Đang phát: Chương 797
Lý Vân Tiêu:
– Được rồi, đừng nói chuyện đó nữa.Giờ bàn xem mấy thanh Bắc Thiên Hàn Tinh Thiết này chia nhau thế nào?
Viên Cao Hàn trợn mắt, kêu lên:
– Cái gì? Chia? Ngươi định lấy Bắc Thiên Hàn Tinh Thiết à?
Lý Vân Tiêu há hốc mồm nhìn hắn rồi im lặng:
– Thôi thôi! Không nói nữa, tự ngươi lo liệu đi, ta đi trước đây.
Hắn quay người định rời đi, tự tìm đường ra ngoài.
Viên Cao Hàn vội ngăn lại:
– Khoan đã, vừa nãy ngươi còn nói về trách nhiệm cơ mà? Giờ ta ra lệnh với tư cách người của Thánh Vực, phối hợp ta thu thập đống Bắc Thiên Hàn Tinh Thiết này là trách nhiệm, là sứ mệnh của ngươi!
Lý Vân Tiêu nhìn hắn như nhìn thằng ngốc, khinh bỉ:
– Đồ ngốc, thấy Bắc Thiên Hàn Tinh Thiết là mờ mắt rồi à?
Viên Cao Hàn tím mặt, xung quanh chỉ có mình hắn, hắn cũng hơi sợ.Hơn nữa, dù là thu thập Bắc Thiên Hàn Tinh Thiết hay bày đại trận trốn thoát đều cần người phối hợp.Hắn lạnh giọng:
– Không có Phệ Hồn Phiên, thực lực ngươi yếu xìu, còn dám thách thức ta?
Lý Vân Tiêu đáp:
– Không có thì thôi, thứ đó vốn dĩ là ta lấy được mà.
– Ngươi…không phải đệ tử Phệ Hồn Tông sao?
Viên Cao Hàn há hốc mồm, đầu óc choáng váng.Hắn bị Phệ Hồn Phiên dọa cho mất Tinh Quang Luyện Hồn Thuật, mất cả áo nghĩa ba bộ kinh văn thượng cổ, giờ hắn lại bảo Phệ Hồn Phiên là hắn lấy được…
Lý Vân Tiêu trợn mắt:
– Ta là người của Võ Tông, làm sao luyện ra được Phệ Hồn Phiên cửu giai? Uổng công ngươi là thuật luyện sư cửu giai.Tưởng ngươi ngốc nghếch là do đại trí giả ngu, ai ngờ ngu thật.
Viên Cao Hàn:
– Vậy ngươi là người của thế lực nào?
Lý Vân Tiêu đáp:
– Nói ra để ngươi nhớ rồi về mách người của Thánh Vực đến tìm ta tính sổ à?
Viên Cao Hàn im lặng.
– Thôi, tự đi mà lấy Bắc Thiên Hàn Tinh Thiết đi.Mẹ ta gọi về ăn cơm đây!
Lý Vân Tiêu phất tay chào rồi bay đi.
Viên Cao Hàn ngớ người, vội đuổi theo:
– Đừng đi! Chia cho ngươi một cây!
Lý Vân Tiêu dừng lại, lạnh lùng nhìn hắn:
– Bảy cây chia ta một cây?
Viên Cao Hàn cố nén giận, nghiến răng:
– Ngươi định chia ba bốn với ta đấy à? Phải biết rằng Bắc Thiên Hàn Tinh Thiết là tài sản của cả thiên hạ, chúng ta không thể…
– Tạm biệt!
Lý Vân Tiêu cắt ngang, lười để ý hắn, bay đi.
Viên Cao Hàn muốn hộc máu, nhưng hắn là hồn thể, không hộc được.Đầu óc choáng váng, hắn nghiến răng:
– Được, được! Ba bốn, chia ba bốn!
Lúc này Lý Vân Tiêu mới dừng lại, cười khẩy:
– Lão Viên, ai cũng là người thông minh cả, mong ngươi đừng có ngốc nghếch trước mặt ta nữa, ta khinh.
– Ngươi…!
Viên Cao Hàn tức giận nhưng không làm gì được.
Hai người đi đến chỗ cách cổ tháp hơn trăm mét, bắt đầu bố trí thuấn gian truyền tống đại trận.Loại trận pháp này tốn kém nguyên thạch, yêu cầu người bày trận rất cao.Nhưng với Viên Cao Hàn thì không thành vấn đề, hắn có hồn lực thuật luyện sư bát giai, thêm kiến thức của hai vị thuật luyện sư cửu giai, phối hợp nhau nên rất nhanh đã hoàn thành.
Điều này càng khiến Viên Cao Hàn cảm thấy hoảng sợ trước thực lực của Lý Vân Tiêu.Ở một vài chi tiết, khả năng quan sát và thủ pháp của đối phương còn cao hơn hắn, khiến hắn cảm thấy thất bại.Hơn nữa, chuyện này lại xảy ra với một thiếu niên mười mấy tuổi, khiến hắn kinh hãi hơn cả việc cổ tháp xuất hiện.
– Sao lại nhìn ta như vậy?
Sau khi bố trí xong trận pháp, Lý Vân Tiêu nhìn vẻ mặt khó xử của Viên Cao Hàn.
Viên Cao Hàn nói:
– Ta chợt nghĩ, cái cổ tháp này nên trấn áp loại yêu nghiệt như ngươi mới đúng!
Lý Vân Tiêu cạn lời.
Hai người thu lại tâm tư, bay về phía cổ tháp, cẩn thận quan sát bảy cây Bắc Thiên Hàn Tinh Thiết.Dùng bảo vật này làm trận nhãn phong ấn thì phong ấn này chắc chắn không yếu, dù đã trải qua vô số năm tháng cũng không thể khinh thường.
Lý Vân Tiêu nhẹ nhàng chỉ tay về phía trước, một đạo quang mang bắn ra.Hoa văn trên bảy cây cột đá lóe lên, xuất hiện một lớp phòng ngự vô hình ngăn chặn lại, khiến nó biến mất.
Viên Cao Hàn tức giận:
– Đừng có lung tung! Ngươi làm bậy là hại chết ta đấy!
Lý Vân Tiêu đáp:
– Khỏi cần nhìn nữa, bảy cây cột này kết thành Chính Kỳ Trận.Trận pháp này đơn giản nhưng thực dụng, không cần nguyên khí, vì nhiều nguyên khí đến mấy cũng có ngày cạn kiệt.Bảy cây Bắc Thiên Hàn Tinh Thiết này có thể chống đỡ vô tận năm tháng, cho đến khi cổ tháp và thứ bên trong bị chôn vùi mới thôi.
Viên Cao Hàn kinh hãi, nhìn kỹ rồi lộ vẻ hoảng sợ.Thuật luyện sư nào cũng là đại sư trận pháp, nếu mình ở mặt trận đạo mà còn không bằng thiếu niên này thì thật kinh khủng!
Nhưng sự thật lại như vậy!
– Bắt đầu đi, Chính Kỳ Trận chắc không khó phá đâu.
Lý Vân Tiêu chuẩn bị sẵn sàng:
– Nhổ bảy cây trụ này rồi lập tức rời đi!
Viên Cao Hàn gật đầu, hai người tách ra đứng ở hai bên cổ tháp, dồn lực đến cực điểm.
– Bắt đầu!
Lý Vân Tiêu hét lớn, hồn lực vận chuyển tối đa, thi triển Đại Diễn Thần Quyết, đánh vào ba cây Bắc Thiên Hàn Tinh Thiết bên cạnh.
Viên Cao Hàn đối diện, bị cổ tháp che khuất tầm nhìn nên không thấy pháp quyết của hắn, cũng thi triển hồn thuật cường đại, tấn công bốn cây còn lại.
Bị hai người hợp lực, bảy cây Bắc Thiên Hàn Tinh Thiết dao động, run rẩy kịch liệt.
– Yêu Long, hợp nhất với ta ngay!
Lý Vân Tiêu truyền âm cho Yêu Long, giọng điệu có vẻ gấp gáp.
Yêu Long đang nhắm mắt tu luyện, kinh ngạc mở mắt:
– Sao vậy? Có gì bất thường đâu, hồn lực của ngươi đủ để thu ba cây Bắc Thiên Hàn Tinh Thiết này mà.
