Đang phát: Chương 829
“Giữ vững tinh thần!” Trâu Phàm dặn dò đám thủ hạ.Gió bão và tuyết lớn bên ngoài khiến lòng y bất an.Y đang đóng quân tại Minh Hải thương khố, nơi tập trung vật tư quan trọng của Thiên Hoàn, chất đầy tài liệu từ khắp nơi chuyển đến, rồi từ đây sẽ được vận chuyển đi.Phần lớn chỉ là vật tư cấp thấp và một ít trung phẩm, nhưng số lượng rất lớn nên kho chứa này vô cùng rộng lớn, là đầu mối quan trọng trong con đường vận chuyển vật tư của Thiên Hoàn.Vì vậy, ngoài một chiến bộ bảo vệ còn có nhiều cao thủ trấn giữ.Nhưng vài ngày trước, vị Hoàn chủ đóng tại đây đã dẫn ba cao thủ hàng đầu rời đi làm nhiệm vụ quan trọng.
Trâu Phàm vốn tính cẩn thận nên cảm thấy bất an, bởi đây là thời điểm phòng thủ ở Minh Hải thương khố yếu nhất.Nếu địch nhân tập kích…Y rùng mình, nhưng rồi lắc đầu, tự nhủ không thể nào.Mạc Vân Hải đang bị Thiên Hoàn áp chế toàn diện, còn đang sứt đầu mẻ trán thì làm gì có sức đối phó.Hơn nữa thời tiết khắc nghiệt thế này, sao có thể lên đường?
Minh Hải giới là nơi quanh năm bão tuyết, gió tuyết mang theo phong cương và tuyết cương khiến nơi đây trở thành vùng đất chết băng giá.Những thứ có thể tồn tại ở đây đều là yêu thú băng tuyết cường đại.Những ngày tuyết lớn thế này, ngay cả vận thâu thuyền cũng không thể di chuyển.Tu giả bình thường không thể phi hành, nếu cố gắng sẽ bị phong cương và tuyết cương xoắn nát.
Nhưng vị trí của Minh Hải giới rất quan trọng, xung quanh không có giới nào khác, muốn đi qua tuyến đường chính phải đi ngang qua nó.Trâu Phàm tự nhủ bão tuyết kia cũng coi như giúp mình hưởng lợi.Dù vậy, y vẫn tăng cường thủ vệ bảo vệ thương khố.Nhìn những cấm chế chằng chịt bên ngoài, y yên tâm hơn phần nào, cấm chế ở đây nhiều đến mức gần như đạt tới quy mô một pháo đài.
Trâu Phàm là một chiến tướng bạch ngân, tính cách nghiêm khắc, cẩn thận, đáng tin cậy nên được phái đến thủ vệ Minh Hải thương khố.Chiến bộ dưới trướng y được thiết lập theo tiêu chuẩn của hoàng kim chiến tướng.
Bỗng nhiên, ánh mắt Trâu Phàm ngưng lại.Trong gió tuyết, y mơ hồ thấy một thân ảnh màu lam.Y nghi hoặc, đằng trước có ba lớp phòng tuyến, người này vào bằng cách nào? Cảm giác nguy hiểm ập đến khiến sắc mặt y đại biến.Y khàn giọng hô to: “Địch tập kích!”
Thương khố hỗn loạn, tiếng cảnh báo vang lên, hào quang sáng lên, thương khố như bừng tỉnh.Toàn bộ được bao phủ trong hào quang chói mắt.Các thủ vệ chui vào trong cấm chế, mặt ai cũng khẩn trương như lâm đại địch.
Bóng dáng màu lam kia càng lúc càng gần, dường như gió tuyết không ảnh hưởng gì đến nó.Có thể thấy bóng dáng ấy có những đường cong thướt tha, trên tay cầm theo cây dù, tạo cảm giác mông lung và mỹ lệ.
Nữ nhân!
Đồng tử Trâu Phàm co lại, cảm giác nguy hiểm tăng vọt.Một nữ nhân xuất hiện trong bão tuyết, điều này không mang lại điềm tốt lành nào, bởi nó cho thấy mức độ nguy hiểm của đối phương.
“Tất cả cấm chế chuẩn bị công kích!” Trâu Phàm ra lệnh.
Bóng dáng màu lam từ trong gió tuyết nhìn về phía cứ điểm xa xa.Hai mắt sau lớp mũ giáp lấp lóe ánh sáng băng tinh.Sau vạn năm yên tĩnh, nàng lại đứng trên chiến trường! Tâm cảnh nàng bên ngoài lạnh lùng như băng tuyết, nhưng bên trong là sự hưng phấn hiếm thấy.
Yên lặng làm đồ đằng trong thần miếu nghi ngút hương khói cả vạn năm, thật tịch mịch! Chiến trường, chỉ có chiến trường mới là mục tiêu của các đồ đằng! Những người sống ở bộ lạc, cường đại đến mức trở thành đồ đằng, được hưởng vô số cúng bái.Khi bộ lạc gặp nguy nan, họ phải đứng lên dẫn dắt, che chở, chiến đấu vì bộ lạc, đó là vinh quang! Vinh quang của đồ đằng! Khi ánh sáng vụt tắt, vinh quang mất đi, ta sẽ dùng danh nghĩa của lam để đứng lên giành lại!
Bàn tay nắm chặt chiếc dù, thân hình Lam biến mất trong gió tuyết!
“Cẩn thận!” Đồng tử Trâu Phàm co lại, y gào thét.
Ầm!
Một tiếng nổ lớn vang lên.Mặt đất đầy tuyết nổ tung, một bức tường tuyết cao hơn mười trượng đánh tới thương khố với thế bài sơn đảo hải.Vô số đạo hào quang từ cứ điểm bắn ra, gần như tất cả thủ vệ đều vô thức phát động cấm chế.Vô số quang mang đủ màu sắc đánh lên bức tường tuyết như mưa.
Bức tường tuyết bị phá tan, khí lưu hòa lẫn với bão tuyết khiến tuyết động bên dưới dâng lên không trung.Tầm mắt mọi người chỉ còn lại một mảng trắng xóa.
Không tốt!
Trái tim Trâu Phàm đập mạnh, nhưng y chưa kịp phản ứng thì một đạo lam ảnh xuất hiện trong tầm mắt y ở nơi hẻo lánh rồi đột nhiên biến mất.
Boong boong loong coong!
Vô số băng lam đánh lên vòng bảo hộ như mưa, màn hào quang bị phá tan thành mảnh nhỏ.
Phốc phốc phốc!
Máu bắn ra, chưa chạm đất đã bị hàn khí đóng băng thành những giọt huyết châu rơi vãi trong gió tuyết.
Đám thủ vệ mở to mắt, hàn khí lan tràn khắp cơ thể, biến họ thành tượng băng trong nháy mắt! Rồi những tượng băng này vỡ tan thành muôn mảnh.
Gió tuyết ngập trời lại trở thành trợ thủ của địch nhân, gió lốc mang theo vô số viên băng lăng bay lượn đầy trời.Những viên băng lăng này mang theo lực lượng kinh người khiến hào quang bảo vệ của thương khố yếu ớt như tờ giấy mỏng, không chịu nổi một kích.
Vài đạo thân ảnh dùng tốc độ cực nhanh đang tới gần phương vị Bính.Điều này khiến Trâu Phàm yên tâm hơn một chút, tuy đám người này thường ngày ngạo mạn, nhưng lúc mấu chốt này không khiến người ta thất vọng.
“Phương vị Bính!” Trâu Phàm quát khẽ: “Thiên Tỏa chuẩn bị!”
Tiếng nói vừa dứt, từ sâu bên trong thương khố bay ra vô số phù văn sáng ngời, sau đó nhanh chóng bay lên không trung.Một khe hở hình tròn xuất hiện bên trên thương khố, đường kính hơn mười dặm, vô số thần văn sáng ngời không ngừng lưu chuyển.
Thiên Tỏa là một trong những cấm chế cường đại nhất ở Minh Hải thương khố, chuyên dùng để đối phó với các cao thủ, nhất là cao thủ thần lực.Đối thủ lần này rất cao thâm khó dò, có thể khẳng định là một cao thủ thần lực tuyệt đỉnh.
Nhưng đối với Trâu Phàm, đây không phải tin tốt lành.Hiện tại, con đường phát triển cấm chế không được coi trọng, hầu hết mọi người đều sử dụng cấm chế lạc hậu, rất ít cấm chế có thể đối phó với cao thủ thần lực.Minh Hải thương khố có vị trí quan trọng nên được bố trí vài cấm chế có thể đối phó với cao thủ thần lực! Một trong số đó là Thiên Tỏa! Chỉ cần mấy người kia có thể cuốn lấy địch nhân thì Thiên Tỏa có thể giam cầm đối phương!
Bên trên có vài thân ảnh đang triền đấu với tốc độ nhanh kinh người, Trâu Phàm chỉ thấy vài cái bóng màu xám và bóng màu lam lờ mờ bất định.
“Đã khóa được mục tiêu!” Thủ hạ kinh hỉ hồi đáp.
“Công kích!” Trâu Phàm không do dự, ra lệnh.
Khe hở co rút lại, rồi giáng xuống với mục tiêu là Lam.
Bỗng trời ngập tràn gió tuyết dường như đứng lại!
Đây là lần đầu tiên Song Vũ trở thành thủ hạ của Công Tôn Sai, cảm giác rất kỳ quái.Không thể không thừa nhận, Công Tôn Sai chuẩn bị rất cẩn thận, vượt quá sức tưởng tượng.
Công Tôn Soa và Cốc Lương Đao đều là người trong thập đại chiến tướng, nhưng phong cách hoàn toàn khác nhau.Cốc Lương Đao quan tâm đến đại cục, Công Tôn Sai để ý tới sự tinh tế và tỉ mỉ, chỉ có Công Tôn Sai mới nâng tầm quan trọng của công tác chuẩn bị đến mức này.
Sự chuẩn bị chính xác và chu đáo khiến Song Vũ nhẹ nhõm, chỉ cần phát huy tốt thực lực là có thể hoàn thành nhiệm vụ.
Mục tiêu của hắn lần này là Thiên Phàm Môn.
Thiên Phàm Môn không phải là tên một đại môn phái, mà là một trong những môn phái nằm ở ngoại vi Thiên Hoàn.Ở Thiên Hoàn, Thiên Phàm Môn có địa vị không cao, tầm quan trọng cũng bị đánh giá thấp, đó là một sai lầm.
Bên ngoài Thiên Hoàn có nhiều môn phái, phần lớn có quan hệ dây mơ rễ má với Thiên Hoàn, Thiên Phàm Môn là một trong số đó.
Thiên Phàm Môn tinh thông việc luyện chế bảo thuyền, nhất là các loại vận thâu thuyền.Gần như bảy phần vận thâu thuyền của Thiên Hoàn có xuất xứ từ Thiên Phàm Môn.Đối với một thế lực dùng luyện khí để lập nghiệp như Thiên Hoàn, tài liệu lưu thông qua lại rất lớn nên nhu cầu vận thâu thuyền rất cao.Tuy luyện chế vận thâu thuyền không khó nhưng tốn thời gian, lợi nhuận không cao nên Thiên Hoàn không muốn phí nhân lực vào việc này.
Thiên Phàm Môn nguyện ý tiếp nhận việc này, đối với họ đó là điều tốt nhất.Nhưng nhờ vậy, Thiên Phàm Môn đã trở thành một trong những môn phái mạnh nhất ở ngoại vi Thiên Hoàn.
Nhờ vào quan hệ với Thiên Hoàn, vận thâu thuyền của Thiên Phàm Môn bán rất chạy.
Từ tin tức tình báo, Công Tôn Sai đã phân tích và chỉ ra tầm quan trọng của môn phái này, một khi phá hủy hoàn toàn cả môn phái cũng như vận thâu thuyền sẽ khiến tuyến vận chuyển của Thiên Hoàn bị ảnh hưởng không nhỏ.
Tuy luyện chế vận thâu thuyền không cần tài liệu cao giai, thủ pháp cao cấp, nhưng rất tốn thời gian.Một khi Thiên Phàm Môn bị phá hủy, trong thời gian ngắn, Thiên Hoàn không thể bù đắp khốn cảnh thiếu vận thâu thuyền.Các môn phái khác cũng có luyện chế, nhưng không có quy mô lớn như Thiên Phàm Môn.Tin tức tình báo cũng nói rõ, Thiên Phàm Môn đang nhận được một đơn đặt hàng rất lớn, khiến trên dưới đang lâm vào cảnh khẩn trương cao độ.
Kế hoạch của Công Tôn Sai đã đánh trúng điểm yếu của đối phương, Công Tôn Sai là một kẻ am hiểu việc nắm lấy sơ hở của đối phương.
Phòng ngự của Thiên Phàm Môn không tương xứng với địa vị quan trọng của nó.Một phần vì Thiên Phàm Môn nằm bên trong cảnh nội của Thiên Hoàn nên không dễ bị công kích.Hơn nữa, nó có chỗ dựa là Thiên Hoàn nên đối thủ cạnh tranh không dám động thủ.
Thiên Hoàn không phải không có biện pháp phòng ngừa, bên cạnh Thiên Phàm Môn có một chi chiến bộ của Thiên Hoàn đóng quân để đảm bảo an toàn.
Nhưng đối với một siêu cấp cao thủ như Song Vũ, loại phòng thủ kia chẳng khác gì với không phòng thủ.
Hiện tại, lực chú ý của Thiên Hoàn đều bị Chung Đức và Tả Mạc hấp dẫn, đại đa số cường giả đã bị điều đi khiến phòng ngự yếu ớt nhất.Nếu như không phải đối mặt với cao thủ cùng giai, nhiệm vụ này dễ như một cuộc dạo chơi.
Chiêu thức này của Công Tôn Sai thật ác độc!
Đằng sau Song Vũ là mười cao thủ tinh nhuệ, mang theo vô số pháp bảo có tính chất bạo tạc.
Nhiệm vụ của bọn họ hết sức đơn giản, đó là san bằng Thiên Phàm Môn thành gạch vụn.
Song Vũ hít sâu một hơi, khuôn mặt trở lên lãnh khốc.Hắn ra lệnh: “Bắt đầu!”
