Đang phát: Chương 804
Trên con đường đầy tuyết rơi, hơi men rượu rẻ tiền làm hai má ửng hồng, từ điện thoại vang lên giọng Lý Cuồng Nhân lạnh lùng, mạnh mẽ:
– Muốn thả người? Được thôi, tự mình đến đổi!
Phía trước là con đường ẩn hiện dưới hàng cây, hệ thống sưởi ngầm khiến tuyết tan nhanh, tạo nên hai vệt trắng đen rõ rệt.Cuối đường, vài con chim muộn màng bay về rừng.Hứa Nhạc nheo mắt, trầm giọng:
– Muốn ép tôi đến mức này sao?
– Nổi điên à? Tôi không phải Đỗ Thiếu Khanh, đây cũng không phải căn cứ huấn luyện sĩ quan năm xưa!
Giọng Lý Cuồng Nhân lạnh lùng:
– Giờ Liên bang không ai giúp anh nữa, anh định làm gì? Đốt nhà, giết người, cưỡng hiếp phụ nữ? Không, anh không làm được.Đừng ảo tưởng mình là anh hùng! Anh chỉ là khủng bố thôi.Dù anh từng ám sát Mạch Đức Lâm, giết nhiều người, cũng không uy hiếp được Liên bang, huống chi là tôi!
Hứa Nhạc đi trên con đường hai màu, tiến sâu vào rừng mùa đông.Đến trước bức tượng đá cổ, hắn dừng lại, bình tĩnh nói:
– Kẻ như tôi, khi tuyệt vọng, sẽ không làm những chuyện cậu vừa nói.Vậy, tôi là người tốt?
Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu.
– Người tốt có lý do và tư cách để sống!
Hứa Nhạc hít sâu một hơi, vung tay nhổ bức tượng đá to lớn, ném mạnh về phía trước:
– Người giúp người tốt sống sót, cũng có lý do để sống.Ví dụ như Lão Bạch!
Bức tượng đá rơi xuống đất, tạo tiếng động lớn, tuyết tung tóe.Lý Cuồng Nhân vẫn im lặng.Hứa Nhạc biết họ đang định vị mình, nhưng hắn không quan tâm.Vẻ mặt không chút cảm xúc, hắn nhảy xuống hố do bức tượng đá tạo ra, như nhảy vào lô cốt, tiếp tục:
– Từ Đông Lâm đến Thủ Đô Tinh Quyển, tôi luôn nghe thấy một câu: vũ trụ này không có đạo lý.Hôm nay tôi sẽ tạo ra một cái đạo lý! Tìm ra tôi rồi đến đây, thể hiện chút tác dụng đi.
Lý Cuồng Nhân cuối cùng cũng lên tiếng, cố gắng kìm nén cơn giận, giọng lạnh lẽo:
– Dù ông tôi sống lại, cũng không thắng được Liên bang và Quang Huy Đệ Nhất Hiến Chương!
Hứa Nhạc lôi từ dưới hố lên một cái hòm lớn dính đầy bùn đất, vuốt ve rồi mạnh mẽ trả lời:
– Cần phải đánh thử mới biết!
Lý Cuồng Nhân gầm lên:
– Muốn chết thì tự sát đi, đừng liên lụy người khác! Muốn khai chiến với Liên bang? Anh điên rồi hay say rồi?
Hứa Nhạc kéo cái thùng gỗ nặng nề lên mặt đất, ợ ra hơi rượu.Hắn nhăn mặt, thành thật trả lời:
– Thật sự say rồi!
Hứa Nhạc không bao giờ đánh trận mà không chuẩn bị.Cái hòm gỗ này là số đạn dược và súng ống hắn chuẩn bị trước khi tiến vào Dinh thự Tổng Thống, trước khi tuyên chiến với Liên bang.Vì hỏa lực quá mạnh, nên trong suốt thời gian trốn chạy, hắn chưa từng dùng đến, cho đến hôm nay!
Tận dụng ánh mặt trời tà dương, Hứa Nhạc kéo cái hòm nặng nề trên nền tuyết trắng.Cái hòm nghiền nát cây cỏ đóng băng, không hề chậm lại.Chỉ trong chốc lát, hắn đã tiến vào một khu công viên sang trọng và yên tĩnh.
Nơi này gọi là Thanh Đằng Viên, nơi Lợi Thất thiếu gia Lợi Hiếu Thông sinh sống.Những căn biệt thự ẩn hiện trong cây cối là nơi ở của các nhân vật nổi tiếng trong Liên bang.Khoảng cách giữa nơi này và dân thường là rất xa.
Hôm nay là một ngày đông lạnh giá, công viên có những dòng nước uốn lượn, được sưởi ấm bằng hệ thống dưới đường đi bộ.Những nhành mai vàng nép mình trong giá rét, tỏa hương thơm nhè nhẹ.Tuyết trắng bao phủ khu giả sơn lớn, tạo nên một khung cảnh thú vị.
Nơi này là chiến trường Hứa Nhạc chọn!
Trong suốt thời gian trốn chạy, hắn chỉ trốn tránh, chưa từng phản kích.Có nhiều lý do tâm lý phức tạp, nhưng giờ là lúc phản kích.Vì Lộ Lộ, vì Lão Bạch, thậm chí có thể vì Trâu Úc.Hắn cần phải sống sót, đồng thời thể hiện sức mạnh, thể hiện khả năng phá hoại, khiến CPLB phải đau đớn, sợ hãi, kiêng kỵ.
Và phải thừa nhận rằng, ba chai rượu đế rẻ tiền ở cửa hàng bách hóa dưới chân núi, cũng đóng vai trò quan trọng trong quyết định này của hắn.
Ở một nơi khuất sau hòn giả sơn khổng lồ, bên cạnh dòng suối nhỏ, trên bục điều khiển hệ thống bơm hơi nước sưởi ấm cho toàn trang viên, Hứa Nhạc phun mạnh một ngụm nước bọt xuống suối, rồi mở hòm gỗ, bắt đầu sửa soạn súng ống.Đầu óc hắn vận chuyển nhanh chóng, thiết lập lộ tuyến trốn chạy sau khi chiến đấu.
Từ xa vọng lại tiếng động cơ, trong đám tuyết trắng xuất hiện hơn mười chiếc trực thăng vũ trang đang xoay cánh.Dù còn xa, nhưng khí thế rất kinh người.
Tuyết trắng như váy thiếu nữ, nhảy múa.Trời âm u, nhưng vẫn nhìn rõ mọi vật.Mặt trời đã lặn, không biết đây có phải là lần cuối cùng ai đó nhìn thấy hoàng hôn.
Hứa Nhạc nheo mắt, hai tay nhanh chóng chuyển động, hệ thống ngắm bắn tự động của khẩu súng trường phát ra tiếng tách tách chói tai.
Ngày đó trong khu bảo tồn động vật hoang dã, hắn không lên thuyền của người khác, kết quả là không có thuyền của riêng mình.Nhưng giờ hắn đã có đường lui, dù thế giới của đường lui đó nhỏ bé, kỳ quái, nhưng có mì gói, có đậu phộng rang, và có cả thứ rượu chết tiệt này, hắn còn sợ gì nữa?
Hai tay hắn như máy móc, nâng cao khẩu súng trường H12, chuẩn bị ngắm bắn.Ngay lập tức, hắn bóp cò, nhắm vào cánh rừng bên kia dòng suối.
Những luồng lửa đạn từ họng súng phun ra.Không khí xung quanh bùng nổ, tuyết cứng đờ rồi tan biến.
Bằng! Bằng! Bằng! Bằng! Bằng!
Súng trường H12 một khi đã nổ súng thì không thể dừng lại.Tần suất bắn cực nhanh, đạn lao về phía bên kia suối, nơi không thấy bóng người, vang lên vô số tiếng kêu đau đớn.Mơ hồ có tiếng vật nặng rơi xuống đất.
Hứa Nhạc đứng thẳng, nheo mắt, giữ tư thế ngắm bắn hoàn hảo, không thèm nhìn những viên đạn đang bay tới.Vẻ mặt hắn không chút cảm xúc, ngón trỏ phải nhanh như chớp bóp cò, biến khẩu súng trường thành súng liên thanh!
Súng trường H12 đã qua cải tạo có thể thích ứng với tốc độ bắn nhanh như vậy, nhưng nòng súng dù có cường độ cao đến đâu cũng không chịu nổi những phát nổ liên tục.
Chưa đầy hai mươi giây sau, nòng súng đã đỏ rực.Tuyết rơi vào họng súng, xèo một tiếng biến thành hơi nước.
Không đợi hết băng đạn, Hứa Nhạc đã tính toán chính xác giới hạn chịu đựng của nòng súng, ngay trước khi khẩu súng nổ tung, tay phải hắn lật nhanh, một khẩu súng trường H12 khác xuất hiện, tiếp tục nổ súng liên thanh không ngừng nghỉ.Tiếng súng chưa từng gián đoạn.
Trên bờ đê bên kia dòng suối, đã có tiếng súng phản kích vang lên dồn dập.Vài mảnh đạn bắn sượt qua người hắn, găm vào bức tường phía sau, phát ra tiếng giòn tan.Thậm chí có vài mảnh đạn trúng vào ngực hắn, chui vào lớp áo giáp chống đạn.
Hứa Nhạc vẫn quỳ thẳng, sắc mặt trắng bệch, nhưng không hề có cảm xúc.Hắn cứ như vậy ngồi trong tuyết rơi, ngắm bắn.
Phong Dư từng nói, muốn đối phó với Máy vi tính Trung ương Liên bang, phải đối phó với những người đang sử dụng nó! Hứa Nhạc chọn nơi này làm chiến trường, chọn lúc này để khai chiến, vì hắn biết Liên bang sẽ không dùng những vũ khí hủy diệt khủng bố nhất để đối phó với mình.
Nơi này là Đặc khu Thủ Đô, khu dân cư đông đúc, lại còn là Thanh Đằng Viên, nơi tập trung các nhân vật quyền quý của Liên bang, dù là tên lửa đạn đạo có khả năng công kích chính xác nhất, cũng sẽ gây ra hậu quả không thể thu thập nổi.Quan trọng hơn, Hứa Nhạc đã dần hiểu ra, chính khách về bản chất là những thương nhân.Bản chất của họ là tham lam, và vô cùng tự tin vào bản thân.Khi họ còn cho rằng có thể dễ dàng giải quyết mình mà không cần trả giá quá nhiều, họ sẽ không bao giờ chấp nhận trả một cái giá quá đắt.
Trên bầu trời âm u đầy gió tuyết, hơn mười chiếc trực thăng quân dụng vũ trang hai cánh đang nhanh chóng tiếp cận.Khí thế của chúng rất nghiêm nghị và khủng bố.Hai quả tên lửa đạn đạo Liệt Hỏa bố trí hai bên cabin có thể phóng ra bất cứ lúc nào!
Hứa Nhạc nheo mắt nhìn về phía đám bộ đội Liên bang đang tiến đến từ bên kia cánh rừng.Hắn ném khẩu súng H12 sắp hết đạn ra, trực tiếp dùng hai tay bưng lên hai khẩu súng mới cực kỳ khủng bố!
Hai khẩu Cơ pháo Đạt Lâm, loại sáu nòng xoáy luân chuyển cực nhanh, bắt đầu phun ra những luồng lửa đạn với sức công kích khủng bố nhất.Những viên đạn tốc độ cao xé nhỏ tuyết trắng thành vô số mảnh không gian vỡ tan.Bên trong cánh rừng mùa đông, xuất hiện vô số điểm đạn rơi đen ngòm, đại diện cho sự tử vong đáng sợ.Vô số thân cây cổ thụ cứng rắn nứt vỡ thành vô số mảnh vụn nhỏ, vô số cành cây trơ trụi lá rơi lả tả.Vô số mảnh gỗ vỡ tung bay tán loạn trong không trung!
Đây là loại súng ống có uy lực cường hãn nhất của Quân đội Liên bang, ở trên chiến trường hỗn loạn, uy lực của nó thậm chí còn đáng sợ hơn cả khẩu ACW.Bình thường nó được trang bị trên các Robot quân dụng hoặc là các chiếc phi cơ trực thăng võ trang quân dụng.Ngoại trừ gã quái vật như là Hùng Lâm Tuyền, cũng không có bao nhiêu gã binh sĩ của Liên bang có thể dùng sức người mà vác khẩu Cơ pháo nào lên chiến trường tác chiến cả.Nhưng mà vào lúc này, hay tay Hứa Nhạc phân biệt đang cầm hai khẩu súng Cơ pháo Đạt Lâm sáu nòng xoáy luân chuyển kia mà mãnh liệt nổ súng!
Cơ thể hắn nhìn qua cũng không có quá mức khoa trương, hai cánh tay nhìn qua cũng không quá cường tráng, thế nhưng không ngờ ôm hai khẩu súng Cơ pháo mà mỗi khẩu cũng trên 250 kg cực kỳ thoải mái dễ dàng! Mặc dù lực phản chấn cực mạnh mỗi lần nổ súng cũng chỉ khiến cho hai bả vai của hắn khẽ kích động giật lên một chút mà thôi, nhìn qua giống hệt như là hướng về phía đám bộ đội Liên bang ở bốn phương tám hướng kia thể hiện sự khinh miệt của chính mình!
Chi bộ đội chiến đấu đặc chủng trực thuộc Biệt đội Cặp Mắt Ti Hí ở trong cánh rừng mùa đông đối diện dòng suốt uốn khúc kia, bị những luồng mưa đạn khủng bố bắn tới áp chế khiến cho phải nằm rạp xuống mặt đất, căn bản không có cách nào ngẩng đầu lên nổi.Một chi bộ đội dù cho có cường hãn đến đâu đi chăng nữa, một khi đối mặt với loại hỏa lực như mưa không thuộc đẳng cấp của chính mình như thế này, cũng chỉ đành có thể ảm đạm né tránh phong mang mà thôi.Nếu như những đường đạn của hai khẩu Cơ pháo Đạt Lâm sáu nòng xoáy luân chuyển kia mà khẽ chỉa thấp xuống một chút nữa, thì cho dù là mớ đất đá đã bị đông cứng đến mức cực kỳ cứng rắn dưới thân thể bọn họ chỉ sợ cũng sẽ bị cạo mất đi mấy tầng!
Mớ đạn được cung cấp cho hai khẩu Cơ pháo Đạt Lâm bên trong cái hòm đạn đặt trên cái bục trước mặt đã dần dần vơi đi với tốc độ cực nhanh.Mà sáu cái nòng súng của hai khẩu Cơ pháo Đạt Lâm đang xoay chuyển với tốc độ cực kỳ cao kia cũng đã bắt đầu đỏ rực lên rồi.Chỉ là không biết viên đạn cuối cùng sẽ kết thúc trước, hay là mấy cái họng súng kia sẽ bởi vì không chịu đựng nổi mà vỡ tan trước nữa.
Nhưng mà Hứa Nhạc cũng không thèm quan tâm đến những cái này.Sau khi bắn xong một tràng mưa đạn áp chế đám bộ đội Liên bang không dám ngẩng đầy lên, hắn lại cực kỳ nhanh chóng giơ lên một khẩu súng nhắm bắn tầm xa H12 khác, chỉ xeo xéo lên trên không trung, hướng về phía một chiếc phi cơ trực thăng võ trang hai cánh quạt gần nhất mà liên tục khu động cò súng.
Hai loại thủ pháp bắn súng hoàn toàn bất đồng như thế này lại được chuyển hoán cực kỳ nhanh chóng, thế nhưng lại không hề có một chút sự ngưng trệ nào cả, động tác vẫn như cũ tự nhiên lưu loát đến cùng cực.
Những viên đạn phụt ra từ khẩu súng nhắm bắn H12 kia cực kỳ chuẩn xác cắt ngang qua không gian tràn ngập tuyết trắng, bắn trúng thẳng ngay phần trụ chính của cái cánh quạt lớn trên đỉnh đầu của chiếc phi cơ trực thăng võ trang đầu tiên.Một thanh âm kim loại gãy vỡ đột nhiên vang lên.Ngay trên phần cánh trực thăng chính đột nhiên tung ra một chùm tia lửa khủng bố, sau đó chiếc phi cơ trực thăng võ trang lảo đảo mất cân bằng không ngừng xoay chuyển trên không trung, rơi thẳng vào bên trong dòng nước lạnh như băng bên dưới, kích khởi lên một tảng bọt nước trắng xóa.
Ngay sau đó Hứa Nhạc liền thay đổi góc độ nhắm bắn, chuyển sang một góc khoảng 74 độ so với lúc nãy, hướng về phía một chiếc phi cơ trực thăng võ trang kế tiếp.Chi bộ đội chiến đấu đặc chủng của Biệt đội Cặp Mắt Ti Hí bên kia cánh rừng đông đã ngay lập tức tiến nhập vào đợt công kích kế tiếp.Hơn mười chiếc phi cơ trực thăng lên thẳng võ trang toàn diện như thế kia, dù cho hỏa lực của hắn đã chuẩn bị rất đầy đủ nhưng cũng không có năng lực đối phó hoàn toàn được.Hắn cần phải nhanh chóng hoàn thành cho xong chiến tích ngày hôm nay, sau đó nhanh chóng rút lui khỏi đây, rồi phải ẩn núi, sau đó lại tiếp tục lựa chọn chiến trường kế tiếp.
Thế nhưng sự tình ngay sau đó lại phát triển hoàn toàn nằm ngoài sự tưởng tượng cùng với tính toán ban đầu của Hứa Nhạc.Ngay khi mà hắn tiếp tục mượn cái cảm giác say nồng mà phát cuồng, bùng phát ra ý chí mạnh mẽ kịch liệt nhất, chuẩn bị khu động cò súng giải quyết thêm một vài mục tiêu nữa, thì đột nhiên một giọt nước trong vắt chợt rơi thẳng xuống mắt hắn, nhất thời biến tầm mắt của hắn thành một mảnh mơ hồ.
Ngay tại trong khoảng khắc này, Hứa Nhạc khẽ nheo cặp mắt lại một chút, trong lòng thầm nghĩ, rõ ràng là địa phương nơi mà chiếc phi cơ trực thăng chiến đấu kia rơi xuống mặt hồ, cách vị trí hiện tại của chính mình ước chừng đến hơn 2 km lận mà, vì cái gì mà những giọt nước mà nó chấn lên lại có thể rơi trúng vào ánh mắt của mình đây?
Ngay sau đó là thêm một giọt nước lạnh nữa, ba giọt nước lạnh, bốn giọt nước lạnh, mấy chục giọt nước lạnh, mấy trăm giọt nước lạnh, vô số giọt nước lạnh rơi xuống… Đám giọt nước lạnh lẽo này nháy mắt đã kết thành một trận mưa to tầm tã rơi xuống… Bọn chúng rầm rầm rĩ rĩ men theo vô số những bông tuyết trắng tinh rơi xuống dưới, ba ba ba ba rơi lên trên phiến Thanh Đằng Viên sang quý sớm đã không có sự u tĩnh yên lặng như thường ngày nữa, rơi thẳng xuống người của Hứa Nhạc!
Toàn thân Hứa Nhạc lúc này ẩm ướt một mảnh, cảm giác được thân thể lạnh như băng, thế nhưng hắn lại cũng chỉ im lặng trầm mặc ngẫm nghĩ, vì cái gì mà giữa trời đông tuyết trắng như thế này, lại có thể hạ xuống một trận mưa thống khoái đầm đìa như vậy chứ?
Đột nhiên đúng lúc này, tầng mây u ám ngay trên đỉnh đầu của Hứa Nhạc, nơi mà cơn mưa thống khoái kia vừa mới hạ xuống, chợt xảy ra một chút biến hóa quỷ dị.Tựa hồ như đang có một cỗ lực lượng vô hình nào đó vậy, đang từ trên bầu trời trên đỉnh đầu của Hứa Nhạc vén vầng mây tà dương hướng về phía dưới mà lao xuống.Đám mây tuyết dày đặc trên bầu trời bị cỗ lực lượng thần bí này chấn động khiến cho cực kỳ bất an, sợ hãi không ngừng chạy toán loạn ra xung quanh, hình thành một cái lỗ hổng phi thường rõ ràng trên bầu trời!
Hai bên con suối uốn khúc xinh đẹp, không gian trên đầu của tất cả mọi người nhất thời biến thành một mảnh không gian không có tuyết.Mọi người bên dưới trong nháy mắt này tựa hồ như là nghe được một đạo thanh âm vù vù trầm thấp cực lớn vậy, hoặc là giống như không hề nghe được bất cứ thanh âm nào nữa cả, mà chỉ là theo bản năng quên hẳn việc chiến đấu của mình, một phen đem ánh mắt quẳng ném lên trên cái lỗ hổng vừa mới xuất hiện trên tầng mây tuyết dày đặc kia.
Cùng với đám mây tuyết trắng tinh đang quay cuồng bất an, nơi mà tầng mây đã hé lộ ra một cái lỗ hổng khổng lồ, đã không còn cảnh mặt trời lặng vào đường chân trời bên dưới nữa, mà bên trên bầu trời đang cực kỳ khẳng khái lưu lại vô số những luồng quang mang sáng lạn rực rỡ, tràn ngập một màu đỏ rực như hoa đào.Một chiếc phi thuyền vũ trụ tắm gội bên trong luồng quang mang hoàng hôn xinh đẹp rực rỡ này, nhìn qua cực kỳ thong thả nhưng kỳ thực vô cùng nhanh chóng đáp xuống!
Bốn phía xung quanh thân thể của chiếc Phi thuyền vũ trụ thuần một màu đen này chẳng biết đã dùng loại phương thức nào mà gắn dày dày đặc đặc vô số những cái hộp kim loại kỳ quái, hoàn toàn không thể nào nhìn ra được bộ dáng ban đầu của nó nữa.Thậm chí đã không thể dùng cái từ ngữ rác rưởi mà hình dung nó nữa, càng giống như là một khỏa nam châm linh kiện kim loại khổng lồ hư hỏng nào đó bị vứt đi mấy vạn năm trời bên trong các trạm rác thải kim loại vũ trụ vậy, không ngừng hút lại những cấu kiện kim loại làm thành một đống bùng nhùng không ra hình dáng gì!
Nhưng mà chính là một chiếc Phi tuyền vũ trụ rác rưởi đến mức không thể nào rác rưởi hơn được nữa như thế này, đắm chìm trong luồng quang mang hoàng hôn xinh đẹp rực rỡ cuối cùng mà đáp xuống kia, lại đủ khiến cho tất cả mọi người chứng kiến được một màn phát sinh này cảm nhận được một sự rung động cực kỳ mạnh mẽ về mặt tâm lý.
Chiếc phi thuyền vũ trụ màu đen rác rưởi cùng cực kia dùng tốc độ cực cao hạ xuống, mang theo những luồng xoáy gió cực kỳ khủng bố, trong khoảng khắc khiến cho gần mười chiếc phi cơ trực thăng võ trang tiên tiến kia mất hẳn đi tính cơ động đầy tự hào của bọn chúng.Một vài chiếc phi cơ trực thăng võ trang gần nhất nháy mắt mất đi sự không chế, vô cùng thê thảm rơi thẳng xuống phiến hồ nước bên dưới.Mà những chiếc phi cơ trực thăng võ trang xa hơn một chút thì ngay sau khi trải qua một hồi chao đảo khủng hoảng, liền dùng tốc độ cao hướng về bốn phía xung quanh mà bay ra xa.
Những luồng gió rút gào thét mãnh liệt, ở bên trong phiến Thanh Đằng Viên bên dưới mà hoành hành không một chút cố kỵ, thổi quét khiến cho ngay cả hòn giả sơn khổng lồ bên dưới cũng lung lay như muốn ngã đổ vậy.Vô số những bông hoa mùa đông trên phiến sân thượng gần đó, mặc dù có thể chối chọi được những luồng gió đông lạnh ngắt, nhưng lại bị những luồng gió xoáy thổi quét này khiến cho vỡ vụn ra thành từng mãnh nhỏ.
Còn chi bộ đội chiến đấu đặc chủng Liên Bang bên trong cánh rừng mùa đông xa xa đằng kia thì lại căn bản không thể ngẩng đầu lên nổi.
Ánh mắt Hứa Nhạc thì nheo lại càng ngày càng gần, toàn thân gồng lên chống lại những luồng gió xoáy thổi quét cực kỳ mạnh mẽ kia.Hắn nhìn chằm chằm vào chiếc Phi thuyền đang đáp xuống càng ngày càng gần mình hơn, cặp mày nhăn tít lại, không thể nào hiểu nổi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì rồi.
Hắn theo bản năng một lần nữa giơ lên khẩu Cơ pháo Đạt Lâm sáu nòng xoáy, nhắm thẳng về phía chiếc Phi thuyền đang đáp xuống kia, chuẩn bị khu động cò súng.
– Này, đã hắt cho cậu một đám nước lạnh nhiều như vậy rồi, chẳng lẽ còn chưa tỉnh rượu được nữa hay sao?
Chiếc phi thuyền vũ trụ màu đen cực kỳ rác rưởi kia đột nhiên phát ra một trận cười nhạo cực kỳ khoa trương, sau đó nhanh chóng hướng về phía cái bục mà Hứa Nhạc đang đứng hạ nhanh xuống, mang theo một cái bóng râm khổng lồ bao trùm toàn bộ phiến trang viên sang quý này.Nhìn qua giống hệt như là một đầu quái vật đang muốn thôn phệ linh hồn của tất cả mọi người vậy.Nhưng mà ở trong mắt của Hứa Nhạc, thì đầu quái vật này thật sự là đáng yêu đến cực điểm.
Hắn ném ngay xuống khẩu Cơ pháo Đạt Lâm trong tay mình, mỉm cười ngẫm nghĩ, hóa ra chính mình thật sự là có một chiếc Phi thuyền của bản thân mình a!
