Chương 81 Lưu Phong

🎧 Đang phát: Chương 81

Lam Hiên Vũ khẽ gật đầu: “Được.”
“Tuyệt vời.Hôm đó, thật sự cảm ơn cậu.” Diệp Linh Đồng hiếm khi dịu giọng với Lam Hiên Vũ.
“Không liên quan đến cậu, do con hồn thú kia đặc biệt thôi, mà tớ cũng ổn rồi.À, tớ đói bụng, đi ăn cơm trước đây!” Lam Hiên Vũ vừa nói, vừa lướt qua Diệp Linh Đồng, theo Tiền Lỗi đi lấy đồ ăn.
Diệp Linh Đồng cảm nhận rõ ràng sự xa cách của cậu, không khỏi nhíu mày, nhưng cuối cùng cũng không giận.Nhớ lại ngày Lam Hiên Vũ không chút do dự dụ Tam Nhãn Ma Viên đi, nơi sâu thẳm trong lòng cô lại rung động, ý định cạnh tranh với cậu cũng không còn mãnh liệt như trước.
“Cậu quen Diệp Linh Đồng à?” Tiền Lỗi khẽ hỏi Lam Hiên Vũ.
“Ừ, bọn tớ học chung trường, nhưng không cùng lớp.” Lam Hiên Vũ đáp.
Tiền Lỗi cười hì hì: “Tớ nói cho cậu biết, cô ta lợi hại lắm đấy.Mới đến trường ngày thứ hai đã tỷ thí với người ta, còn thắng nữa.Trong đám nữ sinh lớp mình, thực lực của cô ta chắc chắn thuộc top 3.”
“Ờ.” Lam Hiên Vũ không mấy hứng thú với chuyện của Diệp Linh Đồng, nhưng sự mạnh mẽ của cô thì cậu biết rõ.
Đồ ăn ở căn tin rất phong phú, Lam Hiên Vũ nhìn một lượt liền nhận ra, không phải món nào cũng được chế biến từ nguyên liệu quý hiếm, chỉ có vài món thôi, ít hơn hẳn so với khi cậu ăn ở nhà.
Xem ra, các bạn học không phân biệt rõ đâu là nguyên liệu quý hiếm, nên món nào cũng lấy như nhau.
Lam Hiên Vũ tất nhiên không khách khí, chỉ chọn những món được chế biến từ nguyên liệu quý hiếm, loáng cái đã chất đầy một mâm lớn.
Lúc này, Diệp Linh Đồng đã trở lại bàn ăn của mình, ngồi cùng bàn với hai nam sinh.Một người cao lớn vạm vỡ, tóc ngắn màu vàng, đôi mắt khép mở ánh lên những tia tinh quang sắc bén.Người còn lại gầy gò nhỏ bé, đối lập hoàn toàn với người cao lớn kia, lưng hơi còng, cánh tay dài bất thường, nếu đứng thẳng, có lẽ tay hắn gần chạm đất.
“Linh Đồng, cậu biết cái người mới đến kia à?” Chàng trai cao lớn lên tiếng.Hắn không hề hạ giọng, những người ngồi bàn khác đều nghe thấy.
“Ừ, bọn tớ là bạn học cũ.Lúc khảo hạch cậu ấy gặp chút sự cố, giờ ổn rồi nên đến.” Diệp Linh Đồng đáp.
“Ồ.Năng lực của cậu ta thế nào?” Chàng trai cao lớn hỏi tiếp.
Diệp Linh Đồng ngập ngừng: “Tớ chưa từng thắng cậu ấy.”
“Ồ?” Mắt chàng trai cao lớn sáng lên.Hắn liếc nhìn bóng lưng Lam Hiên Vũ đang lấy đồ ăn, khóe miệng cong lên một nụ cười đầy ẩn ý.
Lam Hiên Vũ bưng mâm cơm, theo Tiền Lỗi đến một cái bàn khuất góc, nơi vắng vẻ nhất trong căn tin, lúc này đã có một người cắm cúi ăn.
“Phong Tử, bạn cùng phòng của bọn mình đến này, làm quen đi.” Tiền Lỗi ngồi xuống cạnh nam sinh kia, huých vai hắn.
Nam sinh tên Phong Tử ngẩng đầu lên nhìn Lam Hiên Vũ.Lúc này Lam Hiên Vũ mới nhìn rõ, dáng người của hắn tương tự cậu, mắt hẹp dài, khuôn mặt cũng dài, không thể gọi là đẹp trai, nhưng tạo cho người ta cảm giác sắc bén, khác hẳn với Tiền Lỗi luôn tươi cười.
“Chào cậu, tớ là Lam Hiên Vũ.” Lam Hiên Vũ chủ động chào.
“Tớ là Lưu Phong, hồn lực của cậu cấp mấy?” Lưu Phong hỏi thẳng.
“Mười bốn cấp.” Lam Hiên Vũ đáp.
“Mười bốn?” Khóe miệng Lưu Phong nhếch lên một nụ cười giễu cợt, quay sang nhìn Tiền Lỗi: “Chắc cũng chẳng hơn gì cậu đâu.”
Tiền Lỗi bất đắc dĩ: “Mới 14 à! Haizz…”
Lam Hiên Vũ cau mày: “14 thì sao? Thấp lắm à?”
Lưu Phong nói: “Không phải rất thấp, mà là thấp nhất đấy.Tiền Lỗi còn 15 cấp, dù cậu ta cũng chẳng làm được gì.”
Lam Hiên Vũ khó hiểu: “Hồn lực đâu phải là tất cả.Với lại, cấp bậc hồn lực liên quan gì đến việc đến trường?”
Tiền Lỗi giải thích: “Để tớ nói cho cậu nghe.Lớp mình có tổng cộng ba mươi người, theo kế hoạch ban đầu của các thầy cô, mỗi ba người một phòng ký túc xá, đồng thời ba người đó cũng là một tổ học tập.Bất kể là tu luyện, chiến đấu hay lựa chọn nghề nghiệp phụ trợ, ba người này đều sẽ ở chung một tổ, hỗ trợ lẫn nhau, như một thể thống nhất.Vì dù sao, hồn sư ngoài chiến đấu cá nhân, sự phối hợp cũng rất quan trọng.Lớp sẽ xếp hạng các tổ, tổ nào càng đứng đầu, đãi ngộ càng tốt, cơ hội ở lại càng cao.Nhưng ai ngờ, lúc tuyển sinh lại xảy ra chút vấn đề, chiêu hai mươi nam sinh và mười nữ sinh.Mà nữ sinh thì không thể ở chung phòng với nam sinh được.
“Trước khi cậu đến, lớp mình có hai mươi chín người, trong đó có mười chín nam sinh, chia thành năm tổ ba người, còn lại hai tổ hai người, tớ và Lưu Phong là một trong số đó.Tổ nữ sinh thì thêm một người, chính là Diệp Linh Đồng mà cậu quen.Thầy cô bảo hai tổ hai người tỷ thí, tổ nào thắng, Diệp Linh Đồng sẽ gia nhập tổ đó.Rõ ràng là, bọn tớ thua, còn thua thảm nữa.Thế nên, Diệp Linh Đồng gia nhập tổ kia.Mà tổ bọn tớ chỉ có hai người, nên hai tháng nay dĩ nhiên là đội sổ.
“Hôm nay nghe tin cậu đến, trong lòng bọn tớ rất hy vọng, nhưng ai ngờ, cậu chỉ có 14 cấp.Tớ 15 cấp, Phong Tử 16 cấp.Trong lớp, tổ bọn mình chắc chắn là đội sổ.Cao năng thiếu niên ban, cạnh tranh ở khắp mọi nơi!”
Lúc này Lam Hiên Vũ mới hiểu, vì sao Tiền Lỗi vừa thấy cậu đã nhiệt tình như vậy.Cậu nói: “Tớ sẽ cố gắng hết sức.”
Lưu Phong liếc nhìn cậu, không nói gì thêm, cúi đầu ăn cơm.
Tiếp đó, Lưu Phong và Tiền Lỗi bắt đầu kinh ngạc, vì cái tên ngồi cạnh bọn họ ăn quá khỏe.
Khi Lam Hiên Vũ đi lấy cơm lần đầu, Tiền Lỗi thấy cậu lấy nhiều quá, còn nhắc nhở cậu, học viện cấm lãng phí, phải ăn hết mới được.
Đến khi Lam Hiên Vũ đi lấy bát thứ ba, Tiền Lỗi đã câm nín.Cái tên này ăn khỏe thật!
Lam Hiên Vũ bây giờ đúng là ăn càng ngày càng nhiều, đồ ăn nguyên liệu quý hiếm của học viện lại tương đối ít, cậu có vét sạch cũng vẫn còn hơi đói, mà năng lượng trong đồ ăn bình thường thì kém quá nhiều, nên cậu vô thức ăn nhiều hơn.
“Cái thằng mới tới kia ăn khiếp thật!” Mấy bạn bàn khác cũng chú ý đến tình hình bên này, vì số lần Lam Hiên Vũ đi lấy cơm hơi bị thường xuyên, mà lần nào cũng một mâm lớn.
“Này, vừa vừa thôi chứ! Tài nguyên của học viện là của chung, một mình cậu ăn hết phần của mấy người rồi.” Một nam sinh đứng dậy, chặn Lam Hiên Vũ đang định đi lấy cơm lần thứ tư.
Tiền Lỗi lập tức đứng lên, định xông lên, lại bị Lưu Phong kéo lại, Lưu Phong khẽ lắc đầu.
Bị chặn lại, Lam Hiên Vũ hơi ngớ ra: “Tớ ăn cơm thì sao? Học viện nói ăn no được mà! Với lại, đây đều là đồ ăn đã làm rồi, bỏ đi chẳng phải phí phạm sao?”
Nam sinh kia hừ một tiếng: “Tao bảo không cho ăn là không cho ăn.”
“Kim Tường, mày đừng bắt nạt ma mới chứ! Hiên Vũ là bạn học cũ của tao.” Diệp Linh Đồng đột nhiên đứng dậy, giận dữ nói.
Nam sinh tên Kim Tường liếc nhìn chàng trai cao lớn bên cạnh Diệp Linh Đồng: “Lữ Thiên Tầm, đây là ý của mày?”
Chàng trai cao lớn thản nhiên nói: “Tao không quen nó.” Nói xong, hắn đứng dậy bỏ đi.
Diệp Linh Đồng sững người, còn Kim Tường thì cười khẩy.
“Tránh ra.” Lam Hiên Vũ nói với Kim Tường.

☀️ 🌙