Đang phát: Chương 79
Lão Vương cười trừ, ngầm hiểu là không thể.
Phương Bình ngẫm nghĩ rồi hỏi: “Anh Vương, anh nói sẽ cấp toàn bộ tài nguyên cho người dưới tam phẩm, ý là cấp một lần luôn hả?”
“Đâu có chuyện đó!” Vương Kim Dương lắc đầu ngay: “Nói là cấp toàn bộ, nhưng vẫn có hạn mức.Không phải cậu muốn bao nhiêu có bấy nhiêu đâu, mà sẽ cấp theo mức cần thiết để người ta đột phá thôi.Với lại, nếu cậu mãi không đột phá được ở một cảnh giới nào đó, thì cái đãi ngộ này có thể bị cắt đó…”
Phương Bình như trút được gánh nặng.Vương Kim Dương thấy vậy thì cười: “Quyết định rồi hả?”
“Cũng không khác nhau lắm.” Phương Bình thở dài: “Nếu trường Nam Giang chịu chơi, cấp cho tôi cả chục triệu tài nguyên một lần, thì tôi chọn Nam Giang luôn khỏi nói.”
Cái Phương Bình thiếu là tích lũy ban đầu.Về sau có thực lực, có thời gian thì mấy chuyện khác không thành vấn đề.Nếu Nam Giang chịu rót cho cậu một đống tiền như vậy, điểm tài phú của Phương Bình sẽ vượt cả chục triệu, tha hồ mà tích trữ đan dược.Lúc đó cậu chẳng cần phải cày cuốc làm gì, cứ từ từ mà tu luyện lên tam phẩm cũng được.Đạt tới tam phẩm rồi, Phương Bình tin là mình sẽ không còn như bây giờ nữa.
Nhưng Nam Giang chỉ cấp từng đợt, không hợp với tính toán ban đầu của Phương Bình.Vậy thì đành chọn hai trường kia thôi.
Thực ra Phương Bình cũng hơi tiếc, Lão Vương có tiếng nói ở Nam Giang, có lão Vương chống lưng thì đỡ phiền phức hơn nhiều.Hơn nữa Ngô Chí Hào và đám bạn cũng đăng ký vào Nam Giang hết, có người quen thì vui hơn.Nhưng ưu điểm của hai trường kia hấp dẫn cậu quá.Nhất là việc được tham gia vào chế tạo đan dược, giấc mơ làm cò mồi của Phương Bình vẫn còn, mà ở Nam Giang thì chắc không có cửa, vào hai trường kia thì may ra.
Nghe Phương Bình nói vậy, Vương Kim Dương cũng hiểu cậu chọn ai rồi.Thực ra việc ông ta nói rõ ưu điểm của hai trường kia cũng là vì ông ta thấy nó hợp với Phương Bình hơn.Ông ta đưa ra điều kiện kia chỉ là muốn giữ lại một nhân tài cho giới võ đạo Nam Giang thôi.Phương Bình đã chọn, thì Vương Kim Dương cũng không khuyên nữa.Đường võ đạo là phải tự mình đi mà.
“Muốn tới Ma Đô hay Đế Đô?”
“Ma Đô đi, ở đó chuộng kinh doanh hơn, còn Đế Đô thì nặng về chính trị.”
Vương Kim Dương gật đầu: “Đại học Ma Đô cũng là một lựa chọn tốt, môi trường ở đó công bằng hơn Đế Đô…”
“Hả?” Phương Bình ngạc nhiên.
Vương Kim Dương cười: “Nói đơn giản là, ở Đế Đô thì con ông cháu cha nhiều hơn, cường giả cũng nhiều hơn, giảng viên ở Đại học Kinh Đô cũng nhiều người xuất thân từ mấy gia tộc đó.Còn Ma Đô thì đủ loại người hết.Với những người nhỏ bé như chúng ta thì ở Ma Đô có thể tự mình cố gắng mà đạt được một số thứ.Chứ ở Đế Đô thì không phải cứ nỗ lực là được đâu.Mà chuộng kinh doanh hơn cũng có nghĩa là cường giả xuất thân từ giới thương nhân nhiều hơn, mà cậu biết đó, dân làm ăn thì dễ nói chuyện hơn.”
Phương Bình muốn cãi là cậu không biết gì hết á.Nhưng ngẫm lại cách hành xử của dân buôn, có lẽ đúng như Vương Kim Dương nói, dễ giao tiếp hơn.Với lại Ma Đô chuộng kinh doanh hơn cũng có nghĩa là Phương Bình có thể làm được nhiều việc hơn.
Thấy Vương Kim Dương không có vẻ gì là không hài lòng, Phương Bình thở phào, áy náy nói: “Anh Vương, em không chọn Nam Giang…”
“Không sao đâu!” Vương Kim Dương không để bụng, cười nói: “Người giỏi thì tìm chỗ tốt mà tới thôi, chuyện thường.Đổi lại là anh, hồi xưa mà anh đạt chuẩn của hai trường kia thì anh cũng chọn luôn rồi.Mà đã chọn con đường này thì phải làm cho ra trò đó, đừng có làm anh mất mặt.Anh đây coi như là thầy vỡ lòng của cậu đó, cậu mà mất mặt thì anh cũng mất mặt.Mà thôi, ở Ma Đô thì đừng có nhắc tới anh…”
Lão Vương nhắc khéo một câu, sắc mặt không đổi.Hồi đầu năm nay, có người đi du hí Đại học Ma Đô một ngày đó.Mấy sinh viên năm ba, năm tư thì lão Vương không chấp.Chứ mấy đứa năm nhất, năm hai, dưới nhị phẩm là bị lật tung hết.Đại học Ma Đô đâu phải không có võ giả nhị phẩm, tam phẩm năm nhất, năm hai đâu! Nhưng hồi đó Lão Vương mới nhất phẩm đỉnh phong, học sinh của mấy trường đại học bình thường mà đánh tới cửa thì ai nỡ ra tay? Phải biết đây là hai trường đại học võ đạo hàng đầu nước đó! Ai cũng nghĩ chỉ cần phái một thằng nhất phẩm đỉnh phong ra là cho thằng nhãi đó biết tay ngay.Ai dè bi kịch, có đứa tôi cốt ba lần nhất phẩm còn bị đánh cho tan nát cõi lòng.Cuối cùng phải để nhị phẩm ra tay mới dẹp được.Lần đó Đại học Ma Đô mất mặt không ít.Giờ mấy đứa đó đang học năm hai, năm ba hết rồi, sinh viên năm tư thì ít ai ở lại trường lắm, mấy đứa này mới là thành phần chính của trường.Phương Bình mà nhắc tới lão Vương thì Vương Kim Dương sợ cậu khóc thét luôn đó.
Nhưng Vương Kim Dương cũng nghĩ Phương Bình sẽ không nhắc tới ổng đâu, vì theo ổng thì Phương Bình vào Đại học Ma Đô rồi thì sẽ ít liên hệ với Nam Giang thôi.Vương Kim Dương nghĩ vậy là vì ổng đâu có biết Phương Bình đã lôi da hổ của ổng ra xài bao nhiêu lần rồi đâu.Đi Ma Đô thì chưa chắc có cơ hội dính dáng tới Vương Kim Dương, nhưng nếu có thì Phương Bình chắc chắn không bỏ qua đâu.
Phương Bình đã chọn xong thì mục đích của buổi gặp mặt cũng hoàn thành rồi.Lúc sắp đi, Vương Kim Dương nghĩ ngợi rồi nói: “Vào Ma Đô rồi thì ráng tu luyện nha, biết đâu chúng ta lại sớm gặp lại đó.”
Phương Bình nghi ngờ: “Anh muốn tới Ma Đô làm nhiệm vụ hả?”
“Có thể.” Vương Kim Dương cười trừ, không nói thêm gì.Tới Ma Đô hoặc Đế Đô một chuyến, mở mang kiến thức cũng là chuyện mà nhiều võ giả hay làm.Nhưng ổng là hội trưởng hội võ đạo Nam Giang, là người phát ngôn của sinh viên võ đạo Nam Giang, mà ổng mà tới Ma Đô thì chắc không chỉ là đi dạo chơi đâu.Tổng đốc Trương đột phá thất phẩm, muốn chấn hưng võ đạo Nam Giang.Thế nào Nam Giang cũng có động thái thôi, mà là hội trưởng hội võ đạo thì Vương Kim Dương chắc chắn sẽ bị cuốn vào.Nhưng Phương Bình lúc này chưa đủ trình để tham gia vào chuyện đó.
Vương Kim Dương đi thẳng.Phương Bình không biết lựa chọn của mình đúng hay sai, nhưng vào Đại học Ma Đô là do cậu cân nhắc thiệt hơn rồi mới quyết định.Thực ra cậu cảm nhận được là Vương Kim Dương vẫn muốn cậu vào Nam Giang.Nhưng lão Vương không nói ra, vì lão Vương đưa ra điều kiện là đại diện cho trường, chứ không phải ý kiến cá nhân.Nếu lão Vương mà mở miệng bảo Phương Bình vào Nam Giang đi, thì dù Phương Bình có do dự, chắc cũng phải chọn ở lại thôi.Như Vương Kim Dương đã nói, ổng coi như là thầy vỡ lòng của Phương Bình.Trong mắt Phương Bình, Vương Kim Dương không chỉ là “coi như”, mà chính vị thiên tài võ giả tam phẩm này đã đích thân chỉ dạy cậu những bước đi đầu tiên trên con đường võ đạo.Chiến pháp, thung công, rèn luyện pháp, ba thứ đó là toàn bộ kiến thức vỡ lòng về võ đạo, mà tất cả đều đến từ Vương Kim Dương.
…
Ngoài sân vận động.
Hai người nói chuyện, Ny Ny nghe hết cả.Lúc này ra khỏi sân vận động, cô bé không kìm được mà hỏi nhỏ: “Sao anh không bảo anh ấy vào Nam Võ?”
Vương Kim Dương nắm tay cô bé, vừa đi vừa cười: “Sao phải bảo anh ấy vào?”
“Anh…Anh không phải nói là muốn đi tìm cha em sao? Anh ấy mạnh lên nhanh như vậy, có thể giúp anh mà…”
“Mấy chuyện này không ép được.” Vương Kim Dương lắc đầu: “Anh ấy có con đường của anh ấy, anh có con đường của anh.Anh sẽ đi tìm thầy, tới lúc thích hợp thì cũng sẽ tìm thêm người giúp.Nhưng không có nghĩa là anh sẽ ép ai phải theo mình, anh cần là những người đồng chí hướng, chứ không phải những thiên tài võ đạo không tình nguyện.Hơn nữa…Anh ấy bây giờ vẫn còn yếu lắm.”
Nói rồi, Vương Kim Dương cúi xuống nhìn Ny Ny, dịu dàng nói: “Yên tâm, anh nhất định sẽ tìm được thầy.”
“Cha em…Có phải là…” Đôi mắt cô bé hơi đỏ lên.Còn nhỏ không có nghĩa là ngốc, cũng không có nghĩa là không hiểu gì.Cha đi Thiên Nam làm nhiệm vụ, đám học sinh đi cùng thì đã về hết, mấy chú mấy bác đi cùng cũng về rồi.Nhưng cha thì không! Mấy chú mấy bác đều nói cha chỉ là mất tích thôi, học trò của cha cũng nói vậy, mẹ cũng nói với em như vậy.Nhưng mất tích kiểu này, liệu có còn trở về được không? Người học trò cưng nhất của cha, người thanh niên trước mắt, nói với em là nhất định sẽ tìm được cha! Nhưng Ny Ny biết, đó chỉ là an ủi em thôi.Cha là ngũ phẩm còn mất tích được, thì sư huynh mới tam phẩm làm được gì? Hiệu trưởng trường Nam Giang, ông cụ hiền lành dễ gần trước đây, tới nhà thăm em và mẹ, Ny Ny đã cầu xin ông tìm cha về.Nhưng ông cụ hiệu trưởng dễ gần ngày trước, lần này chỉ ậm ừ cho qua.Phải, là ậm ừ! Con bé đâu có ngốc, sinh ra trong gia đình như vậy, có người cha là ngũ phẩm, từng trải nhiều chuyện, hiểu đời hơn Phương Bình nhiều.Nói thật hay nói dối, con bé cảm nhận được hết.Khi biết Phương Bình chỉ trong hai tháng mà tôi cốt hai lần, còn thiên tài hơn cả sư huynh, thì con bé thực ra đã mong sư huynh mở miệng giữ anh ấy lại.Con bé thấy, anh chàng kia rất tin sư huynh.Chỉ cần sư huynh mở miệng, thì có thể giữ người ta ở lại Nam Giang, không bao lâu nữa, có khi người ta đột phá được tam phẩm, thậm chí là tứ phẩm ấy chứ…Tiếc là, sư huynh đã không làm vậy.
Vương Kim Dương lẩm bẩm: “Yên tâm, thầy không sao đâu, chỉ là tạm thời chưa tìm được thôi.Chờ anh đột phá tứ phẩm, anh sẽ đi tìm, tứ phẩm chưa đủ thì ngũ phẩm…”
Ngũ phẩm còn chưa đủ thì Tông sư! Nhưng không thể nói ra được, Tông sư khó quá! Nói ra lúc này chỉ vô ích, chỉ làm Ny Ny thêm tuyệt vọng thôi.
Tông sư mới có hy vọng ư? Vậy thì biết tới năm nào tháng nào! Lúc đó, liệu còn sống không? Thực ra chuyện Trương Thanh Nam bị kẹt trong địa quật, đa số mọi người đều đã có phán đoán, nói “mất tích” cũng chỉ là an ủi đứa bé thôi…
Phương Bình không biết chuyện Vương Kim Dương và Ny Ny nói.Cậu cũng không biết chuyện của Trương Thanh Nam, càng không biết, video chiến pháp mà cậu tập luyện, vị đạo sư tứ chi thon dài kia, chính là Trương Thanh Nam.
Đã quyết định rồi, Phương Bình cũng không nghĩ thêm về phần thưởng của Nam Giang nữa.Cứ mỗi lần nghĩ tới đống tiền mặt cứ thế tuột khỏi tay mình, Phương Bình lại thấy xót xa.
“Mong là Đại học Ma Đô sẽ không làm mình thất vọng!”
Phương Bình lẩm bẩm rồi tính toán lại số tài sản hiện có.Phải tranh thủ kỳ nghỉ này mà lên một kế hoạch tỉ mỉ mới được.Đã xác định được nơi nhập học rồi, thì cũng phải tính toán xem làm sao để không ăn núi lở sau khi tới Ma Đô nữa.Đống tiền mặt và điểm tài phú ít ỏi kia, không biết trụ được bao lâu.
