Chương 795 Mối nguy của Ẩn Môn

🎧 Đang phát: Chương 795

Chương 795: Mối nguy của Ẩn Môn
Diệp Mặc đến câu lạc bộ Bảo Xà, thấy lão đại ở đây đúng là kẻ nhát chết, một cái câu lạc bộ nhỏ mà thuê đến hai ba chục vệ sĩ, canh phòng cẩn mật.
Tuy đám vệ sĩ này chẳng làm gì được hắn, nhưng Diệp Mặc đã đến thì không định bỏ qua.Ngoài hai tên gác cửa, hắn khống chế hết đám vệ sĩ kia, ném vào xó xỉnh, mặc kệ chúng sống chết.
“Muộn thế này còn chưa ngủ? Đang bàn chuyện viên dạ minh châu của tôi hay là chờ tôi đến?” Diệp Mặc đột ngột cắt ngang cuộc nói chuyện trong phòng.
Mọi người giật mình đứng dậy, nhìn về phía cửa.Phan Động Tân kinh hãi nhất, không hiểu Diệp Mặc vào bằng cách nào, đến tận cửa mà ông ta không hề hay biết, trong khi bên ngoài có rất nhiều vệ sĩ.Dù sao Phan Động Tân cũng từng trải, nhanh chóng trấn tĩnh, đứng lên hỏi:
“Anh là kẻ đã đánh con tôi tàn phế? Phan gia có thù oán gì với anh? Ra tay độc ác như vậy, tôi còn chưa tìm anh, anh đã dám tới đây.” Giọng Phan Động Tân đầy căm hận.
Ông ta không nói ra một câu, con trai Phan Động Tân muốn bao nhiêu bạn gái cũng được, đó là chuyện bình thường.
“Sư phụ, chính là hắn…” Phan Thái Phượng thấy Diệp Mặc, nhớ lại chuyện hôm qua, cơn giận bùng lên.Nhưng khi cô ta nhìn sư phụ mình, lập tức im bặt, vẻ mặt khó tin.
Sư phụ cô ta đang quỳ rạp xuống đất run rẩy.Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Diệp Mặc thấy ở đây có một võ giả Địa cấp thì cũng thấy lạ, Ninh Hải sao có thể có cao thủ như vậy.Nhưng giờ người này lại quỳ trước mặt hắn, rõ ràng là biết hắn.
Phan Động Tân cũng thấy cảnh tượng kỳ dị này, há hốc mồm không nói nên lời.Nhưng ông ta lăn lộn lâu năm, lập tức hiểu ra mình đã đụng phải người không nên đụng.
Ngay cả sư phụ của Thái Phượng, một võ giả Địa cấp cũng phải dập đầu run rẩy, không dám nói gì.Hắn là ai? Ông ta không dám nghĩ.Ngay lập tức, ông ta kéo Phan Thái Phượng cùng quỳ xuống.
Ông ta sống được đến ngày nay là nhờ đầu óc và sự thức thời.Chuyện đã rõ ràng thế này mà còn không nhìn ra thì đừng mong lăn lộn được nữa.
Diệp Mặc không để ý đến hai người kia, đi đến trước mặt võ giả Địa cấp, lạnh giọng hỏi: “Anh biết tôi?”
Tên võ giả vẫn còn run rẩy, nghe Diệp Mặc hỏi thì vội vàng đáp: “Vâng, vâng tiền bối.Vãn bối là Bùi Ngang, đệ tử của Kỳ Sơn Phái.”
“Kỳ Sơn Phái?” Diệp Mặc cau mày, không nhớ ra môn phái nào tên như vậy.
“Sao anh biết tôi? Tôi không có ấn tượng gì về anh cả?” Diệp Mặc hỏi.
Bùi Ngang vội vàng đáp: “Mười mấy năm trước, ở đại hội Ẩn Môn tại Đoạn Đỉnh Sơn Quế Trình, vãn bối đã từng thấy mặt tiền bối.Tiền bối trên lôi đài đại triển thần uy, giết tên bọ hung người Nhật, dương oai cho Hoa Hạ.Vãn bối ngưỡng mộ đã lâu.”
Bùi Ngang nói mà không thấy ngượng mồm, gã rất sợ Diệp Mặc.Năm đó gã cũng tham gia đại hội, tuy không có cơ hội nói chuyện với Diệp Mặc, nhưng những chuyện về hắn thì nghe không ít.
Tại hội trường với hàng vạn người, vì Trương Hoa, một đệ tử của môn phái nhỏ không tên tuổi, mà hắn dám trực tiếp bảo trọng tài của Hồ Lô cốc cút.Trưởng lão Hồ Lô cốc muốn che chở đệ tử, động thủ với Hàn Yên, kết quả bị Diệp Mặc giết chết.Phó môn chủ Hồ Lô cốc Hạng Danh Vương tức giận run người cũng không dám nhúc nhích.
Nhưng đó vẫn chưa phải là uy phong nhất.Tên bọ hung người Nhật kia dương oai diễu võ, bị Diệp Mặc dùng nửa thanh gậy sắt giết ngay ở cửa hội trường.
Ban đầu ai cũng biết Hồ Lô cốc thế lực lớn, Diệp Mặc đắc tội chắc chắn phải chết.Nhưng sau đó chứng minh Diệp Mặc không những không chết mà danh tiếng còn lớn hơn.Thậm chí Hồ Lô cốc không còn ai xuống núi nữa.Mấy lần đại hội Ẩn Môn không thấy người của Hồ Lô cốc tham gia.Sau đó có người xác nhận Hồ Lô cốc đã bị tiêu diệt.
Ai có đầu óc đều nghĩ ra được vì sao Hồ Lô cốc bị tiêu diệt, chắc chắn là do Diệp Mặc.
Mà ngay cả Hồ Lô cốc, một môn phái Ẩn Môn lớn như vậy còn bị Diệp Mặc tiêu diệt, mình ở trước mặt hắn có lẽ còn không bằng con kiến.
Diệp Mặc gật đầu, nếu là người trong Ẩn Môn, lại tham gia đại hội mười mấy năm trước thì biết hắn cũng không có gì lạ.
“Anh đến làm chỗ dựa cho Bảo Xà Đường?” Diệp Mặc liếc nhìn Phan Động Tân đang quỳ trên đất, lạnh lùng hỏi.
Bùi Ngang nghe xong thì run rẩy, vội vàng nói: “Không phải, vãn bối không phải vì chuyện này.Vãn bối chuẩn bị tham gia đại hội võ giả Địa cấp Ẩn Môn, thương thảo về mối nguy của Ẩn Môn…”
Bùi Ngang chưa nói hết câu thì bên ngoài vang lên hai tiếng súng.Thần thức của Diệp Mặc đã sớm thấy một thanh niên cường tráng cầm AK47 xông vào.Hai tên bảo vệ cửa bị súng của anh ta quét qua, ngã xuống đất.
Phan Động Tân nghe tiếng súng, sắc mặt càng khó coi, lập tức đứng lên.Có lẽ vì chưa từng quỳ nên đầu gối ông ta hơi đau buốt.
Khi người thanh niên xông vào phòng khách, thấy cảnh tượng trước mắt thì ngây người.Phan Động Tân là ai, anh ta biết rõ.Một kẻ kiêu ngạo như vậy lại quỳ trước mặt người khác?
Hôm nay anh ta chờ ở ngoài câu lạc bộ Bảo Xà cả đêm để giết ông ta.Nhưng chờ mãi không thấy ông ta ra.Trời vừa sáng, anh ta biết cơ hội tốt nhất đã qua, nhưng anh ta phải rời khỏi Ninh Hải ngay, nên trước khi đi, anh ta vẫn xông vào.Dù phải chết, anh ta cũng muốn giết Phan Động Tân.
Thanh niên này thấy lạ vì mình vào quá dễ dàng, hình như có liên quan đến người trẻ tuổi đang đứng kia.Anh ta nghĩ vậy cũng không sai, Diệp Mặc đã khống chế hết các trạm gác ngầm, ném vào xó xỉnh rồi.
Nhưng anh ta không để ý đến Diệp Mặc, chỉ nhằm vào Phan Động Tân mà bắn, càng bắn càng điên cuồng.
Phan Động Tân không ngờ người thanh niên này lại không chút do dự mà bắn mình.Ông ta sắp chết cũng không ngờ mình chết đơn giản và bất ngờ như vậy, lại bị một con kiến nhỏ bé bắn chết.
Ông ta không hiểu sao câu lạc bộ mình canh phòng nghiêm ngặt thế mà người khác vào không ai báo.Người khiến sư phụ Thái Phượng sợ hãi thì chưa tính, sao ngay cả một thanh niên bình thường cũng vào được?
“Chú…” Phan Thái Phượng kêu lên, vội vàng xông tới đỡ Phan Động Tân.
“Là anh?” Phan Thái Phượng phẫn nộ đứng lên, trừng mắt nhìn người thanh niên cầm súng.Nếu không phải anh ta có súng, có lẽ cô ta đã xông lên rồi.
Thanh niên này cũng phẫn nộ nhìn Phan Thái Phượng: “Hôm nay tôi đến lấy lại vốn.Tôi giết tên súc sinh kia, giết Phan Động Tân, còn có cô.Cô cũng là đồng bọn giết người.Em gái tôi chết cũng có liên quan đến cô, ha ha…”
Nói xong anh ta bắn Phan Thái Phượng một hồi.Vừa rồi Phan Thái Phượng còn phẫn nộ, không ngờ anh ta thật sự dám bắn mình.
“Vì sao anh muốn giết ông ta?” Diệp Mặc nhìn thanh niên, lạnh nhạt hỏi.Hắn không ngăn cản anh ta giết người, nhưng giết người ngay trước mắt hắn, nếu không có lý do thích hợp, hắn không ngại tiễn anh ta đi tìm chết.
Thanh niên liếc nhìn Phan Thái Phượng nằm trong vũng máu, sự điên cuồng trong mắt dần biến mất, thậm chí lộ ra chút thương cảm và không nỡ.
“Nếu cô ta tiếp cận tôi chỉ vì đất đai và tài sản nhà tôi, dù bị cô ta lừa lấy hết, tôi cũng không để ý.Vì tôi thật sự rất thích cô ta.Nhưng người phụ nữ độc như bò cạp này sau khi giúp Bảo Xà Đường lấy hết mọi thứ của tôi, ngay cả em gái tôi cũng không buông tha.”
Nói đến đây, trong mắt anh ta lại trở nên điên cuồng.Có thể thấy anh ta rất quan tâm đến em gái mình.
Diệp Mặc khoát tay: “Được rồi, anh đã giết người báo thù rồi, đi đi.Đừng làm ảnh hưởng đến chuyện của tôi ở đây.”
Hắn đã hiểu chuyện gì xảy ra.Chắc chắn sau khi Phan Thái Phượng chiếm được tài sản của thanh niên này, lại lừa em gái anh ta cho Phan Địch.Cuối cùng em gái anh ta hoặc là trực tiếp hoặc gián tiếp chết trong tay Phan Địch.
Về điểm này Diệp Mặc không nghi ngờ, vì hôm qua khi hắn gặp cô ta, cô ta đã nói Ức Mặc được Phan Địch coi trọng là may mắn của Ức Mặc.Có thể thấy cô ta bao che khuyết điểm đến cực điểm.
Thanh niên thấy lạ, liếc nhìn Diệp Mặc.Vừa rồi thấy Phan Động Tân quỳ trên đất, anh ta đã biết Diệp Mặc không tầm thường.Giờ anh ta cầm súng mà ánh mắt đối phương cũng không dao động.Hơn nữa vẫn còn một người quỳ trên đất, không động đậy.Hai người phụ nữ phía sau anh ta hình như đã hôn mê khi anh ta nổ súng.
“Cảm ơn, tôi tên là Phong Thần, sau này còn gặp lại.”
Anh ta cảm thấy hôm nay mình vào đây thuận lợi như vậy là chuyện không thể.Chắc chắn có liên quan đến người trước mắt.Hơn nữa anh ta cảm thấy đối phương cũng không sợ súng của mình.Anh ta và đối phương không có thù hận, cũng không động thủ, nên sau khi ôm quyền, lập tức xoay người rời đi.
Diệp Mặc nhìn Phong Thần rời đi, thậm chí có cảm giác trên người anh ta có một loại dao động rất kỳ lạ.Thậm chí hắn cảm thấy có chút quen thuộc, nhưng nhất thời không nhớ ra được.
Hắn không nghĩ nữa, mà nhìn Bùi Ngang đang quỳ trên đất hỏi: “Vừa rồi anh nói mối nguy của Ẩn Môn là gì…”

☀️ 🌙