận dữ, tay của Mẫn Pháp Vũ còn chưa chạm vào người Diệp Mặc, Diệp Mặc đã vung tay cho hai bạt tai.
“Bốp! Bốp!”
Hai tiếng giòn tan vang lên, chân nguyên hộ thân của Mẫn Pháp Vũ không đỡ nổi, bị hai tát của Diệp Mặc đánh bay ra xa mấy trượng, đập vào vòng bảo vệ của một quầy hàng khác rồi bật trở lại.
Những người xung quanh im lặng trước cảnh tượng này.Tên ngoại lai này dám đánh đệ tử của Chính Nguyên Kiếm Phái ngay tại chợ Tuy Sơn, quả thực là chống đối trời rồi.
– Mày muốn chết à!
Mẫn Pháp Vũ lau khóe miệng, mặt không những bị đánh cho hộc máu mà còn gãy mấy cái răng, khiến gã càng thêm điên cuồng.Bị một tên ngoại lai ăn hiếp ngay tại chợ Tuy Sơn thì còn ra thể thống gì nữa.
Thái Kinh cũng kịp phản ứng, rút phi kiếm đâm về phía Diệp Mặc.
– Chuyện gì thế này?
Tiếng ồn ào bên này nhanh chóng thu hút sự chú ý, hai tu sĩ mặc trang phục chấp pháp của chợ đi tới.
Thấy hai tu sĩ này đến, Thái Kinh dừng bước, còn Mẫn Pháp Vũ vẫn xông về phía Diệp Mặc.
Mẫn Pháp Vũ khinh thường tu vi của Diệp Mặc không bằng gã, nên dồn toàn lực xuất chiêu.Diệp Mặc cười nhạt, chân nguyên của hắn nhanh chóng phong tỏa chân khí của Mẫn Pháp Vũ, đồng thời tung một cước đá vào ngực gã.
Đối với Diệp Mặc, những kẻ luyện khí tầng chín như Mẫn Pháp Vũ chẳng có chút áp lực nào.
Mẫn Pháp Vũ lại bị Diệp Mặc đá văng ra, ngã ngay giữa ngã tư đường, một lúc lâu sau không đứng dậy nổi.Lúc này gã mới nhận ra chân khí của mình kém xa đối phương, thậm chí còn không bằng một phần ba của người ta.
– Hừ!
Hai tên chấp pháp đến nơi, thấy Diệp Mặc vẫn dám hành hung thì hừ lạnh một tiếng.Diệp Mặc chấn động, cảm thấy chân nguyên của đối phương thâm hậu hơn mình, lập tức biết đây là tu sĩ Trúc Cơ.
Diệp Mặc nhìn lướt qua, quả nhiên một người là tu vi sơ kỳ Trúc Cơ, một người là tu vi trung kỳ Trúc Cơ.
– Bành tiền bối, tên này dám gây rối ở chợ chúng ta, còn đánh cả con và Mẫn sư huynh…
Thái Kinh tranh thủ nói trước khi Diệp Mặc kịp mở miệng.
– Ai sai anh đến gây rối ở chợ này?
Tên tu sĩ trung kỳ Trúc Cơ lập tức nhìn chằm chằm Diệp Mặc hỏi.Với hắn, chỉ cần Thái Kinh nói là đủ, Diệp Mặc có nói hay không cũng không quan trọng.Dù Thái Kinh và Mẫn Pháp Vũ có bóc lột tu sĩ bên ngoài, hắn cũng không thể bênh Diệp Mặc, vì sau đó Thái Kinh sẽ biếu xén cho bọn họ.
Diệp Mặc biết bọn này là một phe, nếu ở bên ngoài hoang dã thì tên tu vi sơ cấp Trúc Cơ hắn còn có thể đối phó được, nhưng thêm cả tên tu vi trung kỳ Trúc Cơ thì hắn chắc chắn không có cơ hội nào.
Biết rõ đối phương là cường quyền, nhưng Diệp Mặc vẫn phải giải thích.Nhưng hắn vừa nói được một nửa thì bị tên tu vi trung kỳ Trúc Cơ kia cắt ngang:
– Không cần nhiều lời, chúng ta vừa thấy anh động thủ, giờ anh đi theo bọn ta một chuyến.
Diệp Mặc thầm kêu không ổn, nếu đi theo bọn chúng thì hắn còn mạng sao? Nếu chỉ có một mình thì hắn đã chuẩn bị bỏ trốn rồi, nhưng còn Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng.
Lúc này, người vây xem càng lúc càng đông.Diệp Lăng, Tống Ánh Trúc và anh em Hạ gia cũng chạy tới.Hạ Trọng Phỉ thấy Diệp Mặc đang đối đầu với hai quản sự Trúc Cơ thì lòng chìm xuống.
– Anh, chuyện gì vậy?
Diệp Lăng lo lắng nắm lấy áo Diệp Mặc, cô đã nghe được những lời bàn tán của những người xung quanh, nói hai quản sự kia là tiền bối Trúc Cơ.
Diệp Mặc kéo Tống Ánh Trúc lại gần, dù không trốn được thì hắn cũng phải chuẩn bị.Đi theo tu sĩ Trúc Cơ thì dù hắn có ba đầu sáu tay cũng không sống nổi.
– Ánh Trúc, chúng ta đi…
Diệp Mặc kéo Tống Ánh Trúc muốn rời đi.
– Ha ha! Nếu một tên tu sĩ luyện khí tầng chín như mày có thể trốn thoát trước mặt tao thì Cung Bân này sống uổng phí bao năm qua.
Tên tu sĩ sơ kỳ Trúc Cơ thấy Diệp Mặc định trốn thì cười lớn, khí thế toàn thân lập tức bùng nổ.
Các tu sĩ luyện khí xung quanh bị khí thế Trúc Cơ của Cung Bân đè ép phải lùi lại.
Diệp Mặc chỉ lo bảo vệ Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng.Hắn biết mình là tu sĩ luyện khí kỳ, tuy có thể phát ra khí thế không thua đối phương, nhưng lúc này không thể làm vậy.Tu sĩ luyện khí mà chân khí chuyển thành chân nguyên, nếu bị phát hiện thì chắc chắn sẽ có người điều tra.
Có lẽ do nơi này quá đông người, một luồng thần thức khí thế hùng mạnh quét qua.Diệp Mặc rùng mình, vội thu lại thần thức của mình.Thần thức của hắn không còn là của tu sĩ sơ kỳ Trúc Cơ nữa, luồng thần thức này cho hắn biết đối phương ít nhất cũng là một tu sĩ Kim Đan trung kỳ.
Tên tu sĩ Trúc Cơ vừa cười rồi phóng ra khí thế, sau khi cảm nhận được luồng khí thế này thì lập tức thu lại, cúi đầu thận trọng đứng sang một bên, nhường đường cho vị tiền bối này.
– Ơ…
Cùng với một tiếng kinh ngạc, hai tu sĩ một nam một nữ đột nhiên xuất hiện trước mặt mọi người.
Người phụ nữ đó trông khoảng ngoài bốn mươi, vừa đến đã nắm lấy cổ tay Diệp Lăng.Diệp Mặc thậm chí không kịp ngăn cản.
Một lát sau, cô ta kinh ngạc:
– Tam hệ mãn linh căn? Sao có thể…

☀️ 🌙