Chương 825 Hội Hợp

🎧 Đang phát: Chương 825

Trong lúc gã thư sinh họ Trọng còn mải mê bàn luận cùng Nhạc cô nương về những điều quái dị nơi Trụy Ma Cốc, thì Hàn Lập đã hóa thành một đạo thanh hồng, vút đi xa cả trăm dặm.
Hành trình sau đó thuận buồm xuôi gió, chỉ vài canh giờ sau, hắn đã an toàn đứng trước cửa động, chuẩn bị tiến vào nội cốc.
Hắn lấy ra Lưỡng Nghi Hoàn, bước vào thông đạo sâu hun hút.
Sau khi xuyên qua vài dặm trong lòng núi, ánh sáng Bắc Cực Nguyên Quang dần hiện ra, báo hiệu lối ra đã đến gần.Nhìn thấy cửa động trắng xóa, lòng hắn không khỏi vui mừng, bước chân cũng nhanh hơn.
Một lát sau, trước mắt Hàn Lập bừng sáng, hắn lại đứng trước vách núi bên ngoài cốc.
Ngước nhìn bầu trời u ám, dù không thoải mái, nhưng so với nội cốc chìm trong huyết sắc hà quang, nơi này vẫn dễ chịu hơn nhiều.
Thần thức quét qua khu vực lân cận, không phát hiện bất kỳ dị thường hay bóng dáng tu sĩ nào, Hàn Lập mới khẽ thở phào.Ánh mắt hắn chuyển sang vách đá nơi cửa động.
Không chút do dự, hắn giơ tay, một đạo pháp quyết màu xanh biếc bay vút đi, lóe lên rồi biến mất vào trong thạch bích.
Hàn Lập im lặng, hai tay kết pháp ấn, miệng lẩm nhẩm chú ngữ trầm thấp.Một cảnh tượng kỳ dị xuất hiện!
Vách đá tưởng chừng bình thường đột nhiên được bao phủ bởi một lớp thanh quang rực rỡ.Tiếp theo đó, vô số con Phệ Kim Trùng màu vàng nhỏ bé từ trong quang mạc bay ra, mang theo vô vàn tinh khối màu bạc lớn nhỏ khác nhau.Những tinh khối này rơi xuống, cái thì to bằng nắm tay, cái thì bé như hạt đậu.
Chỉ trong chớp mắt, trước mặt Hàn Lập đã xuất hiện một đống ngân tử lấp lánh, bán trong suốt.
Đây chính là tinh thể Cương Ngân Sa sau khi đã được tinh luyện!
Lúc đầu, khi chỉ có vài khối rơi xuống, Hàn Lập vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh.Nhưng khi số lượng tinh thể lên đến hàng chục, hắn không khỏi lộ vẻ kinh ngạc.
“Hàn tiểu tử! Mỏ Cương Ngân Sa này trữ lượng vượt xa dự tính ban đầu.Xem ra việc nghiên cứu Khôi Lỗi cơ quan của lão phu có thể sử dụng loại vật liệu này để dung hợp luyện chế!” Tham âm của Đại Diễn Thần Quân đột nhiên vang lên trong đầu Hàn Lập, vừa mừng rỡ vừa kinh ngạc.
“Vâng.Vãn bối cũng không ngờ Cương Ngân Sa ở đây lại nhiều đến vậy.Chuyến này thu hoạch thật sự không nhỏ!” Hàn Lập vui vẻ đáp lời, ngắm nhìn đống tinh thể bạc lấp lánh sau khi đám Phệ Kim Trùng đã nhả hết.
Hắn phất tay áo, một đạo thanh hà cuốn đi tất cả.Toàn bộ Cương Ngân Sa tinh thể đều bị thu vào Túi Trữ Vật.
Tiếp theo, hắn khẽ huýt sáo, đám trùng vân màu vàng xoay một vòng rồi như ong vỡ tổ, chui hết vào túi linh thú.
Sau khi hoàn thành mọi việc, Hàn Lập đưa tay vào Túi Trữ Vật, lấy ra một viên cầu trong suốt cỡ ngón tay cái.
Hắn há miệng, phun một đoàn linh khí màu xanh lên viên cầu.
Viên cầu vốn trong suốt bỗng lóe lên linh quang, rồi một quang điểm màu xanh lục, to bằng hạt đậu nành, di chuyển bên trong.
Hàn Lập chăm chú nhìn vào viên cầu một hồi lâu, rồi nhíu mày, ngẩng đầu nhìn xung quanh, xác định phương hướng.
Sau đó, linh quang chợt lóe, hắn hóa thành một đạo thanh hồng, vút lên không trung.
Dù đang phi độn, Hàn Lập vẫn luôn cầm viên cầu trong tay.Sau khi bay được một đoạn, hắn lại cúi đầu xem xét, rồi điều chỉnh hướng bay.
Vì vậy, tốc độ của Hàn Lập không thể quá nhanh.Hắn cứ thế thong thả phi hành.
Sau khi bay được hơn mười dặm, khi đi ngang qua một khu hoang dã, Hàn Lập đột nhiên khẽ kêu lên một tiếng, dừng độn quang.
Thân hình hắn chìm xuống, lộ ra bên trong thanh quang.
Dừng lại cách mặt đất khoảng ba mươi trượng, Hàn Lập nheo mắt nhìn xuống.
Chỉ thấy một thi thể nam tu bị chia làm hai đoạn, nằm dưới mặt đất.Máu đã sớm đông lại, biến thành màu đen xung quanh thi thể.Trên người hắn trống trơn, Túi Trữ Vật cùng pháp bảo đã không cánh mà bay.
“Xem ra, cuối cùng cũng có người không nhịn được động thủ.” Hàn Lập nhìn thi thể, khẽ thở dài rồi lẩm bẩm.Hắn vừa xác nhận, khu vực lân cận không có khe hở không gian nào, vậy chắc chắn là do tu sĩ khác giết.
Hàn Lập không dừng lại lâu, nhanh chóng rời đi và tiếp tục lên đường.
Dù hắn tin rằng, lúc này trong cốc, ngoại trừ hai gã Nguyên Anh Hậu Kỳ kia có thể thực sự gây uy hiếp cho hắn, thì những người còn lại không đáng để hắn lo sợ.Nhưng nếu gặp phải một đám tu sĩ liên thủ, giăng bẫy nhằm vào hắn, thì nguy hiểm cũng không nhỏ.
Việc này đương nhiên khó xảy ra, nhưng với bản tính cẩn trọng, Hàn Lập không khỏi đề cao cảnh giác trên đường đi.Gần nửa ngày sau, Hàn Lập vẫn chưa gặp phải phục kích nào, nhưng lại phát hiện thêm hai thi thể xấu số trong khe hở không gian ẩn hình.
Hàn Lập chỉ lắc đầu khi nhìn thấy thi thể không nguyên vẹn của họ.
Theo chỉ dẫn của linh quang trong viên cầu, cuối cùng Hàn Lập cũng đến được phía trên một khu rừng rậm rạp.
Nhìn khu rừng xanh mướt phía dưới, tưởng chừng như vô biên vô hạn với những hàng đại thụ chọc trời, Hàn Lập trầm ngâm một chút rồi đột nhiên nâng viên cầu trong tay lên, nắm chặt lại.Trên năm ngón tay thanh quang chợt lóe lên, một tiếng vỡ vụn vang lên.
Viên cầu trong suốt đã bị Hàn Lập bóp nát tan, hóa thành hư vô.
Nhưng linh quang màu xanh trong viên cầu lại không tan đi, mà sau khi thoát khỏi giam cầm, nhẹ nhàng bay lơ lửng trên ngón tay trước mặt Hàn Lập.
Ngay lập tức, quang điểm nhỏ như hạt đậu bắt đầu bay vút về một hướng.
Hàn Lập không chút do dự, bám sát linh quang, không rời một tấc.
Một khắc sau, trên một khu vực trong rừng rậm, linh quang đổi hướng, nghiêng xuống phía dưới.
Ánh mắt Hàn Lập lóe lên, người cũng bay theo xuống.
Khi bay xuống mặt đất, linh quang bao quanh một cây đại thụ chọc trời, lượn vài vòng rồi chợt lóe lên, tiến vào trong thân cây.
Hàn Lập nhìn thấy cảnh này, cũng bay đến trước cây đại thụ, thu liễm quang hoa, hạ xuống đất.
Sau khi đánh giá cây đại thụ một lượt, hắn ngẩng đầu, nhắm ngay thân cây đánh ra một chưởng.
“Bịch” một tiếng, một đạo lục quang lóe lên từ thân cây, bắn ra một đạo thanh phù.Hàn Lập nhanh tay lẹ mắt, dùng hai ngón tay kẹp lấy đạo thanh phù.
Nhìn tấm phù, Hàn Lập khẽ cười rồi vung tay lên.
“Phốc” một tiếng.Đạo phù tự bốc cháy, hóa thành một đạo hồng quang xé gió bay đi.
Lúc này, Hàn Lập đứng im tại chỗ, khoanh chân ngồi xuống, chậm rãi nhắm mắt, khôi phục pháp lực đã tiêu hao trong lúc phi độn.
Không lâu sau, đạo hồng quang kia đã hạ xuống trong một khu rừng.Một lát sau, một đạo quang hồng bỗng nhiên từ đâu đó phóng lên cao, bay thẳng đến vị trí của Hàn Lập.
Kinh hồng chưa đến gần nơi Hàn Lập đang đả tọa, hắn đã cảm ứng được, nên chậm rãi mở mắt, lạnh nhạt nhìn đạo kinh hồng đang bay đến.
Một lát sau, đạo kinh hồng này bay đến đây, xoay quanh Hàn Lập một vòng, như thể đang xác nhận thân phận, rồi lao xuống phía dưới.
Đạo kinh hồng vừa chạm đất đã biến mất, trước mặt Hàn Lập hiện ra một nữ tu mặc y phục màu trắng, dung mạo xinh đẹp như tiên tử trên trời.
Hàn Lập đảo mắt nhìn nữ tử.
“Tử Linh cô nương.Ngươi đến nhanh thật!” Hàn Lập tỏ vẻ bình tĩnh.
“Nhanh ư? Ta đã ở đây chờ đạo hữu mấy ngày.Trong lúc đó có đến sáu bảy đội tu sĩ tìm kiếm qua khu rừng này.Hơn nữa tần suất càng ngày càng cao, nếu Hàn huynh không đến thì thiếp thân e là không thể ở lại đây đợi tiếp.”
Tử Linh cất giọng nói thanh thoát, nhưng có chút u oán, nàng thướt tha bước tới.
Hàn Lập nghe vậy cười cười, nhìn khuôn mặt như ngọc của Tử Linh rồi nói tiếp:
“Tử Linh cô nương lại dùng dung mạo thật khiến Hàn mỗ có chút bất ngờ.Ta tưởng rằng Tử Linh đạo hữu nhất định phải dịch dung mà đến.”
“Khi mới vào cốc, ta quả thực không dùng dung mạo thật.Nhưng bảo vật dùng để che giấu hình dáng dường như đã bị hạn chế tại Trụy Ma Cốc, nên dần dần mất hiệu lực.Không thể che giấu được nữa, ta chỉ còn cách dùng dung mạo thật gặp người.Sao vậy? Hàn huynh chẳng lẽ thấy dung nhan của thiếp thân quá thô lậu, không lọt vào pháp nhãn của Hàn huynh?” Tử Linh hé miệng cười, thản nhiên nói.
“Tử Linh cô nương nói đùa rồi.Thôi, đạo hữu đừng trêu ghẹo ta nữa.Nơi này là nơi ngươi tìm được tiêu ký sao?” Hàn Lập cười khổ rồi lập tức nghiêm mặt hỏi.
“Không sai.Tám chín phần mười là không có vấn đề gì, vì dấu hiệu ban đầu dường như đã bị Quỷ Linh Môn phá hủy.Nhưng việc phát hiện ra hành động này của Quỷ Linh Môn càng chứng tỏ nơi này có vấn đề.” Tử Linh tươi cười đáp lời.
“Nếu vậy, chúng ta nên theo dấu vết của Quỷ Linh Môn mà tìm kiếm thôi.Biết đâu lại giúp chúng ta tiết kiệm được không ít công sức.” Hàn Lập vừa nghe đến tên Quỷ Linh Môn, lông mày khẽ nhíu lại rồi cười lạnh nói.
“Hết thảy nghe theo Hàn huynh phân phó! Từ một tháng trước, chúng ta đã hạ tiêu ký đặc biệt của Diệu Âm Môn lên người tên đệ tử Quỷ Linh Môn kia.Loại tiêu ký này không phải là pháp thuật gì, mà là một loại kỳ hương vô sắc vô vị.Hương thơm này có phạm vi không lớn, hơn nữa sau hai tháng sẽ mất tác dụng, nhưng bây giờ dùng để truy tìm Quỷ Linh Môn thì lại vô cùng hiệu quả.” Tử Linh dịu dàng nói, nhưng trong mắt lại ánh lên một tia giảo hoạt.
“Tử Linh đạo hữu đã dụng tâm rồi.Chúng ta xuất phát thôi.Trước tiên đuổi theo đám người Quỷ Linh Môn, sau đó vượt qua bọn chúng mà tìm kiếm các dấu hiệu khác.Cứ như vậy, Linh Thục Quả sẽ là vật trong tay chúng ta.” Hàn Lập không khách sáo, gật đầu rồi đứng dậy.
Từ trong rừng rậm, một con ngân mao phi thử đột nhiên bay ra.Con phi thử này khôn khéo lộn nhẹ một vòng trên không trung rồi hóa thành một đạo ngân mang bay đi.
Theo sau, hai đạo trường hồng kinh thiên phá không bay ra từ trong rừng, xoay quanh một cái rồi một trước một sau theo sát ngân mang đang bay phía trước.

☀️ 🌙