Chương 79 Con đường kiếm tiền

🎧 Đang phát: Chương 79

Vào cuối tuần, Trần Mộ đến thành phố A Mỹ, một thành phố gần thành Đông Thương Vệ nhất.
Ga tàu đông nghịt người, Trần Mộ chán nản nhìn những quảng cáo nhấp nháy trong sảnh lớn.Đi tàu đến A Mỹ rất nhanh và tiện, chỉ mất khoảng sáu tiếng.Anh nghĩ thầm, nếu thực lực mạnh hơn, anh có thể dùng khí lưu tạp bay qua vùng hoang dã, chắc chắn sẽ rất thú vị.
Cuối cùng tàu cũng đến.Lần đầu đi tàu khiến Trần Mộ thấy lạ lẫm, nhưng cảm giác đó nhanh chóng tan biến.Đoàn tàu đi dưới lòng đất suốt hành trình.Ở liên bang Thiên Du, việc đi lại dưới lòng đất đã trở nên rất phổ biến.Mạng lưới giao thông ngầm chằng chịt như mạng nhện bao phủ cả liên bang.
Chuyến đi dài rất buồn tẻ.Để hành khách giải khuây, cứ năm ghế lại có một máy chiếu phát các chương trình giải trí.Khi tạp ảnh xuất hiện, mọi người đều hào hứng.
Máy chiếu đang phát một đoạn tin tức được ghi lại từ trước.Trên tàu có một hệ thống tiên tiến, cho phép truyền hình ảnh đến tất cả các máy chiếu cùng lúc thông qua một máy chủ.Kỹ thuật này do câu lạc bộ tạp ảnh hạ cấp ở Đông Thương Vệ phát minh.
“Xin giới thiệu với mọi người một bộ tạp ảnh được lan truyền rộng rãi mà không cần quảng cáo.Đến nay, chúng ta vẫn chưa tìm được thông tin về tác giả.Bộ tạp ảnh này tuy chỉ lưu hành trong phạm vi nhỏ quanh Đông Vệ học phủ, nhưng sự hoàn mỹ trong chế tác và cốt truyện đặc sắc vượt xa những bộ tạp ảnh khác.Đương nhiên, đây chỉ là quan điểm cá nhân của tôi.Điều đáng nói là bộ tạp ảnh này vừa ra mắt đã chinh phục được cả Đông Vệ học phủ.Rất khó mua được nó ở Đông Vệ học phủ vì không ai muốn bán.Điều đó cho thấy sức hấp dẫn của nó.Biên tập viên của chúng tôi đã phải tốn rất nhiều công sức và trả một cái giá rất cao để mua được bộ tạp ảnh này và chia sẻ với mọi người.Chỉ tiếc là bộ tạp ảnh này chưa có kết thúc và tác giả bí ẩn của nó dường như đã biến mất.Một số sinh viên của Đông Vệ học phủ đang có kế hoạch viết tiếp câu chuyện này.Được rồi, tôi không muốn làm mất thời gian của mọi người nữa, xin mời thưởng thức câu chuyện xảy ra trên vũ trụ bao la {Sư Sĩ Truyền Thuyết}.”
Máy chiếu bắt đầu trình chiếu tạp ảnh {Sư Sĩ Truyền Thuyết}.Nhìn những nhân vật và câu chuyện quen thuộc, Trần Mộ có nhiều cảm xúc lẫn lộn.
Thỉnh thoảng lại có tiếng than thở vang lên.Hầu hết mọi người chưa từng xem bộ tạp ảnh này và ngay lập tức bị cuốn hút.
Những bức tường tối đen bên ngoài lùi dần về phía sau, thời gian chậm rãi trôi qua.
Sáu tiếng đồng hồ trôi qua.Khi đoàn tàu dừng lại, bộ tạp ảnh vẫn chưa chiếu xong.Nhiều người lập tức đi hỏi nhân viên trên tàu thông tin về bộ tạp ảnh này.
Trong khi mọi người còn đang bàn tán, Trần Mộ, một trong hai người tạo ra tạp ảnh {Sư Sĩ Truyền Thuyết}, đã đặt chân đến thành phố A Mỹ.
*
Phượng liếc nhìn kính chiếu hậu và thấy một chiếc xe màu xanh biếc.Cô biết rõ người lái chiếc xe này: Ôn Thiên Minh, một trong những người cô ghét nhất.Anh ta đẹp trai, phong lưu, và có biệt danh “Ôn nhu đến thiên minh” trong trường, ám chỉ sự ôn nhu chỉ kéo dài một đêm.
Nghe nói trước đây anh ta thường đi quậy phá với A Lạp Cống, còn bây giờ thì đang ra sức theo đuổi Phượng.Phượng thầm nguyền rủa anh ta.
Ôn Thiên Minh tuy là một gã nhà giàu ham gái nhưng cũng là một tay lái cừ khôi.Hai người gặp nhau lần đầu tiên trong một cuộc đua xe.Lần đó, vì không mang theo chiếc Lục Tùy Phong, Ôn Thiên Minh chỉ có thể bám theo xe của Phượng và không thể vượt lên.Từ đó, anh ta mới để ý đến cô.
Hàng ngày sau khi tan học, anh ta đều trêu chọc Phượng.Chiếc xe của anh ta có tính năng vượt trội, kỹ thuật lái cũng rất cao, nên Phượng chưa từng thắng.Mỗi lần thấy cô tức giận, anh ta lại rất đắc ý.
Kỹ thuật lái xe của Phượng không hề kém Ôn Thiên Minh, chỉ là chiếc xe của anh ta quá tốt, tăng tốc rất nhanh, hơn hẳn chiếc Lam Vũ của cô.
Hôm nay xe cô bị hỏng nên phải mượn tạm xe của Nha Nha.Xe Ngân Tinh tuy có chất lượng cao, nhưng chỉ về nội thất, còn động cơ thì không mạnh.Phượng vốn quen thuộc với các loại xe cao cấp, và Ngân Tinh thuộc nhóm này.
Xem ra hôm nay cô lại bị anh ta trêu đùa rồi.Vừa nhìn thấy chiếc xe màu xanh biếc, tâm trạng cô lập tức trở nên tồi tệ.Cô vội vàng xoay vô lăng.
Vù! Ngân Tinh đột nhiên quay ngược khiến cô kinh ngạc.
“Không thể nào! Phản ứng của Ngân Tinh không thể linh hoạt như vậy! Vừa rồi mình dùng lực đáng lẽ xe chỉ quay 25 độ, nhưng nó lại quay đến 40 độ.”
Quay 40 độ không phải là chuyện gì ghê gớm, nhiều loại xe cao cấp có thể làm được, nhưng Ngân Tinh thì không.Ngân Tinh không phải loại xe dành cho tốc độ, mà là để người dùng cảm thấy thoải mái nên khả năng chuyển hướng không xuất sắc.
Chẳng lẽ Nha Nha đã cải tạo xe? Không thể nào! Cô nhanh chóng gạt bỏ ý nghĩ này.
Hay là do cô ảo giác?
Nhưng nhìn kỹ kính chiếu hậu, Ôn Thiên Minh đã bị bỏ lại phía sau.Tuy nhiên, anh ta cũng nhanh chóng điều chỉnh hướng và lao lên một lần nữa.
Liếc nhìn những tòa nhà cao tầng san sát, Phượng quyết định thử lại một lần.Cô xoay vô lăng sang trái, phóng vọt lên rồi lại quẹo phải như tia chớp.
Cảnh tượng trước mắt biến đổi nhanh chóng khiến đôi mắt đẹp của cô sáng lên.Ngân Tinh vẽ lên bầu trời một hình chữ S hoàn hảo, xuyên qua hai tòa nhà cao tầng.Cả quá trình trôi chảy tự nhiên, nhanh như tia chớp, nhẹ nhàng như một con én bạc.
Ôn Thiên Minh không ngờ Ngân Tinh lại có thể thực hiện những động tác linh hoạt như vậy.Thấy những tòa nhà cao tầng đã ở rất gần, anh ta vội vàng giảm tốc độ và lướt sát qua tòa nhà, cả người đầy mồ hôi.
Nhìn qua kính chiếu hậu thấy Ôn Thiên Minh đang chật vật, Phượng huýt sáo phấn khích.
Động tác của cô không hề chậm lại, hết quẹo trái lại quẹo phải.Khả năng chuyển hướng vốn không tốt của Ngân Tinh hôm nay như được uống thuốc tăng lực, mỗi vòng cua đều trơn tru, linh hoạt khiến người lái chỉ hận không thể dùng hết kỹ xảo của mình.
Chỉ trong nháy mắt, chiếc xe của Ôn Thiên Minh đã bị Ngân Tinh bỏ xa.
Bao nhiêu bực dọc trong lòng đều tan biến, cô cảm thấy cực kỳ sảng khoái.Cô liền dùng thông tấn tạp gọi cho Nha Nha.
Nha Nha vừa bắt máy đã oán trách: “Phượng tỷ, chị lại lấy xe của em đi rồi.Làm em hôm nay phải đi nhờ xe của Đường Đường về nhà.”
“Tiểu Nha Nha đừng giận nữa, đến đây tỷ tỷ hôn một cái nào.” Phượng cười nói, sau đó lập tức hỏi: “Nha Nha, em có đem Ngân Tinh đi cải tạo lại không đó?”
“Cải tạo xe?” Nha Nha lắc đầu: “Không có đâu! Chị cũng biết là em chưa bao giờ đua xe mà.”
“Vậy có ai từng động tới xe của em không?” Phượng vội vàng hỏi.
“Động tới xe của em à?” Nha Nha không hiểu có chuyện gì, nói: “Sáng nay xe bị hỏng nhưng được Diêu Khắc sửa rồi, lại còn đòi em ba vạn âu địch nữa.Mà sao vậy? Lại có vấn đề à?”
“Không có gì đâu!” Phượng vội vàng lắc đầu, cười nói: “Em chỉ hỏi một chút thôi.Được rồi, không nói chuyện với em nữa, để chị tập trung lái xe.” Không chờ Nha Nha phản ứng, Phượng đã tắt thông tấn tạp.
Cô lẩm nhẩm cái tên Diêu Khắc, hai tay nhẹ nhàng điều khiển vô lăng, vẻ mặt đăm chiêu.
*
Đây là lần đầu tiên Trần Mộ ra khỏi thành Đông Thương Vệ.
Đứng ở giữa ngã tư của thành phố A Mỹ, Trần Mộ không hề hoảng hốt.Anh nhanh chóng hỏi đường đến phố tạp phiến.Con phố này dài khoảng 3,5 km, hầu hết các cửa tiệm ở đây đều kinh doanh tạp phiến và những thứ liên quan.
Đi dọc theo phố tạp phiến, nhìn tấm biển hiệu trước mắt, anh bước vào một cửa hàng sửa chữa tạp phiến.
Đối với hầu hết mọi người, tạp phiến cũng như quần áo, hỏng thì thay cái khác, thường thì chẳng ai đem đi sửa.Nhưng nếu bộ quần áo đó có ý nghĩa đặc biệt hoặc là thứ đồ rất khó mua thì người ta cũng sẽ muốn sửa lại.
Mặt tiền của cửa hàng này không lớn, trang thiết bị cũng khá bình thường.
“Xin chào, ngài cần gì sao?” Chủ tiệm nhiệt tình hỏi.
Nhưng khi Trần Mộ nói mình chỉ muốn nhận một số tạp phiến về sửa thì độ nhiệt tình giảm hẳn.Đến khi nghe Trần Mộ là sinh viên Đông Vệ học phủ, lại nhìn thấy thẻ học viên thì lại nhiệt tình lên.
Nói chung những người làm nghề này đều là những người không có tiền đồ, mà Đông Vệ học phủ là ngôi trường tốt nhất trong khu vực này.
Chủ tiệm lấy ra một đống tạp phiến, chủ yếu là tạp phiến cấp ba, xem ra chúng đã được cất giữ khá lâu rồi.
Trong mắt chủ tiệm, cấp ba là một vấn đề đau đầu.Muốn chữa trị tạp phiến cấp ba bị hỏng cần phải có trung cấp chế tạp sư.Nhưng chế tạp sư đã đạt đến trung cấp còn muốn làm loại công việc này sao?
Vì thế mà ở đây còn tồn đọng rất nhiều tạp phiến cấp ba.Chủ tiệm thầm cảm thấy may mắn, vớ được một sinh viên ra ngoài kiếm tiền tiêu vặt.Sinh viên ở Đông Vệ học phủ thường thì đều có gia cảnh sung túc, không thiếu tiền.Anh ta thấy phỏng đoán của mình càng thêm chính xác khi nhìn thấy chiếc nhẫn khảm đầy bảo thạch trên tay Trần Mộ.Ánh mắt anh ta tăng thêm vài phần tôn kính.
Trần Mộ lựa chọn những tấm tạp phiến mà mình chắc chắn có thể sửa được, cuối cùng chọn ra 15 tấm.
Trần Mộ hỏi: “Tiền công tính thế nào?”
Chủ tiệm nhìn Trần Mộ, dè dặt nói: “Mỗi tấm 2 vạn âu địch, ngài thấy thế nào?”
Một tấm tạp phiến cấp ba có giá khoảng vài chục vạn, các cửa hàng sửa chữa chuyên nghiệp lấy giá mỗi tấm là 5 vạn âu địch, tạp phiến càng đặc biệt thì giá càng cao.Nhưng cửa tiệm của anh ta chỉ là một tiệm nhỏ, đưa ra mức giá này thì cũng đã chẳng còn lời lãi được bao nhiêu.
Nhưng vị chủ tiệm này cũng nghĩ rất thông suốt, mấy tấm tạp phiến này cứ để ở chỗ anh ta thì một âu địch cũng chẳng kiếm nổi.Bây giờ cứ kiếm ít đi một chút nhưng chỉ cần tạp phiến được sửa tốt thì cửa tiệm của anh ta sẽ có tiếng tăm, buôn bán cũng sẽ tốt hơn, sẽ trở thành của tiệm sửa chữa hàng đầu trong khu vực.Chỉ tốn hai vạn âu địch mà được một trung cấp chế tạp sư sửa một cái tạp phiến, nằm mơ anh ta cũng không nghĩ tới.
“Được.” Trần Mộ nhận lấy mấy tấm tạp phiến rồi nói: “Cuối tuần sau tôi sẽ đem trả.”
“Được, được!” Chủ tiệm cười rộ, nhanh chóng lấy ra hợp đồng.Trần Mộ xem xét cẩn thận, xác định không có vấn đề gì mới ký.
Ý nghĩ đi sửa tạp phiến này nảy sinh sau khi Trần Mộ chữa khí lưu tạp cấp ba cho Nha Nha.Anh có thể sử chữa một số tạp phiến cấp ba để kiếm tiền.Phí sửa chữa huyễn tạp cấp một và cấp hai rất thấp, chỉ khoảng vài trăm âu địch, đối với anh bây giờ thì không đáng kể cho nên anh chỉ tập trung vào tạp phiến cấp ba.
Đáng tiếc là anh chưa có danh hiệu trung cấp chế tạp sư, nếu không thù lao để anh sửa một cái tạp phiến ít nhất cũng phải là 5 vạn âu địch.
Trần Mộ rất hài lòng với chuyến đi đến thành phố A Mỹ này.Nếu một tuần sửa 15 tấm thì sẽ kiếm được 30 vạn âu địch.Mặc dù số tiền này không đủ cho anh làm nghiên cứu nhưng đây là biện pháp tốt nhất anh có thể nghĩ ra.

☀️ 🌙