Truyện:

Chương 804 Thôi mệnh phán quan

🎧 Đang phát: Chương 804

Bốn người ngây dại tỉnh lại, nhưng cả bảy lỗ trên mặt đều chảy máu, vẻ mặt dữ tợn, sức mạnh đã suy yếu so với trước.
“Phương Ngọc Quý, ngươi đáng chết!”
Vừa thu cây đàn Thất Huyền, Bạch Oánh nhìn chằm chằm Phương Ngọc Quý, thân hình xinh đẹp lao thẳng tới.
“Phán quan cứu mạng, mau cứu ta!”
Phương Ngọc Quý lập tức bỏ chạy, miệng không ngừng kêu cứu.
Bạch Oánh đang lao tới, đột nhiên dừng lại, ánh mắt lạnh lùng:
“Đã đến đây rồi, còn trốn tránh làm gì, mau lộ diện đi!”
“Hừ, đồ vô dụng, một môn phái nhỏ bé như Phi Linh môn cũng không đối phó được!”
Từ phía sau, giữa không trung vang lên tiếng quát the thé, ngay sau đó một luồng sáng đỏ quỷ dị mang theo âm khí xuất hiện.
Áp lực tăng vọt khi luồng sáng đỏ xuất hiện, không gian xung quanh nó rung động dữ dội.
“Xuy!”
Khi ánh sáng đỏ tắt, ba bóng người lộ ra, khiến nhiều người ngạc nhiên.
“Hắc Bạch Vô Thường!”
Từ xa, Lục Thiếu Du nheo mắt, nhận ra hai trong số đó là Hắc Bạch Vô Thường.Người đứng giữa khoảng năm mươi tuổi, ánh mắt sắc lạnh, mũi khoằm, mặc quần áo màu vàng nhạt, chân khí nóng rực bao quanh.
“Võ vương!”
Khí tức của người này khiến Lục Thiếu Du nghĩ đến cường giả Võ vương, mạnh hơn Bạch Oánh rất nhiều.
“Là Hắc Bạch Vô Thường!”
Sự xuất hiện của ba người gây náo động lớn.
Sắc mặt nhóm người Tưởng Lượng Nguyệt thay đổi.
“Phán quan, cứu ta!”
Phương Ngọc Quý như vớ được phao cứu sinh, lập tức chạy tới bên cạnh người kia.
“Thôi Mệnh Phán Quan, ngươi vẫn còn sống!”
Cảm nhận được sức mạnh của đối phương, Bạch Oánh trở nên thận trọng.
“Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh, Thôi Hồn Độc Suất Đông Vô Mệnh, đã lâu không gặp.Hai mươi năm trước thực lực của chúng ta không khác biệt nhiều, nhưng giờ các ngươi thật khiến ta thất vọng.Một người vừa đột phá Võ vương, một người mới đạt tới Võ soái cửu trọng!”
Lão giả áo vàng cười lạnh lùng, liếc nhìn Đông Vô Mệnh và Bạch Oánh.
“Phán quan, giúp ta giết bọn chúng, tiêu diệt Phi Linh môn, nếu không ta khó lòng nguôi giận!”
Phương Ngọc Quý nhìn người của Phi Linh môn với ánh mắt căm hận, nghiến răng nghiến lợi nói, khuôn mặt dính đầy máu càng thêm dữ tợn.
“Phương Ngọc Quý, ta làm việc không cần ngươi dạy, đồ vô dụng, chuyện nhỏ cũng không xong, còn có tác dụng gì?”
Lão giả áo vàng quát lạnh, không gian xung quanh Phương Ngọc Quý lập tức vặn vẹo.
“Phán quan đại nhân tha mạng, ta…”
Sắc mặt Phương Ngọc Quý tái mét, mắt lộ vẻ kinh hãi, nhưng chưa kịp nói hết câu, một trảo ấn đã chụp lên đỉnh đầu hắn.
“A…”
Tiếng kêu thảm thiết vang lên, thân hình Phương Ngọc Quý run rẩy, mất mạng ngay lập tức.Mọi người mơ hồ thấy thi thể hắn teo nhỏ lại.
Cảnh tượng này khiến mọi người kinh ngạc.Phương Ngọc Quý chết quá dễ dàng, và cái chết của hắn thật kỳ lạ, như thể bị ai đó cắn nuốt.Cảm giác này khiến mọi người hoảng sợ.
“Âm Dương Linh Võ quyết!”
Người kinh ngạc nhất lúc này là Lục Thiếu Du.Chứng kiến cảnh tượng đó, hắn vô cùng sửng sốt.Lão giả áo vàng thi triển Âm Dương Linh Võ quyết, nhưng hắn cảm thấy có chút khác biệt, không hoàn toàn giống.
“Một tên Võ soái nhỏ bé cũng dám kêu gào trước mặt ta, muốn chết!”
Thi thể trong tay lão giả áo vàng biến thành ngọn lửa nóng rực, thiêu đốt thành tro tàn trong chớp mắt.
“Nhóc con, là võ giả toàn hệ sao, thật hiếm thấy.Có lẽ cấp trên sẽ rất hứng thú với ngươi.”
Ánh mắt lão giả nhìn chằm chằm Lục Thiếu Du.
Lục Thiếu Du trầm mặt.Thôi Mệnh Phán Quan rõ ràng là người của Linh Võ giới.Hắn không ngờ rằng sự việc lần này lại có bóng dáng của bọn chúng.Linh Võ giới đúng là nhúng tay vào mọi chuyện.
“Người của Linh Võ giới các ngươi, thật sự ở đâu cũng có mặt!”
Lục Thiếu Du lạnh lùng nói.
“Ồ, ngươi lại biết Linh Võ giới chúng ta.Nhóc con, rốt cuộc ngươi là ai, có vẻ không đơn giản.”
Thôi Mệnh Phán Quan nheo mắt hỏi.
Sắc mặt Lục Thiếu Du tối sầm lại.Có vẻ Linh Võ giới chưa biết thân phận của hắn.Có lẽ Thôi Mệnh Phán Quan không biết chuyện của Lục gia.Hắc Quỷ Thiên Vương vẫn chưa đến, e rằng có một số việc Thôi Mệnh Phán Quan cũng không biết.
Trong lòng Lục Thiếu Du suy nghĩ liên tục, vẻ mặt càng thêm ngưng trọng.
“Lục chưởng môn, lần này phiền phức rồi.Không ngờ lại có người của Linh Võ giới đến.”
Lôi trưởng lão nói, vẻ mặt lo lắng.
“Đúng là có chút phiền phức!”
Lục Thiếu Du đáp.Thực lực của Thôi Mệnh Phán Quan chắc chắn mạnh hơn Bạch Oánh, ở đây căn bản không ai có thể chống lại.
“Nhóc con, đi theo ta, ngươi còn có giá trị hơn cả Hoa gia huynh muội!”
Ngay khi Lục Thiếu Du vừa dứt lời, Thôi Mệnh Phán Quan liền nói, thân hình lao thẳng về phía hắn.
“Thôi Mệnh Phán Quan, phải qua cửa ải của ta trước đã!”
Bạch Oánh quát lên, thân hình xinh đẹp biến mất tại chỗ, đồng thời vặn vẹo không gian, hóa thành một quả cầu ánh sáng trắng khổng lồ mang theo cuồng phong đánh về phía Thôi Mệnh Phán Quan.
“Quỷ Tiên Tử, ngươi chỉ vừa mới đột phá Võ vương, không ngăn được ta đâu, còn kém xa lắm!”
Ánh mắt Thôi Mệnh Phán Quan lạnh lẽo, không lùi mà tiến tới, không gian trước mặt chao đảo, chân khí tràn ra, hai tay xoay tròn một quả cầu lửa uy thế cực lớn, không hề kém cạnh quả cầu ánh sáng của Bạch Oánh.
Hai quả cầu khổng lồ va chạm vào nhau, không gian rung chuyển, uy thế của Võ vương hoàn toàn vượt xa Võ soái.
“Ầm ầm!”
Hai đòn tấn công va chạm, sức mạnh cường hãn bộc phát tạo thành tiếng nổ kinh thiên động địa.Ngọn lửa nóng bỏng và cơn lốc năng lượng va chạm dữ dội, kình khí kinh khủng khuếch tán như bão tố.
“Răng rắc, ầm ầm!”
Không gian xung quanh núi non đột nhiên nứt vỡ, nổ tung như sơn băng địa liệt, bầu trời vặn vẹo.
Một số đệ tử Phi Linh môn, yêu thú và tàn dư của Hắc Sát giáo bị cuốn vào vụ nổ năng lượng.Tiếng kêu gào thảm thiết vang lên không ngớt.Nhiều người bị hất văng ra xa như diều đứt dây, đập mạnh xuống đất.Có người trực tiếp bị chấn thành thịt nát.
“Mau lui lại!”
“Lùi lại, nhanh lên!”
Hoa Mãn Ngọc hét lớn.Hoàng Phủ Kỳ Tùng cũng ra lệnh cho đệ tử Phi Linh môn, yêu thú và đệ tử Vũ Đường nhanh chóng rút lui.May mắn là đệ tử Phi Linh môn vừa rồi đứng khá xa, nhưng vẫn có khoảng trăm người không kịp tránh né.

☀️ 🌙