Đang phát: Chương 822
Không nghe không biết, cứ tưởng thế giới này thật kỳ diệu.Đến khi nghe rồi, biết rồi, thế giới trong mắt lại vỡ tan, thành những mảnh vụn lấp lánh, khó mà hàn gắn lại được.
Hứa Nhạc không biết đáp lại lời chào đón tương lai đầy ẩn ý của Hoài Thảo Thi thế nào.Anh chợt nhớ năm xưa, Điền Đại Bổng ở Tây Lâm từng than thở rằng ông ta không thể làm một người cha tốt.Giờ Hứa Nhạc mới hiểu, mình cũng chẳng phải người cha tốt.
Anh bất lực nhìn cô bé năm tuổi mặc áo ngủ xinh xắn bên cạnh mình năm nào, giờ đã thành thiếu nữ mười lăm tuổi lưu lạc khắp vũ trụ.Anh chưa từng hiểu con bé nghĩ gì, không nhận ra bên trong vẻ ngoài đang dần trưởng thành kia lại ẩn chứa dã tâm lớn đến vậy.
Hứa Nhạc siết chặt ly nước chanh, nhìn gương mặt thanh tú của Chung Yên Hoa.Có lẽ anh hoa mắt, nhưng anh thấy bóng dáng lão đầu hổ từng hùng bá một phương trong vũ trụ, thân hình gầy gò nhưng khí phách ngút trời.So sánh này thật không hợp với một cô gái, tính cách hai người cũng khác nhau, nhưng khí chất và khí phách hủy diệt thế gian kia lại giống như đúc.
Hứa Nhạc lúc này như những ông chú trong Liên Bang, thấy Giản Thủy Nhi ôm chặt một người đàn ông khác, bỗng nhận ra cô bé bên cạnh mình đã trưởng thành, sắp có cuộc sống riêng, như cánh chim sắp rời tổ.Một thiếu nữ ương bướng sắp rời gia đình, đối mặt với thế giới rộng lớn, có thể gặp những chàng trai tốt hoặc rất tệ… Hứa Nhạc bỗng thấy buồn bã, chán chường.
o0o
Bữa trưa xa hoa ở khách sạn sang trọng nhất Tang Thực Châu trôi qua trong cảm xúc phức tạp của Hứa Nhạc.Anh trầm lặng hơn hẳn ngày thường.Anh không để ý rằng Chung Yên Hoa mắt tròn xoe, không ngừng bày tỏ sự ngưỡng mộ với Công chúa Đế Quốc.Anh cũng không nghe thấy Hoài Thảo Thi hào phóng kể cho cô bé nghe về tuổi thơ và cuộc chiến quyền lực của mình.
Hoài Thảo Thi sau khi dưỡng thương xong sẽ trở về Tinh cầu Mặc Hoa để chỉ huy các chiến dịch quân sự sắp tới của Đế Quốc.Cô không hỏi Hứa Nhạc định đi đâu, chỉ nheo mắt, dùng ánh mắt lạnh lùng nhất để ép Hứa Nhạc để lại phương thức liên lạc đáng tin cậy nhất, rồi hai người chia tay.
Một chiếc phi thuyền màu đen không có dấu hiệu gì, lặng lẽ bay lên từ biển dâu tằm xanh biếc dưới chân Hoàng Thạch Sơn, lao vút lên không trung.Hệ thống phòng không của Cách Phản Tinh mãi hơn nửa phút sau mới bắt được dấu vết của nó, nhưng chưa kịp khai hỏa thì đã nhận được lệnh cấm theo dõi từ cấp trên.
Chiếc phi thuyền vũ trụ đen không dấu hiệu xé toạc tầng khí quyển với tốc độ khó tin, luồn lách qua hệ thống phòng ngự của Đế Quốc, trong chớp mắt đã trôi nổi trong vũ trụ rộng lớn.Chỉ hơn nửa giờ sau, nó lặng lẽ nấp sau một thiên thạch gần đó, tiến đến mặt tối của một vệ tinh của Cách Phản Tinh.
Ở mặt tối của vệ tinh có một vùng tối hơn những nơi khác.Chỉ khi đến đủ gần, hoặc dùng thiết bị kỹ thuật vệ tinh tiên tiến nhất, mới thấy bên trong vùng tối đậm đặc kia là một đống rác vũ trụ khổng lồ đang trôi nổi!
Bề ngoài chiếc phi thuyền sơn màu đen đậm nhạt xen kẽ không theo quy tắc nào.Các loại cấu kiện hình thù kỳ dị, như tấm thu năng lượng Hằng tinh hỗn độn, thò ra ngoài thân tàu, trông như một vệ tinh chuyển tiếp khổng lồ bị vứt bỏ.
Chiếc phi thuyền Ba cánh hạm của Liên Bang sau nhiều lần cải tiến đã không còn dáng vẻ cũ.Hình dáng khác xưa, từng điên cuồng bay trên không trung, biển cả, lục địa của Tinh cầu S1.Các tấm cấu kiện nhô ra như mái hiên xếp dày đặc như tổ ong, kết hợp với lớp sơn đen tuyền, hấp thụ hoàn toàn sóng điện từ ra đa.Vẻ ngoài vẫn là rác rưởi và thô ráp, nhưng lại toát lên vẻ khủng bố và huyền bí đáng sợ.
Có thể nói, kẻ nào đó đã cố tình dùng các cấu trúc thiết kế không theo tiêu chuẩn nào để khoác lên mình một bộ áo khác, chỉ để thỏa mãn cảm giác hư vinh, mà quên đi cái gọi là mỹ cảm!
Đẩy cửa khoang điều khiển, không gian tối tăm bỗng sáng lên ngọn đèn có độ sáng phù hợp nhất với mắt người.Nhưng Hứa Nhạc vẫn nheo mắt lại.Tâm trạng anh không thoải mái.Ngay cả Chung Yên Hoa, cô bé luôn ngoan ngoãn nắm tay áo Hứa Nhạc, cũng nheo mắt, trông có vẻ không vui.
Từ khi rời biển dâu tằm, cả hai không nói lời nào, giữ im lặng tuyệt đối.Sự im lặng này đến từ một nguyên nhân phức tạp, khó nói rõ, nên họ đành im lặng.
Nhưng chiếc Ba cánh hạm này chưa bao giờ là một ngôi nhà im lặng.Từ khi lưu lạc trong vũ trụ, Hứa Nhạc và Tiểu Dưa Hấu có lúc phẫn nộ, có lúc hờn dỗi, có lúc cáu kỉnh, có lúc van xin, có những lúc im lặng suốt ngày đêm, nhưng tên gia hỏa nào đó sẽ không bao giờ để ý đến những vấn đề đó, luôn luôn đóng vai một kẻ lắm lời…
– Oa ha ha ha ha! Ta đã từng nói rồi mà, trong toàn bộ vũ trụ này, ngoại trừ cái cỗ máy vi tính chết tiệt nằm bên dưới lòng đất Cục Hiến Chương kia ra, không có bất luận kẻ nào có kiến thức Sinh vật học tốt hơn ta cả! Ta là ai? Ta chính là sự tồn tại vĩ đại không ai biết, ta có thể làm ra được cái thứ phức tạp như là thịt protein tổng hợp kia, chẳng lẽ lại không thể nào làm ra được tơ tằm tổng hợp hay sao?
– Hai vị đồng bọn thân ái của tôi ơi, báo cáo với hai vị một cái tin tức tốt, phi thường tốt.Vào thời gian ba tiếng đồng hồ trước đây, bản Hạm trưởng đại nhân Phỉ Lợi Phổ vĩ đại đã thành công nghiên cứu chế tạo ra được loại tơ tằm nhân tạo a! Căn cứ vào mức độ tiêu hao nguyên liệu, chất lượng sản phẩm cùng với tính toán về mặt số lượng, như vậy chỉ cần chúng ta tùy tiện chọn đại một khỏa Tinh cầu quặng mỏ nào có dầu mỏ, như vậy chúng ta liền có thể lũng đoạn toàn bộ thị trường tơ lụa của vũ trụ! Chỉ cần đến lúc đó, bất luận là đám quý tộc trên Tang Thực Châu, hay thậm chí là đám thương nhân buôn lậu của Bách Mộ Đại đi chăng nữa, cũng sẽ phải quỳ gối trước mặt chúng ta, ôm lấy chân chúng ta, khóc lóc van xin chúng ta ban thưởng cho bọn chúng chút cơm cháo… Đến lúc đó chúng ta có thể đạt được bao nhiêu là thế lực a!
Bên trong hệ thống điều khiển trung tâm không ngừng trào dâng quanh quẩn thanh âm phi thường kích động cùng với hưng phấn.Mấy cái cánh tay máy móc bằng thủy áp không ngừng quơ loạn khắp nơi, giống hệt như là đang khiêu vũ vậy, đong đưa liên hồi trước mặt Hứa Nhạc.Sau đó thanh âm kia lại hạ giọng hưng phấn nói:
– Cái này thuyết minh cho cái gì? Chính là thuyết minh rằng khoa học kỹ thuật phát triển a, chỉ có khoa học kỹ thuật phát triển mới là sức sản xuất cường hãn đệ nhất thế gian!
Hứa Nhạc cùng với Chung Yên Hoa đều ngồi trở lại chỗ ngồi của chính mình, một lớn một nhỏ đồng thời làm ra hai động tác cực kỳ tương tự nhau, toàn thân giống hệt như một bức tượng chống cằm, ánh mắt mở lớn ảo não, nhìn chằm chằm ngẩn người về phía phiến không gian vũ trụ tối đen bên ngoài cửa sổ trước mặt, căn bản không thèm để ý đến sự điên cuồng hưng phấn của tên gia hỏa kia.
Trên thực tế thì trong khoảng thời gian ba năm gần đây, tuy rằng không có sự duy trì hỗ trợ của kho số liệu trung ương Liên Bang, nhưng mà cái tên gia hỏa kia cũng vẫn như cũ cuồn cuộn không ngừng nghiên cứu tạo ra một đống phát minh mới.Hơn nữa mỗi lần cũng đều có bộ dáng giống hệt như ngày hôm nay, hưng phấn kích động liên hồi.Thân là hai người nghe duy nhất của hắn, bọn họ sớm đã chết lặng không biết bao nhiêu lần rồi.
– Nhạc Nhạc! Nhạc Nhạc! Nhạc Nhac! Cậu bị làm sao vậy?
Cánh tay máy móc mảnh khảnh ở trong không trung xoay loạn, vẽ ra một vòng tròn phi thường xinh đẹp, sau đó phát hiện có chút bất bình thường, bèn chĩa phần đầu có cái camera nhỏ xíu đến ngay phía trước mi tâm của Hứa Nhạc, xoay xoay nhẹ mấy cái, hỏi han:
– Có phải là cậu bị cô nàng tỷ tỷ khủng bố kia lôi gia pháp ra đánh cho một trận choáng váng rồi hay không?
Hứa Nhạc khẽ cau mày lại một chút, nói:
– Tôi đã nói với ông rất nhiều lần rồi, không được phép gọi tôi là Nhạc Nhạc!
Chung Yên Hoa ngồi một bên, ngữ khí trào phúng nói xen vào:
– Hắn nghĩ rằng nếu gọi anh như vậy, sẽ có vẻ thêm đáng yêu, thân thiết hơn một chút!
Anh chàng Phỉ Lợi Phổ đồng học thẹn quá hóa giận, cất giọng u oán chất vấn:
– Cái tên Nhạc Nhạc này nghe hay lắm mà, có cái gì không tốt chứ?
– Năm đó khi mà Thi công tử cùng với đám nữ nhân của hắn chơi trò tình một đêm, vẫn luôn một mực dùng tên của tôi.Hơn nữa hắn luôn kiên trì bảo đám nữ nhân kia lúc ở trên giường phải gọi hắn là Nhạc Nhạc.
Hứa Nhạc khẽ dang hai tay ra, ngữ khi phi thường nghiêm túc, nói:
– Cái lý do này có đầy đủ hay chưa?
– Vậy thì cậu muốn ta gọi cậu bằng cái tên gì đây? Ông chủ nhỏ? Thái Tử gia? Trước kia thì còn có thể gọi cầu là Thượng tá Hứa Nhạc, nhưng mà hiện tại cậu đã không phải là Thượng tá Liên Bang nữa rồi, thậm chí cậu cũng không phải tên là Hứa Nhạc nữa, vậy thì đến tột cùng cậu là ai đây?
Anh chàng Phỉ Lợi Phổ lúc này giống hệt như là một gã triết học gia nào đó, bị bà vợ sư tử Hà Đông nhà mình đánh cho đau quá đến mức kích động, lớn giọng kháng nghị:
– Không ai biết được tên thật sự của cậu là gì cả.Chẳng lẽ cậu muốn ta gọi cậu là Hoài Nhạc à? Cậu hoài thai mấy tháng rồi nhỉ? Vì cái gì ta lại không biết vậy ta?
Chung Yên Hoa nghe được có người nào đó dùng lời nói ác độc mà công kích gã huynh trưởng kính yêu nhất của chính mình, rốt cuộc cũng không áp lực được sự phẫn nộ trong lòng mình nữa, bàn tay nhỏ bé đập mạnh xuống thành ghế một cái, thắt lưng mềm mại khẽ thẳng người dậy, hai tay chống lưng đứng lên, phẫn nộ nói:
– Thế thì chúng ta đây nên xưng hô ông như thế nào đây?
– Là Tiểu Phỉ Phỉ thân ái đáng yêu nhất…
– Dẹp đi! Ông không cha không mẹ, dựa vào cái gì mà được quyền tự đặt tên cho chính mình chứ? Một con gà con khi lần đầu tiên chui ra khỏi trứng, sẽ xem sinh vật đầu tiên mà nó nhìn thấy là cha mẹ của nó.Như vậy ông nên mang họ của Hứa Nhạc ca ca đi! Bắt đầu từ ngày hôm nay trở đi, ông sẽ có tên là Hứa Phỉ!
