Chương 800 Vở kịch khai mạc!

🎧 Đang phát: Chương 800

Lần này, vạn tộc quả thật không hề chậm trễ.
Hai mươi đạo Ngụy Đạo lực lượng, thật ra chẳng đáng là bao.
Những năm qua, trông coi Đạo Nguyên Chi Địa, các tộc cũng thu hoạch được không ít Đại Đạo lực lượng vô chủ này.Quan trọng là, nhiều người không muốn Hoán Đạo, Đại Đạo của họ vốn đã yếu ớt, đổi lấy chút Đại Đạo lực lượng này chẳng có ý nghĩa gì.
Còn việc giao cho Tô Vũ, hắn có thể tạo ra hai mươi vị Hợp Đạo sao?
Rất khó!
Dù có thể, cũng chỉ là loại Hợp Đạo yếu kém, chưa chắc đã đấu lại được đỉnh cấp Vĩnh Hằng.Vạn tộc thật sự không sợ Tô Vũ có thêm mấy tên Hợp Đạo vô dụng.
Vậy nên, lần giao dịch này diễn ra vô cùng thuận lợi.

Đêm xuống, mới nửa đêm đã có người đến gõ cửa, mang đến những lực lượng Hợp Đạo kia!
Lần này, người mang bảo vật đến không ai khác, chính là Lôi Bạo.Vạn tộc cũng có nỗi lo, lo gì chứ?
Lo người khác bị Tô Vũ dụ dỗ, hoặc xảy ra biến cố.
Lôi Bạo…cứ dụ dỗ đi!
Giờ Lôi Bạo là quân cờ trên bàn cờ!
Ai cũng biết hắn là người của Bách Chiến, nhưng chúng ta cứ lờ đi.
Chẳng sao cả!
Cứ coi ngươi là tay sai là được!

Trúc Sơn.
Ánh mắt Lôi Bạo thoáng phức tạp.Tô Vũ bá đạo, vừa lên đã dằn mặt vạn tộc, giờ còn chưa đủ, muốn mang luôn cả Thực Thiết tộc đi sao? Chẳng phải vạn tộc vì muốn hắn ra tay mà phải đưa bảo vật đến tận nơi đấy ư?
Tuy không quá trân quý, nhưng dù sao cũng là lực lượng của hai mươi vị Hợp Đạo! Cái gọi là không trân quý, cũng chỉ là so với Thiên Tôn mà thôi.
Thứ này, ném cho tiểu tộc, nếu họ có thể sinh ra hai mươi vị Hợp Đạo, dù yếu ớt, thì vẫn là cường giả Hợp Đạo, tiểu tộc lập tức sẽ thành đại tộc!
“Vũ Hoàng, vạn tộc nghị hội muốn ngài có thể ra tay càng sớm càng tốt…”
Lôi Bạo mang theo yêu cầu của vạn tộc.
Càng sớm càng tốt!
Lần này, vạn tộc không hề kéo dài.
Tô Vũ cười.
“Được!”
Tô Vũ gật đầu: “Ngày mai hừng đông ta sẽ đi, ta không thích đánh lén ban đêm, nhưng…ta cũng có yêu cầu!”
“Vũ Hoàng cứ nói!”
Lôi Bạo vô cùng khách khí.
Tô Vũ lại chẳng khách sáo, thản nhiên nói: “Hãy bảo toàn bộ Thiên Tôn của vạn tộc, sáng sớm mai, đến tiễn ta!”
“Hả?”
Lôi Bạo ngẩn người, đây là yêu cầu gì vậy?
Tô Vũ thản nhiên nói: “Bản hoàng xuất chinh, bọn gia hỏa này không đến tiễn đưa sao? Thời thượng cổ, đây gọi là ngự giá thân chinh! Bảo cường giả các tộc đến đây, xếp hàng tiễn ta, bản hoàng muốn lấy một lần mặt mũi!”
“…”
Lôi Bạo thật sự kinh ngạc, xin cứ đi đi được không!
Yêu cầu này của Tô Vũ, vượt xa dự đoán của hắn.
Bảo vạn tộc tiễn hắn xuất chinh!
Mẹ kiếp!
Đây là yêu cầu quái quỷ gì vậy?
“Vũ Hoàng, chuyện này…”
Tô Vũ lạnh lùng nói: “Chút yêu cầu nhỏ nhoi này, vạn tộc cũng không đáp ứng được sao? Vậy thì để ta làm tiên phong? Thật cho rằng ta nhất định phải xin vạn tộc hợp tác hay sao? Nói với vạn tộc, không chỉ phải tiễn ta, mà còn phải để Thiên Cổ, Tịch Vô, Ma Kích, mấy vị thủ lĩnh tam tộc ở hạ giới kia, ngày mai mặc Cổ tướng quân phục cho ta! Đúng, những người khác cũng phải đổi sang trang phục thượng cổ! Là hầu, thì mặc hầu phục, kẻ vô danh, thì mặc quân phục thượng cổ…”
“…”
Lôi Bạo ngây người!
Chuyện này…hắn cau mày nói: “Vũ Hoàng, e là khó!”
Tô Vũ lạnh lùng nói: “Khó ư? Tuyệt đối không khó! Tam đại tộc là loại người chết vì sĩ diện sao? Bọn họ không phải, còn ta…là!”
Tô Vũ cuồng ngạo nói: “Ngày mai, ta sẽ mặc cổ đế phục! Trước khi xuất chiến, ta cũng muốn nếm thử mùi vị Nhân Hoàng thượng cổ! Thiên Cổ bọn người…không mặc tướng quân phục, để bọn họ mặc đế phục của các tộc hoàng giả thượng cổ cho ta!”
Tô Vũ cười ha hả: “Đúng, cứ làm vậy đi! Không chỉ bọn họ, thủ lĩnh các tộc cũng phải như thế! Ta muốn trải nghiệm cảm giác vạn hoàng triều bái!”
Lần này, Lôi Bạo thật sự không gánh nổi!
Chuyện này…so với việc vài vị Thiên Tôn đến tiễn Tô Vũ, còn khó chấp nhận hơn!
Trời ạ!
Tên điên Tô Vũ này, lại muốn vạn tộc khôi phục lễ chế thượng cổ, đến tiễn hắn, còn phải dùng lễ nghi đế vương thượng cổ, tiễn hắn ngự giá thân chinh.
Trong khoảnh khắc, Lôi Bạo có chút xoắn xuýt, chuyện này, về rồi khó nói lắm đây.
Tô Vũ lạnh nhạt nói: “Đừng kháng cự! Về rồi, cứ nói thật hay vào! À mà…ta còn một chuyện muốn hỏi, ngươi có liên hệ với Nguyệt La không?”
Lôi Bạo giật mình, vội vàng cười nói: “Vũ Hoàng hiểu lầm rồi, sao ta lại có liên hệ với Nguyệt La gì đó chứ.”
Tô Vũ bình tĩnh nói: “Tốt! Ta cho ngươi cơ hội, ngày mai, nếu ta giết Nguyệt La, ngươi gặp Bách Chiến, đừng quên nói cho hắn biết, không phải ta muốn giết, mà là Nguyệt La kia không biết điều!”
“Nếu ngươi có thể liên lạc với Nguyệt La, thì hãy nói với ả, nếu ta ngày mai xuất chiến, ả tốt nhất đừng lượn lờ trước mặt ta…Bằng không, ta ghét nhất loại đàn bà giả tạo này, đừng trách ta không tiếc giá nào mà đánh chết ả!”
Lôi Bạo cười ha hả nói: “Đúng vậy đúng vậy…Nhưng ta thật sự không quen Nguyệt La, Vũ Hoàng đừng hiểu lầm!”
Tô Vũ cười nhạo một tiếng, “Nói thật đi, người nhà thông gia của Bách Chiến là gì của ngươi? Chẳng lẽ…ngươi cố ý muốn ta giết Nguyệt La? Để con gái hay em gái ngươi bớt một tình địch?”
“Vũ Hoàng thật sự hiểu lầm…”
Tô Vũ bỗng nhiên không nghiêm túc nữa, cười ha hả, buôn dưa lê nói: “Ở đây có ai đâu, chúng ta ai với ai chứ! Nào, Lôi Bạo, cho ta biết, rốt cuộc là gì của ngươi? Còn nữa, Bách Chiến sinh con với ai vậy? Dù sao cũng là hậu duệ đích truyền của Nhân Tổ, sao chẳng có chút động tĩnh gì? Bách Chiến giấu kín như vậy, ta không tin, một chút năng lực cũng không có, là phế vật?”
Tô Vũ cười tủm tỉm nói: “Chẳng lẽ…thành Quy Tắc Chi Chủ rồi? Còn mạnh hơn cả Bách Chiến? Bách Chiến những năm này vắng mặt, những cường giả thời thượng cổ kia, sao lại không nóng nảy chút nào, đều không có động tĩnh gì, thật là biết nhẫn nhịn!”
“Một người có thể nhịn thì thôi, ta không tin, một đám vũ phu cũng có thể nhịn sáu ngàn năm, một chút động tĩnh cũng không có!”
“Còn nữa, không thể nào đem hết cường giả thời thượng cổ kia phong ấn được, như thế thì không bình thường, đã sớm tạo phản rồi, vậy nên, nhất định có một số người, có thể kiềm chế bọn họ không tạo phản!”
“Không chỉ không tạo phản, còn có thể mang đến hy vọng cho bọn họ!”
Tô Vũ cười tủm tỉm nói: “Ta cảm thấy, Thái tử Bách Chiến này, không tệ đâu!”
Tô Vũ xoa cằm nói: “Nói thật, trước đó ta cũng không quá để ý, nhưng gần đây, ta lại có chút để ý rồi.”
Lôi Bạo im lặng không nói, vô cùng yên tĩnh, nhưng trong lòng lại dấy lên sóng lớn.
Tô Vũ cười ha hả nói: “Đừng im lặng thế chứ! Bách Chiến IQ, thiên phú, vũ lực đều cực mạnh! Chỉ là có vẻ không hợp với thực lực!”
“Cái gì?”
Lôi Bạo kinh ngạc nói: “Vũ Hoàng…cảm thấy thực lực của Bách Chiến vương…không đủ?”
Tô Vũ cười nói: “Năm đó có bao nhiêu người nhường đường cho Bách Chiến?”
Lôi Bạo không nói lời nào.
Tô Vũ cười nói: “Tốt, ta không nói cái này nữa, ta nói chuyện khác, đó là, hiện tại nhân tộc, còn có mấy người đi Nhục Thân đạo?”
Tô Vũ nhìn Cự Phủ: “Ngươi à?”
Cự Phủ lắc đầu.
“Định Quân à?”
Cự Phủ tiếp tục lắc đầu.
“Nhục Thân đạo của nhân tộc, mạnh không?”
Cự Phủ gật đầu!
Tô Vũ sờ cằm, trầm tư, “Nhiều người nhường đường như vậy, Hợp Đạo, Thiên Vương, Thiên Tôn…Không nhường đường, đều bị giết! Vậy mà, những cường giả còn sống, có ai đi Nhục Thân đạo không?”
Cự Phủ lần nữa lắc đầu.
Tô Vũ nhìn về phía Lôi Bạo, bỗng nhiên nói: “Kỳ lạ…Cự Nhân tộc, đi Nhục Thân đạo à?”
Lôi Bạo sững sờ, không lên tiếng.
Tô Vũ cau mày nói: “Cự Nhân tộc, cũng đi Nhục Thân đạo, đi Nhục Thân đạo của Cự Nhân? Có thể là, Cự Nhân tộc, bá chủ Thái Cổ, hình như cũng không xuất hiện bao nhiêu cường giả, ngược lại còn không bằng tiên ma thần!”
Tô Vũ tiếp tục nói: “Nhục Thân đạo…đồng đạo tương hợp!”
“Nếu một người, đi một ít Nhục Thân đạo của nhân tộc, rồi lại đi một ít Nhục Thân đạo của Cự Nhân tộc, chuyện này có được không?”
Cự Phủ lắc đầu.
Tô Vũ bất đắc dĩ: “Các ngươi đó…Nếu Đại Chu vương ở đây, liền sẽ đáp lời ta, các ngươi ngoài gật đầu lắc đầu ra, thì không còn gì khác!”
Tô Vũ bật cười, rất nhanh lại nói: “Ta nói thực lực Bách Chiến không mạnh, thật ra là dựa trên một cơ sở, Nhục Thân đạo lại không bị hạn chế Quy Tắc Chi Chủ, nhiều cường giả nhường đường cho Bách Chiến như vậy, sao Bách Chiến mới có thực lực này?”
“Hắn không dám đánh Ngục Vương nhất mạch, không dám đánh vạn tộc, chứng tỏ dù hắn mạnh, cũng chỉ có hạn, cùng lắm là vừa chạm đến mức Quy Tắc Chi Chủ thôi!”
“Nói thật, đệ nhất nhân chín vạn năm qua!”
“Đệ nhất nhân không bị hạn chế!”
“Liền cùng mấy Nhân Vương Nhục Thân đạo thượng cổ, có phải hay không uổng phí cái danh này, Nhục Thân đạo lại không phải mấy loại không thể thành Quy Tắc Chi Chủ, lại còn có hàng loạt người nhường đường cho hắn, mà hắn lại là hậu duệ Nhân Tổ…Chắc hắn là hậu duệ Đấu Vương ấy nhỉ, Đấu Vương cũng hẳn là hậu duệ Nhân Tổ?”
“Nếu trước đó không nhắc đến, thì đại biểu cái gì, đại biểu Bách Chiến càng giống Nhân Tổ hơn, chứ không phải Đấu Vương!”
Tô Vũ không ngừng lẩm bẩm, nhướng mày nói: “Nhưng, hắn chỉ khó khăn lắm mới đạt tới mức Quy Tắc Chi Chủ…Thật làm ta quá thất vọng, không hợp lý, chuyện này không hợp lý!”
Tô Vũ cũng chỉ là buôn dưa lê một chút, nhưng vừa buôn dưa lê, lại đột nhiên cảm thấy không ổn.
Giờ phút này, Lôi Bạo nở nụ cười: “Vũ Hoàng có phải suy nghĩ nhiều quá rồi không?”
“Im miệng!”
Tô Vũ quát lớn một tiếng, không vui nói: “Đừng ngắt lời ta, ta thích dựa vào một vài dấu vết hiện có, mà suy luận một cách hợp lý, đừng làm rối loạn ý nghĩ của ta!”
“Người đọc sách mà, đi một bước, nghĩ nhiều một bước, là chuyện tốt!”
Tô Vũ lộ ra nụ cười: “Còn nữa, nếu Bách Chiến là hậu duệ Nhân Tổ…Nghe nói Cự Nhân tộc cũng vậy, vậy tại sao không đi Đại Đạo của Cự Nhân tộc? Nhục Thân đạo có thể sát nhập, Bách Chiến biết không?”
“Còn nữa, Nhục Thân đạo của Cự Nhân tộc, và Nhục Thân đạo của nhân tộc, có phải đều do Nhân Tổ xây dựng?”
“Nhân Tổ thật ra mở ra hai con đường Nhục Thân đạo?”
Tô Vũ thì thào một tiếng: “Vậy Bách Chiến sao có thể có được sự tán thành của các ngươi? Hắn nói hắn là hậu duệ của Nhân Tổ, các ngươi liền tin? Cự Nhân tộc ngốc đến vậy sao? Ta nói ta vẫn là ai kia kìa, ngươi có tin không?”
Lôi Bạo cười khan nói: “Đều chỉ là tin đồn thôi, chúng ta thật ra không có quan hệ gì với Bách Chiến…”
Tô Vũ lạnh lùng nói: “Im miệng, nói thêm câu nữa, ta cho ngươi nằm thẳng cẳng ra ngoài!”
Tam Nguyệt mấy người, cấp tốc vây quanh hắn.
Vẻ mặt Lôi Bạo triệt để biến đổi!
Tô Vũ, tiếp tục nói: “Nói như vậy, nhất định tồn tại một mối liên kết quan hệ các ngươi…Ví dụ như, con trai của Bách Chiến! Một người đi Nhục Thân đạo của Cự Nhân tộc, không chỉ vậy, có lẽ còn đi Nhục Thân đạo của nhân tộc nữa!”
“Đại gia nhường đường, thật ra Bách Chiến đều không xâm chiếm…Ta cảm thấy, Bách Chiến con người này, có hùng tâm thì không tệ, nhưng để người khác nhường đường, mình xâm chiếm, chuyện này không phù hợp với tính cách của hắn…Trừ phi, hắn vì hậu duệ! Ví dụ như, con của hắn!”
“Con của hắn còn quá nhỏ, tranh không lại đại gia, cho nên, đại gia nhường đường, nhường lại khu vực, Bách Chiến đều cho con trai mình!”
“Mà con của hắn, có lẽ là một thiên tài, siêu cấp thiên tài! Vừa có thiên phú của Bách Chiến, lại có thiên phú của Cự Nhân tộc, một mặt có thể đi Nhục Thân đạo của nhân tộc, một mặt cũng có thể đi Nhục Thân đạo của Cự Nhân tộc!”
“Thậm chí con của hắn, có hùng tâm tráng chí, nghĩ đến việc sát nhập cả hai đạo!”
Tô Vũ hít khí: “Ta đi, vậy thì lợi hại! Cự Nhân tộc cũng đâu phải tộc yếu! Hơn nữa, Cự Nhân tộc nhiều năm như vậy, ngoài ngươi Lôi Bạo ra, cũng không xuất hiện Thiên Tôn nào…”
Tam Nguyệt giơ trảo!
Tô Vũ nghi hoặc: “Sao vậy?”
Tam Nguyệt con to xác này, học sinh tiểu học vậy giơ móng vuốt, bộ dạng hết sức đáng thương.
Tam Nguyệt nhỏ giọng nói: “Bệ hạ, tộc ta cũng chỉ có ta lên Thiên Tôn, không lên Thiên Tôn, rất bình thường mà?”
“Nói nhảm!”
Tô Vũ tức giận nói: “Có thể giống nhau được sao? Thực Thiết tộc là bá chủ Thái Cổ sao?”
“Không phải ạ.”
“Là bá chủ thượng cổ sao?”
“…Không phải…”
“Vậy có thể giống nhau được sao?”
Tô Vũ cười nói: “Chủng tộc bá chủ, không giống nhau! Lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa béo! Thái Cổ Cự Nhân tộc, sao cũng không thể kém tiên ma thần quá nhiều, thực lực của Lôi Bạo, cả số lượng Hợp Đạo trong tộc nữa! Nhục Thân đạo, kỳ thật theo lý thuyết…”
Tô Vũ lần nữa giật mình: “Không đúng, Lôi Bạo, ngươi đi là Nhục Thân đạo sao?”
Lôi Bạo im lặng.
Tô Vũ nhíu mày: “Lôi Bạo, ngươi sẽ không phải không đi Nhục Thân đạo đấy chứ? Nhục Thân đạo…không có hạn chế mà?”
Lôi Bạo trầm giọng nói: “Có hạn chế, Nhục Thân đạo của tộc ta, dù sao cũng không phải Nhục Thân đạo của nhân tộc, Nhục Thân đạo của nhân tộc mạnh mẽ, cảm giác không có hạn chế, Nhục Thân đạo của tộc ta yếu ớt, xa không bằng Nhục Thân đạo của nhân tộc…”
“Vậy sao?”
Tô Vũ nghi ngờ nhìn hắn: “Ngươi sẽ không cũng đang nhường đường cho con trai của Bách Chiến đấy chứ?”
“Vũ Hoàng suy nghĩ nhiều rồi!”
Lôi Bạo trầm giọng nói: “Đây đều là chuyện hư cấu không có thật!”
Tô Vũ như có điều suy nghĩ, “Giả sử Bách Chiến có một đứa con trai lợi hại, giả sử…Ta cho nó cái tên, Bách Đả đi! Bách Chiến Bách Đả, rất hay!”
Tam Nguyệt nhỏ giọng nói: “Bách Chiến không họ Trăm!”
“Ừm!”
Tô Vũ gật đầu, “Ta biết, Nhân Tổ họ Chu, đúng không?”
“Đều như nhau!”
Tô Vũ cười nói: “Cứ nói thằng nhóc Bách Đả này, nếu từ bé đã thiên phú kinh người, thậm chí có dấu hiệu phản tổ, phản tổ về thời Nhân Tổ ấy…Có lẽ…Ta có thể hiểu được, vì sao Bách Chiến chờ đợi sáu ngàn năm này, không tiếc tất cả!”
Ánh mắt Tô Vũ lấp lánh: “Là đang đợi sao? Chờ con của hắn?”
Ánh mắt Tô Vũ không ngừng biến hóa: “Thật ra, Bách Chiến đã lãng phí sáu ngàn năm! Ta đang nghĩ, hắn một kẻ đứng đầu, thật sẽ tiêu sáu ngàn năm, chờ đợi dưới trướng xuất hiện vài vị Thiên Tôn? Vài vị Thiên Tôn, có thể thay đổi chiến cục? Nhưng, nếu hắn đang chờ đứa con trai bé bỏng kia, thì sáu ngàn năm, có thể thay đổi rất nhiều!”
Tô Vũ kinh hãi than: “Chẳng lẽ…còn cường đại hơn so với Quy Tắc Chi Chủ bình thường? Nếu như vậy, thì Bách Chiến đáng giá! Đây là át chủ bài! Một tôn cường đại đến mức, có lẽ…có khả năng địch nổi Quy Tắc Chi Chủ Võ Hoàng?”
“Nếu Nhân Hoàng bọn họ không trở lại, thì đây chính là vô địch rồi!”
“Liền như mấy Quy Tắc Chi Chủ hiện tại, dù cho xuất hiện, cũng chưa chắc có khả năng địch nổi Bách Đả, đúng không?”
Tô Vũ vừa nói, khẽ cau mày nói: “Có thể là…theo lý thuyết, thiên tài dù sao cũng phải chiến đấu chứ, vậy cái thằng Bách Đả này, đánh với ai đây? Chẳng lẽ…Ta đi, chẳng lẽ, những người dưới trướng Bách Chiến, thật ra trốn trong Cự Nhân tộc, không hề nhàn rỗi, mà là cùng Bách Đả chiến đấu? Dùng hơn mười vị cường giả Hợp Đạo, cùng hắn chiến đấu, rèn luyện ý chí chiến đấu cho hắn?”
“Nếu như vậy…thì cũng phải lăn lộn chém giết vài lần mới được! Bách Chiến cũng đâu phải người ngu, hắn nên hiểu một đạo lý, hoa trong nhà kính đều là phế vật!”
“Vậy thằng Bách Đả này, đánh với ai đây?”
Tô Vũ không ngừng xoa cằm: “Cần một nơi không ai biết đến, cường giả phải nhiều, Hỗn Độn?”
Ánh mắt Tô Vũ lấp lánh: “Không thể nào? Chẳng lẽ tiến vào Hỗn Độn chiến đấu? Trong hỗn độn cổ thú rất nhiều, cường giả không ít, mấy loại Hỗn Độn long hẳn là cũng có, nếu nói như vậy…Nếu đi sâu vào Hỗn Độn chiến đấu, hơn nữa hắn là Nhục Thân đạo, Nhục Thân đạo, thật ra không bị Hỗn Độn áp chế nhiều!”
“Bởi vì thân thể rất mạnh!”
Tô Vũ nói xong, nhíu mày: “Có quen Bát Dực hổ không? Gặp qua chưa? Hỗn Độn long bế quan nhiều năm, Bát Dực hổ hình như vẫn luôn ở trong hỗn độn tung hoành!”
“Nếu như vậy…thì chứng tỏ Bách Chiến biết, Hỗn Độn có thể lên giới!”
Tô Vũ lại nói: “Hơn nữa, lần đầu tiên Bách Chiến được ta giải phong ra, hắn và Nguyệt La, giết đến cuối Hỗn Độn, sau đó biến mất…Có phải, không phải là đi thăm con trai đấy chứ?”
Tô Vũ kinh hãi than: “Không thể nào!”
“…”
Một đám người, lặng lẽ nghe hắn nói.
Tô Vũ nói như thật vậy!
Quan trọng là…Nghe, sao lại cảm thấy cứ như thật ấy nhỉ.
Cứ như thật sự có một thằng Bách Đả vậy!
Mà giờ khắc này, Tô Vũ đột nhiên nhìn về phía Lôi Bạo, ánh mắt dị dạng: “Thằng Bách Đả đó, còn ở trong hỗn độn sao?”
“Hả?”
Lôi Bạo vẻ mặt hết sức mờ mịt.
Ánh mắt Tô Vũ biến đổi: “Hắn có ở đó không?”
“Cái gì?”
Tô Vũ cười lạnh nói: “Ta hỏi Bách Đả!”
“Vũ Hoàng thật sự hiểu lầm!”
Lôi Bạo bất đắc dĩ nói: “Ta thừa nhận, Bách Chiến vương có một hậu duệ trong tộc ta, nhưng, thực lực mỏng manh, đang ở Cự Nhân tộc hạ giới, chỉ là một Vĩnh Hằng…”
“Tên gì?”
“Cái này ta không rõ…”
Tô Vũ lạnh lùng nói: “Vớ vẩn, ta nhớ Đại Chu vương từng nói với ta, Bách Chiến vương và con gái Thái Cổ Cự Nhân Vương có một hậu duệ, chính là Thái Tử Thái Cổ Cự Nhân tộc hiện tại, ngươi lại hoàn toàn không biết gì cả!”
“Mà Thái Tử Thái Cổ Cự Nhân tộc…hình như không có danh tiếng gì, còn không bằng Cổ Sơn trong tộc ngươi, một cường giả Nhật Nguyệt!”
“Hơn nữa, ai các ngươi cũng dám tuyển làm Thái Tử? Ngươi là tộc trưởng, ngươi hoàn toàn không biết gì cả? Ngươi cho dù trước đó không biết, lần này xuống hạ giới, ngươi lại không trở lại Thái Cổ Cự Nhân tộc, ngươi trở về, ngươi lại không biết con của Bách Chiến tên gì?”
Tô Vũ âm lãnh nói: “Có thể sao? Lôi Bạo, ngươi giả ngốc, hơi quá rồi đấy!”
Trên trán Lôi Bạo đã lấm tấm mồ hôi, rất nhanh, trong nháy mắt tan biến, không để lại chút dấu vết.
Tô Vũ nhíu mày: “Chẳng lẽ ta đoán trúng, hắn thật là một cường giả song Nhục Thân đạo? Mẹ kiếp! Nếu như vậy, thì e là có chút đáng sợ, đây không phải là đòn sát thủ của Bách Chiến sao?”
“Trước đó ta đang nghĩ, Bách Chiến cho dù đánh tan vạn tộc, đánh tan Ngục Vương nhất mạch, vậy hắn ứng phó thế nào với một số mối nguy khác? Tỉ như Võ Hoàng, Bách Chiến thật sự không biết Võ Hoàng tồn tại? Tỉ như Tử Linh đế tôn, hắn không biết Tử Linh đế tôn tồn tại? Tỉ như Quy Tắc Chi Chủ Ngục Vương nhất mạch…Nguyệt La đều là người của hắn, hắn lại không biết sự tồn tại của những người này?”
Tô Vũ ngồi xuống, gõ bàn, mang theo một chút nghi hoặc, “Nếu tên Bách Đả kia, thật sự tồn tại, hơn nữa ngay trong hỗn độn…thì Bách Chiến có thể lên giới, hắn biết, Hỗn Độn có thể lên giới!”
Lôi Bạo không lên tiếng.
Tô Vũ bỗng nhiên quát lạnh: “Hỗn Độn có thể lên giới, ngươi lại không chút hiếu kỳ nào sao?”
“…”
Lôi Bạo cấp tốc nói: “Vũ Hoàng, ta…ta không dám hỏi nhiều.”
Tô Vũ cười lạnh: “Ngươi là người mạnh nhất Cự Nhân tộc, ngươi lại không dám hỏi một câu, ngươi quá sợ rồi đấy? Được, ta nói cho vạn tộc biết, nói cho Ngục Vương nhất mạch, nói cho bọn họ biết, Bách Chiến thực lực mạnh đến đâu, dưới trướng rốt cuộc có bao nhiêu thực lực, con của hắn lợi hại cỡ nào…”
Lôi Bạo trầm giọng nói: “Vạn tộc…bọn họ sẽ không tin đâu.”
Tô Vũ cười lạnh: “Ngớ ngẩn! Vậy thì lại mở hạ giới, ta muốn dẫn vạn tộc đi đánh Bách Chiến trước!”
“…”
Lôi Bạo choáng váng!
Tô Vũ híp mắt cười nói: “Đúng, đi đánh Bách Chiến trước! Cứ nói là vì chấm dứt hậu họa, ta lo Bách Chiến đâm sau lưng chúng ta, chúng ta đánh Bách Chiến trước, đánh xong, lại đánh Ngục Vương nhất mạch, ngươi nói vạn tộc có bằng lòng không?”
Lôi Bạo trầm giọng nói: “Vạn tộc sẽ lo, Vũ Hoàng có phải đang tính kế bọn họ không!”
Tô Vũ nhe răng: “Tính kế cũng tốt, không tính kế cũng tốt, ta chính là muốn đi đánh Bách Chiến, bọn họ có đánh hay không?”
“…”
Lôi Bạo im lặng không nói.
Mà Tô Vũ, nhìn phản ứng của hắn, hơi nhíu mày: “Đại gia, thật sự có à! Nhìn vẻ mặt ngươi này, không tính quá kinh hãi, nhưng cũng có chút lo lắng…Sợ hãi và lo lắng là không giống nhau!”
Lôi Bạo tiếp tục im lặng, ta có biểu tình gì đâu, ngươi làm sao mà nhìn ra được?
Thông Thiên hầu hình như đều biết hắn nghĩ gì, cười nói: “Nói lý do là che giấu, im lặng là ngầm thừa nhận! Im lặng cũng là chột dạ! Thiên Tôn Lôi Bạo, xem ra, bệ hạ thật sự đoán trúng rồi!”
Thông Thiên hầu vẻ mặt ngưỡng mộ nói: “Bệ hạ lợi hại! Xem ra, thật giấu ở đó một Bách Đả!”
Tô Vũ lẩm bẩm nói: “Chúng ta biết Bách Chiến có hậu duệ, nhưng mọi người đều không để ý!”
Nói đến đây, Tô Vũ nhíu mày: “Đương nhiên, chỉ là suy đoán của ta, tồn tại hay không, hiện tại khó mà nói, có lẽ Bách Chiến thật tương đối phế, nhiều người nhường đường như vậy, lại còn ngủ đông sáu ngàn năm, cũng chỉ có thực lực này!”
Bách Chiến rất phế sao?
Cự Phủ bọn hắn nghĩ ngợi, cũng không dễ nói.
Tô Vũ hít sâu một hơi: “Ta buôn dưa lê một thoáng mà thôi, có phải ta nghĩ nhiều quá rồi không?”
Ta chính là muốn buôn dưa lê một thoáng, con trai của Bách Chiến rốt cuộc tên gì, nữ nhân của hắn là ai, lớn lên ra sao, sau đó buôn dưa lê một hồi, hắn bỗng nhiên nghĩ đến rất nhiều.
Quan trọng hơn là, Tô Vũ nhìn về phía Lôi Bạo, đầy ý vị sâu xa nói: “Ta nghĩ nhiều như vậy, Lôi Bạo tôn giả không thể bỏ qua công lao, ta hỏi ngươi, đến nước này rồi, ngươi nói thật đi, thỏa mãn một thoáng tâm buôn dưa lê của ta cũng tốt, vì sao đến giờ phút này, vẫn còn giấu giếm?”
Tô Vũ híp mắt nói: “Cũng đâu phải không biết chuyện này! Ta biết, ngươi thế mà đến cái tên cũng phải giấu giếm! Lôi Bạo, ngươi có phải quá chột dạ không?”
Lôi Bạo há miệng, vội vàng nói: “Vũ Hoàng thật sự hiểu lầm, ta chẳng qua là…Chẳng qua là lo vạn tộc, sẽ nhắm vào ta!”
Tô Vũ cười nói: “Sao lại thế! Vạn tộc chẳng phải vốn đã nhắm vào ngươi rồi sao, nói một cái tên, thì càng bị nhắm vào à?”
Hắn cười nói: “Vậy ngươi bây giờ nói xem, con trai của Bách Chiến tên gì?”
Lôi Bạo cười khan nói: “Chuyện này…kỳ thật cũng không có gì, chỉ là một Vĩnh Hằng bình thường, tên Chu Tắc!”
“Chu quanh nhớ? Cái gì nhớ?”
“Cái này…xã tắc tắc!”
Ánh mắt Tô Vũ khẽ biến: “Tên hay lắm! Giang sơn xã tắc, trong mắt người xưa, Thiên Tử cũng phải triều bái xã tắc, tắc, ngũ cốc chi thần! Dân dĩ thực vi thiên, bất kỳ ai, hắn đều phải ăn, sợ rằng chúng ta, tuy nói tích cốc, cũng cần thôn phệ nguyên khí, đây là ăn, đây chính là tắc!”
Chu Tắc!
Vạn tộc triều bái chi thần!
“Chu Thiên xã tắc, họ Chu này không đơn giản, lại phối hợp một chữ Tắc, dã tâm bừng bừng, có thể thấy được chút ít rồi!”
Tô Vũ lẩm bẩm nói: “Ta tên là Vũ, kỳ thật cũng không tầm thường, nhưng tương đối phổ biến, còn Tắc, cái này không phổ biến!”
“Hắn thực lực gì?”
“Vĩnh Hằng!”
Ánh mắt Tô Vũ lạnh lùng: “Ngươi ngốc hay ta ngốc? Con trai của Bách Chiến, sáu, bảy ngàn tuổi, ngươi nói với ta, hắn là một Vĩnh Hằng? Vậy thì Bách Chiến phế vật, huyết mạch không tốt, hay là nữ nhân tộc ngươi, đội nón cho Bách Chiến?”
Tô Vũ cười lạnh một tiếng: “Bách Chiến, một người sáu ngàn năm trước đã tiếp cận Quy Tắc Chi Chủ, con của hắn là Vĩnh Hằng? Nói như vậy, Chu Tắc kia, không phải con của hắn, chẳng lẽ là ngươi? Con của ngươi rác rưởi như vậy, ta ngược lại còn tin!”
Lôi Bạo xấu hổ vô cùng!
Lời này!
Tô Vũ cười lạnh nói: “Một người có khả năng phản tổ, để các ngươi nói thành triệt để phế vật! Ta xem như phát hiện ra, nhà Bách Chiến này, đều thích tự bôi nhọ sao? Bách Chiến bị người nói thành phế vật, lỗ mãng, dễ giận…Kết quả là sao? Con của hắn, bây giờ cũng thành phế vật, con trai của Bách Chiến, sáu ngàn năm trôi qua, vẫn chỉ là Vĩnh Hằng, chính ngươi tin sao?”
Lôi Bạo không nói gì.
Tô Vũ nhíu mày nói: “Rốt cuộc thực lực gì?”
Lôi Bạo im lặng một hồi, Tô Vũ bỗng nhiên không để ý đến hắn nữa, trong nháy mắt bắt đầu bấm ngón tay tính toán, trong nháy mắt, một viên thần văn hiển hiện, ngay sau đó, ầm một tiếng, thần văn nổ tung!
Tô Vũ lẩm bẩm nói: “Thì ra là thế, thảo, đến cả tên cũng không ai biết, không ngờ là sợ bị người tính toán! Ngươi lại còn nói tên thật!”
Mà Lôi Bạo càng rung động: “Vũ Hoàng…biết bói toán?”
Sao lại thế!
Ngươi mới bao nhiêu tuổi, sao ngươi cái gì cũng biết!
Mà giờ khắc này, trên ngón tay Tô Vũ, giả vờ một chút máu tươi, ánh mắt Tô Vũ biến ảo: “Lôi Bạo, các ngươi thật biết chơi! Thật giỏi! Lại còn tầng tầng lớp lớp, được, coi như Bách Chiến bại lộ, còn có con trai…Thật giỏi!”
“Sáo lộ này của các ngươi, thật một bộ lại một bộ! Nguyệt La, Bách Chiến, Cự Nhân tộc, Nhân Tổ, Chu Tắc…Chậc chậc, chơi sáo lộ, các ngươi thật nhất lưu, nhưng…không phải quá phiền toái sao?”
Tô Vũ nhe răng cười nói: “Có thực lực, sao không thử mạnh mẽ một chút?”
Ánh mắt Lôi Bạo biến ảo chập chờn, rất lâu sau, mới mở miệng nói: “Vũ Hoàng thật sự hiểu lầm, ta cũng cần phải trở về, Vũ Hoàng sẽ không giữ ta lại chứ, không cho ta trở về chứ?”
Tô Vũ nghĩ ngợi, gật đầu: “Sẽ!”
“…”
Lôi Bạo choáng váng!
Hai quân giao chiến, không chém sứ!
Huống chi, chúng ta còn hợp tác!
Tô Vũ híp mắt: “Được rồi, ta không làm khó ngươi, chỉ một yêu cầu thôi! Ngươi đáp ứng ta, ta liền không làm khó ngươi!”
“Vũ Hoàng cứ nói!”
Lôi Bạo đổ mồ hôi hột!
Tô Vũ cười tủm tỉm nói: “Đơn giản, ngày mai, lúc tiễn đưa, ngươi giả làm người của ta, dụ Long Thiên Tôn ra một chỗ, không cùng các Thiên Tôn khác, đến thời khắc mấu chốt, chúng ta ra tay với Long Thiên Tôn, ngươi cho ta giữ chặt hắn trong nháy mắt!”
“…”
Lôi Bạo há hốc mồm: “Vũ Hoàng muốn ra tay với vạn tộc sao?”
Má ơi!
Điên rồi à?
Tô Vũ lắc đầu: “Không có, ta thấy hắn ngứa mắt, ta vừa lên đến, hắn đã động thủ với ta, ngày mai trước khi đi, ta muốn đánh hắn một trận!”
Ngươi nghĩ ta tin à?
Có thể là…Ngoài đánh hắn một trận, chẳng lẽ Tô Vũ thật sự có thể giết hắn trước mặt mọi người?
Lôi Bạo nhất thời bối rối!
Tô Vũ cười ha hả nói: “Có làm hay không thì tùy, ta đem hết những chuyện cần thiết, đều cho tiết lộ ra ngoài! Làm, ta cho ngươi gánh nồi, ngươi liền ngụy trang là người của ta, ta không sợ!”
“…”
Lúc này, vẻ mặt Lôi Bạo biến hóa bất định, Tô Vũ cười nói: “Được, ta coi như ngươi đã đáp ứng! Ngày mai ngươi làm, ta liền nói, ngươi là người mang tin tức đến cho ta, bằng không, chuyện thằng Bách Đả, chuyện Bách Chiến, ta đều cho ngươi tiết lộ ra ngoài! Ngươi cảm thấy, vạn tộc có tin không? Cho dù không tin, có thể xem trọng không? Ngục Vương nhất mạch tin không? Chuyện Nguyệt La và Bách Chiến thông đồng, dù mọi người không tin, ngươi đoán Ngục Vương nhất mạch có tra một chút không? Một chút dấu vết cũng không sao?”
Lôi Bạo im lặng một hồi, trầm giọng nói: “Vũ Hoàng…nghĩ lại đi! Đều là nhân tộc…”
“Im miệng!”
Tô Vũ lạnh lùng nói: “Ta công nhận người, mới là nhân tộc! Ta không đồng ý, thì chính là kẻ địch! Cự nhân không phải người, đạo lý này hiểu chưa? Thật muốn nói nhân tộc, thì tiên ma thần, có lẽ đều là nhân tộc! Trong vạn tộc, sinh vật hình người, có lẽ ban đầu đều là nhân

☀️ 🌙