Đang phát: Chương 817
Giữa trận pháp, hồng quang bỗng bùng nổ, một cột lửa khổng lồ cuồn cuộn trào dâng, bao trùm Hỏa Thiềm thú.
Trong chớp mắt, thủy long, chỉ hoàn, song phi qua lam sắc đều bị đẩy bật ra khỏi cột lửa, trung tâm chỉ còn bóng dáng mờ ảo của yêu thú.
Biết mình trúng bẫy khi mọi đòn tấn công đều bị vô hiệu, Hỏa Thiềm thú chớp thời cơ, hai chân sau đạp mạnh, hóa thành một đoàn lửa dữ dội phóng lên.Mục tiêu chính là khe hở đang dần khép lại của trận pháp.
Nam Lũng Hầu và Lỗ Vệ Anh kinh hãi, vội vàng thúc giục pháp bảo, cố ngăn yêu thú trốn thoát.
Nhưng dường như đã chậm một bước.
Hai người bất lực nhìn đoàn lửa sắp chạm vào thủy mạc, chỉ cần một khắc nữa là thoát ra ngoài.Đúng lúc đó, một tiếng rít the thé xé toạc không gian từ xa vọng lại.Chân trước của Hỏa Thiềm thú vừa thò ra khỏi khe hở liền bắt gặp một đạo hắc quang lóe lên, xẹt ngang qua.Yêu thú rống lên đau đớn, một đoạn chân đã lìa khỏi thân.
Cơn đau xé thịt khiến thân thể Hỏa Thiềm thú co rúm lại.Dù thần thông quảng đại, nó cũng không thể kìm nén được, gào thét thảm thiết rồi rơi tự do xuống.
Bên ngoài, Nam Lũng Hầu mừng rỡ, lập tức điều khiển pháp bảo, điên cuồng tấn công Hỏa Thiềm thú.
Bích lục chỉ hoàn rung lên, hóa thành hàng trăm ảo ảnh vây quanh Hỏa Thiềm thú, tìm cách trói buộc nó.Hai đạo phi qua lam sắc cũng gầm rú, biến thành hai con băng mãng dài năm, sáu trượng, trực diện lao tới.
Nhưng Hỏa Thiềm thú dù bị đứt một chân vẫn không hề suy yếu.Gần như ngay lập tức, một lớp quang thuẫn dày đặc lại xuất hiện, nghênh đón mọi đòn tấn công.
Ảo ảnh chỉ hoàn không thể tiếp cận thân nó, những đòn công kích thông thường thì chỉ gãi ngứa cho lớp quang thuẫn.
Hai con băng mãng có thuộc tính khắc chế hỏa, mỗi cú táp đều phá hủy được vài lớp thuẫn, nhưng số lượng thuẫn quá lớn, hiệu quả chẳng đáng là bao.
Bỗng nhiên, sáu cột sáng lam sắc từ ngoài trận pháp bắn tới, mỗi đòn đều xuyên thủng một lớp quang thuẫn.
Ầm ầm! Hỏa Thiềm thú vừa định đứng dậy liền bị áp xuống mặt đất.
Nam Lũng Hầu ngẩn ra, liếc nhìn về phía xa.Hàn Lập không biết từ lúc nào đã xuất hiện, đang phất tay xua đi hắc khí trên cánh tay.Sáu con khôi lỗi sau lưng hắn đồng loạt há miệng, phun ra từng đạo quang trụ to bằng cái bát, dồn dập tấn công Hỏa Thiềm thú.
Ánh mắt Hàn Lập di chuyển, nhìn về phía đoạn chân đứt lìa của Hỏa Thiềm thú, vẫn còn phiêu phù bên ngoài thủy mạc, tỏa ra những tia hồng quang kỳ dị như có linh tính.
Hàn Lập khẽ giật mình.
Vừa rồi thấy tình thế nguy cấp, Hỏa Thiềm thú định phá trận thoát thân, hắn buộc phải dùng Âm Ma Trảm, chặt đứt chân trước của yêu thú.
Không ngờ, sau khi bị thương, yêu thú vẫn hung hãn đến vậy.Bị hai tu sĩ Nguyên Anh kỳ và sáu con khôi lỗi tấn công mà vẫn gắng gượng chống đỡ.Thảo nào năm xưa Thương Khôn thượng nhân, dù nguyên khí đại tổn, cũng phải chủ động rút lui.
“Hàn đạo hữu, linh thuẫn hỏa thuộc tính của con Hỏa Thiềm thú kia vô tận vô cùng, không thể phá hủy hết được.Chỉ có thần thông băng thuộc tính của đạo hữu mới khắc chế được nó thôi.Nếu không, trận chiến này không biết còn kéo dài đến bao giờ!” Lão giả họ Lỗ lo lắng nói, thấy lớp tiểu thuẫn trên thân Hỏa Thiềm thú vừa bị phá hủy liền hóa thành mây lửa nhàn nhạt thấm vào cơ thể nó, rồi lại tái tạo thành lớp thuẫn mới.
Không cần Lỗ Vệ Anh nhắc nhở, Hàn Lập cũng đã nhận ra điều này.
Hắn không nói lời nào, vung tay áo, hơn mười thanh phi kiếm màu vàng bay ra, lượn một vòng rồi hợp thành một cự kiếm dài hơn một trượng.
Cự kiếm hào quang rực rỡ, hàn khí bức người.
Hành động này khiến Nam Lũng Hầu ngơ ngác.
Bọn họ tưởng Hàn Lập sẽ dùng lam sắc băng diễm đáng sợ kia để đối phó Hỏa Thiềm thú, ai ngờ hắn lại phóng phi kiếm ra, thật khó hiểu.
Cự kiếm vừa thành hình, Hàn Lập mặt không đổi sắc, đưa tay vẫy về phía nó.
Kim quang lóe lên, cự kiếm hạ xuống trước mặt Hàn Lập.
Hắn há miệng phun ra một ngọn lam diễm nhỏ xíu, bám vào cự kiếm.
Kim kiếm khẽ rung lên, rồi bị bao phủ bởi một lớp lam diễm đang bùng cháy dữ dội.
Hàn Lập do dự một chút, rồi chắp hai tay, đánh thêm một đạo pháp quyết kích phát Ích Tà Thần Lôi.
Lập tức sấm nổ vang rền, trong lam sắc hỏa diễm của cự kiếm, những tia kim sắc điện hồ lấp lóe không ngừng.
Đôi mắt Hàn Lập lóe lên vẻ âm lệ.Hắn chỉ tay về phía Hỏa Thiềm thú trong trận pháp, quát lớn: “Đi!”
Cự kiếm hóa thành một đạo hào quang, chém về phía Hỏa Thiềm thú.
Lúc này, Nam Lũng Hầu và Lỗ Vệ Anh thấy công kích không hiệu quả nên tạm dừng, để yêu thú có cơ hội thở dốc.
Linh quang trên thân nó chớp tắt liên tục, bụng phình to lên, dường như đang chuẩn bị thi triển thần thông gì đó để phản kích.
Nhưng cự kiếm đã bay tới đỉnh đầu Hỏa Thiềm thú, mang theo thanh thế kinh người, chém xuống.
Hỏa Thiềm thú trừng mắt nhìn thanh kim kiếm trên không, đôi mắt xanh biếc chớp động, dường như cảm nhận được mối đe dọa.Bụng nó vẫn đang phình to, nhưng nó không còn lựa chọn nào khác.Gào lên một tiếng quái dị, nó phun ra một viên hỏa đạn đỏ rực, nghênh đón thế công.
Hỏa đạn chỉ bằng nắm tay, nhưng bên ngoài lấp lánh, hồng quang bên trong chớp động, giống như một viên hỏa châu khổng lồ.Khi hỏa đạn xuất hiện, không khí trong trận pháp bỗng trở nên nóng rực.
“Yêu đan? Không đúng! Không phải thật!” Hàn Lập vừa thấy vậy, giật mình, nhưng nhận ra đó không phải yêu đan thật sự thì mới thở phào.Nếu là thật, hắn sẽ phải ném chuột sợ vỡ bình.
Hàn Lập bắt pháp quyết, cự kiếm không hề do dự, chém thẳng vào hỏa đạn.Với độ sắc bén của Thanh Trúc Phong Vân Kiếm, cộng thêm uy lực khi hợp nhất, Hàn Lập tin rằng chỉ một kiếm là có thể hủy diệt nó, dù nó có cổ quái đến đâu.
Nhưng cảnh tượng trước mắt khiến hắn kinh hãi.
“Xoẹt!” Một tiếng vang lên, quang hoa trên hỏa đạn bùng nổ, hồng quang, kim quang đan xen.Cự kiếm chỉ chém được nửa đường liền bị hỏa đạn chặn lại.
Trong đôi mắt Hỏa Thiềm thú lóe lên một tia cười nhạo đầy vẻ người.Sau đó, nó há miệng kêu lên một tiếng the thé.
Hỏa đạn tách ra làm hai, trong nháy mắt nổ tung.
Một vầng hồng quang lan tỏa, ngưng tụ thành hai con quang xà màu đỏ dài một trượng.Thân hình chúng lóe lên, quấn chặt lấy cự kiếm, bao bọc vào bên trong.
Cự kiếm khựng lại, dường như bị trói buộc.
Hàn Lập sững sờ, rồi khóe miệng nhếch lên, lộ ra một nụ cười lạnh.
Hai tay hắn bắt quyết, nhẹ nhàng chỉ về phía cự kiếm.Kim quang trên thân kiếm bùng nổ, tạo thành một mạng lưới điện, vô số điện hồ phát nổ, hai con quang xà đang quấn lấy cự kiếm lập tức bị bắn ngược trở lại.
Nhân cơ hội này, cự kiếm khẽ rung lên, biến mất khỏi vị trí cũ, rồi bất ngờ xuất hiện bên ngoài lớp quang thuẫn, thừa thế chém xuống.Lam sắc hỏa diễm đột nhiên bùng cháy dữ dội.
“Choang choang!” Tiếng vỡ vụn vang lên.
Tất cả quang thuẫn bị cự kiếm chém trúng đều bị lam diễm đóng băng thành những tinh thể lấp lánh, rồi vỡ tan thành từng mảnh.
Sau khi phá hủy liên tiếp mười lớp tiểu thuẫn bên ngoài, cự kiếm đã ở trên đỉnh đầu Hỏa Thiềm thú, hung hăng chém xuống cái đầu khổng lồ của nó.
Hỏa Thiềm thú không thể ngờ tình thế lại xoay chuyển nhanh đến vậy.Vừa mới phun ra hỏa đạn, nó còn chưa kịp thở thì cự kiếm đã phá tan lớp hộ thuẫn rồi chém tới.Dù linh trí không cao, nó cũng lộ ra vẻ sợ hãi tột độ.
Đường cùng, Hỏa Thiềm thú chỉ còn cách há miệng, phóng ra cái lưỡi dài đen thui, quấn lấy cự kiếm.Đồng thời, nó giậm hai chân sau, định nhảy tránh.
Nếu là phi kiếm, phi đao thông thường, hành động của yêu thú là chính xác.
Dù sao, cái lưỡi của nó cũng cứng rắn không kém pháp bảo bình thường.Nếu trong tình huống bình thường, nó đã thành công.
Nhưng Thanh Trúc Phong Vân Kiếm đã được luyện thêm Canh Tinh, pháp bảo bình thường sao có thể so sánh được? Lưỡi của Hỏa Thiềm thú vừa chạm vào kiếm, kim quang lóe lên, cự kiếm đã chém nó thành hai nửa, rồi tiếp tục chém xuống.
“Phốc!” Hỏa Thiềm thú vừa nhảy lên được khoảng một trượng thì đầu đã lìa khỏi cổ.
Quang thuẫn xung quanh nó lập tức hóa thành tro bụi.
“Thành công rồi!” Lỗ Vệ Anh vui mừng kêu lên.
Nam Lũng Hầu cũng thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười, hai tay bắt pháp quyết, định triệt bỏ trận pháp.
“Khoan đã!”
Hàn Lập lạnh lùng nói, ngăn cản hành động của Nam Lũng Hầu.
“Sao? Hàn huynh có ý gì?” Nam Lũng Hầu ngẩn ra, mặt lộ vẻ nghi hoặc, một tay vô thức đặt lên túi trữ vật bên hông.
Lỗ Vệ Anh liếc nhìn Hàn Lập, thân hình khẽ động, mặt cũng lộ vẻ cảnh giác.
“Không có gì! Chỉ là Hỏa Thiềm thú vẫn chưa bị tiêu diệt hoàn toàn.Nam Lũng huynh không cần quá khẩn trương như vậy.” Hàn Lập làm như không thấy, thản nhiên nói.
“Cái gì? Hỏa Thiềm thú vẫn chưa chết?”
Nam Lũng Hầu và Lỗ Vệ Anh kinh hãi, vội nhìn vào trong trận pháp.
Lúc này, họ mới nhận ra vẻ quỷ dị của thi thể Hỏa Thiềm thú.
Đầu một nơi, thân một nẻo, nhưng linh quang vẫn không tắt, vẫn lơ lửng giữa không trung, không hề có ý định rơi xuống.
