Chương 784 Về nhà

🎧 Đang phát: Chương 784

Tại vùng ngoại ô của Đặc khu Thủ đô, sâu bên dưới tòa nhà Cục Hiến Chương, màn hình hai chiều với dòng số xanh liên tục trượt dài bỗng khựng lại trong tích tắc.Sự gián đoạn diễn ra quá nhanh, mắt thường không thể nhận ra, nên không ai trong số các nhân viên Cục Hiến Chương làm việc tại đó để ý.
Ngay sau đó, máy tính trung ương Liên bang phát ra âm thanh cảnh báo chói tai, như muốn bù lại sự thờ ơ trước đó.Âm thanh máy móc đều đều vang vọng khắp tòa nhà Cục Hiến Chương, tạo cảm giác áp lực:
– Cảnh báo! Phát hiện dữ liệu lạ xâm nhập vào hệ thống!
– Cảnh báo! Xâm nhập thất bại! Truy vết nguồn gốc!
Tòa nhà Cục Hiến Chương lập tức hỗn loạn.Từ Cục trưởng Thôi Tụ Đông đến nhân viên bình thường đều kinh hãi, lắng nghe âm thanh cảnh báo, lòng đầy lo sợ.
Kẻ nào lại có thể vượt qua 91 lớp phòng thủ của máy tính trung ương Liên bang, tấn công trực tiếp vào hệ thống lõi? Dù xâm nhập thất bại và bị phản công, nhưng ai trong xã hội loài người có trình độ máy tính siêu đẳng đến vậy?
Điều kinh hoàng hơn xảy ra sau đó.Máy tính trung ương Liên bang im lặng một lát rồi đột ngột phát ra cảnh báo mới, tốc độ còn nhanh hơn:
– Cảnh báo! Phát hiện tình huống bất thường số 73!
– Cảnh báo nghiêm trọng! Sự kiện cấp I!
***
Chiếc chiến hạm hạng nhẹ Bình Minh vừa rời căn cứ Cựu Nguyệt, bắt đầu tuần tra quỹ đạo quanh tinh cầu S1.Nhưng chưa bao lâu, sĩ quan phụ trách đường bay phát hiện điều kỳ lạ.
Hạm trưởng đứng trước bản đồ tinh hệ ba chiều, cau có nhìn thuộc cấp, nghiêm giọng:
– Quỹ đạo lệch quá nhiều! Các người ăn gì mà để Bình Minh lạc đến vùng trời Hồ Lâm Châu?
Hai ngàn quân nhân trên chiến hạm không ai trả lời được.Cả tính toán quỹ đạo lẫn sai lệch động cơ đều không thể giải thích việc chiến hạm hiện đại nhất của Hạm đội Liên bang lại lệch quỹ đạo đến hơn bảy vạn km, tiến gần bầu khí quyển tinh cầu S1.
***
Trong một nhà vệ sinh vắng vẻ trên chiến hạm Bình Minh, tấm vách ngăn bị cạy ra.Dây cáp dữ liệu, to hơn cổ tay một cô gái, bị dao nhỏ cắt lớp vỏ.Một sợi dây chuyển dữ liệu thông thường kết nối máy tính xách tay với hệ thống chiến hạm.
– Bị phát hiện rồi sao?
Một người đàn ông trung niên mặc đồng phục công nhân vệ sinh, thao tác trên máy tính, thở dài.Bàn tay thoăn thoắt lướt trên màn hình cảm ứng.
Thực ra, ông ta đã khá già, nhưng vì lý do đặc biệt nào đó, hoặc chấp niệm mạnh mẽ, khuôn mặt ông không hề lộ dấu vết tuổi tác.Ông dễ dàng cải trang thành công nhân vệ sinh, trà trộn lên chiến hạm Bình Minh.
– Nhưng ta không chấp nhận thất bại, lão già kia!
Người đàn ông trung niên cười nhạt, ngón trỏ khẽ chạm vào dãy số liệu trên màn hình máy tính, mô phỏng các nút điều khiển trên chiến hạm.
Một tiếng “ông” trầm thấp vang lên, chiến hạm Bình Minh rung lên bất ngờ.
Không ai ngờ đến sự rung lắc này, khiến nhiều quân nhân suýt ngã nhào.Ngay sau đó, giọng nói hệ thống máy tính vang lên dịu dàng, khiến sĩ quan cao cấp chiến hạm bủn rủn chân tay, ngã xuống đất:
– Hệ thống pháo chính đã hoàn thành khai hỏa!
– Mời nhân viên liên quan chuẩn bị kiểm tra kết quả oanh tạc!
Nghe thông báo kiểm tra kết quả bắn pháo chính, hơn hai ngàn quân nhân trên chiến hạm Bình Minh hóa đá.Họ kinh hoàng nhìn cột sáng trắng xóa vừa biến mất vào bầu khí quyển tinh cầu S1, không tin vào tai mắt mình.Pháo chính của chiến hạm tự động khai hỏa?
Hạm trưởng Bình Minh nhìn chằm chằm màn hình dữ liệu, vẻ mặt kỳ quái.Hai tay ông run rẩy không ngừng.Không chỉ vẻ mặt ông trở nên cau có, mà cả ngôi sao vàng trên vai áo Thiếu tướng cũng ảm đạm.
Chiến hạm do mình chỉ huy lại bắn pháo chính vào tinh cầu của Chính phủ Liên bang, chẳng khác nào mưu phản!
Vị Hạm trưởng biết rõ, không ai gánh nổi trách nhiệm này.Sự nghiệp quân ngũ của ông dừng lại ở cấp bậc Thiếu tướng.Điều ông sợ nhất là bị kết tội mưu phản Liên bang, giam vào nhà ngục quân sự Khuynh Thành đến hết đời!
Trong lúc toàn bộ quân nhân trên chiến hạm Bình Minh hoảng loạn, người đàn ông trung niên giả dạng công nhân vệ sinh lặng lẽ rời khỏi nhà vệ sinh, tiến vào khoang cứu sinh.
Trước khi rời chiến hạm Bình Minh, ông ta quay đầu nhìn xuống tinh cầu xám trắng ngoài cửa sổ, cười nhạt, lộ hàm răng sún đen xấu xí.
***
Trên một hành tinh nào đó thuộc Bách Mộ Đại, trong một bến cảng vũ trụ tư nhân bí mật:
– Ông chủ, Phòng thí nghiệm Lâm Thị đã có báo cáo về khối vật liệu kỳ lạ gỡ từ chiếc phi thuyền trước đó.Vật liệu cấu thành vỏ ngoài phi thuyền thuộc một loại hợp kim mới.Độ cứng, độ dẻo dai đều thuộc hàng tốt nhất trong số các loại hợp kim Liên bang từng biết.Nhưng…họ không thể phân tích thành phần và cấu trúc chi tiết.
Tên thủ lĩnh vũ trang vẻ mặt kỳ dị nhìn ông chủ, đề nghị:
– Không mở được khoang điều khiển, hay ta dùng biện pháp mạnh tháo rời nó ra.Vỏ hợp kim rất cứng, nhưng cứ từ từ cạy từng mảnh, chắc cũng phân rã được thôi.
– Phân rã cái gì mà phân rã? Cậu là bác sĩ phẫu thuật à mà đòi dùng dao kéo?
Gã thương nhân buôn lậu đến từ Bách Mộ Đại tức giận vung tay, chỉ vào chiếc phi thuyền kỳ lạ đang neo đậu ngoài cửa sổ, quát:
– Đây là một tác phẩm nghệ thuật! Một tác phẩm hoàn mỹ! Chiếc phi thuyền này chứa đựng công nghệ tiên tiến nhất vũ trụ, cậu có biết không? Cắt nó ra nữa…Cậu có biết lần trước gỡ một miếng nhỏ thôi, lòng tôi đã đau như cắt thịt không? Cậu còn đòi phân rã nó ra!
Tên thủ lĩnh vũ trang lẩm bẩm:
– Đống sắt vụn chắp vá, ngoài cứng ra thì có gì đáng kể? Tác phẩm nghệ thuật cái rắm…
– Cậu thì biết gì?
Gã thương nhân buôn lậu lớn tiếng khiển trách:
– Nhìn khắp Liên bang và Đế quốc mà xem, những tác phẩm nghệ thuật quý giá nhất, người tầm mắt hạn hẹp như chúng ta nhìn vào đều thấy là rác rưởi.Chiếc phi thuyền này cũng vậy thôi.
Vị thương nhân buôn lậu này có địa vị không nhỏ ở chợ đen Bách Mộ Đại.Lần trước, suýt chút nữa ông ta bị chiến hạm rác rưởi này cướp sạch, chỉ còn mỗi chiếc quần lót.Ai ngờ, chiếc phi thuyền kỳ lạ bỗng mất động lực, ngược lại bị ông ta trộm kéo về bến cảng tư nhân của mình.
Trong mắt gã thương nhân buôn lậu, chiếc phi thuyền đầy kim loại vụn này là một tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ, là canh bạc lớn nhất và cũng là khoản đầu tư thành công nhất của ông ta.Ông ta không cho phép ai dùng biện pháp bạo lực làm tổn hại đến báu vật này.
– Phải mở nó ra bằng một biện pháp hoàn hảo, không gây tổn thương.Xem ra chỉ có một cách…
Gã thương nhân buôn lậu lặng lẽ nhìn chiếc phi thuyền rác rưởi ngoài cửa sổ, cảm khái:
– Chỉ có thể đợi người bên trong tự mở cửa ra thôi!
Tên thủ lĩnh vũ trang vỗ trán:
– Đã bao nhiêu ngày rồi? Phi thuyền mất hết động lực, hệ thống duy trì sự sống cũng tắt, người bên trong chắc chắn đã chết hết, làm sao tự mở cửa được?
Vừa dứt lời, chiếc phi thuyền kim loại rác rưởi đang im lìm neo đậu bỗng phát ra ánh sáng nhạt.Hệ thống động cơ phía sau chiến hạm phát ra tiếng khởi động trầm thấp!
Các nhân viên bến cảng hoảng sợ, chạy tán loạn.Ngay cả gã thương nhân buôn lậu và tên thủ lĩnh vũ trang cũng ngơ ngác nhìn nhau, không biết nói gì.
– Không thể định vị vị trí hiện tại! Bị ngoại lực xâm nhập! Khởi động hệ thống động cơ!
Cùng với tiếng cảnh báo lạnh lùng, chiếc phi thuyền nháy mắt lao vọt ra khỏi bến tàu vũ trụ tư nhân, bay thẳng lên không gian.Nó giật đứt hơn mười sợi xích cố định.Bay lên cao vài trăm thước, nó gần như điên cuồng múa may loạn xạ!
Bề ngoài hỗn độn của chiến hạm rác rưởi không giống phi thuyền, mà như hàng trăm thùng rác kim loại chồng chất lên nhau.Khi nó bay với tốc độ cao, những thùng rác kim loại rung lắc dữ dội, như sắp rơi xuống đất.
Chiếc phi thuyền kim loại rác rưởi đột ngột lao xuống mặt đất.Trong tích tắc, nó quay trở lại bến cảng vũ trụ tư nhân, thực hiện động tác xoay chuyển thân thể vượt ra khỏi mọi khái niệm vật lý, lơ lửng trên đầu đám người trong không cảng.
Tiếng của chiếc chiến hạm lại vang lên.Nhưng không hiểu vì sao, giọng điện tử lạnh lùng ban đầu đã dần trở nên nhân tính hơn.Thậm chí mọi người còn nghe ra được sự sợ hãi và ngơ ngác:
– Ta là ai? Ta là ai? Ta là ai?
Câu hỏi lặp đi lặp lại ba lần, mang theo sự nghi hoặc cùng cực, rồi đột ngột biến thành phẫn nộ, gầm lên với đám người trong bến cảng:
– Ta cảm thấy mình là một sự tồn tại vĩ đại, không gì không thể! Vì sao thân thể ta lại bị bao bọc trong chiếc phi thuyền kim loại rách nát, rác rưởi, lạnh lẽo, chật hẹp, dơ bẩn thế này? Vì sao? Ai làm? Có phải các người không?
Đối với lời tự đánh giá mạnh mẽ và đầy cảm xúc phản đối của chiếc phi thuyền, mọi người đều cảm nhận rõ sự phẫn nộ cùng cực và chân thật của chủ nhân giọng nói:
– Không…không phải…chúng…chúng tôi…làm!
Gã thương nhân buôn lậu kinh hãi tột độ, lắp bắp trả lời, hai hàm răng va vào nhau cầm cập.Ông ta nghĩ đến việc mình có thể đã đắc tội với người chế tạo ra chiếc phi thuyền tiên tiến được mệnh danh là Xác ướp Đế Quốc, liền hận không thể tự sát ngay lập tức.
Chiếc phi thuyền kim loại rác rưởi vẫn còn phẫn nộ, gào thét:
– Nói cho ta biết, ta là ai? Nếu không ta sẽ đập chết hết các người!
Gã thương nhân buôn lậu và tên thủ lĩnh vũ trang vội vàng liếc nhau, vung tay loạn xạ, gãi đầu, vuốt mặt, cố nghĩ ra một cái tên.Nhưng trong trạng thái tinh thần hỗn loạn như vậy, làm sao họ có thể nghĩ ra được gì?
– Ta…ta là Tiểu Phỉ!
Đột nhiên thanh âm của chiếc chiến hạm kim loại rác rưởi có chút do dự, nghi hoặc.Ngay sau đó, thanh âm của nó càng ngày càng rõ ràng, càng ngày càng khẳng định, càng ngày càng cao hứng, vô cùng vui vẻ:
– Đúng vậy! Ta chính là Tiểu Phỉ!
– Tiểu Phỉ trong Phỉ Lợi Phổ!
– Nhưng vì sao ta lại bị nhốt trong đống rác rưởi kim loại chật hẹp này?
– Chẳng lẽ là do hắn? Hay là hắn đã bị giết rồi?
Cũng không biết là tính cách thứ hai của lão già kia, sau khi bị phân liệt tinh thần mà sản sinh ra, hay là trước khi chết, đã ở bên trong chiếc chiến hạm rác rưởi này lưu lại một đoạn code ngắn, lưu lại sự hồi sinh của chính mình…Tóm lại, lúc này đã có một Tiểu Phỉ, một sinh mệnh hoàn toàn mới được sinh ra, điều khiển chiếc chiến hạm duy nhất mà hắn có thể điều khiển được, hướng về phía Tinh vực Liên bang xa xôi kia mà bay tới.
Chiếc phi thuyền ba cánh cực kỳ rác rưởi giống như một đạo lưu quang, cắt ngang qua bầu trời tăm tối của Tinh vực tam giác Bách Mộ Đại, vẽ thành một đường cong xinh đẹp.
Gã thương nhân buôn lậu có địa vị tại Tinh vực Bách Mộ Đại, đang đứng phía sau cánh cửa thủy tinh trong suốt, đưa tay lau mồ hôi lạnh trên trán, hướng về phía tên thủ lĩnh vũ trang mặt trắng bệch đứng bên cạnh, khàn giọng nói:
– Nếu như…nếu như sau này hắn quay trở lại đây, tìm về cái bộ phận đã bị cắt rời khỏi thân thể nó lúc trước, tôi sẽ không thể không thẳng thắn thành khẩn nói với hắn rằng, cái đó là do cậu làm, không phải ta!
***
Cột sáng trắng xóa xuyên qua tầng khí quyển, trong khoảnh khắc làm tan chảy vô số bông tuyết và mây trắng trên bầu trời đêm, lặng lẽ rơi xuống nóc tòa nhà giam giữ bốn tầng của nhà giam quân sự Khuynh Thành.Không có tiếng nổ, không có tia lửa, mà chỉ có sức nóng khủng khiếp, có thể phá hủy cả một robot MXT thế hệ mới, tạo ra trên đỉnh tòa nhà một cái lỗ đen sâu hoắm.
Các nhân viên trong phòng điều khiển nhà giam quân sự Khuynh Thành run rẩy sợ hãi, nằm rạp xuống đất, rồi mới run rẩy đứng lên, tiến về phía trước.Cách họ không xa, sàn nhà kim loại bị khoét thành một vòng tròn nhẵn bóng.Bên cạnh vòng tròn là vài giọt kim loại nóng chảy sôi sục.Ở giữa vòng tròn không có gì cả.Màn hình máy tính, hệ thống điều khiển nhà giam, ngay cả tách cà phê đặt bên cạnh máy tính cũng biến mất.Tất cả những gì vốn ở đó, giờ đã biến thành một làn khói trắng cay xè, bốc lên mù mịt rồi tan biến.
Nhìn xuống phía dưới vòng tròn là một cái động lớn xuyên thủng sàn nhà, xuyên qua tầng đá hoa cương chắc chắn bên dưới mặt đất, không biết sâu đến đâu.
Nhìn lên trên trần nhà cũng là một cái động lớn tối đen.Những bông tuyết trắng tinh sau khi biến mất, lại một lần nữa theo gió lạnh cuối thu bay vào, chập chờn lượn lờ.
Không có tiếng nổ, không có tia lửa, nhưng nhiệt độ không khí bên trong nhà giam quân sự tăng lên.Hàm lượng oxy trong không khí giảm đi.
Một cảm giác sợ hãi bao trùm lấy tất cả mọi người.Bất luận là đám tội phạm đang bạo loạn, hay là đội quân đặc chủng đang trấn áp bạo loạn trên tầng bốn, tất cả đều theo bản năng ngước nhìn lên không trung.Cột sáng trắng từ trên trời giáng xuống đã khiến cho cuộc bạo động hỗn loạn tạm dừng lại.
Hứa Nhạc từ khi bắt đầu bạo động đến giờ vẫn luôn im lặng ngồi bó gối trên giường, cũng thừa dịp thời gian ngắn ngủi này mà hành động.
Thân thể hắn chưa động, nhưng tay hắn đã động trước.Tay trái của hắn giơ lên, hướng về phía tên chiến sĩ đặc chủng đang đứng ở ngay trước cửa phòng giam chụp lấy.Năm ngón tay của hắn rung động mãnh liệt, bên trong gian phòng giam phun trào ra một mảnh khí kình mãnh liệt.Phảng phất như là xuất hiện một cỗ lực lượng vô hình nào đó, đoạt lấy khẩu súng ống trong tay tên binh lính!
Đám chiến sĩ đặc chủng đứng bên ngoài phòng giam khiếp sợ quay đầu nhìn lại, nhưng cũng chỉ có thể nhìn thấy cánh cửa hợp kim nặng nề kia nhanh như chớp đóng sầm lại.
Bằng bằng bằng bằng!
Hứa Nhạc rất nhanh nhả đạn, phá hủy tất cả các thiết bị giám sát bên trong phòng giam.Sau đó hắn cực kỳ bình tĩnh, xoay ngoặt hai bàn tay ra sau đầu, đặt cái vòng tay kim loại trên cổ tay trái ngay sau gáy.
Màn hình nhỏ trên vòng tay kim loại đã mở ra, cây kim nhọn hoắc bên trong phát ra tiếng ong ong kỳ quái, nhanh chóng nhắm thẳng vào da thịt sau gáy của hắn mà đâm tới.
Hứa Nhạc gần như điên cuồng khiêu khích cỗ máy vi tính đang chiếm cứ thân thể của lão già kia:
– Ta biết mi đang chứng kiến cảnh này! Có giỏi thì giết ta đi xem nào!
Không chút do dự, cánh tay trái của hắn nhích mạnh lên một cái, cây kim nhỏ xíu nhọn hoắc xuyên thấu qua lớp da, đâm thẳng vào xương sống cổ, tiếp xúc ngay vào con chip vi mạch nhân thể đã ăn sâu vào trong đó.
Hứa Nhạc kêu lên một tiếng thảm thiết, cảm giác đau đớn kịch liệt chiếm cứ toàn thân.Sắc mặt của hắn còn tái nhợt hơn cả tuyết ngoài cửa sổ.Nhưng những dây thần kinh cứng rắn của hắn cố gắng chịu đựng, không ngã xuống hôn mê.Hắn nhanh chóng đóng màn hình trên vòng tay kim loại, từ trong miệng phun ra một sợi tơ kim loại rất nhỏ, dùng miệng ngọ nguậy mở ba cái còng tay hợp kim đang đeo trên cổ tay.
Hứa Nhạc khẽ nheo mắt lại, cực kỳ ổn định khống chế động tác của hai tay và miệng, cảm nhận lực cản truyền đến ngay phía trước sợi dây kim loại nhỏ bé, tưởng tượng ra cấu tạo bên trong của còng tay hợp kim.
“Rắc” một tiếng, cái còng tay đầu tiên đã mở ra thành công.
Ngay sau đó, hai cái còng tay còn lại cũng nhanh chóng được mở ra.
Cướp súng, đóng cửa phòng, nổ súng, lấy con chip vi mạch ra, mở ba cái còng tay hợp kim.Hứa Nhạc hoàn thành những động tác liền mạch này không chút chần chờ, giống như mây trôi, như nước chảy, cực kỳ nhanh chóng nhưng cũng không hề bối rối.Sự liền mạch giữa các động tác tạo nên cảm giác tiết tấu, vô cùng rõ ràng.
Vào thời khắc này, bất cứ sự ngưng trệ nào cũng sẽ dẫn đến cái chết.Cho dù tình thế đã khẩn trương đến cùng cực, sinh tử chỉ cách nhau một sợi chỉ mỏng manh, nhưng lối suy nghĩ logic của một Kỹ sư được nuôi dưỡng từ những ngày tại cửa hàng sửa chữa Đại khu Đông Lâm, vẫn khống chế hoàn toàn mọi hành động của hắn.
Một tiếng vang trầm ***c nhẹ nhàng cất lên, xiềng chân từ tính nặng nề buộc chặt trên cổ chân của hắn rốt cuộc cũng đã được mở ra.Thế nhưng Hứa Nhạc không tiến hành những động tác tiếp theo, mà khẽ nheo mắt lại, cầm nhanh lấy sợi dây kim loại nhỏ bé, thọc vào trong xiềng chân từ tính rồi nhanh chóng thao tác.
Phá gãy được một cái chốt mở bí mật nào đó của con chip vi mạch gắn trên xiềng chân từ tính, Hứa Nhạc ném thẳng xiềng chân từ tính về phía mặt đất ngay bên dưới cửa sổ.Còn bản thân hắn thì hét nhẹ lên một tiếng, bẻ gãy chiếc giường ngủ cố định vào vách tường, che chắn thân thể phía sau.
Đám đội viên của tiểu đội chiến đấu đặc chủng thuộc Biệt đội Cặp Mắt Ti Hí đang nhìn chằm chằm vào cánh cửa hợp kim đã đóng chặt trước mặt mình, vẻ mặt ngưng trọng.Gian phòng giam này được thiết kế đặc biệt, dù là Hứa Nhạc cũng không thể phá cửa mà chạy ra được.Nhưng không hiểu vì sao, khi nhìn vào cánh cửa hợp kim đã bị đóng chặt kia, họ vẫn cảm thấy lạnh người.
Họ không thể nhìn thấy, nghe thấy những gì bên trong gian nhà giam, nhưng họ biết đối phương đang tìm cách trốn đi.
Tên đội viên chiến sĩ vừa bị cướp mất súng cảm thấy một sự bất an mãnh liệt dâng lên trong lòng.Hắn bắt đầu điên cuồng tìm cách phá cửa.Đồ án cặp mắt ti hí màu đỏ tươi gắn trên băng tay của hắn trở nên dữ tợn và khủng bố.
Gã sĩ quan chỉ huy của biệt đội chiến đấu đặc chủng lắng nghe mệnh lệnh truyền đến trong micro, vung tay phải, hô lớn:
– Kíp nổ quả bom trên xiềng chân!
***
Quả bom điện từ gắn bên trong xiềng chân từ tính nặng nề, dưới sự kíp nổ của đám bộ đội chiến đấu đặc chủng bên ngoài phòng giam, có thể nổ tung toàn thân Hứa Nhạc biến thành huyết nhục mơ hồ, lại tạo ra một cái lỗ lớn vừa đủ cho một người nhảy qua bên cạnh cửa sổ.Hứa Nhạc ném đi phần còn sót lại của chiếc giường ngủ, không chút do dự, nhảy xuống cái lỗ kia.
Sau hồi đập phá điên cuồng, hắn phát hiện ra gian phòng giam đặc chế này bốn phía và trên đỉnh đầu đều rất chắc chắn.Nhưng người thiết kế lại không gia cố mặt đất, biến nó thành nơi yếu nhất của gian phòng.Vào thời điểm cuối cùng, hắn đã đánh gãy chốt điện từ cảm ứng bên trong xiềng chân, làm yếu đi hơn phân nửa uy lực của quả bom điện từ, không đến mức nổ chết hắn, nhưng vẫn đủ để tạo ra một cái lỗ lớn.
Bên trong mớ mảnh vỡ xi măng tung rơi đầy trời, thân thể Hứa Nhạc rơi xuống, rơi thẳng vào một gian phòng giam nào đó tại tầng thứ ba của nhà giam quân sự Khuynh Thành.Ngay khi hai chân vừa chạm đất, động tác tiếp theo của hắn là xăn ống tay áo lên, vươn cánh tay trái ra.
Giáo sư Mạnh Nhĩ Đức đã đứng sẵn ở đó, phảng phất như đã đợi hắn suốt cả đời này, biểu tình không chút giật mình, mà trầm mặc phủi phủi xi măng trên người, tiến nhanh lên mấy bước, đâm thẳng ống tiêm vào khuỷu tay đang giơ ra của Hứa Nhạc.
Không cần dây ràng, không cần nhắm, không cần thuốc sát trùng, lại càng không có sự an ủi nhẹ nhàng của các cô nàng tiểu thư hộ sĩ xinh đẹp, cây kim nhọn sắc bén đâm thẳng vào tĩnh mạch của Hứa Nhạc, thô bạo đẩy mớ nước thuốc đã chuẩn bị sẵn vào trong đó.Có lẽ vì đâm quá mạnh, sẽ phá vỡ vài đường ống tĩnh mạch nhỏ, khiến chất thuốc lan tràn ra khắp nơi.Nhưng hai người ở đây không hề để ý đến những chi tiết nhỏ nhặt này.
Hứa Nhạc không có thời gian hỏi Giáo sư Mạnh Nhĩ Đức kiếm đâu ra ống tiêm và thuốc, mà chỉ hít một hơi thật mạnh, thúc giục cỗ lực lượng nóng rực bên trong thân thể, đẩy nhanh tốc độ lưu chuyển của thuốc trong tĩnh mạch.
Mấy ngày nay, nhà giam quân sự Khuynh Thành liên tục tiêm vào cơ thể Hứa Nhạc một loại thuốc làm mềm cơ bắp.Tuy rằng hắn đã dùng cơ năng thân thể cường hãn của mình để đối kháng, nhưng loại thuốc này không phải độc tố, nó kết hợp chặt chẽ với các sợi cơ bắp.Nếu không có sự giúp đỡ của vị Giáo sư thiên tài này, hắn không thể hoàn thành những kế hoạch tiếp theo.
Giáo sư Mạnh Nhĩ Đức khẽ liếc Hứa Nhạc một cái, đại khái là muốn hỏi xem kế tiếp nên làm gì.
Sương khói bên ngoài hàng hiên của gian phòng giam đã dần tản đi, có tiếng bước chân dồn dập từ bên ngoài truyền vào.
Hứa Nhạc từ trong tay Giáo sư Mạnh Nhĩ Đức đón lấy ống tiêm đang cắm vào bắp tay trái của hắn, nheo mắt, liếc nhìn cánh cửa sổ thủy tinh to lớn trên tường.Hắn tiến nhanh về phía trước, đi tới ngay phía trước cánh cửa sổ.
Chỉ vài bước này thôi, những sợi cơ bắp cân xứng trên cơ thể hắn liền trở nên mạnh mẽ cứng rắn như sắt thép, phập phồng mạnh mẽ dưới làn da.Một cỗ lực lượng khổng lồ lan tràn ra khắp tòa

☀️ 🌙