Đang phát: Chương 80
Nghe Tạ Tinh nói vậy, Ân Điệp mừng rỡ ra mặt, giọng líu lo: “Ngươi chịu thả ta đi thật sao?”
Tạ Tinh gật đầu: “Ta thả cô từ lâu rồi, ai ngờ giờ cô mới trốn được.Ta còn tưởng đầu óc cô có vấn đề.”
“A…” Ân Điệp ngơ ngác: “Ta…ta sợ ta không nói gì mà bỏ đi thì ngươi sẽ…”
“Sẽ đánh vào mông cô chứ gì? Ta không biến thái đến vậy đâu.” Tạ Tinh cạn lời, hóa ra cô nàng này ngây thơ đến mức phải nói toạc ra mới hiểu.
“Nhưng mà ta không biết đường về nhà.”
“Cô đến đây bằng cách nào?”
“Ta tò mò muốn cùng đệ đệ đến xem xếp hạng Tinh Sư của Cửu Châu Liên Minh, nghe nói có nhiều Luyện Đan Sư thi đấu lắm, rất náo nhiệt.Ai ngờ bị trộm mất tiền, lạc mất đệ đệ, ta đành bán trang sức lấy lộ phí, ai ngờ càng đi càng lạc, cuối cùng đến Lâm Bình thành rồi bị bắt.”
Tạ Tinh hoàn toàn bó tay, hóa ra là một tiểu thư con nhà giàu ham vui, ai ngờ gặp phải kết cục thảm hại.
“Vậy cô tên gì, ở đâu?”
“Ta tên Ân Điệp, đến từ Tinh Cung, tông môn thuộc Thần Châu.”
“Tinh Cung?” Tạ Tinh lẩm bẩm, thầm nghĩ tông môn này khẩu khí lớn thật, ở một đại lục tu tinh mà dám đặt tên là Tinh Cung, xem ra cũng không phải dạng vừa.Còn cái Thần Châu kia, hắn chưa từng nghe qua.
“Ai giúp cô dịch dung?”
“A, ngươi nhìn ra sao?”
“Thừa lời.”
“Ta tự làm, học lỏm từ Mộng Tuyền sư tỷ.”
“Thôi được rồi, mau đi tẩy trang đi, tạm thời đi theo ta.” Tạ Tinh bắt đầu thấy đau đầu, cái Thần Châu kia hắn chưa từng nghe qua, còn có Tinh Cung, chắc chắn không phải môn phái nhỏ bé gì.
Ân Điệp ngây thơ như vậy, rõ ràng là từ nhỏ đã sống như công chúa, xem ra thân phận không hề thấp.Người ngây thơ như vậy mà cũng dám cho đi một mình, thế nào cũng có chuyện.
Về lý mà nói, một nhân vật quan trọng của một môn phái lớn gặp chuyện, chắc chắn sẽ bị điều tra đến cùng, mà Ân Điệp lại từng tiếp xúc với hắn, người Lâm Bình thành ai cũng biết, không khó để lần ra, nhỡ đâu liên lụy đến Tạ gia thì hắn có nhảy xuống Hoàng Hà cũng không rửa sạch được.
Về tình mà nói, Tạ Tinh cũng không muốn một cô nương ngây thơ như vậy gặp chuyện, hết cách, chỉ có thể dẫn cô đi theo.
Trong lúc Tạ Tinh còn đang suy nghĩ, Ân Điệp đã rửa mặt xong, vừa quay lại đã nghe Tạ Tinh hỏi: “Rửa xong rồi à?”
Tạ Tinh nhìn Ân Điệp, nhất thời ngẩn người, không ngờ lại có một mỹ nhân đến thế.Tạ Tinh dám khẳng định nhan sắc của cô không hề thua kém Mạc Ấu Tình.
Đôi má ửng hồng, kết hợp với đôi mắt linh động, như một bức tranh sơn thủy, khiến người ta không nỡ phá hủy.
Nhưng Tạ Tinh biết tuyệt đối không thể, người đẹp như Ấu Tình còn có kẻ hãm hại, trách sao Ân Điệp phải dịch dung, nếu không chắc đã bị bắt về làm nô lệ rồi.
“Cô bao nhiêu tuổi?” Tạ Tinh hồi lâu mới lên tiếng.
“Ta mười bảy tuổi.” Ân Điệp sau khi rửa mặt, biểu cảm cũng phong phú hơn.
Tạ Tinh vỗ trán, trời ạ, còn chưa đến tuổi thành niên.
Đúng rồi, nếu Tinh Cung lợi hại như vậy, sao Ân Điệp giờ mới chỉ có tu vi Tụ Nguyên Cảnh? Chẳng lẽ tư chất của cô tệ đến vậy?
“Cô ở Tinh Cung, sao lại chỉ có Tụ Nguyên Cảnh?” Tạ Tinh hỏi.
“Huynh biết Tinh Cung sao? Muội từ nhỏ không tu luyện, chỉ vì một năm trước thấy mấy sư tỷ có thể bay trên trời, muội mới bắt đầu tu luyện.” Lời nói của Ân Điệp khiến người khác không thể hoài nghi.
“Sao, cô tu luyện chỉ một năm?” Tạ Tinh kinh ngạc.
Ân Điệp lắc đầu: “Muội chỉ tu luyện nửa năm, thời gian còn lại muội đi tìm đường về nhà.”
“Cô đi nửa năm rồi?”
“Vâng.”
Tạ Tinh im lặng, đi lâu như vậy, sao không có ai đi tìm cô? Chẳng lẽ hắn đoán sai?
Tạ Tinh lấy ra một chiếc khăn đen, nói với Ân Điệp: “Tiểu Điệp, muội che mặt lại đi, nếu không sẽ có người đến gây sự đó.”
Ân Điệp hình như hiểu ra, gật đầu, cầm lấy khăn của Tạ Tinh, nhưng không dùng, mà lấy từ trong túi ra một chiếc khăn len bịt mặt.
Tạ Tinh thở dài, xem ra cô nàng cũng biết mình đẹp “nghiêng nước nghiêng thành”.
“Muội tạm thời đi theo huynh, đợi huynh giúp muội tìm được Tinh Cung, huynh sẽ đưa muội về.” Tạ Tinh đứng dậy, lấy Ngũ Tiêu ra, kéo Ân Điệp lên, nhanh chóng bay về Lâm Bình.
Quả nhiên, Ân Điệp không hề ngạc nhiên với Ngũ Tiêu, xem ra cô thường xuyên tiếp xúc với phi hành bảo khí.
……
Tạ Tinh dẫn một cô nương bịt mặt về, Tạ gia không ai hỏi han gì, chỉ có Tạ Dư chủ động hỏi Tạ Tinh.Tạ Tinh giới thiệu Ân Điệp cho Tạ Dư biết, thấy qua nhan sắc của Ân Điệp, Tạ Dư cũng vô cùng kinh ngạc, nhưng nhanh chóng có hảo cảm với tính cách ngây thơ như tờ giấy trắng của cô, hai người rất nhanh đã trở nên thân thiết hơn.
Dù Tạ Tinh không muốn Tạ Kinh Thiên tuyên truyền, nhưng chỉ sau một đêm, cả Lâm Bình thành ai ai cũng biết ở Tạ gia có một nhân vật Tạ Tinh, một mình tiến vào Thiên Cang Sơn, khiến Thiên Cang Sơn đồng ý hủy bỏ cống nạp hàng năm của các gia tộc trong Lâm Bình thành.
Người thông minh đều hiểu, không phải Thiên Cang Sơn tự nguyện, mà là thực lực của Tạ gia đã khiến Thiên Cang Sơn không thể không đồng ý.Lại có người thấy Tạ Tinh hôm qua từ ngoài thành trở về, nên mọi người càng đoán chắc hơn.
Các gia tộc đến Tạ gia chúc mừng ngày càng đông, cuối cùng ngay cả Quan gia cũng phải phái người đến.Tuy gia tộc họ có một người dị tinh nguyên – Quan Tùng, nhưng Quan Tùng chỉ vừa mới tu luyện, không thể ra mặt nói chuyện, Tạ Tinh có thể khiến người của Thiên Cang Sơn khuất phục, Quan gia hiện giờ không có tư cách đàm phán với Tạ gia.Ngay cả việc Quan Long bị chặt mất đôi chân cũng chỉ có thể xem như xui xẻo.
Tuy ở Lâm Bình, nhưng Tạ Tinh không hề đến Ninh gia.Hắn chỉ nói một câu khách khí, đối với Ninh gia, Tạ Tinh không muốn có bất kỳ liên quan nào.Tuy ông nội của Ninh Tuyên và ông nội của Tạ Khê có quan hệ thân thiết, nhưng không có nghĩa là Tạ Tinh phải đối xử tốt với Ninh gia.
Vốn định ở Lâm Bình thêm mấy ngày rồi đến Kinh Thành gặp Hạ Thường Dung, vì mối quan hệ với Hạ Linh, Tạ Tinh có ấn tượng tốt với Hạ Thường Dung.Mục đích chính của Tạ Tinh là muốn xem thử hoàng đế của Triết Vân Quốc là người như thế nào, có giống với những vị vua thời trung cổ ở Trái Đất không.
Nhưng Tạ Tinh lại bị “Thiên Hạ Vô Trận” và “Vấn” hấp dẫn, ngoài những lúc dẫn Ân Điệp và Tạ Dư đi dã ngoại nướng đồ ăn, hay đi dạo phố, phần lớn thời gian đều ở bên sách và ngọc bội.
