Chương 788 Đóa kỳ hoa trong mùa đông

🎧 Đang phát: Chương 788

Mức độ đậm nhạt của ánh sáng từ Hiến Chương Đệ Nhất có quy luật nhất định.Nơi nào dân cư đông đúc, được đánh giá quan trọng, hoặc trên các tuyến đường nối các địa điểm quan trọng, đều được cỗ Máy tính Trung ương Liên Bang đặc biệt chú ý.Ở đó, vô số “ánh mắt” được giấu kín trong các thiết bị điện tử lớn nhỏ.
Những nơi có nhân vật quan trọng của Liên Bang sinh sống, như Cục Hiến Chương, Dinh Tổng Thống, Tòa nhà Quốc hội, cũng được theo dõi rất chặt chẽ.Ngược lại, những nơi ít quan trọng như công viên, trường học, mật độ theo dõi sẽ thấp hơn nhiều.
Hứa Nhạc nhét thiết bị phát ánh sáng lam vào túi, nó có thể tạm thời vô hiệu hóa sự theo dõi của Hiến Chương Đệ Nhất, rồi chậm rãi đi dạo trong khuôn viên trường học yên tĩnh.Anh lướt qua những giảng viên, giáo sư bận rộn, đi ngang qua những cặp tình nhân trẻ tuổi mặc quân phục.Nhưng bên trong, anh không hề thả lỏng như vẻ ngoài.
Đối mặt với toàn bộ Liên Bang và mạng lưới giám sát lạnh lùng, không thể tìm ra phương pháp ứng phó hoàn hảo, kể cả thiết bị phát ánh sáng lam trong túi.Hơn nữa, dù có thể tạm thời biến mất khỏi hệ thống theo dõi của Liên Bang, anh vẫn không thể vô hình trước ánh mắt của người dân.
Sức mạnh của quần chúng khi được kích phát sẽ trở thành cơn lũ không thể ngăn cản.Nó có thể thay đổi triều đại, mở rộng lãnh thổ, và cũng có thể phá hủy tượng đài anh hùng của Liên Bang, giờ đây đã trở thành mầm mống của Đế Quốc!
***
Rời khỏi Học viện Quân sự I, Hứa Nhạc kéo sụp mũ che mặt, hòa vào dòng người uể oải, lặng lẽ rời đi.Sau đó, anh lên xe buýt số 14, đi đến một khu vực ngoại ô yên tĩnh, giống như một trang trại.Đây là địa điểm quan trọng thứ hai trong kế hoạch trốn thoát của anh: trụ sở của Công ty Bảo an Tịnh Thủy, trực thuộc Công ty Cơ khí Quả Xác!
Việc anh đến đây không phải vì nỗi hoài niệm.Mặc dù đây là nơi anh gặp Bạch Ngọc Lan và tiếp nhận đội viên Tiểu đội 7!
Hôm nay, anh mạo hiểm lẻn vào đây để vào kho vũ khí quân dụng dưới lòng đất.Nơi này có đủ loại súng ống tiên tiến và những cỗ máy tính đa trục tinh vi mà anh yêu thích từ nhỏ.
***
Khoảng bốn tiếng sau, Hứa Nhạc lại kéo sụp mũ, bước ra khỏi trụ sở Công ty Bảo an Tịnh Thủy.Anh đã thay một bộ quần áo mới.Bộ đồ đen bình thường, khó gây chú ý.Nhưng thực tế, nó được thiết kế tỉ mỉ bởi các chuyên gia hàng đầu của Sở Nghiên Cứu Công ty Cơ khí Quả Xác.
Chất liệu vải dệt rất chắc chắn, pha trộn vật liệu đặc biệt, có khả năng chống vũ khí vật lý mạnh mẽ, khó bị cắt đứt hoặc đốt cháy.Thiết kế bên trong tinh xảo, thuận tiện mang theo nhiều loại súng ống mà không ảnh hưởng đến vận động.Nó hoàn hảo cho tác chiến trong thành phố hoặc với số đông.
Hứa Nhạc chuẩn bị rất cẩn thận cho cuộc chiến.Bên trong bộ đồ, anh mặc áo chống đạn cứng cáp, thậm chí còn có lớp bảo vệ bằng sợi hợp kim mềm ở các khớp tay chân, tăng cường khả năng phòng thủ.
Theo tính toán của anh, trừ khi bị một tiểu đội đặc nhiệm bao vây, những cuộc đấu súng nhỏ sẽ khó làm tổn thương anh.Vấn đề cần giải quyết tiếp theo là cận chiến.Mục tiêu tiếp theo là Lâm Viên!
Hứa Nhạc mặc bộ vest đen thẳng thớm, đứng bên đường quốc lộ dẫn vào Đặc khu Thủ Đô, vẫy một chiếc taxi trống.
Khi anh mở cửa bước vào xe, chân anh vô tình va vào cánh cửa kim loại, tạo ra một tiếng động nhỏ kỳ lạ.
Người tài xế taxi nghi hoặc quay đầu lại nhìn anh.
Hứa Nhạc khẽ cúi đầu, không thể giải thích rằng bên dưới bộ vest đen là một khẩu súng ống cải tiến đã được tháo rời thành các linh kiện nhỏ.Bên ống chân trái của anh cột một thanh đao nhỏ sắc bén, bên ống chân phải buộc một con dao găm thanh tú, có thể phun ra luồng hồ quang cực mạnh.
***
– Các người đông như vậy, lại không trông chừng được một đứa bé con hay sao?
Cũng ở một vùng ngoại ô khác, bên trong Trang viên của Nam Tương Gia, Nam Tương phu nhân đang giận dữ quát mắng người quản lý bảo an đang cúi đầu trước mặt, thậm chí không tha cho người sĩ quan đặc nhiệm Chung Gia Tây Lâm đứng bên cạnh.
Bà ta nắm chặt tay run rẩy, lạnh giọng nói:
– Còn có các người nữa! Các người luôn kiên trì đòi phụ trách công tác bảo hộ xung quanh người, bây giờ người cũng mất rồi, các người nghĩ sẽ phải phụ trách như thế nào đây?
Người sĩ quan Tây Lâm trung thành với nhà cổ Chung Gia như đang chìm trong hầm băng.Đối mặt với lời mắng nhiếc nghiêm khắc của Nam Tương phu nhân, anh ta hận không thể tự sát, xấu hổ hối hận đến mức không dám biện hộ.
Cánh cửa đại sảnh đột nhiên mở ra, Nam Tương Mỹ từ bên ngoài chạy gấp vào, trên gương mặt nhỏ nhắn ướt đẫm mồ hôi, lộ vẻ lo lắng.Chiều nay, cô đang ở Cơ Kim Hội Hòa Bình thương thảo về công tác giáo dục từ thiện cho trẻ mồ côi, đột nhiên nhận được điện thoại từ nhà liền vội vàng chạy về, không biết đã xảy ra chuyện gì.Vừa về đến nơi, cô đã chứng kiến cảnh này.
Hai mẹ con Nam Tương phu nhân và Nam Tương Mỹ nổi tiếng là những người phụ nữ có phẩm chất đạo đức đáng quý, tính tình thiện lương ôn hòa.Họ luôn giữ phong cách ứng xử ôn hòa với mọi người.Cảnh tượng quát mắng như hiện tại rất hiếm khi xảy ra.
Nam Tương Mỹ kinh ngạc nhìn mẹ, trong lòng sinh ra dự cảm không lành.Cô vội vàng hỏi:
– Mẫu thân, đã xảy ra chuyện gì vậy?
Nam Tương phu nhân quay đầu lại nhìn con gái, trầm mặc một lát rồi nói:
– Tiểu Công chúa của chúng ta… đã mất tích rồi!
– Sáng nay là giờ học kèm môn Vật lý.Con biết đó, thiên phú với môn Vật lý của cô bé kia thật sự rất kinh ngạc, nên mẹ mới mời Phó Giáo sư của Học viện Quân sự I đến kèm riêng.Đến giờ tan học, cửa phòng vẫn không mở.Lúc đó, mọi người chỉ nghĩ là do hai thầy trò đang say mê trong thế giới những con số với đường cong vật lý, không ai nghĩ đến chuyện khác.
Nam Tương phu nhân nhíu mày, tiếp tục nói:
– Mãi đến giờ cơm trưa, trên lầu vẫn không có động tĩnh gì.Mấy người hầu lên thúc giục vài lần cũng không thấy hồi âm, nên mẹ mới đích thân lên lầu xem thử.Lúc đó mới phát hiện cửa phòng đã bị khóa trái bên trong.Dù có chìa khóa dự phòng cũng không mở được.Mẹ gọi người quản lý bảo an lên phá cửa xông vào, thì chính là hiện trạng mà con đang nhìn thấy đây!
Nam Tương Mỹ kinh ngạc nhìn vào phòng học, phát hiện Phó Giáo sư Vật lý học đang nằm trong góc phòng, bị trói như đòn bánh tét, miệng bị nhét khăn trắng.Nam Tương Mỹ vẫn còn thấy vẻ mặt hoảng sợ của vị Phó Giáo sư, nhất thời không thể phản ứng kịp.
Nam Tương Mỹ biết Chung Yên Hoa có thiên phú với môn Vật lý, vượt xa các bạn cùng trang lứa.Khi họ trò chuyện đêm khuya, cô bé luôn kiêu ngạo về điều này, và cho rằng nó chứng minh cô bé và Hứa Nhạc có mối liên hệ thân mật.
Chính vì thiên phú này, Nam Tương Gia mới mời Phó Giáo sư Vật lý học của Học viện Quân sự I đến làm giáo viên riêng của cô bé.Nhưng hiện tại, mọi chuyện lại thành ra như thế này?
Rõ ràng, Tiểu Công chúa nghịch ngợm đã dùng cách nào đó đánh ngất Phó Giáo sư, rồi lặng lẽ trốn ra ngoài bằng cửa sổ, chạy xuyên qua công viên của trang viên.
Nam Tương phu nhân tựa hồ như đang kể một chuyện thú vị, nhưng sự lo lắng trên mặt bà không thể che giấu.
Cô bé vừa bỏ nhà đi không phải là người bình thường.Cô là Tiểu Công chúa của Chung Gia Tây Lâm, người thừa kế chính thức của Chung Gia do đích thân Thủ tịch Pháp quan của Tòa án Tối cao Hà Anh phán định.Hiện tại, Điền Đại Bổng có việc phải ra tiền tuyến, nên đã đưa Tiểu Công chúa đến Trang viên của Nam Tương Gia.Hành động này thể hiện sự tín nhiệm lớn lao đối với Nam Tương phu nhân.Nếu Tiểu Công chúa cứ thế chạy ra khỏi Trang viên, Nam Tương phu nhân phải đối mặt với sự tín nhiệm này như thế nào?
– Chuyện này không có khả năng!
Nam Tương Mỹ nắm chặt tay, thân thể run lên, nhíu mày nói nhanh:
– Cô bé chỉ mới mười hai tuổi, làm sao có thể tránh thoát khỏi sự theo dõi chặt chẽ xung quanh trang viên? Công viên ngoài kia lại rộng lớn như vậy… Con nghĩ cô bé vẫn còn ở trong trang viên, ẩn núp ở đâu đó, vẫn chưa rời khỏi trang viên đâu!
Nam Tương phu nhân đưa tay vỗ nhẹ sau lưng con gái, nhẹ giọng nói:
– Nhân viên bảo an đã tìm kiếm khắp trang viên ba lượt rồi, nếu cô bé còn ở trong trang viên, chắc chắn đã bị tìm ra rồi!
– Mau lập tức báo cảnh sát, thỉnh cầu Chính phủ Liên Bang trợ giúp tìm kiếm.Nếu không được, vậy nhờ phụ thân đi đả động với Cục Hiến Chương, tiến hành định vị chip vi mạch nhân thể trong phạm vi lớn!
Nam Tương Mỹ quay đầu lại, biểu tình kiên định, nói nhanh:
– Mẫu thân, chúng ta cần phải tìm ra cô bé sớm một chút.Trị an bên trong Đặc khu Thủ Đô tuy tốt, nhưng cô bé chỉ là một đứa bé mới có mười hai tuổi, không thể để cô bé lang thang khắp nơi được!
Nam Tương phu nhân im lặng một hồi lâu, sau đó kiên định lắc đầu, từ chối lời đề nghị của con gái.
– Không được! Con hẳn là biết cô bé trốn đi là vì muốn tìm ai.Mà chuyện này cũng không phải là vấn đề quan trọng nhất.Quan trọng nhất là thân phận của cô bé.Nếu Chính phủ Liên Bang biết được chuyện cô bé mất tích, họ sẽ phản ứng như thế nào? Dưới thế cục khẩn trương như thế này, có lẽ sự an toàn của cô bé sẽ gặp phải những uy hiếp lớn hơn rất nhiều nữa!
– Vào lúc này mà người thừa kế của Chung Gia đột nhiên mất tích, nhất định sẽ dẫn đến một hồi hỗn loạn.Không nói đến những cái khác, chỉ nói đến gã anh họ lòng lang dạ sói của cô bé kia, nhất định sẽ không bỏ qua cơ hội tốt này.Vậy thì Tây Lâm chắc chắn sẽ lại lâm vào một hồi rung chuyển khủng bố.Mà nhà cổ Tây Lâm đã không thể chịu thêm nữa đâu!
Nam Tương phu nhân giải thích với giọng điệu trầm trọng.
– Vậy thì chúng ta phải làm gì đây? Hiện tại đang là mùa đông, mà cô bé còn nhỏ như vậy… Trước đó cô bé không hề có biểu hiện gì muốn bỏ trốn cả… Hoặc là con không hề nhìn ra bất cứ biểu hiện nào…
Nam Tương Mỹ khổ sở nói:
– Mẫu thân, con cảm thấy mình thật vô dụng! Chăm sóc một đứa trẻ mà cũng không làm được nữa!
– Mẹ đã điều động toàn bộ nhân thủ trong Gia tộc cố gắng tìm kiếm rồi.Con không cần phải tự trách mình.
Nam Tương phu nhân kéo nhẹ con gái vào lòng, an ủi:
– Đám binh lính đặc chiến Tây Lâm phụ trách công tác bảo hộ an toàn của cô bé, tuyệt đối không được phép xuất động truy lùng, bằng không sẽ khiến người khác nghi ngờ.Mẹ đã ra lệnh cho họ ở lại bên trong trang viên, một bước cũng không được ra ngoài!
– Vậy thì… Vị Phó Giáo sư kia phải làm sao bây giờ? Ông ta đã biết chuyện này rồi!
Nam Tương Mỹ nhìn Phó Giáo sư vẫn đang bị trói chặt trong góc phòng, lúc này mới nhớ ra mình đã quên giúp ông ta cởi trói và gỡ khăn.Cô đang muốn bước tới giúp đỡ, thì bị mẹ kéo trở lại.
Có lẽ vì xấu hổ, phiền não, hoặc quá phẫn nộ với mọi chuyện xảy ra hôm nay, Nam Tương phu nhân đột nhiên liếc nhìn Phó Giáo sư đang nằm trên mặt đất, hiếm thấy hung hăng, lớn tiếng mắng:
– Một gã đàn ông lớn như vậy rồi, lại bị một cô bé mười hai tuổi đánh cho bất tỉnh.Nếu ta là ông, ta đã mua một khẩu súng lục tự động, tự kết liễu đời mình luôn cho rồi!
– Để phòng ngừa tiết lộ tin tức, trước khi Tiểu Yên Hoa được tìm thấy bình yên trở về, ông cứ ở lại trang viên nhà ta làm giáo viên tư nhân đi, không được rời khỏi đây, cũng không được liên lạc với bên ngoài.Đương nhiên, sẽ có người xin nghỉ phép với Học viện Quân sự I và thông báo cho người nhà.Mặt khác, toàn bộ tiền lương trong thời gian này của ông, sẽ được trả gấp ba lần!
Phó Giáo sư nằm trong góc phòng, thấy Nam Tương phu nhân không có ý định giết người diệt khẩu, nên vẻ hoảng sợ trên mặt đã giảm bớt.Nhưng sau khi nghe thấy mấy câu nói phía sau của bà ta, ông lại bắt đầu giãy dụa phản đối.
Nam Tương Mỹ liếc nhìn Phó Giáo sư, ánh mắt tràn ngập vẻ xin lỗi, sau đó sầu lo quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.Nhìn thấy những bông tuyết trắng tinh đang bay xuống, trước mắt cô đột nhiên hiện ra hình ảnh bi thương: Một cô bé mặc quần áo mỏng manh, ôm chặt hai đầu gối, ngồi xổm trong một góc khuất lạnh lẽo trong thành phố rộng lớn, run rẩy vì quá lạnh…
***
– Tôi nói rồi, tôi muốn uống cà phê Bát Lăng, nhưng không được phép pha rượu vào đó.Năm nay tôi vẫn chưa đến tuổi mà luật pháp cho phép uống rượu! Có phải anh đang cố ý dụ dỗ tôi phạm tội hay không? Tuy rằng tôi biết rõ, cổ đông phía sau quán cà phê này toàn bộ đều là con cháu của đám Tướng quân lão thành đang ngồi trong Đại viện kia, nhưng nếu các người kiên trì muốn pha thêm rượu vào ly cà phê của tôi, tôi tuyệt đối sẽ không do dự mà kiện các người với Cơ Kim Hội Ủy ban Bảo vệ Quyền lợi Trẻ em Liên Bang!
Người bồi bàn mang vẻ mặt khó xử nhìn cô bé thanh tú đang ngồi trên ghế trước mặt, thầm nghĩ trong mấy năm làm nghề hầu bàn, anh đã gặp không ít khách hàng khó tính.Nhưng một người như cô bé trước mặt đây, thật sự rất hiếm gặp.Cô bé này có thể nói là đóa kỳ hoa trong giới khách hàng khó tính nhất Liên Bang!
– Tiểu bằng hữu à, cà phê Bát Lăng phải bỏ một chút rượu Rum mới đúng vị, bằng không sẽ có tên gọi khác rồi.Vừa rồi tôi đã giới thiệu với cô bé mấy loại cà phê không có cafein khác, thích hợp cho người ở độ tuổi cô bé uống rồi, nhưng cô bé vẫn kiên trì kêu loại cà phê Bát Lăng này, nên…
Không khí trong quán cà phê yên tĩnh và ấm áp.Cô bé thanh tú khẽ quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn chằm chằm vào cổng lớn của Đại viện Tây Sơn bên đường đối diện.Chiếc áo ấm màu hồng phấn dày dặn được xếp ngay ngắn trên ghế bên cạnh, trên áo thêu hình con thỏ trắng đang gặm củ cà rốt, trông rất đáng yêu:
– Không được gọi tôi là cô bé hay tiểu bằng hữu! Anh có thể gọi tôi là quý khách! Thôi bỏ đi, tùy tiện mang ra một tách trà xanh là được.Còn nữa, mang cho tôi vài món điểm tâm ngọt ít đường, nhớ là phải ít đường đó!
Cô bé thanh tú quay đầu lại, bất đắc dĩ nói, rồi phất tay ý bảo người hầu bàn rời đi.Sau đó, cô nàng buông con búp bê cũ kỹ luôn ôm trên ngực xuống, lấy bản đồ điện tử từ ba lô sau lưng, bắt đầu nghiêm túc tính toán xác suất bị tìm thấy và thiết kế con đường trốn chạy tiếp theo!

☀️ 🌙