Đang phát: Chương 820
Giọng nói non nớt vừa dứt, Phong Vương đài từ tĩnh lặng bỗng ồn ào trở lại.Vô số ánh mắt kinh ngạc đổ dồn về phía Mục Trần, kẻ dám nghênh chiến Khâu Thái Âm sau khi chứng kiến sức mạnh tuyệt đối của hắn.
“Mục Trần này quả thật gan dạ, thảo nào tuổi trẻ đã thành danh…”
“Nhưng vẫn là tuổi trẻ bồng bột, cứng đầu có ích gì? Chỉ tự mua dây buộc mình, thêm mất mặt thôi.”
“Thua thì có sao? Hắn bao nhiêu tuổi, còn Khâu Thái Âm là cái thá gì? Cho hắn thêm vài năm nữa, e rằng Khâu Thái Âm đến tư cách giao đấu cũng không có.”
“Tương lai ai mà biết được…”
Khán giả nhao nhao bàn tán, dù có chút khâm phục sự dũng cảm của Mục Trần, phần lớn vẫn cho rằng hắn quá lỗ mãng, chỉ là một kẻ hữu dũng vô mưu.
Trên đài, Khâu Thái Âm hờ hững nhìn Mục Trần, khóe miệng nhếch lên nụ cười như thú dữ nhìn con mồi.
“Mục thống lĩnh thật can đảm.”
Mục Trần đáp lại bằng một nụ cười: “Không có chút dũng khí, sao có được ngày hôm nay?”
Khâu Thái Âm không nói gì thêm, hai tay giấu trong tay áo, thong thả quan sát Mục Trần.Xét về địa vị, cả hai ngang hàng, nhưng Khâu Thái Âm lại ra vẻ tiền bối, rõ ràng không xem Mục Trần ra gì.
“Mục thống lĩnh đã có lòng, ta sao có thể từ chối.Nhưng đao kiếm vô tình, lúc đó đừng trách ta không khách khí.”
Mục Trần cười, không để tâm, quay người bước đến chỗ Tần Chung đang trọng thương.Thành chủ Tần Chung máu me bê bết, hàn khí lan tỏa khắp cơ thể, ăn sâu vào cả nội phủ.
Nhận thấy Mục Trần đến gần, Tần Chung cười khổ, nhưng không thể thốt nên lời.Mục Trần nhẹ nhàng đặt tay lên ngực hắn.
“Ngươi…?”
Tần Chung giật mình kêu lên, ngay sau đó nhận ra linh lực của Mục Trần đang giúp hắn xua tan hàn khí.Sắc mặt Tần Chung thay đổi: “Dừng tay! Hàn khí này cực kỳ bá đạo, lây nhiễm vào người rất phiền phức!”
Khâu Thái Âm mỉm cười, linh lực hắn tu luyện dung hợp Thái Âm tinh thể, mang theo hàn khí đặc biệt.Cường giả ngang cấp còn phải tốn công tĩnh dưỡng, huống chi Mục Trần chỉ là Chí Tôn tam phẩm, dính phải thì mất hết chiến lực, khỏi cần giao đấu.
Hắn chế giễu: “Lòng tốt nhưng thiếu suy nghĩ…”
Mục Trần chỉ cười, đột nhiên trên tay bùng lên ngọn lửa tím, chui vào cơ thể Tần Chung.
“Xèo xèo!”
Khói trắng bốc lên, Tần Chung kinh ngạc nhận thấy hàn khí đang nhanh chóng tan biến.
“Đây là…Bất Tử Hỏa?”
Tần Chung chấn động thốt lên.Thì ra linh lực của Mục Trần dung hợp Bất Tử Hỏa, thảo nào không sợ hàn khí hắc băng.
Mục Trần gật đầu, thu tay lại.
Khán giả Phong Vương đài lại xôn xao, ánh mắt kỳ quái nhìn Mục Trần, xem ra kẻ này mới lên đài đã mang đến nhiều bất ngờ.
“Đa tạ.”
Tần Chung chậm rãi đứng dậy, ôm quyền cảm kích, rồi liếc nhìn Khâu Thái Âm, nhỏ giọng: “Cẩn thận, hắn không đơn giản đâu.”
Không cần Tần Chung nói, Mục Trần cũng biết Khâu Thái Âm lợi hại, còn hơn cả U Minh hoàng tử.Muốn thắng không hề dễ dàng.
Nhưng khó khăn thì sao? Không thể khiến hắn chùn bước.Tần Chung đã thất bại, nếu hắn cũng rút lui, Khâu Thái Âm nghiễm nhiên trở thành Thập Vương, nhiệm vụ của hắn cũng thất bại.Mấy đống tinh huyết thần thú kia không biết đến bao giờ mới gom đủ, Long Phượng Chân Kinh bao giờ mới tu luyện được?
Con đường cường giả cái thế sẽ càng thêm gian nan.
Trận này, hắn buộc phải đánh.
Thấy Mục Trần kiên quyết, Tần Chung vỗ vai hắn rồi rời khỏi Phong Vương đài.
“Mục thống lĩnh bản lĩnh đấy, thảo nào danh tiếng lẫy lừng ở Long Phượng Thiên.”
Khâu Thái Âm “tán thưởng”.
Mục Trần cười, ánh mắt lóe lên.
“Ta luôn quý trọng người trẻ tuổi, nhưng chưa bao giờ nương tay với đối thủ.Ngươi đã dám khiêu chiến ta, phải trả giá cho hành động của mình.”
Khâu Thái Âm trừng mắt, chỉ tay vào Mục Trần: “Lên Phong Vương đài, sinh tử do trời định, không ai cứu được ngươi.”
“Ầm!”
Linh lực hùng hậu của Chí Tôn ngũ phẩm bộc phát, uy áp cường đại như sóng lớn ập đến.
Nếu là Chí Tôn tam phẩm bình thường, e rằng đã quỳ rạp xuống đất, nói gì đến chiến đấu.Nhưng Mục Trần không hề nao núng.
Mục Trần nhắm mắt, mái tóc đen đột nhiên dài ra, bù xù như kẻ điên.Hắn mở mắt, đôi mắt quỷ dị khiến người ta kinh hãi, tròng trắng hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại màu đen tối u ám.
Tiểu Tâm Ma!
Mục Trần nắm chặt tay, tử hỏa và vô sắc lôi xuất hiện, hai luồng linh lực đối lập được hắn thi triển một cách hoàn mỹ.
Uy áp tan biến.
Đôi mắt đen như quỷ nhìn chằm chằm Khâu Thái Âm.Trong trạng thái này, hắn có lý trí tuyệt đối, không gì có thể lay chuyển.
Bị đôi mắt quỷ nhìn thấu, Khâu Thái Âm nhíu mày, trong lòng dâng lên cảnh giác.Kinh nghiệm chinh chiến mách bảo, đối thủ lúc này rất khó lường.
“Chí Tôn tam phẩm, đừng hòng lật trời.”
Khâu Thái Âm thầm nghĩ, không do dự, búng tay bắn ra luồng linh lực đen ngòm như cự mãng, hàn khí lạnh lẽo tràn ngập.
Mục Trần lùi lại, tay trái vung ra tử hỏa nghênh đón, tay phải hướng về Khâu Thái Âm, nắm chặt, vô sắc lôi lóe lên.
Khâu Thái Âm nheo mắt nhìn hành động của Mục Trần, chưa kịp phản ứng thì một tiếng rít như sấm sét vang lên trong lòng, khiến hắn giật mình.
“Đùng!”
Sấm sét nổ vang, Khâu Thái Âm chấn động, linh lực hỗn loạn.
Mục Trần chớp thời cơ lao tới, lướt qua vụ nổ do linh lực va chạm, triệu hồi Đại Tu Di Ma Trụ, ôm lấy rồi nhắm thẳng đầu đối phương nện xuống.
Khâu Thái Âm trừng mắt, linh lực tạo thành sóng âm áp chế lôi âm trong cơ thể, lật tay tung ra một chưởng lạnh lẽo.
“Boong!”
Chưởng kình đánh vào Đại Tu Di Ma Trụ, không gian rung chuyển, mặt đất nứt toác, Đại Tu Di Ma Trụ bị đánh bay, Mục Trần cũng văng ngược ra.
Mục Trần cắm chân xuống đất, kéo lê một đường dài, gương mặt không hề biến sắc.
“Thực lực yếu kém, thủ đoạn thì lắm.Xem ra ngươi nhờ mấy trò vặt này mới hoành hành được giữa đám trẻ.Nhưng ta cho ngươi biết, với những kẻ chinh chiến như ta, thủ đoạn chỉ là trò đùa, thực lực mới là sức mạnh thật sự!”
Khâu Thái Âm giận dữ, suýt chút nữa bị Mục Trần đánh lén, lửa giận bùng lên trong lòng.Một tên nhãi nhép Chí Tôn tam phẩm, trước mặt hắn chẳng là gì cả.
Khâu Thái Âm nhìn Mục Trần bằng ánh mắt lạnh băng, chậm rãi bay lên không trung, linh lực hắc ám tuôn trào, tạo thành những cơn sóng.
“Thái Âm Băng Lao!”
Khâu Thái Âm đổi ấn pháp, bóp tay về phía Mục Trần, mặt đất vỡ ra, linh lực hắc ám bay lên, hình thành một cái lồng hắc băng nhốt chặt Mục Trần.
“Đóng băng!”
Khâu Thái Âm cười khẩy, siết chặt tay, lồng băng thu nhỏ, hàn khí ăn mòn Mục Trần.Hàn khí này, Chí Tôn tứ phẩm e rằng cũng bị đóng băng.
Khán giả tiếc nuối lắc đầu, Chí Tôn tam phẩm so với ngũ phẩm, chênh lệch quá lớn, Mục Trần hết đường xoay xở rồi.
Trong lồng băng, đôi mắt quỷ của Mục Trần vẫn không hề thay đổi, tử hỏa bùng lên nhưng chỉ ngăn cản hàn khí được chút ít.Bất Tử Hỏa mạnh mẽ, nhưng linh lực của hắn quá yếu.
Chí Tôn tam phẩm không đủ để chống lại Chí Tôn ngũ phẩm.
“Chí Tôn tam phẩm không đủ ư…”
Mục Trần lẩm bẩm, hai mắt nhắm lại trong sự kinh ngạc của đám đông, hai tay chắp trước ngực.
Chí Tôn tam phẩm không đủ…vậy thì đột phá!
