Đang phát: Chương 798
Trong xưởng công binh.
Phương Bình nhìn khẩu Uy áp pháo, thở dài: “Nếu địa quật yếu thế, thứ này đúng là bảo bối! Ném vào địa quật, để mở rộng thế lực, có lẽ địa quật sẽ lập tức khai chiến với Yêu tộc!”
Đáng tiếc, địa quật đang mạnh lên, loài người không dám ném thứ này cho chúng.
Thần binh thì khác, bí quyết chế tạo cũng do loài người truyền ra.
Nhưng thần binh chỉ tăng cường thực lực võ giả cao phẩm, vẫn có hạn chế.Hơn nữa, võ giả cao phẩm không cần thần binh cũng có thể chế tạo vũ khí tương tự.
Còn Uy áp pháo, lại giúp tăng sức chiến đấu cho võ giả trung, đê phẩm.
“Cứ dùng trước đã.”
Trương Đào cười, vuốt chòm râu, gần đây ông thích cảm giác thỏa mãn này.
Vuốt râu xong, Trương Đào nhìn Lữ Chấn: “Anh thử xem không cần chuyển đổi lực lượng khí huyết xem sao, khí huyết khó bảo tồn, cường độ lại không lớn.Anh thử dùng bất diệt vật chất chuyển thành lực lượng phá diệt để tấn công xem sao!”
Lữ Chấn ngạc nhiên: “Nhưng lực lượng phá diệt chỉ bát phẩm cảnh trở lên mới có, hơn nữa chẳng ai dùng nó để chuyển đổi cả, thà dùng để chiến đấu còn hơn.”
Võ giả bát phẩm còn tiếc lực lượng phá diệt, ai lại đem nó chuyển đổi thành năng lượng pháo chứ?
Trương Đào cười: “Ít người có, nhưng có người lại có rất nhiều! Nếu anh chế tạo được khẩu pháo chịu được lực lượng phá diệt đỉnh cao, tôi sẽ tìm cách kiếm một viên yêu hạch đỉnh cao nhất cho anh!”
“Đến lúc đó…”
Phương Bình vốn còn bất mãn, giờ nuốt nước bọt.
Cậu nhỏ giọng: “Dùng nhiều bất diệt vật chất, thật sự bộc phát được uy lực đỉnh cao nhất sao?”
Lữ Chấn trầm ngâm: “Lý thuyết là được! Nhưng vật liệu chế tạo phải đặc biệt! Đỉnh cao nhất cảnh quá mạnh, một đòn lực lượng đỉnh cao nhất sẽ tạo phản chấn lớn, hợp kim bền nhất cũng không chịu nổi.
Muốn làm pháo năng lượng loại này, ít nhất phải dùng vật liệu cùng đẳng cấp, ví dụ như xương cốt đỉnh cao nhất để chế tạo.”
Phương Bình nuốt nước bọt, nhìn Trương Đào.
Trương Đào cười: “Đừng nhìn tôi! Yêu hạch đỉnh cao nhất còn có hy vọng kiếm được, chứ xương cốt thì khó lắm!
Phải giết hoàn toàn một con Yêu tộc đỉnh cao nhất, việc này Trấn Thiên Vương cũng bó tay.
Giết Yêu tộc đỉnh cao nhất mà không ai quấy rầy thì còn may ra, chứ giết hoàn toàn thì chịu.”
Phương Bình tiếc nuối, nếu có khẩu pháo năng lượng tương đương một đòn đỉnh cao nhất…
Cậu không dám nghĩ!
Ở Thiên Thực thành, nếu có thứ này, cậu đã phá nát 99 mỏ khoáng rồi!
Đương nhiên, có Thiên Du trong thành thì chưa chắc đã xong.
Nhưng như vậy chẳng phải cậu sớm có sức chiến đấu đỉnh cao nhất rồi sao!
Còn những di hài đỉnh cao nhất ở Vương Chiến Chi Địa, có lẽ cũng dùng được.
Phương Bình nhận ra, cậu có hy vọng sớm sở hữu thứ gì đó có uy năng đỉnh cao nhất.
Tiếc là, độ khó quá lớn.
Lữ Chấn ngạc nhiên nhìn họ, từ khi ông ra ngoài, thế giới đã thay đổi.
Trong truyền thuyết, Trương bộ trưởng chính là đỉnh cao nhất cảnh.
Không chỉ vậy, yêu hạch đỉnh cao nhất cũng có thể kiếm được, lẽ nào Trương bộ trưởng còn có thực lực đánh giết đỉnh cao nhất?
Hoặc là, ông gặp nó ở đâu?
Còn Phương Bình, cũng khiến ông bất ngờ.
Chàng trai trẻ này, có vẻ được những người đỉnh cao nhất coi trọng.
Lữ Chấn còn đang suy tư thì Trương Đào nói: “Uy áp pháo cấp thất phẩm, cứ chế tạo thêm đi! Trang bị cho Võ An quân và Ma Võ, để võ giả trung, đê phẩm tham chiến từ phía sau!
Còn não hạch…Ma Võ có thứ này, chính phủ cũng có.
Não hạch và tâm hạch hoàn chỉnh khó kiếm, nhưng không trọn vẹn thì còn nhiều.”
Trương Đào nghiêm túc: “Không chỉ Uy áp pháo, nếu anh dùng não hạch chuyển thành uy thế được, thì có thể dùng tâm hạch, chế tạo ra khí huyết tấn công thuần túy cho cao phẩm!
Chắc cũng có sức chiến đấu của cao phẩm cảnh!
Anh nghĩ cách nghiên cứu đi, cần gì cứ nói!
Chính phủ sẽ cung cấp mọi nguồn lực, cần ai giúp thì cứ gọi.
Nghiên cứu nhanh lên, việc này rất quan trọng, còn việc tham chiến thì anh không cần lo, cứ chuyên tâm làm việc này.”
“Nhưng mà…”
Lữ Chấn do dự: “Nhưng tôi là võ giả cửu phẩm, có phải hơi…”
Ông muốn nói hơi lãng phí!
Cường giả như ông có thể trấn áp một quật.
Sao không để cường giả làm việc đó?
Vì tác dụng của cường giả quá lớn, địa vị quá cao, cửu phẩm cảnh có thể trấn áp địa quật.
Để ông đi nghiên cứu phát minh thì có ích gì?
Vậy công khổ luyện lên cửu phẩm của ông hóa ra vô nghĩa?
Trương Đào biết ông muốn nói gì, ông nói: “Cửu phẩm mà thôi, không ảnh hưởng gì lớn đâu.Hơn nữa ai bảo nghiên cứu phát minh là không có tiền đồ? Có lẽ anh sẽ trở thành võ giả đi ra từ bản nguyên đạo khác!
Thời đại đang tiến bộ, mỗi người một vị trí, mỗi lĩnh vực đều có hy vọng bước vào bản nguyên đại đạo.
Anh có thể bước ra con đường rộng lớn hơn, trở thành nhà khoa học đỉnh cao nhất đầu tiên, sao lại không thể?”
Lữ Chấn dở khóc dở cười, vậy là đuổi ông đi rồi?
Ông còn đang nghĩ thì Phương Bình đã nghiêm túc: “Lữ lão, tôi đại diện Ma Võ, chính thức mời ngài làm hiệu trưởng danh dự của Học viện Chế tạo, Đại học Võ thuật Ma Đô!
Trước kia, để tăng nhanh sức chiến đấu, bốn học viện của Ma Võ chỉ còn trên danh nghĩa, Học viện Văn học biến thành học viện chiến đấu cũng dễ hiểu.
Thời chiến, võ đạo là trên hết!
Nhưng Học viện Chế tạo lại đại diện cho hậu cần, Ma Võ chỉ mạnh về chiến lực mà thiếu hậu cần.
Viện trưởng Hồ Minh Hà phải chịu trách nhiệm một phần, nhưng cũng do Ma Võ ta không coi trọng những việc này, chúng tôi cũng có lỗi.
Chiến tranh, thực chất là đánh hậu cần!
Bây giờ, mỗi lần Ma Võ phát động chiến tranh, hậu cần đều tệ, không ổn chút nào.
Vì thế Ma Võ cần chuyên gia như ngài, cung cấp đảm bảo cho chúng tôi…”
Trương Đào liếc cậu, cười nhạt: “Muốn cướp người?”
Có cần thiết không?
Phương Bình thấy rất cần, cậu nói tiếp: “Không chỉ vậy, các ngành khác của Ma Võ cũng đình trệ! Ví dụ như trồng Bách Thối quả, Tố Mạch hoa.
Ăn trực tiếp quả năng lượng cũng lãng phí.
Cổ võ giả chế tạo được đan dược hồi phục tinh thần, đan dược hồi phục Kim thân, sao chúng ta lại không?
Lúc nào cũng phải gắng gượng!
Quá nhiều quả năng lượng bị ăn không.
Kim thân quả, Nguyệt Minh thảo, Thiên Kim Liên…tôi thu được rất nhiều, nhưng chỉ có thể dùng trực tiếp, lãng phí quá.”
Lữ Chấn thay đổi sắc mặt.
Anh thu được rất nhiều?
Thật không?
Lữ Chấn ngẫm nghĩ: “Một số thứ, chế tạo thành đan dược sẽ tốt hơn.Ví dụ như Khí huyết đan, Đoán thể đan, Thập nhất đan, nguyên liệu không quý, lại rất tầm thường.
Dùng riêng thì hiệu quả thường thôi.
Nhưng chế thành đan dược thì lại khác, hiệu quả cao hơn nhiều.
Lúc trẻ, tôi từng nghiên cứu một số phương pháp phối chế đan dược, Hồi mệnh đan là do tôi nghiên cứu, nhưng tôi không làm việc đó lâu rồi.”
Phương Bình ngớ người, liếc nhìn Ngô Khuê Sơn, mắt đầy oán giận!
Ngô Khuê Sơn nhún vai, đừng nhìn tôi, tôi có mời được lão ta đâu.
Lữ Chấn đúng là nhân tài, sao công ty đan dược lại đưa cổ phần cho ông?
Vì ông cống hiến rất nhiều!
Lữ Chấn đều tham gia cải tiến Khí huyết đan nhiều lần.
Ông còn nghiên cứu một vài loại đan dược, Hồi mệnh đan là do ông nghiên cứu ra, trước khi có bất diệt vật chất và tinh hoa sinh mệnh, Hồi mệnh đan là cứu mạng cho võ giả.
Phương Bình đã được Hồi mệnh đan cứu nhiều lần.
Võ giả bị thương là chuyện thường.
Nhiều võ giả bị thương không hồi phục được, coi như phế.
Hồi mệnh đan cực kỳ hiệu quả với nội phủ bị thương, giá cũng không đắt, trước là 5 triệu, giờ còn rẻ hơn, sinh viên Võ Đại ai cũng mua được.
Bất diệt vật chất và tinh hoa sinh mệnh thì có hạn, nhưng nguyên liệu của Hồi mệnh đan lại rất tầm thường.
Phương Bình cạn lời, đáng lẽ phải đưa chuyên gia như vậy về Ma Võ để sản xuất đan dược mới phải.
Người Ma Võ mua Hồi mệnh đan vẫn phải trả tiền sao?
Công ty đan dược kiếm lời quá nhiều rồi!
Kết quả chỉ cho Lữ Chấn chút cổ phần, lỗ quá đi chứ.
Giờ thì thấy những đan dược này vô dụng, nhưng là do Phương Bình cung cấp, cậu không thể hoàn toàn dựa vào mình, như vậy là vô trách nhiệm với Ma Võ.
Như lần trước, không có cậu cung cấp thì lập tức có vấn đề.
Mà tài phú của cậu không phải vô hạn.
Nếu có ngày cướp hết, không cướp được nữa thì sao?
Đến lúc đó mọi người đều dựa vào cậu thì chỉ có nước chết.
Phương Bình nghĩ tới đây, nhìn Lữ Phượng Nhu, Lữ Phượng Nhu bất lực cười, cô có quản được cha mình đâu.
Lúc hiệu trưởng còn tại vị, ông cũng mời Lữ Chấn về Ma Võ, nhưng Lữ Chấn không đồng ý.
Dù con gái ông ở ngay Ma Võ!
Phương Bình thấy vậy, cười: “Lữ lão, ngài không cần lo lắng cho Ma Võ đâu, không có chuyện gì đâu.Đến cơ quan chính phủ hay ở lại Ma Võ cũng như nhau thôi.
Nhưng tôi thấy, một số việc ở đây dễ hơn.
Ví dụ như vấn đề khí huyết chuyển thành lực lượng tinh thần, tôi thấy Lý lão sư hiểu rõ nhất, nhưng ông ấy bận, không thể lúc nào cũng ra phối hợp ngài nghiên cứu được.
Ngài muốn nghiên cứu pháo năng lượng, Uy áp pháo thì cần nhiều tài nguyên, nhiều võ giả trung, đê phẩm phối hợp, mà thầy trò Ma Võ hiện tại đều rảnh, có thừa người phối hợp…”
Trương Đào liếc cậu, cười nhạt: “Được rồi, cứ ở Ma Võ đi!”
Thằng ngốc!
Trương Đào thấy, Phương Bình tự tìm việc.
Ông vốn còn lo Lữ Chấn nghiên cứu sẽ tốn kém, ông lại phải móc hầu bao.
Giờ thì…Ma Võ tự lo đi!
Ra lò xong, thành quả nghiên cứu của Lữ Chấn, ông cứ thế mà dùng thôi.
Phương Bình đòi ông tiền?
Đừng đùa!
Trương Đào không quan tâm, ông nói tiếp: “Để đảm bảo an toàn cho Lữ Chấn, Võ An quân sẽ phái thêm 3000 người đóng quân ở Ma Võ, bảo vệ Lữ Chấn!”
Không phải cậu muốn người sao?
Tôi cho cậu!
38000 người Võ An quân, mới tới 5000, tôi cho cậu thêm 3000, cậu liệu mà lo.
Lữ Chấn: “…”
Lữ Chấn ngớ người!
Chuyện gì vậy?
Ông chỉ là một cửu phẩm, làm nghiên cứu phát minh, mà phải phái 3000 người bảo vệ ông?
Ma Võ chẳng phải có hơn vạn thầy trò sao?
Cửu phẩm cảnh cả đống!
Trừ khi đỉnh cao nhất đánh tới, chứ ai uy hiếp được ông?
Mà đỉnh cao nhất đánh tới thì 3000 Võ An quân có ích gì?
Phương Bình vội từ chối, chưa kịp mở miệng thì Trương Đào đã biến mất, không chỉ ông mà khẩu cự pháo trước mặt Lữ Chấn cũng biến mất luôn.
Mấy người xung quanh nín cười.
Trương Đào đạt tới trình độ cao rồi!
Không chỉ để Lữ Chấn lại cho cậu, còn để lại 3000 Võ An quân, tính cả trước thì là 8000 người rồi.
Lão Trương dầy công xây dựng đội ngũ 30 năm ở Bộ Giáo dục, giờ cho cậu một phần năm luôn.
“Tôi không muốn…”
Phương Bình nói ra câu này khi lão Trương đã đi rồi, cậu khổ sở tột độ, tôi không muốn mà!
Võ An quân của cậu sắp nhiều hơn cả sinh viên Ma Võ rồi!
8000 người đóng quân ở Ma Võ, lão Trương điên rồi sao!
Còn bảo vệ Lữ Chấn, sao ông không phái Bắc Cung Vân tới luôn đi.
Bộ Giáo Dục có mấy vị cửu phẩm cảnh, Bắc Cung Vân, Tạ Y Phạm, Vương Khánh Hải, thêm lão Trương, đó là toàn bộ số cửu phẩm của Bộ Giáo Dục rồi.
Phương Bình oán thầm, lão Trương hào phóng quá nhỉ?
Ông cứ đưa Tạ Y Phạm với Bắc Cung Vân tới đi, tôi đảm bảo nhận hết!
Phương Bình oán thầm, Vương Khánh Hải và Ngô Khuê Sơn liếc nhau, Vương Khánh Hải truyền âm cho Ngô Khuê Sơn, giọng cười: “Ông nói bộ trưởng có ý gì?”
Chiếm tiện nghi thì không có, Trương Đào nuôi nổi Võ An quân, ông không nghèo đến vậy.
Ngô Khuê Sơn im lặng một lúc, cũng truyền âm: “Bộ trưởng muốn Phương Bình kế nhiệm ông? Nhất thiết phải vậy sao? Thực lực ông ấy mạnh, nếu chịu ngồi vào vị trí này, ngàn năm nữa cũng chẳng sao…”
“Khó nói.” Vương Khánh Hải trầm ngâm: “Bộ trưởng…thực ra muốn từ nhiệm rồi! Vài năm nay, ông ấy đã cảm thấy không nên làm bộ trưởng nữa, ông ấy muốn đến địa quật đóng giữ lâu dài.”
Vương Khánh Hải thở dài: “Nhưng vị trí này, trừ bộ trưởng ra, ai có thể lên được? Khó quá! Bộ Giáo Dục chủ về võ, võ giả thiên hạ đều thuộc quyền quản hạt của Bộ Giáo Dục!
Chính phủ trung ương chủ đạo văn sự, ba bộ bốn phủ chủ đạo chiến sự!
Mà trong ba bộ bốn phủ, trên danh nghĩa là Quân bộ cai quản chiến tranh, nhưng thực tế là Bộ Giáo Dục.
Thực lực của Lý tư lệnh, Nam bộ trưởng mạnh, nhưng họ không phải người có khả năng trù tính toàn cục, cũng không để tâm đến việc này.
Những người khác cũng không đủ tư cách.
Mấy chục năm nay, bộ trưởng nơm nớp lo sợ, như đi trên băng mỏng, thời đại tân võ do hai vị Trần, Thẩm trấn thủ mở ra.
Nhưng hai vị trấn thủ đó lại đóng quân ở địa quật lâu dài, 30 năm trước, võ đạo Hoa Quốc không hưng thịnh như bây giờ, lúc đó, cửu phẩm còn chẳng có mấy ai.
Mãi đến khi bộ trưởng lên đài, thời đại tân võ mới huy hoàng.
Cửu phẩm cảnh lớp lớp, cao phẩm cảnh nhanh chóng vượt trăm, vượt ngàn!
30 năm trước, trung phẩm võ giả có thể chủ đạo chiến tranh, 30 năm sau, võ giả trung phẩm cảnh nhiều như cá diếc sang sông, đếm không xuể!”
Vương Khánh Hải sùng bái Trương Đào, sự huy hoàng của thời đại tân võ không phải do Trần, Thẩm sáng lập, cũng không phải do Lý Chấn và Nam Vân Nguyệt, mà là Trương Đào!
Ông không để ý đến hư danh, người ngoài đều thấy Lý Chấn mạnh hơn ông, Quân bộ có địa vị cao hơn Bộ Giáo Dục, công lao thành công của thời đại tân võ cũng thuộc về Trần, Thẩm, Trương Đào ít quan tâm đến những thứ này.
Người không quen Trương Đào không thể tưởng tượng được những điều này, không biết ông đang gánh chịu cái gì.
Ông là người đỉnh cao nhất dễ tính nhất.
Ngày xưa, Điền Mục chửi thẳng mặt ông, Trương Đào cũng chỉ cười trừ, ông thích người như Điền Mục, mà Điền Mục chửi ông cũng vì biết Trương Đào dễ tính.
Chửi thì cũng là một cách tán thành.
Sau Trương Đào, ai có tư cách kế nhiệm ông?
Đây không phải vinh quang, không phải địa vị, mà là trách nhiệm, trách nhiệm nặng nề!
Phương Bình có gánh nổi không?
Cậu có đủ tư cách không?
Dù Phương Bình thành đỉnh cao nhất, dẫn dắt Ma Võ cường đại, cậu vẫn không có tư cách này, cậu còn kém xa!
Ngô Khuê Sơn nghe Vương Khánh Hải nói vậy, liếc nhìn Phương Bình còn đang lẩm bẩm, truyền âm cười: “Cứ xem đã! Cậu ta giờ chưa đủ tư cách, còn kém lắm.
Bộ trưởng cũng không cần vội, tôi thấy bộ trưởng có ý muốn thúc đẩy cậu ấy thay đổi, không nhất thiết phải vậy.
Cậu ta là kẻ ngang bướng, càng sắp xếp, càng bồi dưỡng, cậu ta càng không thích, càng muốn làm ngược lại.
Trước kia tốt hơn, cậu ta ngoài miệng không nói, nhưng trong lòng rất sùng bái bộ trưởng, trong lòng cậu ta rõ ràng.
Nhưng trận chiến ở Ma Đô vừa rồi, cậu ta nổi tính ngang bướng, giờ vẫn còn khó chịu lắm.”
Vương Khánh Hải dở khóc dở cười: “Với tính tình này, cậu ta không hợp làm Bộ trưởng bộ giáo dục, dù thực lực có đạt đỉnh cao nhất cũng không được! Nhưng cậu ta còn trẻ, dễ uốn nắn.
Bộ trưởng đặt nhiều kỳ vọng vào cậu ta, hi vọng cậu ta không phụ lòng bộ trưởng, mấy năm nay, bộ trưởng ít khi khen ai như vậy.”
Ngô Khuê Sơn cười: “Chắc là nhìn thấy quá khứ của chính mình! Lúc trẻ, bộ trưởng đâu có hiền lành, đâu có dễ tính như giờ.Tôi nghe Vu hiệu trưởng nói, khi đó bộ trưởng cũng tư tâm lớn hơn công tâm, hễ thấy lợi là muốn vơ vào.
Nghe nói 40 năm trước, còn muốn khai sáng tông phái riêng, vì chuyện này suýt trở mặt với Bộ trưởng bộ giáo dục lúc đó.
Kết quả lão bộ trưởng vừa mất, ông ấy bị đả kích không nhỏ, mới có Trương Đào như hiện tại.
Anh ngẫm xem, Phương Bình có giống ông ấy lúc trước không?
Đương nhiên, nếu ông ấy sắp chết mà ủy thác, giao đại nghiệp Hoa Quốc cho Phương Bình…haha, vậy thì càng giống!”
Vương Khánh Hải bật cười.
Ngô Khuê Sơn dám nói những lời này.
Không sợ bộ trưởng nghe thấy trừng phạt ông sao?
Đương nhiên, dù sao cũng là cường giả cửu phẩm, truyền âm nói chuyện, trừ khi lão Trương đột phá, nếu không khó mà nghe lén được.
Lần này không ai mắng, chắc là không nghe thấy.
Vương Khánh Hải cười không nói nữa, liếc nhìn Phương Bình còn đang ngẩn người, lắc đầu, hi vọng có ngày cậu ta được như bộ trưởng.
Khó lắm!
Sức mạnh của Trương Đào không nằm ở thực lực, mà ở những phương diện khác.
Mà Phương Bình còn chưa thấy được những đặc chất này.
…
Ngày 27 tháng 12.
Ma Đô.
Miệng đường nối địa quật.
Phương Bình liếc nhìn đường nối, nói: “Phá bỏ hợp kim ốc đi! Không chỉ hợp kim ốc, kiến trúc trên mặt đất cũng dỡ hết, để lộ miệng đường nối!”
Nói xong, Phương Bình tìm một vòng, nói: “Bác gác cổng đâu? Gọi bác ấy đến, chúng ta cùng phá bỏ cái hợp kim ốc này!”
Mọi người nhìn cậu, không ai nói gì.
Phương Bình trầm giọng: “Trận chiến này nếu thắng, hợp kim ốc không cần thiết nữa!”
“Trận chiến này nếu bại, hợp kim ốc cũng chẳng ngăn được cửu phẩm cảnh, cũng vô nghĩa!”
“Thay vì lãng phí ở đây, tháo ra, chế tạo binh khí và áo giáp, tăng cường thực lực võ giả loài người!”
“Hơn nữa lần này, hơn vạn võ giả chờ xuất phát, lối đi này, đại sảnh dưới đất này, đều quá hẹp! Cải tạo nơi này thành quảng trường, đào cả đường nối Ma Võ đến đây, biến thành đại lộ, để mọi người Ma Võ đến đây tham chiến bất cứ lúc nào!”
“…”
Phương Bình nói một tràng, Trương Đào gật đầu.
Trong đám người, tướng quân Hứa Mạc Phụ cũng gật đầu, ánh mắt phức tạp, nhanh chóng có người xuống mặt đất, gọi người gác cổng.
Ngày xưa, Phương Bình lần đầu vào địa quật, có hai người gác cổng.
Lần đầu tiên tới, Phương Bình đã nói muốn dỡ bỏ thứ này!
Người mặt thẹo cũng không thấy nữa kể từ khi Phương Bình vào địa quật.
Chỉ còn lại một người, một mình gác cổng, chưa từng tăng thêm người.
…
Một lát sau, người gác cổng đến.
Đại thúc trung niên, đi được vài bước thì dừng lại, mắt ươn ướt, ông không biết sao mình lại cảm tính như vậy.
Nhưng khi thấy Phương Bình đứng trước hợp kim ốc, ông muốn khóc.
Cảm xúc lẫn lộn.
Khó chịu?
Vui sướng?
Hay là gì khác?
Người gác cổng…gác một năm rồi lại một năm, chứng kiến người vào, người ra, có người chỉ vào mà không ra, chứng kiến quá nhiều.
Người gác cổng cũng thay nhau.
Ông không phải người gác cổng đầu tiên, vậy những người trước kia đi đâu rồi?
Đều chết trong thế giới khác rồi!
“Muốn dỡ bỏ sao?”
“Không cần người gác cổng nữa sao?”
Mắt người gác cổng đỏ lên, tiếp tục bước, nhanh chóng tới trước mặt Phương Bình.
Phương Bình nhìn ông, ông cũng nhìn Phương Bình, hồi lâu, ông nhếch miệng, cười, “Thật sự muốn dỡ bỏ sao?”
Phương Bình cười: “Không phá thì giữ lại làm gì? Đại thúc, bác còn nhớ tôi nói gì không?”
“Đương nhiên!”
Người gác cổng hồi ức: “Ngày 20 tháng 6 năm 2009, Ma Võ muốn cải cách, Đường Phong dẫn một nhóm người mới vào địa quật, trong đó có cậu, võ giả tam phẩm duy nhất!”
“Lần đầu cậu tới…”
Người gác cổng cười: “Lần đầu tới, thấy hợp kim ốc, mắt cậu sáng rực lên.Vết đao hỏi cậu có muốn phá không, thực ra anh ta không phải lần đầu nói vậy, anh ta đã nói với nhiều người rồi, coi như là một sự cố gắng.
Tôi nhớ cậu trả lời rằng, đến lúc nào đó, cậu sẽ chẳng thèm để ý đến cái hợp kim ốc này nữa, lúc đó, vết đao chỉ đùa thôi…”
“Một năm rưỡi!”
Người gác cổng lẩm bẩm, vết đao có nghĩ tới ngày hôm nay không?
Phương Bình cũng cười: “Đại thúc Vết đao đi sớm quá, không thấy cảnh này, tiếc thật.Nhưng anh ấy nói, anh ấy đi địa quật bắt mỹ nữ rồi, chắc vẫn còn đang bắt đây, lòng tham không đáy thật!
Chúng ta kệ anh ấy, chúng ta phá bỏ căn nhà này, chờ anh ấy về, thấy hợp kim ốc không còn nữa, chắc sẽ há hốc mồm!”
“Ha ha ha!”
Người gác cổng cười lớn, vui sướng, đột nhiên quát: “Vậy thì phá đi! Cần gì người gác cổng? Chiến đến nước này, loài người gần như thất bại rồi, chỉ là tự an ủi mình thôi!”
“Phá!”
Người gác cổng thẳng thắn đấm một quyền, hợp kim ốc tóe lửa.
Phương Bình còn thẳng thắn hơn, đấm một quyền, hợp kim ốc thủng một lỗ lớn.
“Thoải mái!”
Phương Bình cười lớn: “Thật thoải mái! Tôi đã sớm muốn dỡ bỏ thứ này rồi, vậy mà phải đợi một năm rưỡi, giờ thì tôi chẳng thèm để ý nữa!”
Hai người cười lớn, điên cuồng đấm vào hợp kim ốc.
Phương Bình đấm phát nào thủng phát đó, hợp kim ốc trong tay cậu như giấy vậy.
Người gác cổng cũng mặc kệ tay đầy máu, đấm từng quyền!
Đau, nhưng ông không quan tâm!
Phá bỏ tòa nhà này, loại bỏ sợ hãi, đập nồi dìm thuyền, chỉ có thể thắng chứ không được thua!
Đại chiến sắp nổ ra, một tòa nhà, ngoài an ủi ra, có tác dụng gì?
Hợp kim ốc không phải phòng tuyến cuối cùng, loài người cũng không cần phòng tuyến vô dụng này!
