Đang phát: Chương 799
– Ngươi…ngươi vừa nói gì?
Ánh mắt Ngôn Thiểu Triết trợn trừng, túm chặt lấy vạt áo Tiền Đa Đa, vẻ mặt không thể tin nổi.
“Ầm!”
Tiên Lâm Nhi giận dữ vung chưởng, đánh bay Ngôn Thiểu Triết, hét lớn:
– Dám động vào hắn! Ngươi còn dám chạm vào hắn, ta liều mạng với ngươi!
Ngôn Thiểu Triết hứng trọn một chưởng, dù tu vi không đến nỗi ngã nhào, nhưng hắn giờ như mất hồn.
Tiên Lâm Nhi ôm chặt lấy Tiền Đa Đa, để hắn tựa vào người mình, tay nắm chặt tay hắn, nức nở:
– Sao ngươi lại nói những chuyện này với hắn? Còn ý nghĩa gì nữa chứ?
Sắc mặt Tiền Đa Đa bỗng trắng bệch, huyết sắc tan biến, mí mắt nặng trĩu, khó khăn khép lại, giọng nói yếu ớt:
– Vì…giờ không nói…thì sẽ không còn cơ hội…để nói nữa.Nàng…vì hắn, đau khổ bao năm…sao có thể…không cho hắn biết? Lâm Nhi…nếu…nếu nàng còn yêu hắn, hãy…ở bên nhau đi.Ta chưa từng…nghĩ đến chuyện…ngăn cản nàng.Những năm qua, chúng ta chỉ…hữu danh vô thực…nàng vẫn luôn…trong sạch.
– Thật ra, ta đã không…chỉ một lần muốn…lấy hết dũng khí hỏi nàng…xem nàng có thích ta không…dù chỉ một chút thôi.Nhưng ta…không dám, sợ mất đi…cơ hội mỗi ngày…được nhìn thấy nàng.Nàng…có biết không…? Những năm qua, ta sợ nhất là…một ngày nào đó nàng…nói với ta…kết thúc cuộc hôn nhân này.Dù…trên danh nghĩa…nó chưa từng…tồn tại.Nhưng trong lòng ta…vẫn luôn…xem nó là niềm an ủi lớn nhất.Ta…sắp đi rồi…Lâm Nhi…nàng hãy tự chăm sóc mình…ta…có một lời…mãi mãi…không dám nói ra…giờ thì…ta đã có dũng khí rồi…Lâm Nhi, ta yêu nàng.Yêu nàng…hơn cả…bản thân ta.
Nói xong, thân thể Tiền Đa Đa run lên kịch liệt, đầu gục vào ngực Tiên Lâm Nhi, hơi thở tắt lịm.
– Đa Đa! Đa Đa!
Tiên Lâm Nhi gọi lớn, nhưng Tiền Đa Đa trong ngực nàng không còn phản ứng.
– Đa Đa, đồ ngốc này! Sao ngươi không nói sớm cho ta biết? Ngươi…sao lại ngốc như vậy hả! Ta còn yêu tên khốn đó làm gì? Ta đã sớm tuyệt vọng về hắn rồi.Ngươi đối tốt với ta, ta đều biết, chỉ là trong lòng ta không thể vượt qua được vết thương lòng.Chúng ta đều quá ngốc, vì sự rụt rè trong lòng, ta khiến ngươi đợi bao năm như vậy.Đa Đa, xin lỗi…Đa Đa, ngươi tỉnh lại đi! Ta sẽ trả lời câu hỏi của ngươi, trong lòng ta cũng có ngươi, ta không biết đó có phải là tình yêu hay không, nhưng con người ai chẳng có tình cảm? Ngươi ở bên ta bao năm, chu đáo chăm sóc ta, sao ta lại không biết?
– Lòng ta đã sớm bị ngươi cảm hóa, chỉ là ta không muốn thừa nhận thôi.Ta không biết cảm giác đó có phải là yêu hay không, nhưng ta thật sự không thể thiếu ngươi, không thể rời xa ngươi.Đa Đa, ngươi đừng chết! Ngươi tỉnh lại đi, chỉ cần ngươi tỉnh lại, ta sẽ trở thành người vợ thật sự của ngươi, mãi mãi ở bên ngươi.Đa Đa…
Tiên Lâm Nhi khóc nấc lên.Ngôn Thiểu Triết vẫn ngồi đờ đẫn, cúi gằm mặt, vẻ mặt thất thần, thậm chí không dám nhìn Tiên Lâm Nhi và Tiền Đa Đa.Hắn biết, trong chuyện tình cảm này, hắn đã thất bại hoàn toàn.
Ngôn Thiểu Triết chậm rãi đứng dậy, đi đến trước mặt Tiền Đa Đa và Tiên Lâm Nhi, lẩm bẩm:
– Lão Tiền, ngươi thắng rồi.Về thực lực, cả đời này ta đều hơn ngươi.Nhưng về tình cảm, ngươi thắng.Ta thua, thua từ đầu đến cuối.Ngươi dùng tình cảm chân thành của mình khiến ta thua thảm hại.Ngươi nói đúng, ta không xứng, ta không xứng với tình yêu của Lâm Nhi, càng không xứng ở bên nàng.Lão Tiền, ta kính ngươi.
Nói xong, hắn trịnh trọng cúi người chín mươi độ trước Tiền Đa Đa.
– Khụ, khụ…
Đúng lúc này, một tiếng ho khan lạc lõng vang lên.
Trang lão đứng dậy, đến bên cạnh Tiên Lâm Nhi, vỗ vai nàng, nói:
– Được rồi, đừng khóc nữa.Đưa Đa Đa về nghỉ ngơi đi.
– Sao?
Tiên Lâm Nhi ngơ ngác ngẩng đầu nhìn Trang lão.
Trang lão thản nhiên nói:
– Hắn mất máu quá nhiều, lại tự bạo vũ hồn, tổn thương nghiêm trọng, không nên hao tổn tinh lực.Ta cho hắn ngủ một lát thôi.Uống thêm chút thuốc, nghỉ ngơi mươi ngày là không sao.
– A?
Tiên Lâm Nhi chớp mắt, nước mắt còn vương trên mi, ánh mắt ngơ ngác.Chuyện xoay chuyển quá đột ngột.
– Ngươi…ngươi không phải vừa nói…?
Tiên Lâm Nhi run rẩy hỏi, vẫn không dám tin.
Trang lão cười nói:
– Ngươi lo lắng quá nên loạn rồi.Hắn chỉ ngủ mê man thôi, mạch đập chỉ yếu đi chứ không mất hẳn! Ta nói khó là vì vết thương của hắn nặng, khó chữa trị, chứ không phải không thể chữa.Mau đưa hắn về đi.Hồn thú công thành càng lúc càng mạnh, ta phải đi cứu chữa người khác.Ngươi cũng mau trở lại chiến trường, đừng khinh thường nữa.
Nói xong, Trang lão quay người rời đi.
Nhìn theo bóng Trang lão, Tiên Lâm Nhi nhìn xuống Tiền Đa Đa trong ngực, khẽ kiểm tra, quả nhiên, hơi thở của Tiền Đa Đa yếu ớt nhưng vẫn còn.Nước mắt nàng ngừng rơi, nhưng khuôn mặt bắt đầu ửng hồng.
Những lời vừa rồi mọi người đều nghe thấy hết rồi, chuyện riêng tư nhất của nàng không còn gì để giấu nữa! Nhưng Đa Đa không chết, thật sự là quá tốt rồi!
Không dám nhìn những người xung quanh, Tiên Lâm Nhi ôm Tiền Đa Đa, phi thân lên, biến mất về hướng học viện Sử Lai Khắc.
Trang lão nhẹ nhàng đáp xuống chỗ một người bị thương, khóe miệng luôn nở nụ cười, vừa chữa trị vừa lẩm bẩm:
– Hai đứa nhóc này thật không khiến người ta bớt lo.Đa Đa, tiểu tử ngươi nợ ta một ân tình lớn đấy, ha ha…
Tình cảm bao năm của Tiên Lâm Nhi và Tiền Đa Đa cuối cùng cũng có kết quả tốt đẹp nhờ trận chiến sinh tử.Nhưng lúc này, tình hình thành Sử Lai Khắc ngày càng nguy cấp.
Phía Tây thành, Tiền Đa Đa trọng thương, Tiên Lâm Nhi buộc phải rời khỏi chiến trường.Tống lão dùng tốc độ Thanh Ảnh Thần Ưng của mình cố gắng cầm chân Hùng Quân.Nhưng sức công phá và phòng ngự của Hùng Quân quá bá đạo, Tống lão có thể duy trì thế cục đã là rất khó khăn.
Trong ba hướng còn lại, tình hình phía Đông là tốt nhất.Xích Ma Ngao, xếp thứ tám trong Thập Đại Hung Thú, thực lực dù sao cũng kém hơn, bị một vị trưởng lão tu vi cấp chín mươi sáu ngăn cản.Thế công của hồn thú cũng không quá hung hãn.
Phía Bắc và phía Nam ngày càng khó khăn.
Phía Nam là hướng tấn công chủ yếu của đại quân hồn thú, có Phỉ Thúy Thiên Nga dẫn đầu.Khả năng trị liệu trên diện rộng của nàng khiến đại quân hồn thú càng thêm hung hãn, không sợ chết.Hồn đạo khí áp chế đã không còn hiệu quả.Dù Định Trang Hồn Đạo Pháo Đạn gây tổn thất nặng nề cho đại quân hồn thú, nhưng nó cũng khiến Phỉ Thúy Thiên Nga càng quyết tâm dẫn đầu tấn công.Hồn thú đã bắt đầu trèo lên tường thành, cận chiến.Các học viên của học viện Sử Lai Khắc đã hoàn toàn lao vào chiến đấu.
Tình hình phía Bắc cũng không khả quan hơn.Xét về lực công kích tuyệt đối, Vạn Yêu Vương chắc chắn không thể so sánh với Hùng Quân, vì năng lực của hắn vừa vặn bị Hùng Quân khắc chế.Nhưng xét về tác dụng trên chiến trường, Vạn Yêu Vương thậm chí còn hơn cả Hùng Quân.
Nếu xem Hùng Quân là chiến hồn sư hệ cường công, thì Vạn Yêu Vương là chiến hồn sư hệ khống chế.
Lúc này, bên phía Bắc thành, Vạn Yêu Vương liên tục phóng ra vô số cành cây, càn quét về phía tường thành.Dù trưởng lão Hải Thần Các ra tay quấy nhiễu, nhưng Vạn Yêu Vương rất mạnh và xảo quyệt.Hắn chỉ chọn cách du đấu, khiến hai vị trưởng lão không thể tấn công hắn.Đối mặt với đại quân hồn thú phía dưới, họ không dám mạo hiểm, chỉ có thể liên tục chặt đứt cành cây của Vạn Yêu Vương.
Nhưng chỉ một lát sau, hơn một nửa hồn đạo khí thủ thành cỡ lớn đã bị phá hủy.Các cành cây trở thành chỗ đặt chân lý tưởng cho hồn thú leo lên.Trong chốc lát, tình hình phía Bắc vô cùng căng thẳng, số lượng hồn thú tấn công lên tường thành cũng nhiều nhất, buộc phải tăng cường số lượng trưởng lão Hải Thần Các đến trấn giữ.
…
Tường thành phía Nam.
Mọi người Đường Môn đã lao vào chiến đấu.Kiếm Si Quý Tuyệt Trần đứng ở vị trí tiên phong, hai tay nắm chặt Thẩm Phán Chi Kiếm.
Một con vạn năm hồn thú hình sư tử xông lên tường thành, ngửa mặt lên trời gầm giận dữ, khiến binh lính ngã trái ngã phải.
Thẩm Phán Chi Kiếm trong tay Quý Tuyệt Trần chỉ về phía trước, một đạo kiếm quang sắc bén bắn ra nhanh như chớp, hóa thành vòng cung kinh thiên, chém về phía sư tử.
Sư tử cũng rất giảo hoạt, cảm nhận được kiếm ý sắc bén, lập tức không chọn đối đầu trực diện mà quay đầu nhảy xuống.Đây là cách tốt nhất để tránh né.
Nhưng đúng lúc này, một chiêu Lôi Đình Long Trảo chặn đường đi của nó.Một tòa đỉnh lớn từ trên trời giáng xuống.
Tê liệt, chấn động.Khả năng song khống chế mạnh mẽ khiến thân thể hồn thú sư tử lập tức cứng đờ giữa không trung.Hắc quang lóe lên, đầu một nơi thân một nẻo.
Ầm ầm!
Bên sườn, một con thằn lằn lớn đột ngột nhảy lên từ dưới thành, hung hăng lao vào đội hình Đường Môn.Vị trí nó tấn công chính là Giang Nam Nam.
Từ Tam Thạch kéo Giang Nam Nam, di hình hoán vị, Huyền Vũ Thuẫn đánh ra.Tiếng nổ vừa rồi cũng từ đây mà ra.
