Chương 786 Đơn giản đến, đơn giản đi

🎧 Đang phát: Chương 786

Hứa Nhạc chẳng mảy may hứng thú với mấy con bò cái, sữa bò cũng vậy.Cái bụng đói cồn cào của hắn lúc này đã đạt đến mức không thể chịu đựng được nữa.Thứ duy nhất hắn quan tâm là bất cứ thứ gì có thể giúp hắn no bụng, kể cả lũ trâu rừng ngơ ngác trước mặt!
Vậy nên, con trâu đực đầu đàn đang giận dữ chuẩn bị tấn công hắn, trong mắt hắn chẳng khác nào miếng thịt bò tươi ngon thường thấy trên bàn ăn của Lâm Viên!
Hoàng hôn nhuộm đỏ thảo nguyên như muốn thiêu đốt.Hứa Nhạc đứng trên tảng đá lớn, nhìn đàn trâu rừng xung quanh đang tràn đầy địch ý, cất giọng:
– Người Đế quốc nói người Liên bang tham lam tài nguyên nên xâm lược, còn người Liên bang thì bảo họ thám hiểm vũ trụ rồi bị Đế quốc tàn sát nên phải tự vệ.Kẻ thì bảo đây là cuộc chiến sinh tồn giữa các thế lực lớn…Ta không biết ai đúng, nhưng ta nghĩ, kẻ mạnh thì kiếm được nhiều thức ăn, gái đẹp, giống như mày vậy!
Hắn nhìn chằm chằm con trâu đực đầu đàn đang ngày càng giận dữ, dang rộng hai tay:
– Vậy dựa vào cái gì mà bọn mày chiếm giữ mảnh đất rộng lớn này? Liên bang còn phải xây tường vây bảo vệ bọn mày? Ta mạnh hơn bọn mày nhiều, vậy thì ngoan ngoãn làm thức ăn cho ta đi!
Cả thảo nguyên dưới ánh hoàng hôn như biến thành quảng trường.Tảng đá hắn đứng là bục phát biểu, lũ trâu rừng ngơ ngác là khán giả chăm chú lắng nghe.Hắn vừa hoàn thành một bài diễn thuyết quan trọng, từ nội dung, hoàn cảnh đến khán giả đều vô cùng phù hợp, thậm chí có thể nói là rất ra dáng.
Hứa Nhạc vốn không phải người như vậy, chỉ là mấy ngày nay tinh thần bị đả kích mạnh, oán khí tích tụ trong lòng không tan.Giờ hắn trút giận lên đàn trâu, nếu không chắc trước khi bị Liên bang bắt, hắn đã chết vì nghẹn uất mất!
Diễn thuyết trước đàn trâu chẳng khác nào đàn gảy tai trâu.Con trâu đực đầu đàn không hiểu hắn nói gì, cũng chẳng rơi lệ quỳ gối dâng thịt.Nó rống lớn, cúi đầu lao tới với cặp sừng sắc nhọn dưới ánh chiều tà như nhuốm máu…
Rất nhanh sau đó, con trâu đực đầu đàn giận dữ đã biến thành một đống thịt tươi ngon!
Mười ngón tay cắm sâu vào thớ thịt trâu rừng sống mềm mại còn nóng hổi, xé mạnh thành từng miếng nhỏ, đưa vào miệng nhai kỹ, nuốt xuống lấp đầy cái dạ dày đói khát.Hứa Nhạc dựa lưng vào gốc cây, lặng lẽ cúi đầu ăn bữa ăn hoang dã đầu tiên.Thỉnh thoảng hắn quệt tay lau đi vệt máu chảy dài qua kẽ ngón tay, mặc kệ lũ trâu cái đang hoảng sợ nhìn hắn từ xa.
Trong khu bảo tồn động vật hoang dã rộng lớn với tường vây cao, không có nhiều hệ thống theo dõi điện tử và chip định vị như thành thị.Hơn nữa, chính phủ Liên bang chắc chắn không ngờ hắn lại xuất hiện ở thảo nguyên này, nên trên trời cũng không có vệ tinh quân sự theo dõi.Nhưng Hứa Nhạc vẫn không dám đốt lửa.Ngọn lửa trong đêm tối sẽ là tín hiệu thu hút sự chú ý của máy tính trung ương Liên bang.Vì vậy, hắn lặng lẽ ăn thịt trâu rừng sống trong bóng tối.
Thịt trâu rừng vừa chết còn tươi, ấm áp, không tanh như cá sống, nhai kỹ sẽ cảm nhận được vị ngọt nhạt.Nhưng Hứa Nhạc vẫn thấy ghê tởm, vì thịt sống sau khi nhai sẽ rỉ máu ở khóe môi.May mắn là gần đó có dòng suối nhỏ, nếu không hắn cũng không bỏ qua chút máu nào.
– Giống thời nguyên thủy, thật dã man, thật tàn bạo!
Hứa Nhạc vừa ăn thịt vừa lẩm bẩm.
Đến khi lấp đầy dạ dày, Hứa Nhạc mới dừng lại, như vừa hoàn thành một công việc khó khăn.Hắn lảo đảo đến bờ suối, úp mặt xuống uống ừng ực, rửa mặt qua loa rồi mệt mỏi nằm ngửa trên cỏ, vơ vội mấy cọng cỏ dại che thân trần trụi chỉ còn độc chiếc quần lót.
Thoát khỏi nhà tù quân sự Khuynh Thành nghiêm ngặt, thoát khỏi cái chết đuổi theo, lặn dưới đáy biển hai vạn dặm, đến thảo nguyên yên lặng này, sự mệt mỏi và thả lỏng hòa lẫn khiến hắn không ngủ được.
Hắn không quá lo lắng về những ánh mắt trong bóng tối đang nhìn chằm chằm mình.Dù là sư tử, chó sói, báo hay hổ, xác con trâu đực đầy máu bên bìa rừng cũng đủ để răn đe những loài dã thú hung tàn nhất.So với lũ dã thú hung tàn nhưng biết sợ hãi trong tường vây, hắn càng không muốn đối mặt với những con người cố chấp bên ngoài.Vì vậy, sự thả lỏng trong lòng hắn là thật.
Trên đầu là bầu trời đêm đầy sao, hai vầng trăng sáng không xuất hiện.Thảo nguyên chìm trong bóng tối, tắm mình trong ánh sao, biến thành bức tranh tuyệt đẹp, nhưng lại đầy ảo ảnh không giống trần gian.Gió lạnh thổi đến, làm mặt nước suối gợn sóng, thổi cỏ dại xào xạc.
Khung cảnh và tâm trạng này rất thích hợp để vui đùa trong dòng suối, nhưng Hứa Nhạc chỉ bình tĩnh nằm đó, nheo mắt nhìn bầu trời đêm đầy sao, suy ngẫm mọi chuyện đã qua.
Trong tường vây chỉ có động vật hoang dã, đột nhiên xuất hiện một gã đàn ông trần truồng la hét giữa đêm, chắc chắn sẽ khiến máy tính trung ương Liên bang chú ý.Hơn nữa, cỗ máy chết tiệt đó chắc chắn không nghĩ rằng trên tinh cầu S1 đột nhiên lại xuất hiện người rừng!
Hứa Nhạc không tắm suối vì một lý do quan trọng hơn: ngâm mình trong nước biển quá lâu khiến hắn buồn nôn khi nghĩ đến nước.
Sau khi cân nhắc mọi tình huống, vừa ngắm nhìn bầu trời đầy sao, nghĩ lại mọi chuyện đã qua đến lần thứ tư, Hứa Nhạc vẫn không ngủ được.Sự mệt mỏi và thả lỏng tương phản khiến hắn nhớ đến những người bên ngoài tường vây, nhất là những người hắn quan tâm lúc này.
Vào giờ phút này, hắn muốn biết tình hình của Hoài Thảo Thi ra sao.Cuộc truy lùng của chính phủ Liên bang đối với cô chắc chắn sẽ còn gắt gao hơn đối với hắn gấp nhiều lần.Một vị công chúa Đế quốc xuất hiện trên tinh cầu S1 chắc chắn sẽ khiến Liên bang phản ứng điên cuồng, tuyệt đối không cho phép Hoài Thảo Thi sống sót rời khỏi tinh cầu này!
Ngoài chiếc tách trà xoay chuyển điên cuồng, Hứa Nhạc chưa từng chứng kiến thực lực của Quân Thần Lý Thất Phu, hắn cũng chưa từng giao đấu với Phong Dư, Hoài Thảo Thi là cỗ máy chiến đấu mạnh nhất mà hắn từng thấy.Không phải phân biệt chủng tộc, không quan hệ đến giới tính, nhưng Hứa Nhạc vẫn không cho rằng cô có thể chống đỡ được quá lâu dưới sự truy sát điên cuồng của Liên bang.Vì nơi này là tinh cầu S1 của Liên bang, là chiến trường xa lạ đối với cô.Hơn nữa, chiến trường này còn bị bao phủ bởi Quang huy Đệ Nhất Hiến Chương, thứ được mệnh danh là không gì không làm được, không gì không thể nhìn thấy!
Thế nhưng làm thế nào để tìm ra cô?
Đôi mắt ti hí nheo lại trong đám cỏ dại chợt lóe lên, sáng ngời như những ngôi sao trên bầu trời.Hứa Nhạc bắt đầu lặng lẽ phân tích tình hình.
Đầu tiên, hắn loại bỏ khả năng Hoài Thảo Thi chạy qua cổng không gian, đến Bách Mộ Đại ngụy trang thân phận rồi bí mật xâm nhập Liên bang.Vì công tác xét duyệt thân phận đối với những người trở về từ Bách Mộ Đại luôn rất nghiêm ngặt, thậm chí có thể nói là vô cùng khắc nghiệt.Nhất là sau khi phát hiện ra Kế hoạch Mầm mống của Đế quốc, phạm vi xét duyệt và mức độ nghiêm ngặt đối với chip vi mạch nhân thể thậm chí đã lên đến mức độ khiến kẻ khác phải kinh hãi!
Từ khi Hiến lịch 37 bắt đầu đến nay, cũng chỉ có hai nhóm người Đế quốc thành công đến được tinh cầu S1, trung tâm của Liên bang.Nhóm đầu tiên là sứ đoàn của Hoàng gia Đế quốc đến thăm chính phủ Liên bang khi hai bên chưa xảy ra xung đột.Nhóm thứ hai là sứ đoàn của Tổ chức Bình dân Phản kháng Đế quốc…
Hứa Nhạc khẽ nheo mắt, dần tiếp cận sự thật.Hắn không tự hỏi Hoài Thảo Thi làm thế nào để trà trộn vào sứ đoàn của Tổ chức Bình dân Phản kháng Đế quốc, mà chỉ tự hỏi làm thế nào cô có thể dễ dàng rời khỏi sứ đoàn, thành công đến được khu rừng tuyết bên ngoài nhà tù quân sự Khuynh Thành?
Trong khu vực thành thị và ngoại thành Liên bang, đâu đâu cũng có thiết bị phân hình điện tử theo dõi và phân tích cơ thể bất cứ ai xuất hiện trong phạm vi bao phủ của nó.Những người bị phân tích căn bản không hề hay biết, giống như con đường thông đạo màu lam thâm u trong sân bay, chỉ là nhỏ bé và vô hình hơn mà thôi.Bất cứ ai sau gáy không có chip vi mạch nhân thể sẽ lập tức khiến máy tính trung ương Liên bang cảnh giác và giám sát cao độ.
Theo hiểu biết của Hứa Nhạc, cách duy nhất để che chắn sự theo dõi của hệ thống phân hình điện tử là sử dụng dụng cụ phát ra ánh sáng màu lam nhạt do Phong Dư thiết kế!
Hứa Nhạc từng lắp ráp loại dụng cụ phát lam quang kỳ quái này, nên rất rõ kết cấu bên ngoài của nó không quá phức tạp, nhưng ý tưởng thiết kế và công thức bao trùm sóng ngắn trong phạm vi tương quan như vậy cần phải có một cái đầu thiên tài mới nghĩ ra được.Nhất là cần phải có số liệu thông tin về sóng ngắn điện tử của Quang huy Đệ Nhất Hiến Chương lưu trữ trong chiếc vòng tay kim loại trên cổ tay trái của hắn mới có thể thực hiện được.Ngoài Phong Dư và Hứa Nhạc ra, trong Liên bang căn bản không ai chế tạo được nó.
Trâu Úc từng nói với hắn, Thi Thanh Hải trước khi chết đã đưa cho cô một dụng cụ nhỏ có khả năng phát ra ánh sáng màu lam nhạt trên Quảng trường Hiến Chương.Hứa Nhạc đã linh mẫn đoán ra, Thi Thanh Hải hẳn đã nhờ vào thứ này mới có thể trà trộn vào bên trong Tòa nhà Nghị Viện luôn được bảo vệ nghiêm ngặt.Lúc đó tâm trạng của Hứa Nhạc đang có chút bi ai, nên không nói rõ cho Trâu Úc biết tác dụng của nó.
Chuyện này quay ngược trở về quá khứ, có lẽ nhiều năm trước, Phong Dư quen biết với Tào Thu Đạo, không biết lúc đó hắn là Kiều Trì Tạp Lâm hay là Giáo sư Cận, chỉ biết là Phong Dư đã hào phóng tặng cho Tào Thu Đạo một dụng cụ nhỏ phát lam quang, gián tiếp tạo ra một gián điệp bí ẩn và vĩ đại nhất trong Hiến lịch 37 của Liên bang!
Mà Tào Thu Đạo sau khi biết mình mắc bệnh nặng sắp qua đời, đã truyền lại món đồ giúp mình thành danh cho Thi Thanh Hải.Thi Thanh Hải cuối cùng trước khi chết đã giao nó lại cho Trâu Úc.Nếu Phong Dư không quá hào phóng tặng món đồ này cho thêm vài người bạn nào khác bên trong Liên bang, thì Hoài Thảo Thi và Trâu Úc nhất định đã gặp nhau.
Hứa Nhạc đưa ra một suy luận đơn giản và rõ ràng, ngay sau đó cũng đưa ra một quyết định đơn giản và cũng đồng dạng rõ ràng.
Hắn đứng dậy bên bờ suối, tận dụng bóng tối, hai bàn chân trần giẫm mạnh lên cỏ dại, không chút do dự hướng về phía Tây Bắc mà nhanh chóng bước đi.
Dù phân tích thế nào đi nữa, thì vị Công chúa Điện hạ kia cũng không có lý do gì phải mạo hiểm tiến vào Liên bang như vậy.Chuyện này không liên quan đến lợi ích.Thậm chí lợi ích của toàn bộ Đế quốc có thể bị tổn thất to lớn chưa từng có vì cái chết của cô.
Nhưng cô cứ như vậy mà đơn giản chạy đến tinh cầu S1 của Liên bang, xuyên qua khoảng cách vô số vạn năm ánh sáng, chạy thẳng vào cánh đồng hoang vu đầy tuyết trắng, bên cạnh bìa rừng mà nói một câu:
– Đệ đệ, theo ta về nhà!
Chính vì một câu nói đó khiến Hứa Nhạc không suy nghĩ gì cả, liền chọn bay qua bức tường vây đại diện cho an toàn, một lần nữa quay trở lại thế giới đầy nguy hiểm kia, đơn giản mà đi, đi tìm cô!
Hứa Nhạc chưa bao giờ là một người theo chủ nghĩa huyết thống, đối với những cái gọi là khí chất quý tộc hay dòng dõi thế gia cao quý, còn có những cái loại xưng hô như Thái tử Điện hạ, hắn căn bản vô cùng khinh miệt.Nhưng có lẽ nhiều năm sau này, khi nhớ lại quãng thời gian này, ít nhất hắn cũng phải thừa nhận một chuyện, hắn và vị Công chúa Điện hạ kia, ở một vài phương diện nào đó là rất giống nhau, tướng mạo hết sức bình thường, nhưng tính tình đơn giản mà trực tiếp.
o0o
Bên ngoài một tiểu viện u tĩnh nào đó tại Đặc khu Thủ Đô, đột nhiên chợt truyền đến thanh âm tiếng lốp xe ma sát cực kỳ kịch liệt.Đám binh lính phụ trách công tác cảnh vệ xung quanh còn chưa kịp phản ứng, đã trơ mắt nhìn hơn mười chiếc xe thiết giáp quân dụng chống đạn cực kỳ hung mãnh phá đổ hàng rào, phóng vọt tới phía dưới lầu.
Thượng tá Lý Phong mang theo vẻ mặt lạnh lùng từ trên một chiếc xe quân dụng nhảy xuống, tay phải làm ra một thủ lệnh chiến thuật tiêu chuẩn.Phía sau lưng hắn, hơn hai mươi gã đội viên chiến đấu đặc chủng tinh nhuệ nhất của Quân đội Liên bang nhanh chóng chạy tới, vây chặt nơi dùng chân tạm thời của Sứ đoàn Tổ chức Bình dân Phản kháng Đế quốc tại Đặc khu Thủ Đô.
Ánh mắt của Lý Cuồng Nhân nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng đang đóng chặt trước mặt mình, cặp mày rậm rạp chậm rãi nhướng lên một chút.
Hôm nay hắn mạnh mẽ điều động chi bộ đội chiến đấu đặc chủng lệ thuộc trực tiếp sự điều khiển của Biệt đội Cặp Mắt Ti Hí, dưới sự chỉ huy cao cấp nhất của cỗ Máy vi tính Trung ương Hiến Chương, căn cứ theo danh sách sự kiện cấp độ II, phối hợp với sự bố trí cực kỳ cao cấp của các cơ cấu cường lực của Chính phủ Liên bang đầu nhập vào trong tràng chiến đấu này.
Trong phạm vi hơn mười km vuông xung quanh tòa nhà này, toàn bộ đã tuyệt đối biến thành vùng cấm quân sự!
Nhưng hắn vẫn phải hết sức cẩn thận, càng cẩn thận hơn trước rất nhiều lần, bởi vì cô nàng nữ nhân ngày hôm nay hắn phải đối phó là một kẻ phi thường cường đại, so với những gì hắn đã từng tưởng tượng càng cường đại hơn rất nhiều.Hơn nữa, hắn đã nhận được sự chứng minh đơn giản mà trực tiếp nhất đối với điều này.

☀️ 🌙