Đang phát: Chương 824
“Bất Tử Quỷ” của A Quỷ khiến Lê Tiên Nhi chấn động mạnh.A Quỷ lập tức chớp lấy sơ hở tinh thần của đối phương, thân hình thoắt biến.Cùng lúc đó, hai lưỡi đao mang tử diễm như hai con độc xà ngóc đầu phun nọc bất ngờ xuất hiện sau lưng Lê Tiên Nhi.
Nhận ra nguy hiểm, Lê Tiên Nhi bừng tỉnh, thầm hối hận vì thiếu kinh nghiệm thực chiến, để lộ sơ hở trước đối thủ lợi hại như vậy.Nàng vội vàng thu Chức Nữ toa, định dệt thần văn phòng ngự.
Nhưng A Quỷ nhanh như chớp, chỉ một thoáng sơ sẩy của Lê Tiên Nhi đã đủ để ả mất tiên cơ.Chức Nữ toa vừa dệt được nửa vời thì hai đạo đao mang tử sắc đã lặng lẽ đánh trúng!
Ầm! Lê Tiên Nhi chấn động mạnh, huyết khí toàn thân xao động.Chức Nữ toa bị đánh bật ra, bề mặt nhiễm một vệt tử diễm nhỏ.Đúng lúc đó, một luồng thần lực mang theo tử khí nồng đậm len lỏi vào cơ thể nàng.
Chưa kịp thu hồi Chức Nữ toa, Lê Tiên Nhi đã rợn tóc gáy vì một luồng hàn ý sau cổ.Nàng vội thúc giục thần văn trên chiến ủng hồng nhạt dưới chân, thân hình tức thì biến mất.
Một lưỡi đao mang tử sắc chém trúng vị trí nàng vừa đứng.Nếu chậm một chút, nàng đã bị chém làm đôi.
Lê Tiên Nhi xuất hiện cách đó hai mươi trượng, sắc mặt trắng bệch.Dù thoát hiểm, vài sợi tóc của nàng vẫn bị đao mang chém đứt, lơ lửng giữa không trung.Nàng vừa cảm nhận được hơi thở của tử thần.
Chiếc ủng được khắc thần văn dưới chân cũng xuất hiện những vết rạn như mạng nhện.Vừa rồi, nàng thoát chết là nhờ thần văn bảo mệnh của thần binh cụ trang phát huy tác dụng.Thần văn bảo mệnh của Chức Nữ toa được khắc ở ba chỗ, mỗi chỗ một công hiệu, nay chỉ còn lại hai.
Dù sao, nàng cũng chỉ là một thiên chi kiêu nữ, thực lực cường hãn nhưng thiếu ma luyện, ý chí kém xa những người như Tả Mạc hay A Quỷ.Sau khi hiện thân, nàng lập tức dùng thần lực trục xuất tia tử mang xâm nhập cơ thể.Đột nhiên, nàng ý thức được mình đang lâm vào nguy hiểm.
***
Tả Mạc vô cùng bực bội, từ đầu trận đến giờ, mọi chiêu thức của hắn đều bị Lê Tiên Nhi hóa giải.Trong tất cả những trận chiến hắn từng tham gia, tình huống này chỉ đếm trên đầu ngón tay.Nhưng biết làm sao được, thần lực của đối phương quá mạnh, lại thêm thần binh cụ trang uy lực bất phàm, khiến hắn chịu thiệt đủ đường.
Tả Mạc luôn tin tưởng vào thần lực của mình.Tay phải hắn có vòng xoáy thần lực liên tục cung cấp, tuy không nhiều nhưng tích lũy lâu ngày cũng được một lượng đáng kể.Hơn nữa, hắn cũng rất chăm chỉ tu luyện thần lực, vì thế tốc độ tăng trưởng chưa bao giờ ngừng lại.Ở Mạc Vân Hải, ngoài A Quỷ và Đại sư huynh ra, không ai có tốc độ tăng trưởng thần lực lớn như hắn.
Đến giờ, Tả Mạc vẫn không hiểu được tình trạng của A Quỷ.Còn Đại sư huynh thì không ngừng luyện hóa lực lượng ẩn trong Thí Thần huyết kiếm.Thanh viễn cổ thần kiếm này sánh ngang với Thái Cổ thần kiếm, lực lượng bên trong mênh mông như biển cả.
Tả Mạc rất thông cảm cho Đại sư huynh, ngày ngày phải giãy giụa giữa biển cả, sao có thể dễ chịu.Nỗi thống khổ ấy người thường không thể chịu nổi.Tả Mạc từng thử một lần và kết quả là toàn thân tê liệt ba ngày liền.Vậy mà Đại sư huynh luôn chịu đựng sự huấn luyện gần như tự hành hạ này mà không hề gián đoạn.Vì thế, dù Đại sư huynh có thực lực biến thái, Tả Mạc cũng không hề đố kỵ, bởi vì ngoài hắn ra, không ai biết Đại sư huynh đã phải trả giá thế nào để có được sức mạnh ấy.
Không phải thực lực biến thái của Đại sư huynh khích lệ hắn, mà chính tương lai tươi đẹp với những núi tinh thạch đã dụ dỗ Tả Mạc cần cù tu luyện.Thần lực của hắn được tích lũy từng chút một thông qua rèn luyện.Vòng xoáy thần lực bên tay phải chỉ là khoản thu ngoài dự tính.Hắn đã bỏ rất nhiều thời gian để tu luyện, vì vậy đã thuộc làu Thái Dương thần quyết.
Tả Mạc là người thực tế, tính tình hơi lười nhác, có chút tài hoa nhưng nếu không bị áp lực, chắc chắn sẽ là một công tử bột điển hình.Nhưng một khi cảm thấy nguy hiểm cận kề, hắn sẽ cố sức chạy về phía trước để tránh xa.
Dù Mạc Vân Hải đang trong thời kỳ phồn vinh, nhưng đám sói và sài lang luôn rình rập xung quanh, khiến áp lực đè lên hắn chưa bao giờ biến mất.Hơn nữa, còn có A Quỷ.Tín niệm của Tả Mạc bây giờ là phải bảo vệ A Quỷ, bảo vệ Mạc Vân Hải, báo thù cho Chưởng môn và các sư thúc.
Hắn không bao giờ lãng phí thời gian, vì thế luôn tin tưởng vào thực lực của mình.Nhưng hiện tại, hắn lại bị áp chế, hơn nữa lại là một nữ nhân! Cảm giác bực bội chưa từng có này như ngọn lửa thiêu đốt tâm can Tả Mạc.
Trong nháy mắt, hai mắt hắn đỏ ngầu, khuôn mặt vặn vẹo, hơi thở nóng rực.Nếu mình yếu đuối như vậy…thì sao có thể bảo vệ được A Quỷ…sao có thể bảo vệ được mọi người…
Trong đầu hắn vang vọng những câu nói ấy.Trước mắt hắn hiện ra vô số hình ảnh lướt qua.
***
Trong sơn động âm u, khuôn mặt tái nhợt của A Quỷ dần trở nên ngây dại, đôi mắt chứa đầy bi thương trở nên trống rỗng vô cảm.Khuôn mặt vốn không tì vết bắt đầu xuất hiện những vết đốm, sinh cơ trong cơ thể mất dần, chỉ còn khí tức âm lãnh và chết chóc ngày càng nồng đậm.
Đôi mắt vô cảm dường như rớm lệ lần cuối.Hai bàn tay lạnh lẽo của nàng nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt vị thiếu niên đang hôn mê.Nơi bàn tay lướt qua, dung mạo của thiếu niên cũng dần thay đổi, dường như muốn giãy giụa nhưng rồi lại an tĩnh.
Sự trống rỗng và xám trắng đã lan ra nửa con mắt của thiếu nữ, những vết ban đáng sợ cũng lan đến cánh mũi.Bỗng nàng cúi xuống, dùng nửa khuôn mặt còn trơn bóng kề sát mặt thiếu niên rồi nhẹ nhàng vuốt ve.
“A Quỷ sẽ tìm được thiếu gia.Nhất định sẽ tìm được!”
Thanh âm kiên quyết của thiếu nữ vang vọng khắp sơn động, một giọt nước mắt rơi xuống khuôn mặt thiếu niên đang hôn mê.Khi nàng ngẩng đầu lên, những vết ban đáng sợ đã lan ra hai phần ba khuôn mặt, con mắt hầu như bị màu xám trắng bao phủ hoàn toàn.
Nàng không hề do dự, đứng thẳng dậy, nhìn sâu vào Tả Mạc lần cuối rồi biến mất không dấu vết.Đôi mắt xám trắng không còn nước mắt.
***
“Chúng ta lão đại…”
“Lời ngu ngốc, đương nhiên là theo lão đại rồi…”
…
“Địa bàn chúng ta lớn như vậy phải có một cái tên chứ.”
“A, dùng tên lão đại để đặt có được không?”
“Ý kiến hay đấy! Tả Mạc Vân Hải?”
“Ta xin ngươi đấy, ngươi có chút học vấn nào không vậy! Cái tên như vậy làm gì có chút dư vị nào!”
“Có bản lĩnh thì ngươi đặt tên đi!”
“Ngô, vậy gọi là Mạc Vân Hải đi.”
“Có dư vị là bớt đi một chữ sao?”
…
“Vậy quyết định gọi là Mạc Vân Hải!”
“Đồng ý!”
“Vô cùng đồng ý!”
“Oa úc úc, quá tuyệt vời!”
…
***
…
“Nếu như hắn là yêu ma thì sao?”
…
“Vậy thì đem hắn giấu đi, dù sao vẫn còn tốt hơn việc rơi vào tay Côn Luân.Tuy chúng ta nhìn hắn lớn lên, nhưng không thể kháng cự mệnh lệnh của Côn Luân a…ài…”
***
Đáng trách! Đáng chết! Hỗn đản! Ngọn lửa cháy hừng hực trong lòng Tả Mạc càng lúc càng mạnh, khiến hắn cảm giác như đang bị thiêu đốt.Nhưng lúc này, hắn không thấy nóng mà chỉ thấy phẫn nộ, phẫn nộ vì sự yếu kém của mình!
Thần lực của mình lại kém một nữ nhân! Sao có thể như vậy được! Sao có thể như vậy được!
Trong đầu Tả Mạc quay cuồng, trong tâm trí văng vẳng những tiếng gào thét điên cuồng và kích động, khiến ngọn lửa trong cơ thể bỗng nhiên tăng vọt, bao trùm cả thân thể hắn.
Lý trí của hắn tan vỡ, chỉ còn lại bản năng, sự không cam lòng và phẫn nộ ngập trời! Từ trong thân thể hắn phát ra vô số hỏa diễm bao phủ toàn thân.
Thái Dương tinh chủng vốn yên tĩnh bấy lâu bắt đầu chậm rãi chuyển động như sống lại.Dường như nó cảm nhận được phẫn nộ ngập trời trong lòng Tả Mạc, từ sâu bên trong ồ ồ chảy ra một dòng dung nham màu đỏ sậm.
Dòng dung nham vừa chảy ra liền hóa thành những đoàn hỏa diễm màu đỏ thẫm, không ngừng lưu chuyển dọc theo thân thể Tả Mạc.Dung nham tiếp xúc với thần lực, oanh, những ngọn lửa kim sắc bùng lên như bề mặt mặt trời đang bốc cháy dữ dội, thần lực dâng trào cuồn cuộn như núi lửa phun trào, lấp đầy cơ thể Tả Mạc.
Nộ diễm kim sắc bao phủ toàn thân Tả Mạc, khi bốc cháy còn phát ra những âm thanh keng keng rất dễ nghe.Ngọn lửa tạo thành những gợn sóng kim sắc không ngừng sinh ra rồi tàn đi.
***
Lê Tiên Nhi kinh hoàng quay lại nhìn Tả Mạc, chỉ thấy hắn đứng giữa biển lửa, khiến nàng vô cùng hoảng sợ! Cặp mắt bình tĩnh không chút dao động, không một tia cảm xúc, đạm mạc và hờ hững như ánh mắt thần linh nhìn xuống chúng sinh!
Những luồng hỏa diễm không ngừng phun ra nuốt vào tỏa ra khí tức kinh người, đánh về bốn phía từng lớp từng lớp một.Không gian xung quanh ngập tràn những cơn sóng kim sắc không ngừng sinh ra rồi mất đi.
Một gợn sóng kim sắc lan đến gần Lê Tiên Nhi, do khoảng cách xa nên đã mỏng đi nhiều.Nhưng khi nó tiếp xúc với nàng, lập tức bùng lên thành một ngọn lửa.Lê Tiên Nhi cảm thấy khí tức nóng bỏng truyền đến khiến lòng nàng run rẩy.
Tả Mạc như biến thành một người khác.Rõ ràng hắn không có thần trang mà!
Lê Tiên Nhi kinh hãi.Thần lực mà Tả Mạc vừa thể hiện vượt quá sức tưởng tượng của nàng.Bỗng nhiên, Tả Mạc biến mất.
Lê Tiên Nhi kinh hãi vội điều khiển Chức Nữ toa bay tới trước mặt, không gian phía trước nàng xuất hiện vô số thần văn.Gần như cùng lúc đó, phía trước phòng tuyến thần văn xuất hiện một thân ảnh ánh kim sắc.
Tả Mạc quá nhanh, Lê Tiên Nhi không thể nhìn rõ, chỉ thấy một thân ảnh mơ hồ.Thân ảnh ấy đang dần rõ ràng, bởi vì Tả Mạc đã đứng trước phòng tuyến thần văn.
Hắn không dùng chiêu thức hoa mỹ, tay phải tung ra một quyền nhuốm đầy hỏa diễm kim sắc, đấm thẳng vào đám thần văn.
Bốp! Những thần văn cứng cỏi vỡ tan như lưu ly.
Nhưng quyền kia vẫn chưa dừng lại, dư thế xông tới, Tả Mạc mở lòng bàn tay, tóm lấy Chức Nữ toa!
Không thể như vậy được…
Những việc xảy ra khiến đầu óc Lê Tiên Nhi trống rỗng, thân hình cứng đờ.Mọi chuyện vượt quá sức tưởng tượng của nàng.Hỏa diễm kim sắc bao phủ Chức Nữ toa, nó run rẩy như muốn trốn khỏi tay Tả Mạc, nhưng dù dùng bao nhiêu lực cũng không thể thoát ra.
Đột nhiên, bàn tay A Quỷ xuất hiện sau cổ Lê Tiên Nhi, khiến nàng giật mình.Chưa kịp phản ứng, nàng đã thấy cổ mình căng ra, một bàn tay bao phủ tử diễm như xuất hiện từ hư không, tóm lấy cổ nàng.
