Chương 798 Lĩnh Ngộ

🎧 Đang phát: Chương 798

Trong đôi mắt trong veo, lạnh lùng của Ngã Ly thoáng xuất hiện một tia dao động hiếm thấy.Dù kiếm ý tuyệt thế đang bao trùm cả bầu trời trên đầu, nàng chỉ ngước mắt nhìn, đôi mắt trong như thủy tinh dần có sự thay đổi.
La Ly cũng cảm thấy giật mình, trong lòng trào dâng một cảm giác kỳ lạ khó tả.Ngã Ly và hắn vốn là hai mặt của một thể, mối liên hệ giữa hai người là độc nhất vô nhị trên đời.Cả La Ly và Ngã Ly đều tồn tại ở ranh giới giữa sự sống và cái chết.
Vì vậy, tâm hồn cả hai tương thông, tuy hai mà một.
Thế nhưng, hai người cũng có những khác biệt nhỏ.
Ngã Ly vốn là Kiếm Linh, được tạo thành từ kiếm ý của La Ly, từ hư ảo mà thành hình.Còn La Ly lại ngộ ra “Sinh Tử Tỏa” từ sinh đến tử, từ hữu hình hóa vô hình.
Sự khác biệt tinh tế và trái ngược này tạo nên những đặc điểm riêng biệt cho mỗi người.
Vì thế, khi thấy Ngã Ly có biến hóa, La Ly cũng cảm thấy hơi lo lắng.
Ngã Ly vốn tính cách nhẹ nhàng nhưng lạnh lùng, xa cách.Khi còn là kiếm linh, thực lực của nàng cũng tương đương La Ly.Nhưng giờ đây, Ngã Ly đã là một sinh mệnh mới, dù cả hai vẫn chung thân thể và tâm hồn, tuy hai mà một.
Rốt cuộc, Ngã Ly có bản lĩnh gì, ngay cả La Ly cũng không rõ.Mà tính tình Ngã Ly vốn lạnh nhạt với mọi thứ, nên hiếm khi chủ động lên tiếng.
La Ly không nhạy cảm với kiếm ý bằng Ngã Ly, sở trường của hắn là khả năng thấu hiểu sinh tử, lĩnh ngộ từ Sinh Tử Tỏa.
Kiếm ý…
La Ly liếc nhìn lên trời rồi cúi xuống, mắt chăm chú nhìn khuôn mặt Ngã Ly, trong lòng dâng lên cảm giác lo lắng khó hiểu.
Đột nhiên, sắc mặt La Ly khẽ biến.
Khí tức của Ngã Ly đang thay đổi!
Tại sao lại như vậy?
La Ly vô cùng kinh ngạc, trong lòng hắn bỗng trào dâng một cảm giác kỳ dị.Hắn biết cảm giác này đến từ đâu, chắc chắn là do sự biến đổi của Ngã Ly phản ánh ngược lại vào lòng hắn, vì cả hai vốn đồng tâm.
Ngã Ly…
Hắn bỗng thấy có chút thất thần.
Người có thể đảm nhiệm chức Chưởng môn của một phái, đương nhiên phải có thực lực phi thường.Dù Tâm Diệp Thiền Môn không phải là một đại phái như Côn Luân hay Thiên Hoàn, thực lực của họ không phải những môn phái nhỏ có thể sánh bằng.
Khi Ngã Ly biến hóa, Chưởng môn Tâm Diệp Thiền Môn lập tức nhận ra.
Khí tức của nữ tử xinh đẹp nhưng lạnh lùng, vô cảm trước mặt kia đang lặng lẽ biến đổi một cách kinh ngạc.
Ẩn sau vẻ ngoài xinh đẹp, yếu đuối là sự trong trẻo, lạnh lùng như một thanh thủy kiếm.
Mũi kiếm như nước!
Một kiếm sâu xa và trong suốt như ngọc bích!
Nhưng mũi kiếm vừa hiện ra đã lập tức biến mất, đột nhiên nữ tử trước mắt trở nên mờ ảo như sương, rõ ràng mắt thấy nàng đứng đó, nhưng cảm giác lại như không có ai.
Cảm giác không tự nhiên và vô cùng kỳ quái này khiến hắn khó chịu đến muốn hộc máu.
Đã trải qua hàng trăm trận chiến lớn nhỏ, đây là lần đầu tiên Chưởng môn Tâm Diệp Thiền Môn gặp phải tình huống cổ quái như vậy.
Nữ tử này thật kỳ quái!
Vô số ý nghĩ nảy ra trong đầu, nhưng Chưởng môn Tâm Diệp Thiền Môn không để ý đến.Dù không biết rõ nữ tử trước mắt đang biến đổi ra sao, bất kể là gì, cũng không phải chuyện tốt cho hắn.
Sát khí trong lòng bắt đầu dâng lên.
Phàm là người tu luyện Thần lực Tâm Diệp Thiền Môn, trên bàn tay đều có ấn ký hình lá cây, số lượng lá, cành thể hiện cảnh giới của họ.Chưởng môn Tâm Diệp Thiền Môn là người duy nhất trong môn phái tu luyện đến cảnh giới thất chi thất diệp (bảy cành bảy lá).
Không hề do dự, Chưởng môn Tâm Diệp Thiền Môn lập tức tung ra sát chiêu.
Khuôn mặt trang nghiêm, ánh mắt đầy thành kính, bảy chiếc lá cây xanh biếc bay ra từ lòng bàn tay, nhẹ nhàng rung động giữa không trung.Bên trong động tác nhẹ nhàng, êm ái ẩn chứa sát khí trùng trùng, bảy chiếc lá xanh biếc biến thành bảy đạo lục quang không ngừng giao thoa, xen kẽ chằng chịt giữa không trung.
Thất Diệp Thiện Tâm!
Ngã Ly dường như không hề hay biết, ánh mắt nàng vẫn nhìn lên trời, khí tức càng lúc càng mờ ảo.
La Ly lộ vẻ mặt không thể tin nổi.
Ngã Ly đang lĩnh ngộ kiếm ý.
“Côn Luân,” Chưởng môn Thiên Hoàn thốt ra hai chữ, trên mặt lộ vẻ lo lắng.Từ trước đến nay, Côn Luân và Thiên Hoàn mỗi người một phương.Nếu nói trong thời đại Tứ Cảnh Thiên, quan hệ của Côn Luân và Thiên Hoàn không tệ, thì hiện nay Côn Luân đã trở thành kẻ địch quan trọng và mạnh nhất của Thiên Hoàn.
Vậy mà giờ đây, đối thủ đáng gờm kia lại lộ ra con bài có uy lực cường đại như vậy, Thiên Hoàn sao có thể không lo lắng?
Ngồi trước mặt Chưởng môn là một lão già, chính là Đại Trưởng lão, người đã phát hiện ra bí mật của thần văn Thiên Hoàn.
Sắc mặt Đại Trưởng lão cũng vô cùng ngưng trọng, luồng kiếm ý vừa rồi quả thực quá cường đại, vượt quá sức tưởng tượng của họ.Đại Trưởng lão trầm giọng: “Việc này nhất định phải điều tra rõ ràng, Côn Luân…Côn Luân…!”
Chưởng môn cung kính: “Đệ tử nhớ rõ!”
Đại Trưởng lão không chỉ có địa vị cao mà còn có bối phận không tầm thường, cao hơn Chưởng môn hiện tại một bậc.Hơn nữa, ông còn phát hiện ra bí mật của Thần Văn, có thể nói đã dùng sức một người mà đưa Thiên Hoàn lên con đường Thần lực, công lao to lớn ấy, ngay cả Chưởng môn cũng cam tâm tình nguyện nghe lệnh.
Đại Trưởng lão chỉ say mê Thần Văn, không hề nhúng tay vào chuyện thế tục.Nhưng kiếm ý của Côn Luân quá kinh người, không phải Đại Trưởng lão chưa từng thấy dị tượng, nhưng dị tượng đến mức ở Thiên Hoàn cũng nhìn thấy thì quá kinh khủng, vượt quá sức tưởng tượng của mọi người.Đối với Thiên Hoàn, đây là tin xấu không thể tệ hơn.
Dù trong lòng lo lắng, ông vẫn tỏ ra trấn tĩnh.
Bỗng chiếc vòng trên tay ông sáng lên, như nhớ ra điều gì, ông vội vàng bắt pháp quyết.
Chỉ thấy trên chiếc vòng tay phát ra những hình ảnh mờ ảo, biến thành những cảnh đánh nhau kịch liệt hiện ra trước mặt hai người.
“Là Hữu Tiên,” Chưởng môn hơi kinh ngạc, chỉ cần liếc mắt đã nhận ra người trong hình ảnh là Nguyễn Hữu Tiên, lĩnh đội của hành động lần này.
Chưởng môn nhìn chằm chằm vào hình ảnh chiến đấu kịch liệt trước mắt, nhanh chóng nhận ra Hữu Tiên đang ở thế hạ phong.
“Ừm, ngươi biết người này không?” Đại Trưởng lão chỉ vào đối thủ của Nguyễn Hữu Tiên hỏi.
Chưởng môn trầm ngâm chốc lát rồi trả lời: “Là Tằng Liên Nhi của Mạc Vân Hải, người tu luyện Nguyệt Lượng Thần lực, nghe nói nhận được truyền thừa rất đầy đủ.”
Đại Trưởng lão nghe vậy mắt sáng lên, miệng lẩm bẩm: “Khó trách, khó trách!”
Trong lòng Chưởng môn cũng tò mò, nhưng không dám lên tiếng, sợ cắt đứt dòng suy nghĩ của Đại Trưởng lão.Vì vậy, ánh mắt ông tập trung vào hình ảnh trước mặt, nhưng tình hình trong đó khiến sắc mặt ông càng trở nên nghiêm trọng hơn.
Trong số các đệ tử, Nguyễn Hữu Tiên có phần nhanh trí, nên được chọn chỉ huy hành trình lần này.Về Thần lực, Nguyễn Hữu Tiên cũng là người nổi bật, dù chỉ tu luyện một loại Thần Văn, nhưng thực lực rất ổn định.
Thực ra, Thiên Hoàn không quá coi trọng việc tiến vào di chỉ này.Vả lại, di chỉ lại nằm trong phạm vi của Liên Tôn Tự, nên hành động ở đây rất bất tiện.Những đệ tử có đẳng cấp như Lê Tiên Nhi lại đang trong thời điểm tu luyện quan trọng nên không thể tham gia.Hơn nữa, Thiên Hoàn cũng dùng một số thủ đoạn để tìm hiểu, dự đoán được hành trình vào di chỉ lần này vô cùng nguy hiểm.
Chẳng qua, Đại Trưởng lão đề nghị nên ông mới ủy nhiệm cho đám người Nguyễn Hữu Tiên lẻn vào.
Lúc đầu, ông chỉ cho rằng Đại Trưởng lão có mối lo vu vơ, nhưng khi Đại Trưởng lão nói rõ ngọn ngành, ông mới hiểu rõ mọi chuyện.Con đường tìm hiểu Thần Văn của Đại Trưởng lão đã đến bình cảnh, nên muốn thông qua những thứ khác để tìm cảm hứng đột phá.
Mà lần Viễn Cổ Di Chỉ mở ra này chắc chắn sẽ thu hút cao thủ khắp nơi tụ hội.
Lúc đó, chỉ cần Đại Trưởng lão thi triển một số thủ đoạn, các đệ tử phía trước sẽ tích cực tranh đấu, còn ở hậu phương sẽ có những an bài khác.Họ không giấu giếm mục đích của mình với đám người Nguyễn Hữu Tiên, Chưởng môn còn nói thẳng, những việc nào cảm thấy không được thì đừng nên liều mạng.
Đám người Nguyễn Hữu Tiên cũng không hề phản đối sự sắp xếp này, chỉ cần có thể giúp Đại Trưởng lão thì chắc chắn Thiên Hoàn cũng có lợi ích nhất định.
Hiện tại, bố trí của Đại Trưởng lão đã phát huy tác dụng.
Sau khi nhìn chăm chú một lúc, sắc mặt Chưởng môn cũng trở nên khó coi vô cùng.
Quả nhiên, Tằng Liên Nhi rất mạnh!
Ông đã biết từ trước rằng Tằng Liên Nhi có chiến lực rất mạnh, nhưng khi thấy Tằng Liên Nhi dễ dàng áp chế Nguyễn Hữu Tiên, ông không khỏi kinh ngạc.Bất giác, ông đem Tằng Liên Nhi so sánh với Tiên Nhi, nhưng nhanh chóng nhận ra mình không thể phân biệt ai hơn ai.
Điều này làm sắc mặt ông càng thêm khó coi.
Theo tình báo gửi về, Tằng Liên Nhi không phải là thủ hạ số một của Tả Mạc, mà chỉ xếp thứ ba.
Người đứng đầu là Vi Thắng, thứ hai là A Quỷ, hai người này là những tồn tại có thực lực kinh khủng.
Còn Tiên Nhi là đệ tử trẻ tuổi kiệt xuất nhất của Thiên Hoàn.
Thiên tài hàng đầu của Thiên Hoàn mà so sánh với người đứng thứ ba của Mạc Vân Hải còn không phân thắng bại, điều này đã nói lên vấn đề.
Lại nghĩ tới kiếm ý tuyệt thế của Côn Luân lúc trước, lòng Chưởng môn càng thêm lo lắng.Xét về cao thủ đỉnh cấp, Thiên Hoàn đang ở thế yếu.
“Ngươi không cần phải lo lắng,” dường như Đại trưởng lão biết Chưởng môn đang nghĩ gì, ông lẩm bẩm: “Con đường của Thiên Hoàn ta khác với Côn Luân, tính ra chúng ta lại có nét tương đồng với Mạc Vân Hải.Chiến lực cá nhân có cách dùng của chiến lực cá nhân, chiến bộ có cách dùng của chiến bộ.Chỉ cần chúng ta tiến thêm một bước trên con đường Thần Văn, uy lực của Thần trang do chúng ta luyện chế cũng sẽ tăng mạnh, đến lúc đó chiến bộ của chúng ta sẽ cường đại chưa từng có.”
Trong lời nói của Đại Trưởng lão tràn ngập niềm tin.
Nghe vậy, lòng Chưởng môn cũng dễ chịu hơn đôi chút, ông thấy lời Đại trưởng lão có lý.Vào thời điểm Mạc Vân Hải chưa quật khởi, Thiên Hoàn mới là thế lực có trình độ luyện khí cao nhất, Chiến bộ của Thiên Hoàn mới là Chiến bộ có trang bị hoa lệ nhất trong tất cả các thế lực.
Vậy mà không ngờ, khi Mạc Vân Hải xuất hiện, lại có khả năng luyện chế Thần trang áp chế được Thiên Hoàn.
Đôi mắt Đại Trưởng Lão sáng lên: “Mạc Vân Hải đúng là bất phàm, thực lực của Tằng Liên Nhi cũng thâm hậu.Thế nhưng, nếu ta tìm được vài bí mật của thời Viễn cổ, chỉ cần nhanh nhất là hai tháng và chậm nhất là mười tháng, ta có thể tìm ra Thần Văn mới, đến lúc đó Thần trang loại mới của Thiên Hoàn ta mới là vô song.”
Chưởng môn vô cùng vui mừng, nói: “Thật quá tốt! Ngài có yêu cầu gì để đệ tử chuẩn bị không?”
Đại Trưởng lão liếc nhìn Chưởng môn rồi nói: “Có một số chuyện ta không tiện nhúng tay vào, nhưng ngươi là Chưởng môn Thiên Hoàn, phải thấy rõ vấn đề, kẻ địch quan trọng nhất của chúng ta không phải là Côn Luân mà là Mạc Vân Hải.”
Chưởng môn khẽ giật mình.
“Thiên Hoàn ta mạnh nhất ở cái gì? Chính là phù trận và luyện khí! Nhớ năm xưa, ai muốn mua pháp bảo đều chọn hàng của Thiên Hoàn trước tiên.Vậy mà hiện nay, ngay cả Tây Huyền cũng phải chạy tới Mạc Vân Hải để đặt hàng Thần trang,” giọng nói Đại Trưởng lão trở nên ngưng trọng: “Ta không cần phải nói nhiều về con đường kinh doanh của Thiên Hoàn.Bán thêm một bộ Thần trang, Thiên Hoàn ta có thêm lợi nhuận và thêm một người bạn.Nhưng hiện nay thì sao, ngay cả ta ít quan tâm đến thế sự cũng biết, mặt hàng bán chạy nhất không phải là Thần trang của Thiên Hoàn, lẽ nào ngươi là Chưởng môn mà không biết sự tình nghiêm trọng đến cỡ nào sao?”
Nghe Đại trưởng lão nói vậy, mồ hôi lạnh trên người Chưởng môn chảy đầy lưng.
“Mạc Vân Hải mới là kẻ địch lớn nhất của Thiên Hoàn ta! Hãy nhớ lấy điều này!” Bỗng nhiên Đại Trưởng lão hét lớn: “Thời đại bây giờ không giống lúc trước nữa rồi! Hãy hạ cái nhìn cao ngạo của Thiên Hoàn xuống đi! Hãy đấu tranh với họ để cướp lại tất cả sinh ý và minh hữu! Chỉ có như vậy Thiên Hoàn ta mới có thể hưng thịnh! Có biết hay không?”
Trong lòng Chưởng môn cảm thấy vô cùng khâm phục những phân tích của Đại Trưởng lão, ông dập đầu: “Vâng! Mạc Vân Hải mới là đại địch lớn nhất của Thiên Hoàn ta!”
Câu nói cuối cùng của ông phát ra sát khí ngập trời.

☀️ 🌙