Chương 83 Tranh Đoạt Gay Cấn

🎧 Đang phát: Chương 83

Trận chiến mở màn cho cuộc tranh đoạt danh ngạch, Mục Trần nghiền nát Trần Thông một cách dễ dàng, kết thúc chóng vánh.Giao phong chớp nhoáng khiến khán giả kinh ngạc, dù chỉ diễn ra trong khoảnh khắc, những người có nhãn lực đều thấy rõ khoảng cách thực lực giữa Mục Trần và đối thủ.Cả hai đều ở Linh Luân cảnh sơ kỳ, nhưng chiến lực lại khác biệt một trời một vực.
– Mục Trần kia…có phải con trai của Mục vực chủ Mục Phong không? Quả nhiên không tầm thường.
– Nghe nói trước kia hắn là người duy nhất ở Bắc Linh cảnh có tư cách tham gia Linh Lộ, nhưng sau đó không hiểu vì sao lại bị trục xuất.
– Nhìn dáng vẻ cậu ta cũng khó lường đấy, năng lực như vậy, hẳn là không đến nỗi quá kém cỏi mà bị đuổi khỏi Linh Lộ đâu nhỉ?
– Ai mà biết được…Dù sao thì, với bản lĩnh hiện tại, ta nghĩ cậu ta muốn gia nhập Ngũ Đại Viện cũng không khó khăn gì.
Khán đài xôn xao bàn tán, hiển nhiên trận đấu vừa rồi đã thu hút sự chú ý của mọi người vào thiếu niên nổi danh này.
Mục Trần không để tâm đến những lời bàn tán xung quanh, trở về vị trí của đệ tử Đông Viện.Bên phía Tây Viện, Liễu Mộ Bạch vẻ mặt lạnh tanh đứng dậy, bước lên lôi đài.
Ở phía Đông Viện, vô số ánh mắt lo lắng xen lẫn thương cảm đổ dồn về Mặc Lĩnh, người có khuôn mặt tái mét như tàu lá chuối.Mục Trần vỗ vai khích lệ hắn, Mặc Lĩnh cắn răng đứng lên, tiến về phía lôi đài.
Liễu Mộ Bạch hờ hững liếc nhìn Mục Trần, sau đó chuyển ánh mắt sang Mặc Lĩnh, chỉnh sửa tay áo, lẩm bẩm:
– Tự nhận thua rồi cút xuống đi.
Khí thế của Liễu Mộ Bạch khiến Mặc Lĩnh khựng lại, nhưng hắn vẫn cắn răng đáp:
– Xin chỉ giáo!
Liễu Mộ Bạch lạnh lùng lắc đầu:
– Không biết lượng sức mình.
Thái độ của Liễu Mộ Bạch khiến khuôn mặt tái xanh của Mặc Lĩnh đỏ bừng.Thực lực đối phương hơn hẳn, hắn kiêu ngạo cũng phải, bản thân không thể làm gì được.Trận đấu này thua là chắc chắn, nhưng tuyệt đối không thể thua một cách thảm hại hay hèn nhát.
Mặc Lĩnh hít sâu một hơi, lấy hết dũng khí, hai nắm đấm siết chặt, linh lực trong cơ thể cuồn cuộn trào ra, sức mạnh tràn ngập khiến hắn tự tin hơn một chút, lao nhanh về phía Liễu Mộ Bạch, chủ động tấn công.
Mặc Lĩnh cũng không phải kẻ tầm thường, hắn thuộc top mười người mạnh nhất của Bắc Linh Viện.Nhưng trước mặt hắn là Liễu Mộ Bạch, kẻ đã độc chiếm vị trí bá chủ trong nhiều năm, chưa ai có thể lật đổ.
Đối đầu với đối thủ đáng gờm như vậy, nếu không dốc toàn lực ngay từ đầu, e rằng không trụ được bao lâu.
Liễu Mộ Bạch vẻ mặt chán chường nhìn Mặc Lĩnh lao tới, hơi nghiêng người về phía trước, một tiếng nổ nhỏ vang lên dưới chân hắn, bóng người trong nháy mắt hóa thành tia lửa đỏ phóng ra.
Tốc độ cực nhanh, Mặc Lĩnh chỉ vừa kịp thấy một vệt hồng quang lóe lên thì kinh hãi nhận ra Liễu Mộ Bạch đã xuất hiện ngay trước mặt, một bàn tay vỗ ra, chưa kịp phòng ngự đã nện thẳng vào ngực, linh lực như núi lửa phun trào ập đến.
“Ầm!”
Một tiếng va chạm nặng nề vang vọng, tư thế tấn công của Mặc Lĩnh tan vỡ hoàn toàn, hắn bay ngược ra sau, máu tươi phun trào, chật vật lăn lóc trên mặt đất.
Một chiêu mạnh mẽ, uy lực khiến đám đông xôn xao, Mặc Lĩnh với tu vi Linh Luân cảnh sơ kỳ hoàn toàn không có cơ hội phản kháng trước Liễu Mộ Bạch!
– Thật đáng sợ!
Tô Lăng nuốt khan, danh hiệu đệ nhất Bắc Linh Viện quả không phải hư danh!
Mục Trần cũng chăm chú quan sát trận đấu, khi Liễu Mộ Bạch ra tay, ánh mắt hắn trở nên nghiêm trọng.Tốc độ của Liễu Mộ Bạch không hề thua kém hắn, quả thực rất lợi hại.
– Hừ, căn bản không cùng đẳng cấp.
Trần Phàm đứng gần đó thở dài.Giống như Mục Trần và Trần Thông ở trận trước, Mặc Lĩnh và Liễu Mộ Bạch hoàn toàn không cân sức.
Trên lôi đài, Liễu Mộ Bạch hờ hững nhìn Mặc Lĩnh đang chật vật, khóe miệng nhếch lên khinh thường, định quay người bỏ đi.Một trận đấu nhàm chán như thế không khiến hắn hứng thú.
– Khoan đã…
Một giọng nói khàn khàn khó nhọc vang lên sau lưng.Liễu Mộ Bạch cau mày quay lại, Mặc Lĩnh đang lau đi vết máu trên miệng, cố gắng cử động tay chân, cắn răng nói:
– Ta vẫn chưa thua!
Liễu Mộ Bạch chậm rãi nheo mắt lại.
Mặc Lĩnh lại lần nữa điều động linh lực trong cơ thể, tiếp tục lao lên, chủ động tấn công.
“Uỳnh!”
Vẫn là một âm thanh khô khốc, Liễu Mộ Bạch như chớp lóe xuất hiện bên phải Mặc Lĩnh, tung chân đá vòng quét ngang thân, một cước đá thẳng vào bụng Mặc Lĩnh.
Mặc Lĩnh lần thứ hai bị đánh văng ra, máu tươi văng tung tóe, càng thêm thảm hại.
Mọi người thương hại thở dài, nhưng lại kinh ngạc khi thấy Mặc Lĩnh vẫn cắn chặt răng, tiếp tục đứng dậy.
– Ha ha, hay! Xương cốt cứng đấy.
Liễu Mộ Bạch thấy Mặc Lĩnh ngoan cố bám lấy hắn, tức giận cười gằn, lần này hắn không cho Mặc Lĩnh cơ hội ra tay nữa, lập tức lao tới tấn công.
“Bốp!”
Mặc Lĩnh bị một chưởng đánh bay.
“Binh!”
Mặc Lĩnh còn chưa kịp bò dậy, Liễu Mộ Bạch đã lao tới, ánh mắt hung ác đá vào hông hắn như đá một bao tải rác, văng xa cả chục mét.
Khán giả nín thở chứng kiến Liễu Mộ Bạch hành hạ Mặc Lĩnh một cách thê thảm, nhưng dù thế nào, thiếu niên ngoan cường kia vẫn cắn răng không hề hé miệng nhận thua.
– Tiểu tử quật cường lắm!
Nhiều người hô lớn cổ vũ.Tuy thực lực của Mặc Lĩnh còn kém xa so với Liễu Mộ Bạch, nhưng dù biết không phải đối thủ, hắn vẫn can đảm dốc hết dũng khí để chiến đấu, khí phách nam nhi khiến người người tán thưởng.
Ở phía Đông Viện, đám đệ tử đau lòng nhìn thân hình Mặc Lĩnh bị đá tới đá lui, nhưng sống chết vẫn không chịu thua, tất cả đều cắn răng căm hận.Vài người không đành lòng, nhắm mắt cúi đầu hoặc quay đi.
Quá thảm khốc!
– Mẹ nó!
Trần Phàm phẫn nộ nghiến răng.Liễu Mộ Bạch này chỉ cần đánh ngất Mặc Lĩnh là hắn thua rồi, có cần phải vũ nhục người khác đến thế không?
Đường Thiên Nhi cũng mặt mày hung dữ, nhìn Mục Trần khẽ nói:
– Hay là chúng ta nhận thua thay hắn đi.
– Nếu nhận thua, Mặc Lĩnh sẽ mất hết cơ hội.
Mục Trần nhẹ nhàng đáp, ánh mắt liếc lên đài thượng khách, vị Hác tiên sinh kia cũng nhíu mày quan sát trận đấu, vẻ mặt khó đoán.
– Nhưng…
Đường Thiên Nhi do dự.
– Đó là con đường mà hắn đã chọn.Có lẽ hiện tại hắn không bằng Liễu Mộ Bạch, nhưng hắn có dũng khí, và sẽ giành được sự tôn trọng.Có một thứ gọi là huyết tính, nam tử mà không có thứ đó, linh lực có cường đại đến đâu cũng vô dụng, chỉ là thứ ẻo lả, càng khiến người ta khinh thường.
Mục Trần vẫn giữ giọng bình thản.
Đường Thiên Nhi không còn gì để nói.Tuy nàng không hiểu được vì sao đôi khi nam tử có thể chết vì thể diện, nhưng nam nhân như vậy mới khiến nữ tử ngày nhớ đêm mong.
Trận đấu một chiều như thế, thực chất chỉ là hành hạ.Gần mười phút sau, Mặc Lĩnh toàn thân đầy máu, ý thức bắt đầu mơ hồ, nhưng vẫn cố gắng chống chọi bằng nghị lực.
Liễu Mộ Bạch càng lúc càng đen mặt.Trận đấu này chẳng có gì hay ho, chỉ cần nghe những tiếng la ó xung quanh là biết.
Liễu Mộ Bạch hung ác nhìn Mặc Lĩnh, ánh mắt lạnh lẽo độc địa.Ngươi đã không khuất phục, vậy thì ta phế luôn!
Nhưng ngay lúc Liễu Mộ Bạch định hạ sát thủ, vị Hác tiên sinh trên đài thượng khách nhẹ nhàng phất tay, Tiêu viện trưởng lập tức lên tiếng:
– Trận đấu kết thúc, Liễu Mộ Bạch thắng.
Liễu Mộ Bạch khựng lại, ánh mắt vẫn khóa chặt Mặc Lĩnh, người gần như đã hôn mê, phẫn nộ phất áo bỏ đi.Trước khi bước xuống, hắn liếc nhìn Mục Trần, cho rằng đây là trò của Mục Trần cố ý khiến hắn nổi nóng.
Trận đấu kết thúc, Đông Viện cử người khiêng Mặc Lĩnh trọng thương xuống chăm sóc.
– Đến lượt ta.
Trần Phàm phẫn nộ nghiến răng, bước lên đài.Đối thủ của hắn cũng là một đệ tử khá nổi tiếng của Tây Viện, cả hai đều có thực lực Linh Luân cảnh sơ kỳ.Nhưng so với một chiến sĩ đội thám hiểm như Trần Phàm, đối thủ kia thiếu kinh nghiệm chiến đấu, mới giao đấu còn tốt, nhưng càng về sau càng lộ ra sơ hở, bị Trần Phàm nắm bắt cơ hội, đánh bại trong một chiêu.
Sau Trần Phàm là Hoắc Vân, hắn cũng giành được chiến thắng như dự kiến.Cuối cùng là trận đấu của Đường Thiên Nhi, trận đấu của nàng khiến nhiều người thích thú, vì đối thủ của nàng chính là Hồng Lăng của Tây Viện.Hai hoa khôi của hai viện đấu đá, dĩ nhiên là rất hấp dẫn.
Hai cô gái xinh đẹp đánh nhau còn thú vị hơn những trận đấu trước đó của Mục Trần hay Liễu Mộ Bạch.Sức hấp dẫn của mỹ nữ, đặc biệt là những người có cá tính và thực lực luôn có sức hút vô song.
Trận đấu không có nhiều bất ngờ, nhưng nếu ai tinh mắt, sẽ thấy hai cô gái giao chiến liên miên mà nhẹ nhàng như hai cánh bướm giao nhau, rất duyên dáng và đẹp mắt.
Thực lực của Đường Thiên Nhi và Hồng Lăng tương đương, dù cả hai đã tung ra không ít tuyệt chiêu, nhưng đều khó đánh bại đối thủ.Cuối cùng, vị Hác tiên sinh lên tiếng, tuyên bố trận đấu kết thúc với kết quả hòa.
Tranh đoạt danh ngạch lại có kết quả hòa, khiến nhiều người ngạc nhiên.Hòa thì làm sao chia đôi danh ngạch? Nhưng vì Hác tiên sinh đã quyết định, họ chỉ đành ngậm miệng, giữ sự nghi hoặc trong lòng.
Trận đấu kết thúc, đấu trường trở nên hưng phấn hẳn lên.Những cường giả có thực lực đều nghiêm túc ngồi thẳng, quan sát sâu vào đấu trường.Bởi vì tiếp theo sẽ là những trận thách đấu tranh đoạt danh ngạch hạt giống.
Qua những trận đấu trước, mọi người đều thấy rõ, chỉ có Mục Trần và Liễu Mộ Bạch mới có tư cách tranh đoạt danh ngạch đặc biệt này.
Và hai người lại là thiếu chủ của Mục vực và Liễu vực, hai thế lực có quan hệ đối địch.Trận chiến tranh giành danh ngạch hạt giống này như một cuộc đối đầu giữa hai vực.
Không biết ai sẽ là người đứng vững đến cuối cùng…

☀️ 🌙