Chương 831 Đùa nghịch lừa dối (2)

🎧 Đang phát: Chương 831

Cổ Phi Dương tỏ vẻ tiếc nuối:
– Tại ta không khống chế được lôi kiếp.Tiếc thật, còn cuộc thi này…giải quyết sao đây?
Lỗ Thông Tử giận dữ, nhưng chợt bừng tỉnh, nhìn Cổ Phi Dương rồi đến Thiên Chiếu Tử, hiểu ra Cổ Phi Dương cố ý!
Cổ Phi Dương thở dài:
– Ngả thiên phú quá cao, e rằng hai vị cũng khó thắng.
Lỗ Thông Tử và Thiên Chiếu Tử chấn động.Ngay cả Cổ Phi Dương cũng nói vậy, ai địch nổi Ngả? Chẳng lẽ danh hiệu thuật luyện sư đệ nhất thiên hạ rơi vào tay Yêu tộc?
Viên Cao Hàn ban đầu tức giận Cổ Phi Dương, sau hiểu ra ý đồ của hắn từ vẻ mặt Thiên Chiếu Tử, thấy người này thật đáng sợ, dám quấy rối trận đấu để thay đổi kết cục, dù hơi hèn nhưng tạm giữ được mặt mũi cho Nhân tộc.Hắn bắt đầu dè chừng Cổ Phi Dương.
Thiên Chiếu Tử tuyên bố cuộc thi gián đoạn vì sự cố, xử hòa, khiến Yêu tộc bất mãn.
Cổ Phi Dương mặt dày nói:
– Ta vừa luyện Lưỡng Nghi Đan bát giai, còn thành hình rồi.Ngả đại sư thì chưa luyện ra gì.Nếu hòa thì ta thắng.
Yêu tộc câm nín.Tiến độ của Cổ Phi Dương rõ ràng nhanh hơn.Ngả tức giận đến phun máu.
Ngả hẹn ba ngày sau tái đấu.
Cổ Phi Dương đồng ý.Ngả không thể hồi phục hoàn toàn trong ba ngày, nếu Cổ Phi Dương không thắng được thì Nhân tộc hết hy vọng.
Nhưng ba ngày sau, dù bị thương, Ngả vẫn áp đảo Cổ Phi Dương.
Cổ Phi Dương bí quá hóa liều, dung hợp ba kiếm ý của mình, dùng Yêu Long cửu giai làm kiếm hồn, luyện thành Kiếm Trảm Tinh Thần!
Kiếm xuất thế sáng ngàn dặm, kiếm quang xông thẳng lên trời, “trùng hợp” đánh tan lôi kiếp huyền khí cửu giai của Ngả.
Mọi người kinh ngạc.
Huyền khí lôi kiếm của Ngả tan thành mây khói.
Ngả há hốc mồm nhìn trời quang đãng.Huyền khí vất vả ngưng hình bị đánh tan, phẩm giai chỉ là cửu giai sơ cấp, thậm chí còn kém hơn.
– Ngươi…Ngươi…
Ngả tức giận không nói nên lời.Kiếm quang vừa rồi rất quỷ dị, không phải do người mà là do kiếm tự chém.
Ngả nhận thua, nhìn Kiếm Trảm Tinh Thần, thở dài:
– Kiếm của ngươi đạt tới thánh khí, dù ta luyện thành cũng không bằng, ta thua rồi.
Chi tiết trận chiến không được tiết lộ ra ngoài.Cổ Phi Dương nổi danh khắp thiên hạ.
Trong lúc nguy cấp, Cổ Phi Dương đã hô một câu mà Viên Cao Hàn nhớ mãi:
– Cả đời ta, không thua ai!

Giọng nói như từ mười mấy năm trước vọng về, trùng khớp với câu nói của Lý Vân Tiêu.
Viên Cao Hàn bừng tỉnh, nhìn đồ đệ đang đấu với Lý Vân Tiêu, thấy Huyễn Ba Thiên Kinh Quyết được thi triển liên tục, thần kỳ khó lường, hắn kinh ngạc thốt lên:
– Ngươi là Cổ Phi Dương! Ngươi chưa chết!
Lý Vân Tiêu dùng mấy thức cuối của Huyễn Ba Thiên Kinh Quyết cực nhanh, kết đan thành công.Viên đan dược xoay tròn trên không, tỏa hương thơm ngát và hào quang rực rỡ.
Mạc Hoa Nguyên ngây người.
Cả gian phòng im lặng.
Viên Cao Hàn thở dài trong Giới Thần Bi:
– Ngươi là Cổ Phi Dương!
Lý Vân Tiêu giật mình, vội cười xòa:
– Lão Viên, ngươi nói gì vậy?
Viên Cao Hàn không để ý đến hắn, nói:
– Thảo nào ta thấy ngươi thâm sâu khó lường ở vực ngoại tinh không.Tuổi ngươi còn trẻ mà thành tựu như vậy thì thật khó tin.
Hắn cho rằng Lý Vân Tiêu đã đoạt xác.
Lý Vân Tiêu cười:
– Sao ngươi biết ta là Cổ Phi Dương?
Viên Cao Hàn nói:
– Phi Hoa Lạc Tuyết mười hai thức trụ cột, ngay cả ta cũng không thi triển tốt như vậy.Còn có Huyễn Ba Thiên Kinh Quyết, ta không thể thi triển liên tục mấy thức cuối, mà ngươi lại làm được.Quan trọng là câu nói kia, giống hệt câu ngươi nói khi luyện Kiếm Trảm Tinh Thần ở Hóa Thần Hải!
Lý Vân Tiêu cười khổ, không ngờ lại sơ hở nhiều như vậy.Dù sao đối phương cũng là người phi phàm, ở chung lâu khó tránh khỏi bị nhìn thấu.Hắn thừa nhận:
– Ngươi nói toạc thân phận ta, không sợ cả đời không ra được sao?
Viên Cao Hàn chua xót:
– Ta hiểu rồi.Ngươi nói khôi phục thực lực để ta rời khỏi, hóa ra là muốn khôi phục đến đỉnh cao Cửu Thiên…Dù ta không nói ra thì với Giới Thần Bi này, ngươi cũng không tha cho ta.Chỉ khi ngươi trở lại Võ Đế đỉnh phong, có thêm thánh khí trong tay, không còn gì phải lo lắng thì ta mới được tự do.

☀️ 🌙