Đang phát: Chương 820
– A…
Nghe Hoàng Mân nói xong, Phong Yên Kỳ giật mình, theo phản xạ nhìn Diệp Mặc.
Hoàng Mân tuy có tu vi thấp hơn Phong Yên Kỳ, nhưng cô rất thông minh.Nghe Phong Yên Kỳ kêu lên, cô lập tức hiểu đối phương đã đoán ra ý đồ của mình.Cô nhanh chóng nói tiếp, trước khi Phong Yên Kỳ kịp mở miệng:
– Mạc Ảnh, hay là tối nay cậu đến lều tôi nhé.Ở trong sơn cốc một mình, tôi hơi sợ.
Mọi người đều ngạc nhiên.Hoàng Mân vốn là một người phụ nữ kín đáo, dù không xinh đẹp nhưng đoan trang, lại có dáng người cân đối.Một người phụ nữ như vậy mời đàn ông vào lều qua đêm, ai cũng phải suy nghĩ nhiều…
Phong Yên Kỳ cũng sững sờ, rồi mừng thầm.Ả vốn muốn ở cùng lều với Diệp Mặc, lời của Hoàng Mân như một món quà.Dù ả không hút máu trong lều, nhưng có một người đàn ông cao lớn ở cùng cũng đỡ cô đơn.
Hơn nữa, Mạc Ảnh có khí tức dễ chịu, ả cũng không ngại để hắn chiếm tiện nghi.Ả còn chưa vui vẻ với Trần Ngân Trụ xong, không ngờ Hoàng Mân đã chủ động mời Mạc Ảnh.
Diệp Mặc thầm khen Hoàng Mân thông minh, như vậy hắn có thể quang minh chính đại đến lều của cô mà không cần lý do.
Người đàn ông trung niên ít nói nhìn Hoàng Mân kỳ lạ.Tuy Hoàng Mân đã gần bốn mươi, nhưng nhờ tu luyện cổ võ nên trông chỉ hơn ba mươi.Còn Mạc Ảnh chưa đến ba mươi, hai người ở chung lều một đêm, ai cũng đoán được chuyện gì sẽ xảy ra.
Ông ta không lạ hành động của Hoàng Mân, mà chỉ khó hiểu vì sao một người có vẻ chính phái lại làm vậy.
Diệp Mặc biết Hoàng Mân mời hắn đến lều để làm gì, hắn không tự phụ đến mức nghĩ cô sẽ hiến thân.Trước khi dạy pháp quyết tu chân cho Hoàng Mân, Diệp Mặc đã hỏi họ quen nhau như thế nào.
Từ câu trả lời của Hoàng Mân, Diệp Mặc hiểu vì sao năm người tu luyện cổ võ lại tụ tập.Hóa ra Phong Yên Kỳ thông qua đấu giá đã tập hợp mọi người, mục đích là đến núi Vạn Quắc tìm di tích cổ võ.
Diệp Mặc cũng biết Phong Yên Kỳ chủ yếu muốn kiếm thức ăn để luyện công.Dù Hoàng Mân thông minh cũng không đoán ra điều này.
Nghe đến núi Vạn Quắc, Diệp Mặc hiểu Phong Yên Kỳ là đệ tử của “Vạn Cổ Môn”, một trong sáu đệ tử nòng cốt còn sót lại.
– Các người tin lời Phong Yên Kỳ nói sao?
Diệp Mặc biết Hoàng Mân thông minh, chắc hẳn không dễ tin Phong Yên Kỳ.
Hoàng Mân lắc đầu:
– Đương nhiên không, nhưng ả ta đưa ra một tấm thiết bài cổ xưa, trên đó có bản đồ di tích cổ võ.Hơn nữa, ả từng đến đó, chỉ vì cần bốn năm người cùng ra tay mới mở được nên mới hẹn chúng tôi.Tiêu đại ca cũng xác nhận tấm thiết bài là bản đồ di tích cổ võ.
Hoàng Mân không nói ra một điều, cô đã gần bốn mươi, thấy công pháp không thể tăng cấp, nên muốn mạo hiểm một lần cùng Phong Yên Kỳ.
Diệp Mặc biết Tiêu đại ca là người đàn ông trung niên – Tiêu Thủy, nhưng hắn nhớ đến Nghiêm Vô Lượng bị hắn giết.Diệp Mặc lấy ra một tấm thiết bài từ nhẫn, hỏi Hoàng Mân:
– Thiết bài các người thấy có phải loại này không?
Hoàng Mân cầm lấy thiết bài, kinh ngạc:
– Sao cậu lại có thiết bài này? Thiết bài của Phong Yên Kỳ cũng giống hệt.
Diệp Mặc gật đầu, xác định Phong Yên Kỳ chắc chắn là đệ tử nòng cốt của “Vạn Cổ Môn”, trở về núi Vạn Quắc để tranh đoạt Thần Cổ Hoàng Kim.
– Các người hiểu rõ về Phong Yên Kỳ không? Cô ta tu vi thế nào?
Diệp Mặc hỏi.
Hoàng Mân ngẩn người, rồi nhanh chóng phản ứng, nhìn Diệp Mặc hỏi:
– Cậu nghi ngờ Phong Yên Kỳ? Tôi cũng vậy, nhưng không đoán ra mục đích của ả.Tôi nghĩ tu vi của ả tương đương tôi, ít nhất là Hoàng cấp hậu kỳ.
– Tương đương cô?
Diệp Mặc cười lạnh:
– Tu vi của ả đã là Địa cấp sơ kỳ, giết các người dễ như trở bàn tay.
– Cái gì?
Hoàng Mân thực sự hoảng sợ, Phong Yên Kỳ có tu vi Địa cấp!
– Địa cấp?
Hoàng Mân thì thào.Với cô, Huyền cấp đã là quá xa vời, Địa cấp là truyền thuyết.
Diệp Mặc gật đầu:
– Đúng vậy, Địa cấp.Nhưng tu vi Địa cấp của ả vừa tăng lên đêm nay.Ả hẳn là người của “Vạn Cổ Môn”, tu luyện bằng trùng độc, nhanh hơn võ giả bình thường.
Thấy Hoàng Mân chưa hết bàng hoàng, Diệp Mặc hỏi:
– Cô có biết Trần Ngân Trụ do ai giết không?
Hoàng Mân hiểu ý, kinh ngạc hỏi:
– Ý cậu là Trần Ngân Trụ do Phong Yên Kỳ giết? Tại sao ả lại giết người?
Hoàng Mân nghi ngờ, nhưng không nghĩ Phong Yên Kỳ có động cơ giết người.
Diệp Mặc thản nhiên:
– Ả có cả vạn lý do để giết người, Trần Ngân Trụ chỉ là bắt đầu.Ả là đệ tử “Vạn Cổ Môn”, hút máu của đàn ông để tăng tu vi.Người bị hút khô chỉ có đường chết.
Hoàng Mân tái mặt, không biết nghĩ gì.Cô không hiểu vì sao Phong Yên Kỳ muốn đàn ông mà lại lôi kéo cả cô, nhưng cô không thể hỏi Diệp Mặc.Cô biết nếu không gặp Diệp Mặc, có lẽ cô chết cũng không biết vì sao.
Phong Yên Kỳ xinh đẹp lại độc ác, khiến cô rùng mình.Cô đã hiểu, người trong đội mất tích có liên quan đến Phong Yên Kỳ.
Thấy không khí ngột ngạt, Hoàng Mân chợt nhớ ra điều gì, nói:
– Bây giờ tôi có thể quan sát ả đang làm gì…
Hoàng Mân lấy ra chiếc camera, bên trong có hình ảnh trong lều của Phong Yên Kỳ.
Diệp Mặc đã sớm dùng thần thức nhìn thấy, nhưng hắn vẫn nói:
– Về sau cô không cần đặt camera trong lều của Phong Yên Kỳ nữa.Chỉ cần cô đến lều của ả, ả sẽ biết.
– Không thể nào, tôi luôn cẩn thận, camera rất nhỏ, lại không phát sóng…
Hoàng Mân phản bác.
Diệp Mặc lắc đầu:
– Tôi không nói ả phát hiện camera của cô.Nhưng chỉ cần cô vào lều của ả, ả sẽ phát hiện ra ngay.
Dường như để chứng minh lời Diệp Mặc, Phong Yên Kỳ đi một vòng quanh lều, lẩm bẩm:
– Con dâm phụ đó hôm nay không đến lều mình à, thật kỳ quái…
Nghe Phong Yên Kỳ nói, Diệp Mặc biết Hoàng Mân không phải lần đầu đến lều của ả.Hắn không đợi Hoàng Mân đỏ mặt kịp nói gì, chủ động:
– Dấu vết đêm nay cô đi, tôi đã xóa giúp rồi.
Hoàng Mân không đáp, Phong Yên Kỳ lại nói:
– Con dâm phụ này cũng biết hưởng thụ thật.Đem một tên mặt trắng vào lều vui vẻ, trâu già gặm cỏ non.Rõ ràng đã đói đến mức đó, bình thường còn giả vờ.Dám cướp trai của bà, bà nhất định sẽ cho mày biết tay…
Hoàng Mân tức giận tắt màn hình, mặt đỏ bừng.
Thấy Hoàng Mân muốn ném màn hình đi, Diệp Mặc cầm lại:
– Thứ này khá cao cấp, để lại cho tôi, ném đi phí lắm.
Hoàng Mân bình tĩnh lại, đưa thiết bị cho Diệp Mặc, suy sụp:
– Không ngờ những gì tôi thấy trước giờ đều là giả, ả này thật biết diễn.Sao cậu lại biết rõ ràng như vậy?
Diệp Mặc lắc đầu, giải thích cho Hoàng Mân.Hắn thầm nghĩ, nếu không phải tối qua thần thức của hắn quan sát Phong Yên Kỳ, chắc hắn cũng tin ả.Con mụ này thật biết diễn.
– Bây giờ tôi sẽ dạy cô tu chân.
Lời nói của Diệp Mặc làm Hoàng Mân chấn động.
Khi Hoàng Mân tiếp xúc với tu chân, nghe nói có cả tiểu thế giới, tu chân giới thì hoàn toàn hóa đá.Mỗi điều Diệp Mặc nói đều vượt quá hiểu biết của cô.Nếu người nói không phải Diệp Mặc, nếu cô không tận mắt thấy hỏa cầu từ tay hắn, chắc chắn cô đã cho rằng đây là giả.
Một đêm trôi qua trong lúc Diệp Mặc dạy Hoàng Mân.
…
Sáng sớm hôm sau, mọi người thu dọn đồ đạc, không ai muốn tìm Trần Ngân Trụ.Ai cũng biết, rơi xuống từ vách núi cao như vậy, gần như không còn đường sống.
Chỉ có Phong Yên Kỳ, thấy mọi người không đi tìm Trần Ngân Trụ thì thu dọn đồ đạc của gã, ở bên vách núi khóc lớn một hồi, rồi hỏa táng.
Nếu là bình thường, vẻ thống khổ của Phong Yên Kỳ có lẽ sẽ khiến Hoàng Mân thương cảm, nhưng sau cuộc nói chuyện với Diệp Mặc và những gì cô thấy, cô đã hiểu rõ Phong Yên Kỳ là loại người gì.
