Đang phát: Chương 80
Tần Vi Vi từ trong nhà bước ra, nhìn quanh quất, thấy một gian phòng có ánh đèn hắt ra liền tiến tới, đạp mạnh làm cánh cửa bật tung.
Hai cô hầu gái mặc y phục mỏng manh giật mình hét lên, ôm chầm lấy nhau run rẩy khi thấy Tần Vi Vi xông vào.
Rõ ràng, những người có thể ở trong khu nhà sau này hẳn là thị nữ của Miêu Nghị.
Tần Vi Vi liếc nhìn Hồng Miên, thị nữ luôn theo sát sau lưng mình, ánh mắt lộ vẻ giễu cợt, như muốn nói: “Cô xem, đàn ông đều háo sắc cả thôi.”
Hồng Miên chỉ cười không nói, lần này chỉ có một mình cô theo Tần Vi Vi tới, Lục Liễu không đi cùng.
Tìm kiếm khắp nơi mà không thấy Miêu Nghị đâu, Tần Vi Vi liền nhìn chằm chằm hai nha đầu đang run rẩy sợ hãi, lạnh lùng hỏi:
“Động chủ của các ngươi đi đâu rồi?”
Hai nha đầu lắc đầu không dám nói.
“Hừ!” Tần Vi Vi không thèm chấp nhặt với đám thị nữ, phất tay rồi dẫn người trở về đại điện, leo lên chiếc ghế cao nhất, ngồi vào vị trí của Miêu Nghị, nhìn thẳng ra ngoài đại môn quát lớn:
“Diêm Tu!”
Diêm Tu đang đứng nghiêm chỉnh cùng mọi người bên ngoài đại điện, lập tức chạy vào cúi đầu khom lưng.
Tần Vi Vi hỏi:
“Miêu Nghị đi đâu?”
Diêm Tu cười lấy lòng:
“Bẩm sơn chủ, động chủ đi tuần tra lãnh địa ạ.”
Tần Vi Vi ngẩn người, nhận ra tên kia thật sự rất yên tâm về Đông Lai động của mình, vừa mới đến đã dám bỏ bê mọi việc trong động để đi tuần tra.
Cô lại hỏi:
“Khi nào hắn trở về?”
“Cái này…”
Diêm Tu lắc đầu:
“Thuộc hạ không biết động chủ khi nào sẽ về.”
Tần Vi Vi hừ lạnh:
“Vậy thì lập tức đi bắt hắn về cho ta!”
Diêm Tu nghe vậy chỉ muốn khóc:
“Sơn chủ, toàn bộ lãnh địa Đông Lai động rộng lớn như vậy…”
Hắn không dám nói hết, ý là địa phương này rộng lớn như thế, bảo chúng ta đi đâu tìm hắn?!
Tần Vi Vi ngẫm nghĩ thấy cũng có chút khó khăn cho người ta, nên không truy cứu chuyện này nữa.Cô bắt đầu gọi từng người một ra hỏi về chuyện Tống Phù bị giết và việc mọi người cùng nhau lên tiếng khiển trách.
“Có phải Miêu Nghị đã dùng thủ đoạn gì để uy hiếp các ngươi không?”
“Sao sơn chủ lại nói vậy? Động chủ tuyệt đối không hề uy hiếp chúng ta, chỉ hận Tống Phù kia thật sự là không biết trời cao đất rộng, tuy chúng ta là đồng môn nhưng cũng không thể nhẫn nhịn được nữa…”
Cho dù Đơn Biểu Nghĩa không trốn về báo tin thì cũng vô dụng, bất kể Tần Vi Vi nói bóng gió, đe dọa hay dụ dỗ thế nào cũng vô ích.Mọi người nhất quyết không khai báo gì khác, chỉ nói Tống Phù sai trái, kiên quyết ủng hộ Miêu đại động chủ, khiến Tần Vi Vi tức đến nghiến răng nghiến lợi.Nếu toàn bộ Trấn Hải sơn đều như vậy thì tốt biết bao, tiếc rằng chỉ có mỗi Đông Lai động này thôi.
Rõ ràng chuyện này có gì đó mờ ám, bất kể là đám người Diêm Tu do chính cô phái tới hay người của Lam Ngọc môn, tất cả đều đồng lòng nhất trí, chết cũng không hé răng nửa lời.
—
Tần Vi Vi định bụng chờ Miêu Nghị trở về sẽ tính sổ, nhưng đợi ba ngày vẫn không thấy bóng dáng hắn đâu, cũng không biết phải chờ đến bao giờ.
Điều khiến cô câm nín là, dù Đông Lai động không có động chủ, nhưng đám thuộc hạ vẫn lo liệu mọi việc đâu ra đấy.
Ở Đông Lai động không có chuyện đệ tử Lam Ngọc môn trốn tránh việc canh gác hay làm việc vặt như ở các động khác.Ngược lại, bọn Diêm Tu vốn là người thân tín của Miêu Nghị lại không cần phải làm những việc đó, tất cả đều do đệ tử Lam Ngọc môn tận tâm tận lực đảm nhiệm.
Hơn nữa, thái độ của bọn Vương Tử Pháp đối với Diêm Tu cũng rất khách sáo, có thể thấy được bọn họ tôn trọng Miêu đại động chủ đến mức nào.
Hãy xem, Miêu đại động chủ chỉ cần một đêm đã có thể quản lý Đông Lai động chặt chẽ như vậy, có được uy vọng cực cao trong mắt đám thuộc hạ.
Người mà cô bổ nhiệm thì lại không quản lý tốt các động, ai ai cũng tìm cô kể khổ.Kẻ mà cô không muốn bổ nhiệm thì lại giải quyết mọi việc ổn thỏa đâu ra đấy, đây rõ ràng là một cái tát giáng thẳng vào mặt cô.
Tần Vi Vi âm thầm quan sát mà suýt chút nữa hộc máu, lẽ nào mình đã quá hẹp hòi rồi sao?
Hiện tại đang có nhiều việc quan trọng cần giải quyết, cô không thể ở lại đây mãi được, có trời mới biết bao giờ Miêu Nghị trở về.
Sau ba ngày chờ đợi, cuối cùng Tần Vi Vi cũng dẫn người rời đi, không ai biết cô muốn làm gì, chỉ biết cô mang theo cả Đơn Biểu Nghĩa.
Chuyện này khiến cho bọn Diêm Tu tập trung trước sơn môn tiễn hành vô cùng lo lắng, ai nấy đều nháy mắt với Đơn Biểu Nghĩa, ý bảo hắn phải giữ kín miệng!
Trong lòng mọi người đều hiểu rõ, một khi Đơn Biểu Nghĩa không chịu nổi mà khai ra toàn bộ mọi chuyện, việc có lấy được Nguyện Lực Châu của Miêu động chủ hay không không còn quan trọng nữa, mấu chốt là người của Lam Ngọc môn sẽ không tha cho bọn họ.
Đám người Diêm Tu đã giết đệ tử Lam Ngọc môn, mà người của Lam Ngọc môn lại làm ra chuyện phản bội sư môn.
Bây giờ gây ra động tĩnh lớn như vậy, người của Lam Ngọc môn thật sự rất sợ hãi và hối hận, hối hận vì sao lúc trước lại lên thuyền giặc, làm lớn chuyện đến mức dù Tần Vi Vi dùng lợi ích dụ dỗ cũng không dám xuống thuyền, mà phải cùng mọi người liều mạng bịt kín các lỗ thủng, ngăn cho con thuyền khỏi chìm.
Khóe mắt Tần Vi Vi liếc thấy biểu lộ của mọi người, lòng càng thêm lạnh lẽo, cô càng khẳng định là có chuyện mờ ám.
Thị nữ Hồng Miên nhìn chủ nhân, không nhịn được khẽ nhếch miệng cười, nghĩ thầm dù trong đó có chuyện gì mờ ám, nhưng việc Miêu Nghị có thể thu phục được lòng người như vậy thật đáng nể.Chẳng trách hắn mới đến mà đã dám bỏ bê mọi việc trong động để đi lung tung, nếu các động chủ khác cũng có được năng lực như Miêu Nghị, thì mọi chuyện ở Trấn Hải sơn sẽ trở nên dễ dàng hơn nhiều.
Chỉ là không biết lời sơn chủ nói, nếu Miêu động chủ thật lòng được mọi người ủng hộ, sẽ nhường vị trí sơn chủ lại cho hắn ngồi có thật hay không…
Hiển nhiên Tần Vi Vi nhìn thấu ý nghĩ của cô, trừng mắt nhìn Hồng Miên, nói đùa cũng có thể xem là thật sao?
Nhanh chóng trở về Trấn Hải sơn, Tần Vi Vi không nghỉ ngơi, sau khi hỏi xem có chuyện gì quan trọng hay không, cô lại dẫn Đơn Biểu Nghĩa trực tiếp đến Nam Tuyên phủ.
Người thân tín do chính cô bổ nhiệm vừa nhậm chức đã giết đệ tử Lam Ngọc môn, chuyện này không thể giấu giếm được, sớm muộn gì cũng sẽ bị phát hiện.Bất kể Lam Ngọc môn có phản ứng gì hay không, ít nhất họ cũng sẽ đến hỏi cho ra lẽ.Tần Vi Vi nhất định phải đích thân bẩm báo rõ ràng để Dương Khánh có sự chuẩn bị trước.
Biết rằng lại phải đến Nam Tuyên phủ, Đơn Biểu Nghĩa ít nhiều có chút hoảng hốt.Dường như chuyện này ngày càng lớn, có cần thiết phải làm đến mức này không?
Người ở tầng dưới không biết chuyện ở tầng cao, trong đó còn liên quan đến những cuộc đấu đá phức tạp, nếu biết trước có lẽ hắn đã không dám làm như vậy.
