Chương 83 ẤM CÚNG

🎧 Đang phát: Chương 83

Kỷ Nhất Xuyên nhìn con trai, ngập ngừng: “Ta chỉ có thể nói cho con biết, hắn là đệ tử Tuyết Long Sơn, mà gia gia hắn lại là một phong chủ đỉnh cao, một Nguyên Thần đạo nhân.”
Kỷ Ninh sắc mặt đại biến.
Nguyên Thần đạo nhân?
“Bản thân hắn chỉ là Tử Phủ tu sĩ, không đáng ngại.” Kỷ Nhất Xuyên lắc đầu.”Nhưng sau lưng hắn là một Nguyên Thần đạo nhân…Tuyệt đối không thể đụng vào! Nếu đối đầu, Kỷ tộc ta có nguy cơ diệt vong.Mẫu thân con chưa từng nhắc đến chuyện này, ngay cả trước mặt con cũng không dám hé răng nửa lời.Năm đó, sau khi âm thầm trở về Kỷ tộc, ta và mẫu thân con chỉ dám sống ẩn dật, may mắn đối phương không để chúng ta vào mắt.”
Kỷ Nhất Xuyên nhìn con trai: “Con đã trưởng thành, lại có thiên tư tuyệt đỉnh.Mộc chân nhân nói con có cơ hội lớn gia nhập Ứng Long Vệ.Vì vậy, ta mới tiết lộ chuyện này, nếu không…ta sẽ chôn chặt nó đến cuối đời.”
“Hắn tên gì?” Kỷ Ninh truy hỏi.
“Đợi con thành Vạn Tượng chân nhân, ta sẽ nói.” Kỷ Nhất Xuyên đáp.”Nếu ta qua đời trước, Bạch thúc sẽ kể cho con.Năm đó, Bạch thúc liều mình cõng mẫu thân con trốn thoát, có ân cứu mạng với con.Ông ấy biết rõ mọi chuyện.”
Kỷ Ninh vội nói: “Giờ không thể nói sao?”
“Nói ra thì được gì?” Kỷ Nhất Xuyên quát, “Con muốn đi báo thù? Đó là tự sát! Hãy nhẫn nại vài năm, đợi tâm tính con trở nên bình tĩnh hơn đã.”
“Nhớ kỹ!”
Kỷ Nhất Xuyên nhìn sâu vào mắt Kỷ Ninh: “Đừng để thù hận che mờ lý trí.Ở thế giới vô tận này, ngày nào mà chẳng có giết chóc, có thù hận? Sau này con sẽ rời Yên Sơn, đến những vùng đất rộng lớn hơn, đối mặt với những tông môn, bộ tộc, giáo phái hùng mạnh hơn.Đừng dại dột gây hấn với bất kỳ ai.Còn Tuyết Long Sơn ư? Hãy xem nó như một hòn đá mài đao trên con đường tu tiên.”
“Con mang trong mình dòng máu và là niềm hy vọng của cả Kỷ tộc và Uất Trì tộc.Hiểu chưa?” Kỷ Nhất Xuyên nói.”Con có thể khiến uy danh của mình vang vọng khắp thế giới vô tận, khiến những thế lực như Tuyết Long Sơn phải cúi đầu thần phục.Đó mới là điều ta và mẫu thân con mong mỏi nhất!”
“Vâng.” Kỷ Ninh trịnh trọng gật đầu.
“Con khiến ta và mẫu thân con vô cùng tự hào!” Kỷ Nhất Xuyên nhìn con trai.”Con trai ta!”
Gió thu thổi, lá vàng rơi đầy.
Uất Trì Tuyết ngồi trên chiếc ghế dài trong phòng, phủ trên mình tấm da thú ấm áp, sắc mặt ngày càng nhợt nhạt.Một tay nắm chặt tay con trai, bà quay sang Kỷ Nhất Xuyên đang đứng đối diện: “Nhất Xuyên, lấy những tấm da thú kia ra đi.”
“Được.” Kỷ Nhất Xuyên vào phòng, nhanh chóng mang ra một đống áo da thú.
“Đây là?” Kỷ Ninh nhìn những bộ quần áo.
Kỷ Nhất Xuyên nói: “Mấy ngày nay, mẫu thân con rảnh rỗi nên đã may những bộ da thú này, tất cả đều do tự tay mẫu thân con làm.” Uất Trì Tuyết khẽ nói: “Giờ ta không làm được gì nhiều, chỉ có thể may mười hai bộ quần áo trong ba tháng này.Chúng vừa vặn với cơ thể con.Sau này, khi mẫu thân không còn bên con nữa, hãy để những bộ quần áo này thay ta sưởi ấm con.”
Kỷ Ninh cảm thấy sống mũi cay cay, nước mắt chực trào.
“Đừng khóc.” Uất Trì Tuyết vuốt nhẹ má con trai.”Ta biết rõ, ta không còn trụ được bao lâu nữa.”
“Mẫu thân!” Kỷ Ninh nghẹn ngào.
“Đời này, mẫu thân đã trải qua rất nhiều chuyện.” Uất Trì Tuyết chậm rãi nói.”Từ khi sinh ra trong một bộ tộc danh giá, đến khi cùng phụ thân lưu lạc, rồi gặp phụ thân con và yên ổn sống mười năm ở Kỷ tộc…Cả đời này, ta yêu phụ thân ta, yêu tỷ tỷ, ca ca ta, yêu người đàn ông của ta, và cả con nữa…đứa con mà ta yêu thương nhất.Ta thật sự mãn nguyện rồi.”
Nước mắt không ngừng rơi trên khuôn mặt Kỷ Ninh, hắn không kìm nén được, chỉ có thể nắm chặt tay mẫu thân.Bàn tay bà đã không còn mềm mại nữa, giờ nó thô ráp như chiếc lá khô.
Uất Trì Tuyết chậm rãi nói: “Dòng máu trong người con có cả của Kỷ tộc và Uất Trì tộc.Con là niềm tự hào lớn nhất của mẫu thân.”
“Mẫu thân…” Kỷ Ninh nhìn bà.
“Ninh nhi, sau này con sẽ định cư ở hồ Dực Xà sao?” Uất Trì Tuyết hỏi.
Kỷ Ninh gật đầu.
Với tư cách là tu tiên giả, hắn cần một nơi để dừng chân.Tây Phủ thành quá ồn ào, còn hồ Dực Xà yên tĩnh hơn nhiều.Hơn nữa, trong hồ còn có Thủy Phủ…Chắc chắn sau này hắn sẽ thường xuyên đến đây.
“Sau khi ta chết,” Uất Trì Tuyết nhìn Kỷ Nhất Xuyên.”Hãy hỏa táng ta, tro cốt rải xuống hồ Dực Xà.Nhất Xuyên, chàng đừng ghen nhé.”
Kỷ Nhất Xuyên cũng rưng rưng nước mắt, cố gắng nở một nụ cười: “Có chút ghen tị, nhưng sau này ta chết đi, tro cốt cũng sẽ rải xuống hồ Dực Xà.Đến lúc đó, cả nhà lại ở cùng nhau.”
Uất Trì Tuyết mỉm cười.
Kỷ Nhất Xuyên ôm nhẹ lấy vợ.
“Ninh nhi,” Uất Trì Tuyết yếu ớt nói, mỉm cười.”Ta muốn xem Phong Dực độn pháp của Uất Trì tộc, con thi triển cho ta xem một chút nhé.”
“Vâng, thưa mẫu thân.” Kỷ Ninh đứng dậy.
Sau lưng hắn xuất hiện đôi cánh pháp bảo.Hắn cố nén đau khổ trong lòng, thi triển Phong Dực độn pháp.Chỉ thấy Kỷ Ninh như một con đại bàng lướt qua bầu trời, nhảy lên nóc nhà, rồi chớp nhoáng bay về chỗ khác.Đôi cánh khẽ động, thân ảnh hắn như ảo như thật.
Lúc này, Kỷ Ninh dồn hết sức lực để thi triển Phong Dực độn pháp, vì đây là yêu cầu cuối cùng của mẫu thân.
“Phong!”
“Phong!”
Kỷ Ninh thi triển.Gió thổi qua người, như bàn tay mẫu thân chạm nhẹ lên má.Từng cơn gió lướt qua, từng kỷ niệm chạm đến cõi lòng.
Thời gian trôi qua…
Thân pháp của Kỷ Ninh càng thêm huyền diệu, thậm chí đã cực kỳ giống một con đại bàng, càng nhanh, càng tự do, càng phóng khoáng.Đây là một con đại bàng, một con đại bàng đang bay lên chín tầng mây.Trong lúc vô thức, Kỷ Ninh đã đem Phong Chi Chân Ý hòa vào Phong Dực độn pháp, thậm chí còn pha lẫn trong đó chút tưởng niệm.Giống như loài chim hoài niệm ngọn gió.
“Chim đại bàng.” Uất Trì Tuyết xem mà mắt sáng rực lên, miệng vẫn còn thì thào.”Chim đại bàng…”
Bà như thấy lại hình ảnh của ca ca.
Người đàn ông to lớn, người đã che chở bà từ bé.Lúc này, Kỷ Ninh thi triển Phong Dực độn pháp thật sự quá giống với lúc ca ca thi triển.
“Ca ca.” Uất Trì Tuyết như trở lại thời thơ bé.
Ở kia là một cái sân lớn, nơi ca ca đang luyện tập Phong Dực độn pháp, cô bé chạy tới gọi: “Ca ca, ca ca.”
“Tiểu muội.” Người đàn ông cao lớn như núi quay lại gọi nàng.
“Tỷ tỷ, phụ thân.” Nàng lại thấy hai bóng người nữa, người trung niên nho nhã râu dài kia, và cô thiếu nữ kiêu ngạo.Đó chính là phụ thân và tỷ tỷ của nàng.
“Ca ca, tỷ tỷ, phụ thân…Ta tới đây.”
Cô bé chạy tới, chạy tới bên ca ca, tỷ tỷ, phụ thân.Đoàn tụ rồi, cuối cùng cả nhà lại đoàn tụ rồi.
Uất Trì Tuyết nằm trong lòng Kỷ Nhất Xuyên, mắt nhắm nghiền.
Trên mặt vẫn còn giữ nụ cười điềm tĩnh.
“A, a, a…” Kỷ Nhất Xuyên há miệng, muốn hét lên nhưng không thể.Hắn ôm chặt vợ, ngửa đầu, nước mắt cứ thế trào ra.
Kỷ Ninh ở xa xa cũng dừng lại.Cả người hắn run rẩy, bước từng bước một tới, đến bên mẫu thân thì quỳ xuống.
“Mẫu thân!” Kỷ Ninh khóc thét lên.
Âm thanh truyền tới từ sân nhỏ bên ngoài khiến đám người hầu trong nhà cảm nhận được sự đau xót, thương tâm của Kỷ Ninh.Khi nghe tiếng khóc thảm thiết, họ hiểu rằng nữ chủ nhân đã qua đời, tất cả đều cúi đầu rơi lệ.Họ không thể quên được vị nữ chủ nhân nhân từ này.
Kỷ Ninh rời khỏi Tây Phủ thành, về ở trên đảo giữa hồ Dực Xà.
Theo nguyện vọng của mẫu thân, hắn tự tay rải tro cốt của bà xuống hồ.Những ngày còn lại, Kỷ Ninh thích nằm trên một con thuyền nhỏ, để nó trôi bồng bềnh trên mặt hồ.
Cảm giác đó giống như…
Được nằm trong lòng mẫu thân.Một cảm giác yên bình và ấm cúng.

☀️ 🌙