Đang phát: Chương 798
– Huấn luyện viên Diệp, không ngờ lại gặp anh ở đây.
Hứa Thạch rất muốn giết Diệp Mặc ngay lập tức, nhưng hắn biết dù đã là bán tiên thiên, hắn cũng không phải đối thủ của Diệp Mặc.Hơn nữa, thân phận của Diệp Mặc cao hơn hắn nhiều, hắn không thể không cúi đầu chào hỏi.
Trong lòng Hứa Thạch, trên đời này gần như không ai có thể ngăn cản hắn theo đuổi một cô gái nào đó, trừ các tiền bối trong Ẩn Môn, nhưng họ không ra mặt làm những chuyện như vậy.Nếu có một người khiến hắn không dám làm càn, thì đó chắc chắn là Diệp Mặc.
Nhưng số hắn lại xui xẻo, gặp ngay Diệp Mặc, hơn nữa người hắn thích lại là người của Diệp Mặc.Hắn biết, nếu không muốn chết, hắn phải biết điều, dù ở đây, Diệp Mặc muốn giết hắn cũng chẳng có áp lực gì.
Diệp Mặc không biết Hứa Thạch có ý với Tống Ánh Trúc, hắn biết Hứa Thạch và Tống Ánh Trúc đều là người của “Thiên Tổ”, nên việc Tống Ánh Trúc ở đây, Hứa Thạch đến nói chuyện cũng là chuyện bình thường.Diệp Mặc đoán được Hứa Thạch đến đây là để đi máy bay từ Ninh Hải đến Nhạc Thanh, sau đó tham gia đại hội của “Cửu Minh Thư Viện”.
Nhưng hắn không có thiện cảm với Hứa Thạch, thậm chí có ấn tượng rất tệ.Nghe xong lời của Hứa Thạch, hắn khoát tay:
– Anh đi đi, ở đây không có chuyện của anh.
– Vâng.
Mặt Hứa Thạch tái mét, Diệp Mặc khoát tay như đuổi ruồi, khiến hắn cảm thấy bị sỉ nhục.
Nhưng hắn cúi đầu, không dám nổi giận, chỉ có thể khom người lui ra, hắn biết một khi Diệp Mặc trở mặt, dù là ai hắn cũng dám giết, đừng nói hắn chỉ là một đội trưởng “Thiên Tổ” nhỏ bé.Trước đây, nếu không có Loan sư thúc cầu xin, sư phụ hắn là Đàm Giác có lẽ đã bị Diệp Mặc giết chết rồi.
– Ba, tại sao dì kia nói ba không cần trả tiền nữa, ba có phải quẹt thẻ nữa không? Còn nữa, cửa tiệm này là của ba sao? Sao mẹ chưa từng nói?
Sau khi Hứa Thạch bỏ đi, Ức Mặc hỏi liên tiếp mấy vấn đề.
Diệp Mặc mỉm cười:
– Cửa tiệm này có liên quan đến ba, nhưng không phải của ba.Còn chuyện miễn phí, nếu ba mở đầu, sẽ có người khác làm theo.Lâu dài, tất cả cửa tiệm ở Lạc Nguyệt sẽ bị sâu mọt làm bại hoại.Những thứ khác ở Lạc Nguyệt cũng bị tổn hại theo.
Diệp Mặc nói đến đây, liếc nhìn người giám đốc đang lúng túng bên cạnh, không để tâm mà nói:
– Nếu Lạc Nguyệt có loại sâu mọt này, ba không ngại mà diệt trừ nó.
Người giám đốc kia hiểu ý Diệp Mặc, run lên rồi nhanh chóng nói:
– Vâng, Chủ tịch Hội đồng quản trị, tôi sẽ truyền lại mệnh lệnh của ông tới bộ trưởng Thẩm.
– Ức Mặc, tớ thấy ba cậu nói đúng đó, không dùng thẻ có thể mua đồ, giống như không kiểm tra sản phẩm vậy, vốn dĩ là một sản phẩm tốt, nhưng một khi không kiểm tra, nó sẽ trở nên nguy hiểm.Mẹ mình nói, mua đồ phải kiên quyết không mua đồ không qua kiểm dịch, vì chúng tiềm ẩn nguy hiểm.Cậu biết sữa bột Bốn Con Lợn chứ, đó là đồ không qua kiểm dịch đấy.
Ninh Lan tiếp lời.
Ninh Chân Vũ luôn ở bên cạnh, đánh giá sai thân phận của Diệp Mặc, nên không dám lên tiếng.Thấy Ninh Lan và Ức Mặc nói chuyện rôm rả, hắn chú ý Ức Mặc, phát hiện cô là một thiếu nữ xinh đẹp mà hắn chưa từng thấy.Dù cô ăn mặc không nổi bật, nhưng ngũ quan xinh xắn và ánh mắt sáng ngời khiến tim hắn đập thình thịch.
Hắn vô thức nhìn về phía mẹ của Ức Mặc là Tống Ánh Trúc, tim càng đập mạnh hơn.Tống Ánh Trúc không chỉ xinh đẹp, mà còn có sự chín chắn của một người phụ nữ.
Hắn không phải không có bạn gái, hoa khôi trường trung học của hắn đã bị hắn chinh phục, nhưng so với Ức Mặc, hắn cảm thấy hoa khôi kia hoàn toàn không cùng đẳng cấp.
Ninh Chân Vũ nghe nói hắn có một người cô rất xinh đẹp, từng là đệ nhất mỹ nhân Yến Kinh, tiếc là hắn chưa từng gặp mặt.Lúc này, hắn tin rằng sắc đẹp của Tống Ánh Trúc chắc chắn không thua kém gì người cô mà hắn chưa gặp.
Tống Ánh Trúc là mẹ của Ức Mặc, hắn không cần tơ tưởng, nhưng cô gái tên Ức Mặc kia khiến Ninh Chân Vũ rung động.
Ba của Ức Mặc hình như là Chủ tịch Hội đồng quản trị, hơn nữa còn có cửa tiệm, nhưng cửa tiệm của nhà họ Ninh còn nhiều hơn.
Chỉ cần hắn lộ ra nội tình nhà mình, một thương nhân như ba của Ức Mặc chắc chắn sẽ kinh ngạc, thậm chí chủ động để con gái mình quen biết hắn.
Nghĩ đến đây, Ninh Chân Vũ xen vào:
– Ninh Lan này, em có biết lần này ba em đưa em về Yến Kinh có thể ở trong bao lâu không?
Ninh Lan không hiểu tại sao Ninh Chân Vũ lại hỏi vậy, cô nhìn hắn với vẻ kì lạ:
– Đương nhiên là sau này sẽ ở luôn tại Yến Kinh rồi, hơn nữa mẹ em cũng không thích dọn tới dọn lui.
Ninh Chân Vũ đắc ý nói:
– Em lầm rồi, ba em đi Yến Kinh chắc cũng không ở được lâu đâu, vì bác anh không thích ba em, nên nhà họ Ninh không có phần của ba em.Anh cho em biết, nếu không có yêu cầu của ba anh, ba em dù là lần này cũng không có cách nào trở về Yến Kinh đâu.
Thấy Ninh Lan ngẩn người, Ninh Chân Vũ càng đắc ý nói:
– Nhà anh có một xưởng chế thuốc ở Mỹ, ở Yến Kinh cũng có hai cửa tiệm.Vì ông cố thích anh nhất, nếu anh nói với ông cố mấy câu, nói không chừng ông cố sẽ cho nhà em một công ty nào đó.
Ninh Chân Vũ nói xong rất đắc ý, lời của hắn vừa gián tiếp khoe nhà hắn có tiền và địa vị, vừa thể hiện tầm quan trọng của hắn.Sở dĩ hắn nói những lời này là vì muốn được Ức Mặc coi trọng.
Diệp Mặc nãy giờ không lên tiếng, lúc này nhìn Ninh Chân Vũ:
– Cậu là người của nhà họ Ninh ở Yến Kinh?
– Đương nhiên, ông cố tôi chính là Ninh Phủ Chân ở Yến Kinh.
Ninh Chân Vũ thấy Diệp Mặc chú ý tới mình, liền đắc ý nói.Hắn nói ra ông cố là ai với vẻ mặt tự hào, ở Yến Kinh, dù là người có danh vọng, nhìn thấy ông cố cũng đều rất kính trọng.
Diệp Mặc gật đầu, hắn đang định đến tìm Ninh Phủ Chân, không ngờ ở Ninh Hải lại gặp người nhà họ Ninh.Đối với nhà họ Ninh, ngoài cha con Ninh Khinh Tuyết, Diệp Mặc không có thiện cảm với ai.Nên hắn chỉ gật đầu, không để tâm đến Ninh Chân Vũ vẫn đang dương dương tự đắc.
– Ức Mặc, chúng ta mau đi mua đồ, mua xong thì về thôi.
Tống Ánh Trúc thấy Diệp Mặc không thích Ninh Chân Vũ, liền nói.
…
Mua xong đồ, Ninh Lan và Ức Mặc tách ra, Ninh Chân Vũ muốn hỏi cách liên lạc với Ức Mặc, nhưng Ức Mặc rất không thích cái tên xem thường ba mình này, thậm chí không thèm để tâm đến hắn.Với cô, ba là người có bản lĩnh nhất, tên họ Ninh này ba hoa khoác lác còn xem thường ba cô, cô không mắng hắn một trận đã là nhẫn nhịn lắm rồi.
Sau khi Diệp Mặc đưa Tống Ánh Trúc trở về tiểu viện ở Ninh Hải, việc đầu tiên hắn làm là kiểm tra linh căn của Tống Ánh Trúc và Ức Mặc.Dù Diệp Mặc biết Tống Ánh Trúc hơn hai mươi tuổi đã là người luyện Huyền Cấp, chắc chắn có linh căn, nhưng lúc kiểm tra vẫn có chút lo lắng.
May là kết quả không làm Diệp Mặc thất vọng, Tống Ánh Trúc có linh căn hai hệ Kim Thủy, còn Ức Mặc lại có linh căn hai hệ Kim Lôi.
Diệp Mặc biết rằng, linh căn của Ức Mặc có thể có liên quan đến hắn.Vì người bình thường rất hiếm khi có Ngũ Hành linh căn và dị linh căn cùng tồn tại, chỉ có hắn là có linh căn tám hệ.Lôi linh căn của Ức Mặc rất có thể được kế thừa từ hắn.
Diệp Mặc ở Ninh Hải giảng giải tỉ mỉ cho Tống Ánh Trúc và Ức Mặc về tu chân, đồng thời truyền lại “Hồng Mông tạo hóa quyết”, thậm chí giúp mỗi người luyện chế một nhẫn trữ vật.Còn về phi kiếm, Diệp Mặc tạm thời không luyện chế, hắn còn một số lượng lớn dược liệu, hắn phải đợi sau khi thăng cấp đến Trúc Cơ, mới giúp hai người họ luyện chế phi kiếm.
Dù Tống Ánh Trúc và Ức Mặc cùng tu luyện, nhưng tốc độ của Ức Mặc nhanh hơn gấp đôi Tống Ánh Trúc.Thứ nhất, tuy thời gian Tống Ánh Trúc ở cạnh Diệp Mặc rất ngắn, nhưng vì ngủ chung với Diệp Mặc, nỗi tương tư mười mấy năm một khi được giải tỏa sẽ không thể khống chế ngọn lửa dục vọng.
Thế nên phần lớn thời gian buổi tối Tống Ánh Trúc đều lãng phí cho việc ân ái cùng Diệp Mặc, thứ hai là do Dị Lôi linh căn của Ức Mặc phù hợp hơn để tu luyện “Hồng Mông tạo hóa quyết” không có thuộc tính.
Do Ức Mặc và Tống Ánh Trúc tranh thủ thời gian tu luyện, thủ tục thôi học của Ức Mặc cũng do Diệp Mặc làm.
Ba ngày trôi qua, Diệp Mặc ở Ninh Hải không tìm được Tô Tĩnh Văn, cũng không tìm thấy Vân Băng, thậm chí cả mẹ của Tô Tĩnh Văn là Mục An cũng không tìm được.
Sang ngày thứ ba, Diệp Mặc đưa Tống Ánh Trúc và Ức Mặc trở về Lạc Nguyệt.
Trước đây, Tống Ánh Trúc từng tới Lạc Nguyệt một lần, dù Lạc Nguyệt trước đây kém xa Lạc Nguyệt bây giờ, cô cũng không ngạc nhiên mấy, nhưng Ức Mặc lại kinh ngạc đến há hốc mồm.
Đi trên đường phố Lạc Nguyệt, cô từng qua không ít thành phố, thấy không ít đô thị phồn vinh, nhưng chưa từng thấy nơi nào xinh đẹp phồn hoa như Lạc Nguyệt.
– Ba, ở đây nên gọi là tiên thành Lạc Nguyệt, ở đây thật sự rất đẹp.
Ức Mặc cảm thán từ tận đáy lòng.
Diệp Mặc cũng rất vui mừng, dù ở đây không đến mức khoa trương như Ức Mặc nói, hơn nữa còn kém xa thành Lạc Nguyệt trong tâm tưởng của Diệp Mặc, nhưng con gái thích là tốt rồi.
– Đúng vậy, sau này thành Lạc Nguyệt sẽ đổi tên thành tiên thành Lạc Nguyệt.
Diệp Mặc trở về Lạc Nguyệt, Hư Nguyệt Hoa nhận được tin, ra nghênh đón.Cô nghe thấy lời của Ức Mặc, liền tán thành.
– Anh, cô ta chính là người mà em nói đó…
Diệp Lăng cùng tới, nhìn thấy Tống Ánh Trúc, chính xác hơn là Tống Ánh Trúc còn trẻ trung hơn xưa, cô vừa nhìn đã nhận ra ngay.
Tống Ánh Trúc cũng nhìn thấy Diệp Lăng, cô biết Đường Bắc Vi đã rời khỏi Lạc Nguyệt, nhìn thấy Diệp Lăng, cô nhớ lại chuyện của mười mấy năm trước, lập tức bước đến chào hỏi.
Diệp Lăng cũng nhìn thấy Ức Mặc, cô nhìn Ức Mặc rồi nhìn anh mình là Diệp Mặc, liền tiến lên nắm lấy tay Diệp Mặc:
– Anh, có phải anh gạt em không, anh còn nói là mình không gây họa…
Diệp Lăng vội bịt miệng lại, cô nhớ ra có vài lời không nên tùy tiện nói ra, cô nhìn Tống Ánh Trúc, rồi nhìn Ức Mặc, đã hiểu ra chuyện năm đó cô và Bắc Vi đoán không sai.
Diệp Lăng kéo Ức Mặc nhìn tới nhìn lui, rồi nói với Tống Ánh Trúc:
– Chị dâu, sau đó em và Bắc Vi nghĩ rất lâu, luôn cảm thấy chị là chị dâu của em, bây giờ xem ra đúng là như vậy rồi.Đây có phải là em gái đó không? Bây giờ lớn thế này rồi, thật là xinh đẹp.
Diệp Mặc đổ mồ hôi, em gái mình gọi con gái mình là em gái, Diệp Lăng thật là…
