Đang phát: Chương 807
Lục Thiếu Du vội vàng cúi người thi lễ, thân phận của người này hắn đương nhiên biết rõ.
– Ngươi không sao là tốt rồi.Chúng ta đi một mạch đến đây, may mà cuối cùng cũng kịp.
Vũ Vương che mặt khẽ cười nói.
Đám người Phi Linh Môn cũng thở phào nhẹ nhõm.Tuy nhiên, lúc này cũng có người kinh hãi, vẻ mặt kinh hoàng, chính là ba Vũ Suất và Linh Suất của Hắc Sát Giáo.
– Còn mấy người kia giải quyết luôn đi.
Mấy người Vân Dương Tông liếc nhìn đám người Tưởng Lượng Nguyệt, sát ý tràn ra.
– Phi Linh Môn, các ngươi dám giết chúng ta, Hắc Sát Giáo sẽ không bỏ qua cho các ngươi đâu!
Sắc mặt đám người Tưởng Lượng Nguyệt vô cùng khó coi.Nhìn đám cường giả Phi Linh Môn vừa xuất hiện, bọn hắn thậm chí không dám nghĩ đến việc bỏ trốn.Trước mặt một Vũ Vương, bọn hắn không có chút cơ hội nào.
– Ha ha, đừng lôi Hắc Sát Giáo ra uy hiếp ta.Các ngươi lầm rồi.Cho dù là Đồng Quy Tinh ở trước mặt bản vương, ta cũng không lo lắng.Hắc Sát Giáo tuy rằng thực lực không kém, nhưng vẫn chưa đủ để uy hiếp ta.
Vũ Vương che mặt lạnh lùng quát một tiếng, thủ ấn trong tay không ngừng biến hóa, dường như muốn ra tay.
– Các ngươi rốt cuộc là ai?
Thấy uy hiếp cuối cùng của mình không có tác dụng, Tưởng Lượng Nguyệt vô cùng kinh hãi.Đối phương có thể gọi thẳng tên giáo chủ, chứng tỏ thân phận không hề tầm thường.
– Là người mà Hắc Sát Giáo các ngươi cũng không dám trêu vào.
Vũ Vương quát lớn, sát ý ngút trời.
– Trưởng lão, nể mặt ta, tha cho hắn một mạng đi.
Ánh mắt Lục Thiếu Du trầm xuống, nói với Vũ Vương che mặt.
– Hừ, chỉ là một Vũ Suất cửu trọng nho nhỏ, tạm tha cho hắn một mạng.Lần sau còn dám dùng Hắc Sát Giáo uy hiếp bản vương, nhất định sẽ giết không tha.
Vũ Vương che mặt âm trầm nói.
– Tưởng Lượng Nguyệt, dẫn đám người Hắc Sát Giáo của ngươi rút lui đi.Về nói với giáo chủ của ngươi một tiếng, Phi Linh Môn ta tuy nhỏ, nhưng tuyệt đối không phải là thứ có thể tùy ý khi dễ.Hôm nay thả các ngươi đi không phải sợ Hắc Sát Giáo các ngươi, ngày khác nếu còn dám đụng đến Phi Linh Môn ta, tốt nhất nên chờ Phi Linh Môn ta điên cuồng trả thù đi!
Chân khí Lục Thiếu Du chợt lóe, vừa rồi vận chuyển Âm Dương Linh Vũ Quyết thôn phệ không ít đan dược, lúc này mới miễn cưỡng khôi phục một ít chân khí.Lục Thiếu Du thi triển Phong Chi Dực, thân ảnh xuất hiện giữa không trung.
Nhìn Lục Thiếu Du, sắc mặt ba người Tưởng Lượng Nguyệt, Hoàng Hán Lương, Tiễn Trường Vân biến hóa, lập tức cúi đầu xuống phía dưới, nói với đám đệ tử:
– Chúng ta đi.
Trong vực sâu, gần ba nghìn đệ tử mang theo thương thế uể oải lúc này cũng thở ra một hơi, nhanh chóng rời khỏi nơi này.
– Ta nói người Hắc Sát Giáo có thể đi, còn đám người Địa Cương Môn, Đoàn Tụ Tông, Côn Sơn Môn thì ở lại.
Ánh mắt Lục Thiếu Du trầm xuống, một cỗ hàn ý tràn ra.
Hắc Sát Giáo này Lục Thiếu Du phải kiêng kỵ, mặc dù đã kết minh với Vân Dương Tông, nhưng cường giả Vân Dương Tông không phải lúc nào cũng bảo vệ Phi Linh Môn.Tuy rằng Lục Thiếu Du cũng không muốn thả người Hắc Sát Giáo rời đi, nhưng quái vật lớn như Hắc Sát Giáo, Phi Linh Môn phải nhượng bộ.
Tuy rằng hôm nay có năng lực đánh chết đám người Hắc Sát Giáo, nhưng Lục Thiếu Du biết rõ, đây chỉ là cái dũng của thất phu mà thôi.Nếu giết hết những người này, hoàn toàn là không để Hắc Sát Giáo vào mắt.Chỉ sợ đến lúc đó, Hắc Sát Giáo vì mặt mũi sẽ đối phó với Phi Linh Môn.
Về phần hiện tại, hắn đã chừa cho Hắc Sát Giáo một con đường sống, nhưng Hắc Sát Giáo cũng tổn thất thảm trọng.Đồng thời, việc tiêu diệt các môn phái như Địa Cương Môn cũng khiến vô số kẻ kinh sợ, kết quả như vậy cũng coi như được rồi.
Nghe Lục Thiếu Du nói vậy, không ít người Hắc Sát Giáo phía dưới vội vã bỏ chạy, dường như sợ tai bay vạ gió.
Mà đám đệ tử mấy môn phái như Địa Cương Môn lúc này hoảng hốt.Vừa rồi bọn họ còn tưởng rằng đã giữ lại được một cái mạng, nhưng xem ra đã vui mừng quá sớm.
– Hoa đường chủ, Hoàng Phủ đường chủ, Linh Giả của Địa Cương Môn, Đoàn Tụ Tông, Côn Sơn Môn ở lại áp giải về Phi Linh Môn.Những người khác không ai được phép rời đi.Để cho toàn bộ Cổ Vực biết Phi Linh Môn ta không phải là người dễ chọc.
Lục Thiếu Du nói xong, lập tức nói với đám người Vân Dương Tông:
– Chư vị trưởng lão, chúng ta về trước rồi nói chuyện.
– Cũng tốt.
Vũ Vương che mặt liếc nhìn đám người phía dưới, rồi lập tức đi tới bên cạnh Lục Thiếu Du.
– Oánh tỷ, Đông lão, Bạch Linh, chúng ta cũng về trước thôi.
Lục Thiếu Du lập tức nói với Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh, Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh, còn có Bạch Linh.
Lục Thiếu Du thu hồi khôi lỗi.Thủ ấn biến hóa, sau đó thu hồi từng đạo lưu quang trong đống phế tích.Một lát sau, hơn mười người trên lưng Thiên Sí Tuyết Sư lập tức rời đi.
– Giết hết cho ta! Không ai được sống sót!
Sau khi Lục Thiếu Du rời đi, trong vực sâu vang lên tiếng hét lớn của Hoa Mãn Lâu.
Đám người Tưởng Lượng Nguyệt của Hắc Sát Giáo cùng với chưa đến một nghìn đệ tử Hắc Sát Giáo còn chưa đi xa, ánh mắt nhìn lại cảnh tượng đồ sát này, sắc mặt trắng bệch, mang theo sự kinh hoàng.Trong lòng bọn họ lúc này đã biết, rốt cuộc là mình đã giữ được cái mạng như thế nào.
Phía xa, lúc này cũng có không ít người chưa hồi phục tinh thần lại.Không ít người có thực lực thấp lúc này trực tiếp bị đánh chết.Rõ ràng bọn họ đã bị Thiên Âm Trấn Hồn Khúc của Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh lan đến, đánh chết.Tiếng đàn này tuy rằng không nhắm vào bọn họ, nhưng thực lực của bọn họ quá thấp, bị lan đến một chút cũng đủ để mất mạng.
– Cường giả Vũ Vương! Phi Linh Môn không ngờ lại có Vũ Vương sao?
– Phi Linh Môn rốt cuộc có bao nhiêu thực lực? Còn có Thôi Mệnh Phán Quan kia, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
– Chúng ta mau trở về, chuyện này phải mau chóng bẩm báo cho người trong môn biết.
Từng đạo thân ảnh trong vực sâu trực tiếp rời đi.Tất cả mọi người đều mang theo sự kinh hãi.
Trong vực sâu rộng lớn lúc này đã trở thành một đống phế tích.Tiếng chém giết vang vọng, cảnh tượng chung quanh đã trở thành một bãi tàn sát.Người có thể sống sót đến bây giờ đều là một ít người của Địa Cương Môn, Đoàn Tụ Tông, Côn Sơn Môn tới đây.Người có thực lực mạnh như Linh Tướng, Vũ Tướng, Linh Phách, Vũ Phách cũng có rất nhiều, nhưng lúc này cũng chỉ có thể tiếp nhận tàn sát mà thôi.
Trong vực sâu lúc này máu chảy thành sông, sát khí lượn lờ trong không trung khiến cho những người ở xa cũng có thể cảm nhận được, trong lòng không khỏi lạnh lẽo.
Phi Linh Môn, trong đại điện yên tĩnh lúc này có mười người ngồi đó.Tổng cộng có sáu người của Vân Dương Tông tháo xuống khăn che mặt.Chính là Lôi trưởng lão cùng với Dương trưởng lão vừa tới.Tạ trưởng lão, Tống trưởng lão, Tôn trưởng lão và Ngô trưởng lão.
