Đang phát: Chương 81
Trong Liên Bang có rất ít người mang họ Thai, nhưng Hứa Nhạc lại thấy hình như đã gặp ở đâu đó rồi.Anh suy nghĩ một chút, nhưng không nhớ ra nên thôi, nhìn chăm chăm khuôn mặt trắng bệch của Thai Chi Nguyên nói:
– Nếu không khỏe thì đừng thức khuya mỗi ngày.Mất ngủ thì lại càng không nên uống nhiều cà phê.
Thai Chi Nguyên lúc này đã gần như bình thường, vốn không muốn tiếp xúc với Hứa Nhạc, định rời đi, nhưng nghe câu nói chân thành kia thì khựng lại.
Với Thai Chi Nguyên, mỗi đêm Hứa Nhạc đều cùng anh viết vẽ, ăn bánh rán và uống sữa đậu nành, như một khúc nhạc nhỏ trong cuộc sống của anh.Anh cho phép mình thỉnh thoảng được trẻ con một chút, nhưng chỉ những chuyện như vậy thôi.Khi anh luyện tập, Cận quản gia là người duy nhất được phép đến gần khu H1, người khác bị cấm vào.Anh không muốn những thuộc hạ trung thành luôn xem mình như hoàng đế phát hiện ra mình cũng có lúc lơ đễnh.
Vì vậy, dù có hôm anh về biệt thự rất muộn, Cận quản gia cũng chỉ dám chờ ở lối đi, không dám tiến đến.Dù sao Cận quản gia cũng không ngờ thiếu gia lại hôn mê, thậm chí không biết thiếu gia bị hạ đường huyết, một bệnh rất nguy hiểm.
Thai Chi Nguyên biết mình nợ Hứa Nhạc một ân tình, hơn nữa dễ dàng nhận ra sự chân thành trong mắt đối phương, nên mỉm cười ngồi xuống sofa, không vội rời đi.Hứa Nhạc cũng rất nhạy cảm nhận ra ánh mắt của người thanh niên gầy yếu đã bình tĩnh hơn một chút, chỉ là sự ôn hòa này vẫn như đứng trên cao nhìn xuống, sự bình tĩnh kia như muốn cự tuyệt người khác từ xa.Hứa Nhạc không quen với điều đó, cau mày nói:
– Không muốn đến bệnh viện thì có muốn tôi đưa cậu về nhà không?
Lúc này Hứa Nhạc đã đoán chắc đối phương là công tử nhà giàu, vì không phải ai cũng có thể ăn bánh quy trứng cá làm điểm tâm, lại còn liên tục nhiều ngày như vậy.Hứa Nhạc còn phát hiện ngoài mình và Thai Chi Nguyên ra, không ai có quyền vào khu H1.Hứa Nhạc phân tích, mình vào được chắc là do con chip ngụy trang của ông chủ để lại có vấn đề, còn đối phương thì sao?
Thai Chi Nguyên không trả lời ngay, mà hứng thú đánh giá Hứa Nhạc, như muốn nhìn rõ anh là người thế nào.
Không tính chuyện đồ ăn khuya, chỉ ăn mấy cái bánh quy, uống một tách cà phê, mà kiên quyết đòi bồi thường, lại không ngại phiền hà, kiên trì nhiều ngày như vậy, không phải là điều dễ dàng.Huống chi sự lo lắng của đối phương khi thấy anh hôn mê không phải là giả tạo.Từ nhỏ anh đã đọc các loại sách chính trị, lịch sử, được dạy về các loại âm mưu, khó có thể tưởng tượng có người như Hứa Nhạc, sẵn lòng giúp người khác hoàn toàn từ tâm chứ không mong báo đáp.Dù có người như vậy, cũng không phải là một thanh niên mới hai mươi tuổi.
Ánh mắt bình tĩnh ung dung này khiến Hứa Nhạc cảm thấy áp lực, trong lòng thấy kỳ quái, người này nhắm mắt thì đáng thương vô hại, mở mắt ra thì khí thế kinh người, thật là quỷ quái.Nếu đối phương không có vấn đề gì về sức khỏe, anh cũng không lo lắng như vậy.Thiếu ngủ, uể oải, mệt mỏi đều hiện rõ trên người thanh niên này, anh khẽ thở dài, ngồi lại xuống ghế, híp mắt nhìn đối phương:
– Không muốn nói thì thôi, nghỉ ngơi cho khỏe rồi về.
Một lúc lâu sau, Thai Chi Nguyên mới phản ứng, chậm rãi ôn hòa nói:
– Cảm ơn, tôi tự đi được.
Đôi lông mày như phi đao của Hứa Nhạc hơi động.Lúc này anh mới phát hiện giọng nói của đối phương và giọng nói trong micro hơi khác nhau, không chỉ âm sắc khác, mà tốc độ cũng khác, khiến thanh niên gầy yếu này có vài phần uy nghiêm.Hứa Nhạc còn nghi ngờ mình nghe nhầm, nghi hoặc mở to mắt nhìn Thai Chi Nguyên nói:
– Cậu còn là trai tân à?
Thai Chi Nguyên hơi trừng mắt, tức giận nhưng không biểu lộ, lạnh lùng nói:
– Cậu có ý kiến gì về việc đàn ông…sớm à?
Hứa Nhạc hơi lúng túng, nhưng lập tức cười ha hả, vỗ vai anh nói:
– Vẫn còn à? Cái tên ác độc nhà cậu, nhìn cậu nói chuyện cứ như tổng thống đang diễn thuyết tuyên bố chiến tranh ấy.Quả thật có chỗ không phù hợp.
Khóe mắt của Thai Chi Nguyên liếc qua đầu vai mình.Anh không quen có người thân cận với mình, nhất là chạm vào người mình như vậy.Từ nhiều năm trước, không ai dám làm vậy.Năm đó chỉ có Trâu Úc là dám, nhưng từ khi biết thân phận của anh, trước mặt anh liền biến thành chim cút.
Hứa Nhạc không để ý đến tâm trạng của Thai Chi Nguyên, hoặc là lười để ý, thở dài nói:
– Tôi đến đây mỗi ngày đều có lý do.Còn cậu? Lẽ nào mất ngủ buồn chán mà đến?
– Mất ngủ vì áp lực.
Thai Chi Nguyên bình tĩnh nhìn Hứa Nhạc.Bỗng nhiên nghĩ đến việc tên tiểu tử này ngay cả chuyện trên giường cũng kể cho mình nghe.Trong đầu chợt dâng lên một cảm giác hoang đường.Anh do dự rồi khẽ cười nói:
– Chắc cậu cũng đoán được, nhà tôi rất giàu.Mà bố tôi lại mệnh không tốt, mất sớm.Tôi từ nhỏ đã được giáo dục để kế thừa gia nghiệp, phải gánh vác trách nhiệm lớn.Áp lực này khiến tôi hơi khó khăn.Dù tin vào năng lực của mình, nhưng tôi mới 18 tuổi, lại phải suy nghĩ chuyện của người 80 tuổi, thật không thể nào tốt được.
Nói xong, Thai Chi Nguyên khẽ cau mày.Không hiểu sao trong tiềm thức anh lại rất tin tưởng đối phương, nhìn khuôn mặt thành thật của Hứa Nhạc, lại nói ra những lời luôn giấu kín trong lòng.
Hứa Nhạc không tỏ vẻ kinh sợ, chỉ nhún vai, đã sớm đoán được gia thế của đối phương bất phàm, đương nhiên không ngạc nhiên.Chỉ là lúc này anh không hình dung được, theo như lời Thai Chi Nguyên, gia nghiệp kia có tiền tài kinh khủng đến mức nào.Anh chỉ cười nói thoải mái:
– Ai sống mà không có áp lực? Lúc trước tôi còn nghĩ cậu nhỏ tuổi hơn tôi, giờ mới biết cậu 18 tuổi, sao phải sống vất vả vậy? Cứ giữ áp lực trong lòng là được rồi, mọi chuyện cứ diễn ra tự nhiên thôi.
Hứa Nhạc lúc này đang cảm khái về những việc mình gặp phải, anh chỉ là một thiếu niên bình thường ở Liên Bang, nhưng vì quen biết đại thúc, quỹ đạo cuộc sống của anh đã bị bẻ cong một cách mạnh mẽ, đến mức anh chưa từng dám tưởng tượng ra.Anh là người duy nhất ở Liên Bang cấy con chip giả sau gáy, nếu bí mật này bị phát hiện, anh chắc chắn sẽ biết “sống không bằng chết” là thế nào.Chỉ là anh vẫn kiên cường lạc quan đối diện với tất cả, nên cũng khuyên đối phương như vậy.
Thai Chi Nguyên khựng lại, không phải vì vài câu nói của đối phương mà cảm thấy thoải mái hơn.Thậm chí anh còn cố gắng kìm nén không cho mình cảm thấy dễ chịu.Anh nhìn Hứa Nhạc, khẽ cười nói:
– Có những áp lực mà con người phải gánh vác, không thể trốn tránh, thậm chí còn phải phóng đại nó lên, như vậy mới thúc đẩy người ta tiến lên.
Hứa Nhạc lắc đầu, nghĩ tên tiểu tử họ Thai này giống như Trương Tiểu Manh, hình như có tiềm chất tự ngược đãi, nhìn anh chăm chú nói:
– Những câu này hoàn toàn sai.Dù tương lai có giỏi giang thế nào, cũng không nên hy sinh sức khỏe của mình.Chẳng lẽ cậu còn muốn làm Tổng thống à?
Thai Chi Nguyên dùng ánh mắt dò xét theo dõi anh, rồi nở một nụ cười, tiếng cười cuối cùng biến thành tiếng ho, vẫn khụ khụ không ngừng.
– Người điên.
Hứa Nhạc nghĩ vậy trong lòng, trên mặt lộ ra một tia cười khổ, đọc số điện thoại của mình, dặn dò:
– Biết nhau nhiều ngày như vậy, cậu cũng ăn của tôi nhiều đồ rồi, coi như là bạn bè đi.Sau này có chuyện gì thì cứ gọi cho tôi.
Tiếng cười của Thai Chi Nguyên dừng lại, lặng im nhìn bóng lưng Hứa Nhạc thu dọn đống bừa bộn trên mặt đất rồi ra khỏi phòng, nghĩ thầm mình sẽ vĩnh viễn không động đến số điện thoại này.
o0o
– Mẹ đã gặp nghị sĩ Mạt Bố Nhĩ rồi, không uổng công con đánh giá cao hắn.Hắn và ê-kíp của hắn đã đưa ra kế hoạch cải cách và cương lĩnh chính trị rất thực tế.
Trên màn hình trong biệt thự xuất hiện hình ảnh một mệnh phụ, chừng hơn 40 tuổi, nhìn bóng lưng vẫn còn thướt tha.Lúc này bà đang mặc đồ ở nhà, mang chăn lên sân thượng phơi nắng.Mệnh phụ đang làm việc nhà rất bình thường, nhưng cuộc trò chuyện trong lúc làm việc nhà lại là về ngôi sao chính trị mới nổi ở Liên Bang, xuất phát từ cuộc gặp mặt với nghị sĩ Mạt Bố Nhĩ xuất thân từ Đông Lâm đại khu.
Thai Chi Nguyên lặng im nhìn mẫu thân trên màn hình, không mở miệng hỏi, vì anh biết nếu mẹ dùng tuyến liên lạc đặc biệt bí mật này để liên lạc với mình, chắc chắn không phải để nói kết quả đàm phán, mà có chuyện quan trọng hơn.
– Mạt Bố Nhĩ là một người trung niên có nhiều lý tưởng…
Phụ nhân vừa phẩy chăn vừa nói:
– …Nhưng như vậy cũng coi như một lựa chọn không tồi.Chỉ là hắn hơi kiêng kỵ và không tin tưởng gia tộc chúng ta.Mẹ phải nhượng bộ rất nhiều mới có được sự tin tưởng của hắn.Mẹ quyết định thúc đẩy Ủy ban Quản lý sửa đổi Hiến chương, cho phép Tổng thống trong thời kỳ đặc biệt có thể được tái đắc cử hai lần.
Nữ chủ nhân của Thai gia xoay người lại, đối diện với màn hình nhẹ giọng nói:
– Nếu hắn không phạm sai lầm, mẹ muốn hắn ở trong cung điện tròn 15 năm.
Nét mặt Thai Chi Nguyên rốt cục thay đổi, nhíu mày nói:
– Đây là việc lớn, dù chúng ta có tranh thủ được mấy gia tộc kia, cũng chưa chắc khống chế được tất cả các nghị viên trong Ủy ban.Huống chi dân chúng rất mâu thuẫn với những việc như thế này.
– Trong vòng 15 năm, Đế quốc chắc chắn sẽ lại gây chiến.
Nữ chủ nhân của Thai gia bình tĩnh nói:
– Một quốc gia phải dựa vào sự xâm chiếm bên ngoài mới có thể hóa giải mâu thuẫn giai cấp đẫm máu trong nước, không thể tách rời khỏi chiến tranh.Chỉ cần chiến tranh bắt đầu, Mạt Bố Nhĩ của chúng ta đương nhiên đủ tư cách trở thành vị Tổng thống đầu tiên đảm nhiệm ba nhiệm kỳ liên tiếp.
Thai Chi Nguyên trầm mặc không nói gì, anh rất tôn kính nghị sĩ Mạt Bố Nhĩ, nên rất phản cảm với câu “Mạt Bố Nhĩ của chúng ta” của mẹ mình.
– Mười lăm năm sau, con 33 tuổi.
Phụ nhân trên màn hình nhẹ giọng nói:
– Phải làm cho Liên Bang xuất hiện một vị Tổng thống trẻ tuổi nhất từ trước đến nay.
Thai Chi Nguyên nhắm mắt lại, khẽ trào phúng nói:
– Mạt Bố Nhĩ có thể tái đắc cử ba lần, con tuổi còn trẻ, tất nhiên có thể tái đắc cử nhiều hơn.
