Đang phát: Chương 789
Tình hình hiện tại đã khác trước rất nhiều.Tả Mạc hiện có năm tín vật, nghĩa là có thể mang theo hai mươi bốn người vào di chỉ lần này.Số người tăng lên, nhưng khả năng thành công chưa chắc đã cao hơn.Trước đây, không ai biết thân phận của họ nên có thể dùng kế dụ địch.Nhưng giờ, việc Tả Mạc giao dịch với Dưỡng Nguyên Hạo đã bị Tâm Diệp Thiền Môn phát hiện.
Các thế lực lớn đều biết, nếu Tâm Diệp Thiền Môn dẫn đầu các thiền môn khác đấu với Liên Tôn Tự thì Liên Tôn Tự khó mà chống đỡ.Nhưng hai bên vẫn chưa chính thức đối đầu.Nếu Tâm Diệp Thiền Môn dẫn quân chống lại các phái khác vào thời điểm quan trọng, nội bộ Cửu Đại Thiền Môn sẽ chia rẽ, phá vỡ cục diện cân bằng hiện tại.
Tả Mạc và đồng đội đã lộ diện và trở thành mục tiêu của mọi người.Họ là một trong những đội mạnh nhất trong chuyến đi di chỉ này.Điều đó cũng có nghĩa họ sẽ là kẻ thù của tất cả.Bất cứ ai muốn có được phôi thai thần binh kia, việc đầu tiên là phải tiêu diệt họ.
Bầy sói đang rình mò xung quanh.
Tả Mạc chỉ có một con đường duy nhất là đạp lên xác người khác để tiến lên.Tuy nhiên, tình hình không hoàn toàn xấu như vậy, nó cũng có những lợi thế riêng.Đó là phe ta và địch đã phân chia rõ ràng, không cần lo lắng về việc lộ thân phận hay đánh nhầm.
Tả Mạc quyết định rất nhanh, một khi đã vào di chỉ, mọi người đều là kẻ địch.Muốn có được phôi thai thần binh, chỉ còn cách giết hết những kẻ cản đường.
Những người đi theo Tả Mạc đều là tinh nhuệ của Mạc Vân Hải, ai nấy đều có thực lực xuất sắc, kỷ luật và thành thục trong chiến trận.
Uy lực của chiến trận phụ thuộc vào số lượng người tham gia.Số người càng ít, uy lực càng nhỏ.Chiến trận do hai mươi người tạo ra chắc chắn mạnh hơn chiến trận năm người.
Tuy đối thủ đông hơn, nhưng họ không thuộc cùng một thế lực nên sự phối hợp kém.Họ cũng không dễ dàng tin tưởng lẫn nhau, khó mà tạo thành những chiến trận lớn.
Tả Mạc không lo lắng.Ngoài hắn ra, đội của hắn còn có A Quỷ, Vi Thắng, Tằng Liên Nhi, La Lỵ.Những người còn lại có thể lập thành chiến trận tấn công.Tuy thực lực của họ không bằng những cao thủ được các thế lực khác lựa chọn kỹ càng, nhưng họ được Tiểu Nương huấn luyện, lập trận sẽ không dễ bị đánh bại.
Di chỉ Viễn Cổ đã đến thời gian mở cửa.Những ai có tín vật trong tay sẽ lập tức bị di chỉ hút vào.
Trước khi vào di chỉ, Tả Mạc và đồng đội được Liên Tôn Tự sắp xếp ở một sơn cốc, nơi được canh gác cẩn mật, không cần lo lắng về an toàn.
Khi bị hút vào di chỉ, Tả Mạc chỉ thấy hoa mắt.Khi tỉnh lại, khung cảnh xung quanh đã hoàn toàn thay đổi.
Phía trước là một màu trắng xóa, sương mù bao phủ.Mặt đất được lát gạch đá, trên đó khắc hình chim muông thời viễn cổ.Những dải sương mù xung quanh kỳ lạ, bên trong có những tia sáng nhiều màu, dường như mang theo sức mạnh ghê gớm.
Nhưng khi nhìn rõ xung quanh, mặt Tả Mạc biến sắc.
Họ bị tách ra!
Bên cạnh hắn chỉ còn A Quỷ.
Chết tiệt!
Tả Mạc lập tức cảm thấy không ổn.Họ đang là mục tiêu của mọi người, lực lượng bị phân tán sẽ khiến họ rơi vào nguy hiểm.Ban đầu, hắn định dùng sức mạnh để càn quét.Nhưng giờ họ bị tách ra, đồng nghĩa với việc Mạc Vân Hải sẽ trở thành mục tiêu đầu tiên.
Hắn vội dùng pháp quyết đặc biệt của Mạc Vân Hải để liên lạc với người khác, nhưng vô ích.
Lòng hắn chùng xuống!
Hắn nhìn A Quỷ, lấy hai bộ thần trang bình thường từ trong giới chỉ ra.Hắn đưa cho A Quỷ một bộ rồi tự mình mặc vào, không muốn thu hút sự chú ý.
Tuy Tả Mạc tự tin vào thực lực của mình, nhưng nếu bị vây công, hắn cũng gặp nguy hiểm.
“Đi!”
Tả Mạc lao về phía trước, việc trước mắt là tìm những người khác.Những cao thủ như hắn có thể tự bảo vệ mình, nhưng những thị vệ kia thì không.Nếu không thể kết thành chiến trận, họ sẽ gặp nguy hiểm lớn.
Tả Mạc thèm muốn thần binh cụ trang, nhưng không muốn đổi bằng mạng của huynh đệ.
Đây là những người đi theo hắn lâu nhất, tình cảm của hắn và mọi người rất sâu đậm.
Tả Mạc và A Quỷ nhanh chóng biến mất trong làn sương mù trắng xóa.
※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※
An Tức Đảo nằm trong một góc hẻo lánh của Vân Hải giới.Đảo chỉ rộng ba trăm dặm, dài chưa đến bảy trăm dặm, thuộc loại tiểu đảo không đáng chú ý.
Trước đây, đảo không có tên.Biệt Hàn đặt tên nó là An Tức Đảo.
Trên An Tức Đảo có vô số cấm chế dày đặc, không ai được tự tiện xông lên.Muốn vào An Tức Đảo, chỉ có một cách duy nhất: Truyền Tống Trận.Một đầu của Truyền Tống Trận là An Tức Đảo, đầu kia là phòng ngủ của Biệt Hàn.
Mỗi khi đến An Tức Đảo một mình, Biệt Hàn đều đến tế điện trên đảo.
Tế điện bảy tầng này do Biệt Hàn tự xây dựng.Bên trong thờ những bài vị, màn che phất phơ như có âm phong thổi, khiến nơi đây như có ma quỷ trú ngụ.
Biệt Hàn đang ở trên tế điện, tay trái cầm một chiếc linh bài vị trống, tay phải cầm bút chấm chu sa.Hắn chăm chú khắc họa từng nét bút, viết lên đó những cái tên.
Hắn chỉ lẳng lặng viết.Đằng sau hắn là Nghiệt Bộ không còn đủ năm thành, sắp xếp thành đội ngũ không trọn vẹn, vẫn như người chết, đứng im lìm.
Viết xong cái tên cuối cùng, Biệt Hàn cúi người xuống, cẩn thận dọn dẹp và sắp xếp vị trí cho những linh bài vị đó.Xong xuôi, hắn đốt hương.
Hắn không lễ bái mà chỉ đứng im lặng như đang xem xét đội hình Chiến Bộ, sau đó xem xét rồi sắp xếp lại những linh bài vị cho chỉnh tề.
Khuôn mặt hắn vẫn lãnh khốc như trước.Nhìn kỹ một hồi, hắn quay về phía những linh vị, lẩm bẩm:
“Không biết các ngươi đã bị rút đi hồn phách, còn có thể bay trở về hay không.Các ngươi cũng mệt mỏi rồi, ngủ đi! Ta rời đây thôi!”
Hắn xoay người, mang theo Nghiệt Bộ còn lại tiến vào Truyền Tống Trận.
Về tới phòng ngủ, hắn lại đến Vân đảo tìm Thuần Vu Thành.
Tuy Thuần Vu Thành hay tỏ ra đa sự, nhưng y cũng phân biệt được phải trái trắng đen.Khi đứng trước mặt một sát thần như Biệt Hàn, y rất hợp tác, hơn nữa việc Biệt Hàn nhờ y cũng không phức tạp.
Những huyết châu tử này là đồ do Tả sư huynh luyện chế, Thuần Vu Thành cũng tò mò muốn biết kết quả cuối cùng.
“Nha, bọn chúng sinh trưởng rất khá” Thuần Vu Thành chỉ vào một huyết đoàn bên trong huyết trì, cau mày nói: “Bên trong bọn chúng có một số đã tiến hóa thành những Ma kỵ đặc thù, nhưng vẫn còn ở giai đoạn sơ cấp!”
Biệt Hàn im lặng, nhìn chằm chằm vào những huyết đoàn bên trong huyết trì.
Ở đây có nhiều huyết trì liên miên không dứt.Bên trong mỗi huyết trì có một huyết đoàn.
“Những giọt máu trong hạt châu đều có bản năng chiến đấu, nên có tính công kích rất mạnh.Nếu trong một huyết trì có hai huyết đoàn, chúng sẽ chém giết nhau đến khi một cái chết đi.Vì vậy, ta phải đào nhiều huyết trì như vậy.À mà phải nói rõ, chi phí này ngươi phải trả đấy nhé” Thuần Vu Thành lải nhải.
“Được!” Biệt Hàn đáp gọn lỏn.
“Sau khi trưởng thành bọn chúng sẽ biến thành kiểu gì? Ta cũng tò mò!” Thuần Vu Thành nhìn xung quanh, nhỏ giọng nói: “Ta được phân mấy viên thần tinh, đều ném vào đó rồi, đồ vật này rất hữu dụng.Nhưng ngươi biết đấy, thần tinh là vật hiếm, tình hình kinh tế của ta không khá giả gì, mấy viên của ta cũng đáp vào đó rồi.Ngươi xem có nên bồi hoàn gấp đôi cho ta không…”
“Được!” Biệt Hàn hỏi: “Thần tinh có hữu dụng sao?”
“Đúng vậy, cực kỳ hữu dụng.Chúng có thể cắn nuốt thần tinh, ngươi xem, mấy huyết đoàn cắn nuốt thần tinh cũng không giống đám còn lại.Hơn nữa, nó cũng giúp cho việc luyện chế Kim Ô doanh dễ dàng hơn.Ta nói xong rồi, ngươi nhớ bồi lại cho ta gấp đôi nhé, nếu không ta thiệt thòi chết mất, đừng đi…”
Thuần Vu Thành chưa nói hết, Biệt Hàn đã quay đầu rời đi.
“Ta đâu có nói cần ngay…Sao lại đằng đằng sát khí vậy?” Thuần Vu Thành nhìn bóng lưng Biệt Hàn, khó hiểu.
Vài canh giờ sau, Biệt Hàn lại xuất hiện trước mặt Thuần Vu Thành.
Rầm…hắn đổ ra một đống thần tinh.
Mắt Thuần Vu Thành trợn ngược: “Lão thiên của ta ơi…”
※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※
Tả Mạc và A Quỷ cùng thay đổi dáng vẻ, không còn chói sáng như lúc đầu.Nhưng sương mù trước mặt lại vô cùng kỳ quái.Mỗi khi Tả Mạc muốn thăm dò hướng nào đó, thần lực của hắn như bị cản trở, không thể tiến về phía trước.
Tình huống này rất hiếm.Thần lực hắn tu luyện là Thái Dương thần lực của Thái Dương bộ lạc, một trong những thần quyết hàng đầu ngay cả trong thời kỳ Viễn cổ.
Ngay cả Thái Dương thần lực cũng bị ảnh hưởng, chứng tỏ di chỉ này không tầm thường.
Đúng lúc này, Chim Ngốc chui ra khỏi giới chỉ của Tả Mạc.Sau đó là Tháp nhỏ, Tiểu Hắc, Tiểu Hỏa và hắc kim phù binh.
Đội ngũ lớn lên gấp mấy lần.
Chim Ngốc trợn tròn mắt, thân hình bốc lửa đỏ tươi, lông vũ dựng đứng, dường như trong màn sương có thứ gì đó khiến nó cảm thấy nguy hiểm.
Tháp nhỏ tò mò nhìn xung quanh, há miệng hít một hơi.
Sương trắng bốn phía như bị cá kình hút nước, chui vào miệng Tháp nhỏ với tốc độ kinh người.
Màu đen trắng trên người Tháp nhỏ càng rõ ràng, ánh sáng rực rỡ hơn.Chẳng lẽ sương mù này là thứ tốt?
Tả Mạc biết Tháp nhỏ kén ăn, không phải đồ tốt chắc chắn không chịu nhai.Nhìn vẻ hưởng thụ của Tháp nhỏ, có thể đoán ra sương mù này không phải vật phàm.
Chẳng lẽ sương mù này có lai lịch bất phàm?
Tả Mạc lôi ra một bình ngọc, bắt pháp quyết, miệng bình hướng về phía sương mù.Sương mù trước mắt như bị một cường lực đánh phải, run lên từng hồi, nhưng không bay vào miệng bình.
Quá tà môn!
Tả Mạc càng lúc càng thấy kỳ quái.Bình ngọc này chuyên dùng để thu thập tài liệu dạng khí, vậy mà không hút được đám sương kia?
Tả Mạc thấy cay cú, thúc động thần lực trong cơ thể.
Cuối cùng, sương trắng cũng không chịu nổi hấp lực của bình ngọc.
Từng làn sương mù cuồn cuộn chui vào bình.
Chỉ trong chớp mắt, xung quanh xuất hiện một khoảng trống lớn.Những làn sương trắng như bị lực lượng huyền bí kiềm giữ, không dồn vào khoảng trống ở giữa, khiến nơi đám người Tả Mạc đang đứng như biến thành góc khuyết của miếng bánh gato lớn.
Sự chú ý của Tả Mạc dời khỏi sương mù, tập trung lên khoảng trống ở giữa.
Khoảng không bị hút hết sương mù lộ ra một đồ vật kỳ quái.
