Đang phát: Chương 789
“Lão già trưởng lão Âm La Tông này chỉ biết hạ chú, chứ cóc biết cách giải.Ta dùng Sưu Hồn Thuật moi móc, thì ra cái pháp quyết giải Phong Hồn Chú này chỉ có Tông chủ với mấy lão Đại trưởng lão mới hay.Mấy trưởng lão khác cũng chẳng khác gì đám ma tu ta vừa thịt, biết gieo họa mà không biết gỡ.” Hàn Lập ngồi phịch xuống ghế gỗ, cười khổ.
“Không có giải chú pháp quyết?” Lão giả tóc bạc nhíu mày, khó tin hỏi lại.
“Đúng vậy! Nghe đâu pháp quyết giải Phong Hồn Chú này dính dáng tới một loại bí thuật ghê gớm của Âm La Tông.Từ xưa tới nay chỉ có Tông chủ với Đại trưởng lão mới được truyền, người ngoài đừng hòng mơ tưởng.” Hàn Lập mặt mày ủ dột, không giấu giếm.
“Không có chú ngữ giải, vậy Nam Cung muội tử…” Lão giả tóc bạc sắc mặt trầm xuống.
“Tuy không có pháp quyết giải trực tiếp, nhưng đời này đâu phải không có cách.Lão ma tu này cũng không hổ là trưởng lão Âm La Tông, ta moi được trong thần thức hắn vài chiêu mượn ngoại lực phá giải.” Hàn Lập nháy mắt mấy cái, giọng điệu chuyển đổi.
“Vật gì có thể giải được Phong Hồn Chú? Hàn sư đệ nói ta nghe thử.” Lão giả như vớ được vàng, vội vàng hỏi.
“Mấy thứ này đều là hàng hiếm có khó tìm, e là giờ này tìm mỏi mắt cũng không ra.” Hàn Lập thở dài, tùy tiện kể ra hai món.Lão giả tóc bạc nghe xong thì giật mình kinh hãi, á khẩu không trả lời được.
“Mấy thứ này đừng nói là Thiên Nam ta, ta còn nghi ngờ không biết trên đời có tồn tại hay không ấy chứ.” Lão giả lẩm bẩm.
“Cũng chưa chắc, ta vừa hay biết một thứ trong đó ở đâu.Chỉ là muốn lấy được nó cũng không dễ, phải chuẩn bị kỹ càng mới có chút hy vọng.” Hàn Lập mím môi, tỉnh táo đáp.
Lão giả nghe vậy thì ngạc nhiên, thấy Hàn Lập không muốn nói thêm thì cũng không hỏi nữa, chỉ thành khẩn nói:
“Việc này đệ có muốn huynh cùng tông môn giúp một tay không? Sư đệ đừng khách khí với ta!”
“Để ta tính toán đã.Chuyện này không phải cứ đông người là làm được.” Hàn Lập im lặng một hồi rồi lắc đầu từ chối.
“Nếu sư đệ không muốn nói thì vi huynh cũng không gặng hỏi.Bất quá sư huynh muốn nói, đệ cần gì cứ việc điều động lực lượng tông môn.” Lão giả vuốt râu, không ép buộc.
“Ý tốt của sư huynh tiểu đệ xin ghi lòng.Ta muốn đi thăm Uyển Nhi một chút.” Hàn Lập gượng cười, rồi đứng dậy cáo từ.
Lão giả tóc bạc nhìn theo Hàn Lập rời khỏi đại điện.Đứng trước cửa điện ngẫm nghĩ, khẽ thở dài một hơi rồi hóa thành một đạo kinh hồng bay về động phủ.
Trong mật thất, băng bích vẫn bình yên vô sự.Hàn Lập lặng lẽ đứng trước băng bích, ngắm nhìn nữ tử tuyệt trần trong băng, thần sắc có chút trống rỗng.
Không biết đã bao lâu, trong mắt Hàn Lập hiện lên vẻ phức tạp rồi đột nhiên thấp giọng lẩm bẩm:
“Uyển Nhi, gan ngươi cũng lớn thật đấy.Dám mạo hiểm một đường sinh tử để tu luyện cái công pháp Xá Nữ Thiên Nguyệt Quyết quái quỷ kia.Chẳng lẽ không biết đây là bí thuật tử rồi mới sinh sao? Lỡ ta giải được Phong Hồn Ấn, mà ngươi lại gặp chuyện khi tu luyện công pháp thì chẳng phải làm ta lo lắng chết sao!”
Hàn Lập thì thào, giọng càng ngày càng nhỏ, cuối cùng tiến sát tới băng bích, đưa tay vuốt ve khuôn mặt ngây thơ của Nam Cung Uyển.
“Có lẽ ngươi không biết, lão ma tu kia không nói pháp quyết giải chú cũng chẳng sao.Ta từ trong thần thức hắn tìm được phương pháp có thể đánh thức ngươi.Dùng một ít ngoại vật có thể hóa giải phong ấn.Mấy thứ này tuy khó tìm, nhưng may mắn là trong Trụy Ma Cốc lại có một thứ.Thượng cổ Hỏa Yêu Thú nội đan bình thường rất khó kiếm, nhưng trong Trụy Ma Cốc lại có một con Thượng Cổ Hỏa Thiềm Thú, vừa đúng lúc.Xem ra phải tốn mấy năm tới Trụy Ma Cốc một chuyến rồi, việc này không thể chần chừ.Tuy nói phương pháp này chỉ có năm phần mười cơ hội hóa giải Phong Hồn Ấn, nhưng dù không thành công cũng có thể làm suy yếu độc chú.Có thêm thời gian, ta sẽ yên tâm tới Tấn quốc một chuyến.Bất kể thế nào, nhất định phải đoạt được giải chú pháp quyết.” Hàn Lập nói đến đây, giọng trở nên lạnh băng.
Nhìn Nam Cung Uyển trong băng bích, hắn trút hết nỗi buồn phiền trong lòng.Hàn Lập ở trong mật thất hơn một khắc rồi mới rời đi, hóa thành một đạo thanh hồng bay về động phủ ở Tử Mẫu Phong.
Trong đại sảnh động phủ, Hàn Lập ngồi trên ghế chủ tọa, cúi đầu trầm ngâm, Ngân Nguyệt ngoan ngoãn đứng bên cạnh, đôi mắt đen láy không ngừng đảo quanh gương mặt hắn, vẻ mặt có vài phần nghịch ngợm.
“Nhìn gì đấy, chẳng lẽ trên mặt ta nở hoa?” Hàn Lập không ngẩng đầu, thản nhiên nói.
“Chủ nhân nói đùa.Ta chỉ đang nghĩ xem chủ nhân có tính toán gì không.Thời gian tới Trụy Ma Cốc không dài không ngắn.Tử Linh và Nam Lũng Hầu đều muốn liên thủ với ngươi, ngươi có định hợp tác không? Với cả, chủ nhân đã nghĩ kỹ chưa? Trụy Ma Cốc nổi tiếng là đệ nhất hung địa Thiên Nam, chủ nhân dù thần thông quảng đại, nhưng vào đó cũng vô cùng nguy hiểm.Muốn cứu Nam Cung cô nương có thể nghĩ cách khác, tìm đồ vật khác.Đi Trụy Ma Cốc thật sự quá nguy hiểm.” Ngân Nguyệt khẽ cười, rồi chần chờ nói.
“Đồ vật khác? Ngươi nói là xác Vạn Niên Huyền Kim Điểu, hay là Bồ Đề Hoa Quả? Mấy thứ đó tuyệt tích từ lâu rồi.Nếu có thì cũng không biết trốn ở xó xỉnh nào, tìm đâu ra.Chỉ có Thượng Cổ Hỏa Thiềm Yêu Đan là dễ kiếm nhất.Ta chỉ cần đi theo lộ tuyến của Thương Khôn Thượng Nhân, không tham lam xông bậy, thì sẽ không mất mạng đâu.Còn việc liên thủ, để sau này tính.” Hàn Lập lắc đầu, bình tĩnh nói.
“Chủ nhân đã quyết, tiểu tỳ tự nhiên không dám cãi.” Ngân Nguyệt cúi đầu, thành thật nói.
Hàn Lập thấy vậy mỉm cười, sờ sờ cằm, rồi nói tiếp:
“Trước khi vào Trụy Ma Cốc, ta định đi Cực Tây một chuyến.Đoạt lấy hai tầng Đại Diễn Quyết cuối cùng, tiện thể ghé qua Thiên Trúc Giáo xem có kiếm được vài loại Khôi Lỗi cơ quan cao cấp không.Lần trước ở Điền Thiên Thành đổi được vài loại thượng cổ Khôi Lỗi luyện chế pháp, nhưng ngoài việc tài liệu quá trân quý thì không phải một sớm một chiều có thể kiếm được.Huống hồ tài liệu chủ yếu là ngàn năm thiết mộc cũng cần lục dịch thúc dục, không kịp luyện chế trước khi tới Trụy Ma Cốc.Mà Thiên Trúc Giáo nổi tiếng với Khôi Lỗi Thuật, chắc chắn phải có một hai loại luyện chế Khôi Lỗi Kết Đan Kỳ.Có Khôi Lỗi này, thực lực khi vào Trụy Ma Cốc sẽ tăng lên đáng kể.Nếu chỉ tập trung tu luyện công pháp, bồi dưỡng pháp bảo thì mấy năm cũng chẳng ăn thua.”
Hàn Lập nói đến đây, trong mắt tinh quang chớp động, như đã tính trước.”
“Chủ nhân nói cũng có lý.Mọi việc theo ý chủ nhân.” Ngân Nguyệt ngẫm nghĩ, rồi cười đáp, ánh mắt cực kỳ quyến rũ.
“Bất quá, Cực Tây tuy gần Thiên Nam, nhưng để tới đó cũng hơi phiền phức.Không chỉ phải đi qua các nước thuộc Chánh Đạo Minh, mà còn phải xuyên qua đại sa mạc kéo dài hàng ngàn dặm.” Hàn Lập đột nhiên nghĩ ra điều gì, nhíu mày nói.
“Sa mạc?” Ngân Nguyệt ngẩn ngơ, miệng nhỏ khẽ nhếch.
“Đúng vậy, hơn nữa sa mạc này rất cổ quái.Không biết vì sao, trên không trung sa mạc, gió lốc quanh năm thổi mạnh, người tu tiên chúng ta muốn qua sa mạc này, chỉ có cách đi bộ.Nếu không bay ra khỏi lốc xoáy thì pháp lực cũng tiêu hao hết.Cũng vì vậy, dù các phái Thiên Nam đều biết tới Cực Tây, nhưng thứ nhất cảm thấy nó không lớn, chỉ bằng hai nước trung bình của Thiên Nam, thứ hai tài nguyên tương đối ít ỏi, hơn nữa lại bị sa mạc ngăn cách, tiến lui bất tiện.Cho nên chánh ma lưỡng đạo và các tông môn vẫn chưa nhòm ngó tới đây.Cả Cực Tây vẫn do Thiên Trúc Giáo chiếm giữ.” Hàn Lập giải thích.
“Nếu không bay qua sa mạc thì phải mất rất nhiều thời gian sao!” Ngân Nguyệt nhíu mày, lo lắng nói.
“Phải mất một thời gian dài, tính cả lúc trở về, dù chuyến đi thuận lợi thì ta cũng mất cả năm trời.Cho nên trước khi rời đi Cực Tây, ta còn một số việc phải xử lý đã.Trong khoảng thời gian này, Ngân Nguyệt phải giúp ta giải quyết.Cái này ta giao cho ngươi, mỗi ngày dùng lục dịch tưới cho nó xem có cứu sống được không.” Hàn Lập vừa nói, tay lấy từ Túi Trữ Vật ra một cái ngọc hạp, đưa cho Ngân Nguyệt.
“Huyền Thiên Tiên Đằng! Chủ nhân, ngươi thật sự giao cho ta xử lý?” Ngân Nguyệt liếc mắt một cái nhận ra đồ vật trong ngọc hạp, có chút ngạc nhiên.
“Hắc hắc, thứ này nếu không cứu sống được thì cũng là một tài liệu luyện khí thôi.Không có gì lạ.Ta nhân cơ hội này, muốn xử lý Mộc Linh Anh.Trước tiên loại bỏ nguyên anh thứ hai, sau đó xử lý Thi Tiêu kia.Ta lấy được từ Túi Trữ Vật của trưởng lão Âm La Tông cái ngọc giản ghi pháp quyết tế luyện ma thi, nên tận dụng một chút.Dù sao Thi Tiêu vẫn bị vây ở lòng Vân Mộng Sơn, là một mối họa.Có quá nhiều việc phải làm, ta không thể phân thân được.Mọi việc trong động phủ tự nhiên giao cho ngươi.” Hàn Lập như cười như không liếc Ngân Nguyệt một cái.
“Được rồi.Ai bảo ngươi là chủ nhân của ta.Ta sẽ làm tốt mọi việc ngươi giao.” Ngân Nguyệt khẽ mím đôi môi đỏ mọng, sau khi tiếp nhận ngọc hạp thì không thể trốn tránh đáp ứng.
Hàn Lập mỉm cười, rồi cùng Ngân Nguyệt nói thêm vài câu thì đi ra khỏi đại sảnh.Nhưng lúc này, Ngân Nguyệt sau khi do dự một chút thì đột nhiên gọi Hàn Lập lại.
“Chủ nhân, ta có một việc canh cánh trong lòng đã lâu.Có thể hỏi ngươi một chút không?” Ngân Nguyệt chớp chớp đôi mắt sáng, nghiêm túc hỏi.
