Đang phát: Chương 834
Những câu chuyện xưa cần phải kể rõ, những vấn đề nối tiếp nhau cần được giải quyết, thông qua lời kể của ba người, cuối cùng cũng đến lúc kết thúc.Trong căn phòng với bàn trà nhỏ đặt trên sàn gỗ nâu sẫm, sự im lặng bao trùm.Ba người lớn nhỏ ngồi khoanh chân trên sàn, không ai nói gì, im lặng như những tách trà trước mặt.
Một lúc sau, Đại Sư Phạm chỉnh lại vạt áo bào trắng che đi đôi chân thon dài, nhìn Hứa Nhạc và Chung Yên Hoa, hỏi với vẻ khó hiểu:
– Một sự kiện vĩ đại như vậy, lẽ ra phải được bàn luận nghiêm túc chứ? Sao chúng ta lại giống như những người rảnh rỗi, ngồi đây nói qua loa vài câu là xong? Như vậy có phải là thiếu tôn trọng lịch sử, bất kính với tiền nhân không?
– Nếu không thì phải làm gì?
Hứa Nhạc cúi đầu, giọng buồn bã:
– Chẳng lẽ chúng ta phải tổ chức họp báo, mời Hoàng đế Hoài Phu Sa và Mạt Bố Nhĩ đến tham dự?
Chung Yên Hoa nhìn thẳng vào Đại Sư Phạm, nói:
– Hay là mời Giản Thủy Nhi đến hát, mời Công chúa Hoài Thảo Thi và Lý Cuồng Nhân đến nhảy robot mở màn?
– Ta chỉ thấy sự chênh lệch giữa tầm quan trọng của vấn đề và không khí thảo luận quá lớn!
Đại Sư Phạm cười nhạt tự giễu, sau đó nhìn Hứa Nhạc, nói:
– Trong những câu chuyện này vẫn còn nhiều chi tiết chưa rõ ràng! Là nhà nghiên cứu văn hóa nghệ thuật giữa Liên Bang và Đế Quốc, ta rất coi trọng những chi tiết này, chi tiết quyết định tất cả!
– Không sao đâu.Tôi muốn ở lại đây một thời gian…
Hứa Nhạc đáp:
– Tôi nghĩ trong đại viện này có lẽ còn lưu giữ tư liệu lịch sử.Tôi muốn xem lại!
– Được thôi.Dù sao trong người cậu cũng có dòng máu Hoa Gia!
Đại Sư Phạm nhíu mày nhìn hắn:
– Nhưng trước khi xem tài liệu, ta có một nghi vấn.Vì sao cậu đột nhiên quan tâm đến lịch sử của Đế Quốc và Liên Bang? Nói cách khác, những manh mối lịch sử này có ý nghĩa gì với cậu?
Hứa Nhạc im lặng một lát, rồi ngẩng đầu, thành thật đáp:
– Tôi không biết nữa.Ông từng nói tôi không có tinh thần thám hiểm, tôi chỉ tò mò về những câu chuyện xưa này thôi, chứ không có ý định nghiên cứu sâu như ông.
Đại Sư Phạm gật đầu, nói:
– Ngược lại, Thai Chi Nguyên mà cậu giới thiệu cho ta có vẻ hứng thú với chuyện này! Nhưng nghe nói hắn đang tranh cử Tổng thống Liên Bang, chắc không thể kỳ vọng nhiều được rồi!
– Vì sao?
Hứa Nhạc hỏi.
Đại Sư Phạm đáp:
– Sự khác nhau giữa chính khách và nhà thám hiểm cũng như chó và mèo vậy!
Ông ta nhìn thẳng vào mắt Hứa Nhạc, nói:
– Ta hiểu vì sao cậu đột nhiên hứng thú với chuyện này rồi.Sau khi thân thế của cậu bị vạch trần, cậu lưu lạc giữa các tinh cầu, nhưng vẫn chưa nhận thức rõ thân phận của mình.Sự mờ mịt này rất nguy hiểm, cậu muốn giải quyết vấn đề này!
Hứa Nhạc nheo mắt, không hiểu ý ông ta:
– Ý ông là gì?
– Cậu muốn chứng minh rằng người Liên Bang và người Đế Quốc đều đến từ Tổ Tinh, đều là nhân loại!
Đại Sư Phạm nhìn Hứa Nhạc, nói:
– Nếu vậy, cậu là người Liên Bang hay người Đế Quốc cũng không còn quan trọng nữa.Lúc đó cậu mới có thể thực sự bình tĩnh!
– Có lẽ vậy.Nhưng tôi không phải triết gia, không thích suy nghĩ những vấn đề này.Tôi không có đủ nghị lực để tự hỏi nguồn gốc phát sinh.Tôi thậm chí còn không phải triết gia hạng ba!
Hứa Nhạc nhìn Chung Yên Hoa, nói:
– Ngoài một lý do mà tôi không tiện nói ra, tôi cũng không thể giải thích vì sao mình lại hứng thú với chuyện này.Nhưng tôi có cảm giác rằng những câu chuyện này có thể rất quan trọng với tôi và nhiều người khác!
o0o
Với Hứa Nhạc, thư viện là nơi có nhiều kỷ niệm sâu sắc.Thư viện Đại học dân lập Hà Tây Châu, thư viện Đại học Lê Hoa, đều chiếm vị trí quan trọng trong cuộc sống của hắn.Trong hai năm qua, khi du hành giữa các tinh hệ của Đế Quốc, hắn cũng từng đến nhiều thư viện lưu trữ tài liệu lịch sử về nguồn gốc Hoàng thất Đế Quốc, thu thập nhiều sách lịch sử.Một phần nhỏ trong số đó được hắn đặt trong phòng học đơn sơ tại trường công lập Tang Khô Trấn, còn phần lớn thì vứt lung tung trên Phi thuyền Ba cánh hạm rác rưởi.
Nhưng Hứa Nhạc biết rằng thư viện trong đại viện trắng thần bí này hoàn toàn khác với những thư viện hắn từng thấy.Bởi vì nó cất giữ lịch sử, che giấu bí mật.Nếu không thì vì sao năm đó khi hắn vào tìm kiếm, nơi này lại chứa vô số mảnh vải đen thần bí?
Cánh cửa gỗ cổ xưa mở ra, lộ ra những lớp vải đen đón gió khẽ đong đưa.Hàng ngàn, hàng vạn hồ sơ đủ loại hình thái được những tấm vải đen dày ngăn cách thành vô số không gian sắp xếp chỉnh tề.Vì nhiều năm không có ai xem, nên trong những giá sách dày đặc lại tỏa ra hương vị cổ xưa tĩnh mịch.
– Đây là gia quy do tổ tiên định ra.Không biết vì sao, bà ấy rất thích những mảnh vải đen này.
Đại Sư Phạm chỉ vào vô số mảnh vải đen treo khắp thư viện, giải thích:
– Tổ tiên đã mất hàng trăm năm rồi, nhưng không ai dám làm trái quy định của bà ấy!
Hứa Nhạc cởi giày, đi dép trắng đã được chuẩn bị sẵn, bước vào thư viện.Chung Yên Hoa cởi giày, xếp gọn ngoài cửa, rồi nhanh chóng chạy theo Hứa Nhạc.
Đại Sư Phạm dẫn họ đến cửa thư viện thì dừng lại.Ông nói từ nhỏ đã nhìn quá nhiều những quyển sách đầy tử khí này rồi, trong đầu đã có quá nhiều ký ức không tốt, nên không muốn lặp lại sự tra tấn tinh thần đó nữa.
Nhưng trước khi ông ta rời đi, ông ta đột nhiên nhìn vào mắt Hứa Nhạc, nói:
– Ta nghĩ ta đã tìm ra đáp án rồi!
Hứa Nhạc hỏi:
– Cái gì?
– Hòa bình!
Đại Sư Phạm cười tươi, nói:
– Cái mà cậu đang tìm kiếm chính là hòa bình!
Lúc này Hứa Nhạc mới hiểu ra ý của ông ta.Hắn im lặng một lát, rồi đáp:
– Không cần phải hỏi tôi đã làm gì trên chiến trường, cũng không cần nhớ lại những cuộc tranh luận về chiến tranh với Chung Tư lệnh.Dù tôi có phải triết gia hạng ba hay không, tôi cũng phải thừa nhận rằng hiện tại tôi vẫn đang ở giữa hai bên.Lý do tôi chưa trở về Liên Bang là vì tôi chưa tìm ra phương pháp giải quyết vấn đề này.Thân phận của tôi đã định sẵn rằng tôi không có quyền lựa chọn đường sống.
Đôi lông mày rậm nhíu lại, biểu cảm vẫn bình tĩnh, nhưng giờ phút này lại có vẻ nghiêm túc vô cùng.Hứa Nhạc nhìn Đại Sư Phạm, nói:
– Tôi chỉ hy vọng cả hai bên có thể hòa bình với nhau!
– Nếu không được thì sao?
– Trong một không gian hữu hạn, cả hai bên đều cần tài nguyên, nhất là Liên Bang trong tình trạng hiện tại.Nhưng nếu Liên Bang có đủ tài nguyên, trở nên mạnh mẽ, thì Đế Quốc sẽ ra sao?
– Một con sư tử được trang bị răng nanh và móng vuốt sắc nhọn sẽ bỏ qua con mồi yếu đuối bên cạnh sao? Nếu Đế Quốc có thể vượt qua tai ương này, rồi phản công, thì một bầy sói vừa bị kẻ thù hủy diệt gia viên có dễ dàng từ bỏ khát vọng báo thù không?
– Nếu cuộc chiến giữa Đế Quốc và Liên Bang chắc chắn sẽ kéo dài vĩnh viễn và thảm khốc, vậy cậu sẽ làm gì? Cậu có thể làm gì? Bắt chước vị anh hùng bi kịch trong Bát Bộ Khúc của Tịch Lặc, dùng sinh mệnh của mình để kết thúc vận mệnh bi tráng đó sao?
Vì vẫn còn nhìn thấy những tấm vải đen nặng nề, tràn ngập tử khí trước mặt, giọng điệu bình tĩnh của Đại Sư Phạm giống như những viên đạn lạnh lùng bắn thẳng về phía Hứa Nhạc.
Hứa Nhạc nhìn hắn, đáp:
– Tôi không phải hạng người đó.Nếu tôi có thực lực hoặc quyền lực như nhân vật chính trong Bát Bộ Khúc, tôi sẽ giết chết Hoàng đế, chấm dứt chiến tranh, chứ không tự sát vớ vẩn như vậy.
– Giết chết một Hoàng đế chỉ có thể chấm dứt một cuộc chiến.Nếu xã hội loài người vẫn còn bị phân liệt, thì chiến tranh sẽ không bao giờ chỉ có một lần!
– Không ai quản được thế giới sau khi chết.Thậm chí không ai có thể đoán được những gì mình làm sẽ ảnh hưởng đến thế giới sau khi chết như thế nào.Cho nên tôi chỉ có thể chịu trách nhiệm với thế giới mà tôi đang sống!
– Tốt lắm, năm xưa khi ta nhốt cậu và Tiểu Thi trong căn phòng nhỏ, những gì ta muốn làm chính là vì chuyện này.Hiện tại ta rất vui khi thấy cậu đã quay trở về quỹ đạo ban đầu!
Đại Sư Phạm cười chế nhạo, nói:
– Theo ý ta, cậu từ đầu đến cuối vẫn luôn muốn giết Mạt Bố Nhĩ.Dù là vì cô gái bên cạnh cậu, hay vì lý do gì khác, hiện tại dường như cậu đã có thêm một lý do mạnh mẽ hơn, đó là muốn chấm dứt chiến tranh nhanh nhất.Vậy cậu có thể nói cho ta biết, cậu định khi nào trở về Liên Bang, giết chết Mạt Bố Nhĩ?
– Mạt Bố Nhĩ không phải Hoàng đế, dù có giết hắn cũng không thể chấm dứt chiến tranh.Tôi cũng không phải Đấng Sáng Thế, dù có thể dùng lý do hoang đường nhất là không ưa hắn mà giết, chứ không dối trá dùng lý do vì hòa bình vũ trụ để giết hắn!
– Nếu cậu thực sự có thể giết chết Mạt Bố Nhĩ, ta sẽ mạo hiểm giết chết phụ thân của cậu, vị Hoàng đế thực sự kia, để phối hợp với cậu, tạo nên hòa bình của vũ trụ!
Hứa Nhạc ngẩn người, rồi hiểu ra ý của Đại Sư Phạm.Đôi lông mày rậm của hắn nhíu lại, nhìn Đại Sư Phạm, hỏi:
– Vừa rồi ông nói rằng không khí nói chuyện phiếm có chút không nghiêm túc với câu chuyện di dân xuyên vũ trụ vĩ đại, chẳng lẽ giờ phút này chúng ta đứng trước những mảnh vải đen này nói về những chuyện như thế này, lại không có chút tùy tiện, bất kính nào sao? Ông có thể nói ra những lời đề nghị khả thi hơn một chút, bình thường hơn một chút được không?
– Giết chết Tổng thống Liên Bang và Hoàng đế Đế Quốc, không nghi ngờ gì chính là phương pháp đơn giản nhất, trực tiếp nhất, nhanh chóng nhất để kết thúc cuộc chiến tranh vũ trụ này.Lời đề nghị này của ta rất khả thi!
Đại Sư Phạm nhìn thẳng vào mắt Hứa Nhạc, thở dài nói:
– Chỉ tiếc rằng cậu vẫn thường xuyên sợ bị người khác chỉ trích là dối trá, nhưng lại rất dối trá không chịu nhìn nhận thân phận của mình.Dù sao Phu Sa đồng học cũng chính là phụ thân thân sinh của cậu!
Hứa Nhạc nhíu mày, nhưng không nói gì.
– Năm ấy ta đã từng nói với cậu rồi mà, theo một vài truyền thuyết xa xôi, sắp sửa trở nên mơ hồ, thì tổ tiên của ta chính là kẻ cầm đầu chiến tranh lớn nhất, nhưng cũng là người thống hận chiến tranh nhất trên thế gian này.
– Kẻ cầm đầu chiến tranh?
– Đúng vậy, hắn chính là phụ thân của vị nữ tổ tiên của Hoa Gia chúng ta năm xưa!
– Nghe qua thật phức tạp!
– So với những gì cậu tưởng tượng thì còn phức tạp hơn rất nhiều!
Đại Sư Phạm phất tay, nói:
– Căn cứ vào gia huấn truyền đời của Hoa Gia ta, bất luận là phụ thân hay bản thân ta, chúng ta vẫn luôn tự hỏi, tìm kiếm phương thức để chấm dứt cuộc chiến tranh này.Nhưng phụ thân muốn tìm biện pháp dung hợp chủng tộc, chính vì thế nên mới có Kế hoạch Mầm mống theo như lời của Liên Bang các người nói.Cái mà phụ thân ta muốn chính là sự dung hợp giữa huyết mạch Hoàng tộc Đế Quốc và huyết mạch của Liên Bang.Mà cái biện pháp ta suy nghĩ muốn làm chính là một loại dung hợp khác!
– Năm đó ta cho rằng nếu cậu và Tiểu Thi có thể kết hôn với nhau, đó là chuyện tốt nhất! Chỉ tiếc là hiện tại cậu đã không phải là người nối nghiệp của Quân Thần Liên Bang nữa, ngược lại biến thành em trai ruột của Tiểu Thi!
Đại Sư Phạm thấy vẻ mặt của Hứa Nhạc có chút khó coi, bèn cười nhạt, nói:
– Chẳng qua…ta nghe nói Tổng thống Mạt Bố Nhĩ có một vị thiên kim tiểu thư tên là Mạt Đại Nhi, cô ấy là một người hâm mộ cuồng nhiệt của cậu, cậu có nghĩ xem thử cùng với nàng ta kết giao tình cảm một chút hay không? Tổng thống Liên Bang trở thành nhạc phụ của Thái tử Đế Quốc, như vậy thì cuộc chiến tranh này làm sao có thể tiếp tục được nữa chứ?
Hứa Nhạc có chút không chịu đựng nổi, nhún vai, dang hai tay ra, thở dài nói:
– Ngoài những biện pháp vô sỉ như thế này, ông có thể nghĩ ra biện pháp nào tốt hơn không?
