Đang phát: Chương 83
Dương Khánh bật cười, rồi nghiêm túc nói:
– Ta không quan tâm ta hay con có ưa hắn hay không.Việc hắn dám lấy tu vi Bạch Liên nhất phẩm tử chiến với kẻ địch mạnh khi đánh Phù Quang động, cho thấy hắn là một hổ tướng.
– Ta phái hắn đi trừ quỷ tu ở Trường Phong, hai tu sĩ Bạch Liên tam phẩm dưới trướng Hùng Khiếu đều chết, chỉ mình hắn sống sót trở về hoàn thành nhiệm vụ.Ta phái hắn trấn giữ Đông Lai động, các động chủ Trấn Hải sơn, thậm chí cả Nam Tuyên phủ, chỉ có hắn là nhanh chóng dẹp yên được Đông Lai động.Còn những sơn chủ, động chủ khác thì chỉ biết kêu ca về thế lực Lam Ngọc môn, không nghĩ ra được cách đối phó.Giao cho bọn họ trấn giữ một phương thì cuối cùng lại thành ra thế này sao?
– Tóm lại, từ trước đến nay Miêu Nghị chưa từng làm ta thất vọng, chẳng lẽ chuyện này vẫn chưa đủ chứng minh năng lực của hắn sao? Vi Vi, con là cấp trên, không thể chỉ dựa vào cảm tính cá nhân, mà phải biết nhìn ra ưu điểm của người dưới quyền.Đời này không ai hoàn hảo cả, biết dùng người mới là điều quan trọng.
Tần Vi Vi im lặng, nàng biết những gì Dương Khánh nói đều đúng, nhưng nàng không thể phủ nhận việc mình không thích Miêu Nghị, chỉ là nhìn hắn thấy khó chịu.
Dương Khánh hiểu con gái, nhìn vẻ mặt Tần Vi Vi, ông lắc đầu, biết không thể thay đổi tâm tính của con ngay được…
———–
Trên bến cảng Đông Lai thành, có thể nhìn thấy biển xanh bao la, trời cao rộng lớn, hải âu bay lượn.
Sau vài ngày đi lại, Miêu Nghị bí mật về thăm Quý Tú Phương, rồi đến nơi mình từng đặt chân lên bờ.
Bến cảng vẫn nhộn nhịp, hàng hóa được chuyển lên xuống, thuyền buồm từ xa cập bến.
Miêu Nghị hỏi thăm mọi người, rồi cùng Chu Thiên Biểu rời đi.
Sau vài ngày tìm hiểu, họ đã nắm được tình hình Đông Lai thành.Vừa ra khỏi bến cảng, Miêu Nghị cười nói:
– Không ngờ Hứa Tín Lương lại là một thành chủ tốt, xem ra không cần thay người khác.
Chu Thiên Biểu nịnh nọt:
– Động chủ anh minh!
Miêu Nghị cạn lời, trừng mắt: “Việc này có liên quan gì đến ta? Người ta chọn thành chủ tốt là do người ta giỏi, liên quan gì đến ta đâu, nịnh hót cũng không biết cách…”
Hai người đi dọc bờ biển, Miêu Nghị sống trên đảo mười năm, rất hiểu biển, chỉ cần nhìn màu nước là biết độ sâu.
Đến một mỏm đá cao, hai người dừng lại.Miêu Nghị xuống ngựa, đứng trên mỏm đá quan sát địa hình.
Chu Thiên Biểu hỏi:
– Động chủ đang xem gì vậy?
Miêu Nghị hỏi ngược lại:
– Nghe nói giới tu hành có loại thuyền không cần người lái mà vẫn đi xa được, đúng không?
– Đúng vậy.
Chu Thiên Biểu giải thích:
– Tu sĩ Hồng Liên thì không cần, chỉ tu sĩ dưới Hồng Liên mới dùng.
– Loại thuyền đó có dễ làm không?
– Không khó! Bên ngoài thì không khác thuyền thường, chỉ là đuôi thuyền gắn thêm tua bin cánh quạt, quay liên tục để đẩy thuyền đi.Có điều kiện thì dùng pháp bảo, không thì dùng sức người kéo bánh xe ở đuôi thuyền, nhanh hơn thuyền thường nhiều.Động chủ hỏi làm gì vậy?
Miêu Nghị chỉ vào một chỗ:
– Chỗ này được đấy, mở một bến thuyền nhỏ, đóng một chiếc thuyền riêng cho Đông Lai động ta.Về bảo Diêm Tu liên hệ dân công Đông Lai thành xây dựng.
Chu Thiên Biểu chắp tay:
– Động chủ anh minh!
Miêu Nghị muốn hỏi “Ngươi không hỏi ta định làm gì đã khen anh minh rồi à?”, nhưng lại thôi, cảm thấy không có gì để nói với người này.Anh lấy ngân thương đâm xuống mỏm đá làm dấu, rồi vẫy tay:
– Đi mấy ngày rồi, cũng xem hết những thứ cần xem, về thôi!
———–
Vương Tử Pháp rất quan tâm đến đồng môn, cử bốn sư đệ sư muội Bạch Liên nhị phẩm thay nhau trông coi sơn môn.
Hôm nay người trực là Nam Tư Tư.Miêu Nghị và Chu Thiên Biểu xuống ngựa ở cổng sơn môn.
– Động chủ, ngươi về rồi, mọi người đang mong ngươi về đó.
Nam Tư Tư nhận dây cương, quay lại hô lớn:
– Động chủ đã về!
Miêu Nghị nhìn Nam Tư Tư lâu hơn một chút, rồi mỉm cười bước vào sơn môn.
Anh không nghĩ mọi người nhớ mình đến vậy, chắc Nam Tư Tư chỉ nịnh hót thôi.
Chưa đến đại điện đã thấy thuộc hạ bay đến, chào hỏi:
– Động chủ đã về!
Miêu Nghị gật đầu, dẫn mọi người vào đại điện, ngồi lên vị trí cao nhất, hỏi:
– Ta đi mấy ngày có chuyện gì không?
– Có chuyện!
Mấy người đồng thanh nói, Vương Tử Pháp lộ vẻ lo lắng.
– Có chuyện gì? Mọi người vẫn khỏe mà, có chuyện gì?
Miêu Nghị nhìn Diêm Tu hỏi, anh tin Diêm Tu nhất.
Diêm Tu bình tĩnh đáp:
– Động chủ vừa đi ngày thứ hai, sơn chủ Tần Vi Vi đã đến hỏi về cái chết của Tống Phù.
Nhắc đến người phụ nữ kia, sắc mặt Miêu Nghị tối sầm.
Anh không lo việc cái chết của Tống Phù bị lộ, mà là việc Tần Vi Vi vừa đến đã vội kiểm tra.Chẳng lẽ nàng không tin mình?
Miêu Nghị nhìn mọi người, lạnh lùng hỏi:
– Con tiện nhân kia có cố ý điều tra gì không?
Mọi người đang lo lắng thì ngớ người, không nói nên lời.Ai nấy thầm khen động chủ dám mắng con gái nuôi của phủ chủ là tiện nhân.
– Khụ khụ…
Miêu Nghị ho khan, nhận ra mình lỡ lời, vội đổi giọng:
– Sơn chủ đại nhân không nói gì chứ?
Vương Tử Pháp trao đổi ánh mắt, xem ra quan hệ giữa động chủ này và phủ chủ Dương Khánh không như mọi người tưởng, có vẻ oán hận sâu sắc.
Diêm Tu không nghĩ nhiều, đáp:
– Sơn chủ không nói gì, chỉ hỏi về việc chúng ta dâng tấu biểu.
– Vậy à…
Miêu Nghị tưởng chuyện gì to tát, chỉ cần anh khống chế được người của Lam Ngọc môn ở đây, thì dù Tần Vi Vi biết chuyện cũng sao? Anh không tin Dương Khánh vừa đưa mình lên đã vội rút xuống, thế chẳng phải tự vả mặt mình sao?
Anh không tin Dương Khánh làm chuyện tổn hại đến uy tín của mình, hơn nữa anh cũng không làm gì sai.Đông Lai động vốn là địa bàn của anh, anh chỉnh đốn nó thì có sao?!
Miêu Nghị khinh thường nói:
– Các ngươi không nói lung tung chứ?
Mọi người lập tức đáp:
– Chúng ta giữ kín miệng, nhưng Đơn Biểu Nghĩa bị sơn chủ mang đi rồi, không biết y có giữ mồm miệng được không.
Miêu Nghị cười lớn:
– Chuyện này không cần lo, ta tin Đơn Biểu Nghĩa sẽ không nói lung tung.
Trong lòng anh thầm nghĩ, việc giết Tống Phù có cả phần Đơn Biểu Nghĩa, y đâu dễ dàng mở miệng.
Diêm Tu và Khâu Thiệu Quần cũng nghĩ vậy.
Họ vừa dứt lời thì nghe tiếng vó ngựa ầm ĩ bên ngoài.
Một lúc sau, Đơn Biểu Nghĩa bước nhanh vào đại điện, tinh thần phấn chấn chào mọi người:
– Động chủ!
Mọi người vây quanh Đơn Biểu Nghĩa, hỏi xem y có nói gì lung tung sau khi bị sơn chủ mang đi không.
Được Dương Khánh trấn an, Đơn Biểu Nghĩa vỗ ngực đảm bảo mình tuyệt đối không bán đứng ai.
Mọi người thở phào nhẹ nhõm, vỗ vai khen ngợi y.
Miêu Nghị cũng rất vui, gác chân lên đùi đắc ý, Đông Lai động đã nằm trong tay ta!
– Mọi người đừng mừng vội, các ngươi biết Trịnh Kim Long chứ?
Đột nhiên Đơn Biểu Nghĩa hỏi.
Vương Tử Pháp gật đầu:
– Dĩ nhiên biết, y là sư huynh của chúng ta, vào sư môn còn sớm hơn Tống Phù sư huynh.
Mọi người tò mò muốn biết tại sao y nhắc đến Trịnh Kim Long.Đơn Biểu Nghĩa chỉ ra ngoài:
– Y đi cùng ta, bây giờ đang ở bên ngoài chờ động chủ triệu kiến!
Mọi người cảm thấy không ổn, Vương Tử Pháp hỏi:
– Tại sao Trịnh sư huynh lại đến đây?
Đơn Biểu Nghĩa thở dài:
– Ta đã cố không khai, nhưng cấp trên đã cho Lam Ngọc môn các ngươi xem tấu biểu của chúng ta.Hình như một vị tiền bối ở Nam Tuyên phủ đã đích thân nói với phủ chủ, nói Tống Phù phạm tội đáng chết, xin phủ chủ cho Lam Ngọc môn cử một người đến thay chỗ y để lấy công chuộc tội, vì vậy Trịnh Kim Long mới đi cùng ta.
– Chư vị, nói thẳng ra thì sư môn các ngươi đã sinh lòng nghi ngờ chuyện này.Trên đường đi Trịnh Kim Long cứ hỏi han ta về cái chết của Tống Phù, tốt nhất mọi người hãy chuẩn bị trước.
Nói xong, y nhìn Miêu Nghị chắp tay:
– Thuộc hạ cố ý để Trịnh Kim Long ở bên ngoài là để vào báo trước, mong động chủ sớm có tính toán.
Miêu Nghị gật đầu, nhìn mọi người hỏi:
– Các ngươi thấy chuyện này thế nào?
Người của Lam Ngọc môn trao đổi ánh mắt, Vương Tử Pháp lo lắng nói:
– Động chủ, Trịnh sư huynh đến đây đúng như Đơn Biểu Nghĩa nói, là để tìm hiểu sự thật về cái chết của Tống sư huynh.
Miêu Nghị hừ lạnh:
– Người của Lam Ngọc môn các ngươi thật là dai dẳng, lại muốn dò xét chúng ta.Nếu Trịnh Kim Long kia không thành thật, các ngươi cứ xông lên bắt y lại, chúng ta đông người không sợ y.Đúng rồi, tu vi của y thế nào?
Sắc mặt mọi người đại biến, Vương Tử Pháp vội xua tay:
– Không được! Động chủ, nếu giết Trịnh sư huynh nữa thì phiền phức lớn lắm.Giết y thì dễ, nhưng sau đó thì sao? Lỡ bản môn phái một đệ tử tu vi Thanh Liên đến thì chúng ta làm sao?
Diêm Tu, Khâu Thiệu Quần và Đơn Biểu Nghĩa nhìn nhau, cơ mặt giật giật.Động chủ lại đang bàn với đám đệ tử Lam Ngọc môn chuyện giết đệ tử Lam Ngọc môn, đúng là chuyện hoang đường.
Miêu Nghị nhún vai:
– Thế này không được, thế kia cũng không xong, vậy các ngươi nói phải làm sao?
Vương Tử Pháp chắp tay:
– Động chủ, thuộc hạ có cách kéo Trịnh sư huynh về phe chúng ta, chỉ là cần động chủ giúp một chuyện.
“Đây là chuẩn bị lôi kéo đồng môn xuống nước sao?” Miêu Nghị thầm nghĩ, hỏi:
– Nói thử xem.
Vương Tử Pháp đáp:
– Động chủ, Trịnh sư huynh cũng có tu vi Bạch Liên tam phẩm, nếu như…Nếu như động chủ phân phối Nguyện Lực Châu, để Trịnh sư huynh được hưởng đãi ngộ giống như chúng ta, thuộc hạ sẽ có cách thuyết phục y.
Không ít người nhíu mày, nhanh chóng quan sát phản ứng của Miêu Nghị, vì yêu cầu này có vẻ hơi quá đáng.Mọi người chia Nguyện Lực Châu như vậy vốn chỉ còn ba viên cho động chủ, nếu cho Trịnh Kim Long ba viên nữa thì chẳng phải động chủ không có gì sao?!
Quả nhiên, vừa nghe xong sắc mặt Miêu Nghị trầm xuống, nghiêm giọng nói:
– Vương Tử Pháp, ngươi đang đùa sao? Các ngươi lấy hết Nguyện Lực Châu, vậy chẳng phải động chủ ta làm không công sao?
