Chương 781 Tôi không muốn chết

🎧 Đang phát: Chương 781

Trong thời đại trước, có một khái niệm để chỉ những người trọng nghĩa khí, sẵn sàng vì bạn bè mà vượt qua mọi rào cản, thậm chí đối mặt với sự căm ghét của cả thế giới: “Có gan tưởng nhớ đến đao khách phản đồ!”
Câu này nghe có vẻ bình thường, nhưng ngẫm kỹ sẽ thấy nó chứa đựng sự mạnh mẽ, khí khái của đàn ông.Phản đồ thì không thiếu, nhưng người dám tưởng nhớ đến họ khi đại cục đã định, phản đồ sắp bị trừng trị thì lại càng hiếm.Điều này đi ngược lại với đạo đức thông thường, mà đạo đức lại là thứ không thể thiếu trong xã hội loài người.Từ xưa đến nay, đạo đức luôn rất mạnh mẽ, muốn chiến thắng nó là phải chiến thắng chính mình.
Hứa Nhạc tuy không phải phản đồ, nhưng thân phận của hắn còn bị Liên Bang căm ghét hơn cả phản đồ.Hắn sắp chết, việc Thai Chi Nguyên đến gặp hắn lần cuối có thể coi là một sự tưởng nhớ.Thái Tử gia của một gia tộc hoàng triều cũ, mang cháo trắng đến tưởng nhớ một đao khách chính là hắn!
Có được một người bạn như vậy, Hứa Nhạc thấy cuộc đời mình cũng đáng giá.”Đối diện với vạn người nắm chặt tay, vì tình nghĩa mười năm mà đưa tiễn bằng bát cháo cuối cùng…” Nghe thôi đã thấy sục sôi trong lòng.
Câu nói “Để tôi thử xem trước khi ngã xuống” của Thai Chi Nguyên có lẽ chỉ là để an ủi chính mình, để có thêm chút hy vọng khi đối diện với cái chết.Nhưng Hứa Nhạc không quá quan tâm chuyện đó.Dù là an ủi hay không, rõ ràng Thái Tử gia muốn Hứa Nhạc thoải mái hơn trong những ngày cuối cùng.
Sáng sớm, nhà giam quân sự đã dọn dẹp sạch sẽ phòng giam, mang đến giường mới, bàn mới, thậm chí còn lắp cả TV màn hình đặc chế.
Hứa Nhạc không có tâm trạng xem TV.Hắn đoán được tin tức nóng hổi của Liên Bang là gì.Những tin tức giật gân chỉ là để giết thời gian khi tâm trạng tốt.Nhưng nếu mình là tiêu điểm của tin tức, hay bị coi là phe tà ác thì chẳng thoải mái chút nào.
Hắn xoa xoa mi tâm, nằm lên giường, kéo chăn trùm kín đầu.Từ thời đại trước Đại Hạo Kiếp đến sau Đại Hạo Kiếp, từ người Liên Bang đến người Đế Quốc, từ trẻ con đến người già, từ thanh niên khỏe mạnh đến người bệnh, chiếc chăn ấm áp vẫn luôn là lãnh địa an toàn cuối cùng của nhân loại.Khi bị tổn thương hay thất tình, người ta sẽ trốn vào chăn, ngăn cách với thế giới bên ngoài, tìm sự an ủi.
Trong chăn, người ta có thể thoải mái chửi rủa Hoàng đế Hoài Phu Sa mà không sợ bị Bộ Tình Báo Hoàng gia nghe thấy, có thể làm những việc phạm pháp mà không sợ Quang Huy Đệ Nhất Hiến Chương phát hiện.
Trong bóng tối, Hứa Nhạc mò mẫm về phía bức tường cạnh giường.Tối qua, khi đập phá để giải tỏa tâm trạng, hắn đã làm vôi vữa trên tường rơi ra.Hứa Nhạc nhớ có một khe nứt lộ ra ống bảo vệ dây điện.
Đầu ngón tay chạm vào vật cứng, hắn nhắm mắt lại, dùng sức chọc mạnh.Lớp vỏ ống bảo vệ dây điện vỡ ra, lộ ra đám dây điện phức tạp.
Là một Bảo Dưỡng Sư giỏi nhất Liên Bang, Hứa Nhạc chỉ cần sờ là biết dây nào là dây dữ liệu, dây nào là dây điện, vỏ bọc làm bằng gì, không bao giờ nhầm lẫn.
Đầu ngón tay Hứa Nhạc khẽ động, móng tay xé lớp vỏ dây dẫn số liệu.Lớp vỏ cao su cứng rắn tách ra, lộ ra các sợi dây kim loại.Vỏ cao su tách đôi, giống như da cá mỏng manh.
Trong bóng tối, Hứa Nhạc nhíu mày, điều khiển một luồng sức nóng kỳ lạ từ thắt lưng chạy lên vai, xuống cánh tay, qua đầu ngón tay, tiến vào sợi dây kim loại.
Dùng dòng điện sinh học trong cơ thể, hoặc loại chân khí giống như ba động xung mạch để trao đổi thông tin với máy móc, thậm chí xâm nhập vào hệ thống xử lý của đối phương để điều khiển máy móc, nghe như chuyện cười vô lý.
Các nhà văn khoa học viễn tưởng của Liên Bang chưa từng tưởng tượng ra điều này, bởi vì họ chưa từng tiếp xúc, thậm chí nghe nói về loại năng lực kỳ lạ như sức nóng trong cơ thể Hứa Nhạc.
Năm trước, khi Bộ Công Trình Công ty Cơ khí Quả Xác thử nghiệm Robot MXT mới, Hứa Nhạc đã thử nghiệm nhiều lần với sự giúp đỡ của Thương Thu, nhưng không có kết quả.Cái cảnh giới chỉ dùng mười đầu ngón tay để điều khiển Robot M52 quân dụng là không thể.
Hôm nay cũng là một lần thử nghiệm, nhưng có gì đó đã thay đổi.Dòng điện mã hóa đang lưu động trong dây dẫn số liệu, qua đầu ngón tay hắn, nhanh chóng tiến vào đại não, kích hoạt những phản ứng lạ lẫm.Trong ý thức thanh tĩnh của hắn không hình thành hình ảnh rõ ràng, mà chỉ là một cảm giác mơ hồ kỳ diệu.Một thứ cảm giác khó tả, khiến hắn phảng phất như phát hiện ra ngoài việc khống chế cửa phòng giam, dữ liệu trong dây số liệu này còn liên kết với tất cả các khóa an toàn của các cửa điện tử khác trong nhà giam quân sự.
Thời gian trôi qua, Hứa Nhạc đột nhiên xoay người, nằm thẳng trên giường, vẫn trùm chăn kín đầu mà ngẩn người.Không biết cái cảm giác mơ hồ vừa rồi là do đại não bị áp lực quá mạnh sinh ra ảo giác, hay là hắn thực sự cảm nhận được thông tin phản hồi từ hệ thống dây dẫn số liệu.
Con người là cỗ máy móc đứng đầu danh sách, chẳng lẽ dòng điện sinh học, hoặc sức mạnh thần bí kia, thực sự có thể trở thành cỗ máy đọc số liệu điện tử?
Trước đây ở Phí Thành, Quân Thần Lý Thất Phu đã từng nhắc nhở hắn về chân khí Bát Đạo.Khi còn trẻ, ông ta đã tự nguyện làm vật thí nghiệm cho Viện Khoa Học Liên Bang.Mặc dù vậy, Viện Khoa Học không nghiên cứu ra được kết quả gì, càng không thể ứng dụng nó cho toàn bộ Liên Bang.Nhưng Viện Khoa Học về cơ bản đã xác định, phương pháp tu luyện này là một phương pháp nào đó mà con người từ thời kỳ Viễn Cổ nghiên cứu ra, có thể biến đổi một lực lượng mơ hồ từ bụng thành một loại lực lượng cụ thể.
Suy nghĩ mãi không thông, Hứa Nhạc không nghĩ nữa.Hắn cầm lấy dây dẫn số liệu, đem sức nóng từ thắt lưng cuồn cuộn không ngừng quán nhập vào, càng ngày càng mở rộng phạm vi ảnh hưởng, không một chút tiết kiệm.Nếu như dây đường truyền số liệu mà nhà giam quân sự dùng để khống chế các gian phòng giam là hệ thống cầu đường quốc lộ, thì chuyện hắn đang làm là thông qua hệ thống cầu đường này, thăm dò phản ứng của đối phương.
Hứa Nhạc không rõ lắm về việc nắm giữ sức mạnh thần bí trong cơ thể đã đạt được một cơ hội tiến bộ hiếm có, phảng phất như năng lượng tinh khoáng thạch lan truyền trong hệ thống dẫn nhiệt đã đạt đến một sự quá độ nào đó, mặt dù từ bên ngoài nhìn vào thì cũng chẳng thấy có sự bất đồng nào quá lớn cả, nhưng mà nếu như một khi đã được kích phát lên rồi, như vậy thì sẽ có thể đem thời gian của quá trình phản hồi thông tin rút ngắn lại một cách kịch liệt.
Mỗi khi lâm vào đại sự lại có thể bảo trì được sự bình tĩnh tuyệt đối, đó là một cảnh giới mà chỉ một vài nhân tài mới có thể đạt tới được.Một khoảng thời gian dài khẩn trương bên trong cảm giác áp bách cùng với nguy cơ, thông thường sẽ có thể thúc đẩy sinh vật theo bản năng đột phá được sự hạn chế của bản thân mình.
Mặc dù trong hoàn cảnh sinh tử sẽ có nguy cơ đại khủng bố, thế nhưng đồng dạng cũng sẽ có đại cơ duyên.
Hứa Nhạc trong dĩ vãng một khi gặp phải chuyện đại sự, thậm chí là những thời điểm đối diện với sinh tử, vẫn có thể bình tĩnh như bình thường, đó là bởi vì hắn tin tưởng rằng chỉ cần lúc sống có thể vĩ đại một phen, cho dù là có chết đi một cách vinh quang đi chăng nữa, thì cũng sẽ không có gì tiếc nuối nữa cả, cái gọi là nguy hiểm khủng bố thì cũng chỉ là tầm thường mà thôi.Nhưng mà hiện nay cùng với các trường hợp dĩ vãng cũng khác biệt nhau quá lớn, cái sự tử vong mà hắn sắp sửa gặp phải cùng với hai chữ quang vinh kia hoàn toàn không có quan hệ gì với nhau cả.Mà cái cuộc sống vĩ đại như hắn tưởng tượng hiện tại đã hoàn toàn không có chút quan hệ gì với hắn nữa, mà tuyệt đối chỉ là một hồi chê cười khiến kẻ khác cảm thấy phi thường bi thương mà thôi, cho nên hắn cũng phi thường mãnh liệt khát vọng sống sót.
Chỉ có điều một khi đã xác định chính mình là người Đế Quốc, như vậy khẳng định hắn sẽ lập tức bị phán xử tử hình.Liên Bang đối với những người Đế Quốc từ trước đến nay cũng chưa từng có bất cứ sự khoan dung, đồng tình gì đáng nhắc đến cả, thời gian hiện tại đã không còn quá nhiều nữa rồi.
Đem thân thể của chính mình che giấu bên trong phiến lãnh địa nhỏ bé tối tăm nhưng an toàn của chính mình, Hứa Nhạc nằm im cân nhắc suy nghĩ suốt mất tiếng đồng hồ, sau đó nghe được cánh cửa hợp kim nặng nề bên ngoài phòng giam chậm rãi nhẹ nhàng mở ra.Thanh âm lạnh lùng băng giá của vị Ngục trưởng Thiếu tướng đại nhân đột nhiên vang lên.Rất may mắn cũng không phải là ngay lập tức bị xử tử, mà là tuyên bố bên phía nhà giam quân sự đã lâm thời thay đổi một chút công tác an toàn:
Đồng ý cho hắn đi đến căn tin lớn ăn những bữa cơm cuối cùng.
o0o
Khiếp sợ, khiếp sợ lại hoàn khiếp sợ.Khi mà trên Kênh tin tức Đài truyền hình Liên Bang đưa cái tin tức khủng bố kia lên trên màn hình TV của hàng ngàn vạn hộ gia đình bên trong Liên Bang, chỉ trong thời gian mấy tiếng đồng hồ sau đó, hàng tỷ dân chúng Liên Bang từ đại não cho đến toàn bộ thân thể cũng chỉ đều ngập tràn duy nhất một loại cảm xúc, đó chính là khiếp sợ.Cái năng lực suy nghĩ logic của bọn họ vào lúc này đã hoàn toàn bị sự khiếp sợ chấn động khiến cho có chút chết lặng.Thân thể bọn họ bị sự khiếp sợ chấn động khiến cho có chút cứng ngắc.Mọi người cho dù là đang ở trong căn tin trường học đang bưng cà men cơm, đang ngồi trên sô pha cầm tách trà, đang ở trong quán bar cầm ly rượu nồng nhiệt… tất cả mọi người cũng đều há hốc miệng, ánh mắt trợn tròn, trừng trừng nhìn lên màn hình TV, căn bản không dám tin tưởng vào những gì mà chính mình vừa nhìn thấy, vừa nghe thấy…
Vị Thượng tá Hứa Nhạc, anh hùng chiến đấu của Liên Bang, không ngờ lại chính là gã gián điệp Đế Quốc ẩn sâu nhất?
Đúng như những gì mà Thai phu nhân đã từng ngồi trên sân uống trà phía sau hậu sơn núi Mạc Sầu phân tích lúc trước, đã có sự chuẩn bị tâm lý trong sự kiện Nghị viên Mạch Đức Lâm, lần này dân chúng Liên Bang tuy rằng khi tiếp nhận tin tức này vẫn như cũ có chút khó khăn, thế nhưng những thanh âm phẫn nộ trách cứ Chính phủ Liên Bang đứng sau tấm màn đen lần này cũng không chút vang dội, thậm chí có thể nói là nhỏ bé nữa.Ở trong một khoảng thời gian rất ngắn, tuyệt đại đa số mọi người cũng đều chấp nhận chuyện này là sự thật.Dù sao kết quả của hai lần đối chiếu dấu hiệu ADN sinh thể đã hiển hiện rõ ràng ngay trước mặt tất cả những đại nhân vật luôn nhận được sự tín nhiệm sâu sắc của dân chúng Liên Bang, bao gồm cả Chủ biên Bob cùng với Phóng viên Ngũ Đức ở trong đó nữa.Sau đó bên phía Chính phủ Liên Bang cũng đem hình ảnh ghi nhận lại quá trình tiến hành đối chiếu dấu hiệu ADN sinh thể truyền chiếu công khai trên Đài truyền hình Liên Bang, là một bằng chứng không có bất cứ người nào có thể chối cãi.Hơn nữa… cỗ Máy vi tính Trung ương Liên Bang vĩnh viễn sẽ không bao giờ mắc phải sai lầm.
Tình tự phản ứng của dân chúng Liên Bang đối với sự kiện lần này nhìn qua có vẻ hơi chút kỳ diệu.Sau khi trải qua một hồi khiếp sợ mạnh mẽ, bọn họ liền cảm thấy sợ hãi, chính là sợ hãi đối với cái tràng đại âm mưu đã ẩn giấu đến mấy chục năm của đám người Đế Quốc kia.Khi mà bọn họ biết được đám dã thú hình người Đế Quốc kia đã giả dạng thành bọn họ, ẩn nấp bên cạnh chính bản thân mình trong biết bao nhiêu năm trời, cái loại sợ hãi này rốt cuộc khó có thể ức chế nổi.Ngay sau đó, sự sợ hãi này liền biến thành một sự thất vọng phẫn nộ cực độ, cùng với tuyệt đối không thể chấp nhận được.
Tất cả mọi người đều vô cùng tự nhiên đem những cái cảm xúc phẫn nộ cực hạn này trút lên trên người đám gián điệp vô sỉ của Đế Quốc.Hiện tại Mạch Đức Lâm cũng đã chết, tất cả những mầm mống Đế Quốc bị điều tra ra đều đã bị Chính phủ Liên Bang tiến hành thanh tẩy, như vậy thì đối tượng phải thừa nhận toàn bộ những cảm xúc phản đối này, liền cũng chỉ còn lại một mình Hứa Nhạc mà thôi.
Cho dù là những đối tượng trước đây từng nghe qua lời đồn về sự kiện xảy ra năm đó bên trong tòa nhà Cơ Kim Hội tại Hoàn Sơn Tứ Châu trên Tinh cầu S1, lúc này cũng không khỏi phải ngẫm nghĩ lại về chuyện này.Nếu như Mạch Đức Lâm đúng là do đích thân Hứa Nhạc giết chết, bọn họ cũng đã từng một thời vui mừng say sưa khi nghe đến tin đồn này, dùng để gia tăng thêm quang huy truyền kỳ của nhân vậy thần tượng anh hùng trong cảm nhận của chính bản thân mình, hiện tại bọn họ đối với điều này lại hoàn toàn theo bản năng quên mất đi.
Mối quan hệ giữa anh hùng, hoặc là nói thần tượng, đối với những dân chúng si mê cuồng nhiệt mà nói, kỳ thật là hoàn toàn cùng loại với kiểu say mê tình ái, yêu đơn phương cùng với sùng bái không nói lý lẽ mà những tiểu thuyết diễm tình thường xuyên mô tả.Một khi bọn họ phát hiện ra đối tượng chính mình si mê cuồng ái kỳ thật là đã lừa gạt chính mình, cái nhân vật thần tượng kia hóa ra chỉ là một con rối nhiều màu sắc giá rẻ ngụy trang mà thôi, như vậy thì trước đây si ái càng sâu, sùng bái càng nặng, hiện tại sẽ càng phẫn nộ, càng oán hận mạnh mẽ hơn.Những hy vọng ký thác trên đối tượng năm xưa càng lớn, thì sự thất vọng hiện tại lại càng lớn hơn nhiều, càng nghĩa càng thấy thẹn quá hóa giận.
Không biết có bao nhiêu nam sinh viên học sinh phẫn nộ kéo nhau chạy ra những quán ăn bình dân bên ngoài cửa trường đại học, uống say một trận lúy túy, sau đó phẫn nộ đập vỡ tất cả những chén rượu trong tay mình, đau đớn phẫn nộ mắng chửi sự vô sỉ đê tiện của gã người Đế Quốc Hứa Nhạc, nhớ lại mới mấy tháng trước đây bọn họ lại còn ngu xuẩn đeo lên mặt khẩu trang màu đen, cùng các sinh viên học sinh khác kéo nhau xuống đường du hành biểu tình, vì Hứa Nhạc mà mạnh mẽ lên án Chính phủ Liên Bang, càng mắng chửi lại càng cảm thấy thẹn thùng hơn, tiếng mắng lại càng trở nên dữ dội, càng phẫn nộ hơn.
Không biết có bao nhiêu cô nàng thiếu nữ không lý do chạy vào phòng mình đóng cửa lại, sinh ra sự hờn dỗi khó hiểu, không thèm ăn uống khiến cho phụ mẫu phải hoảng sợ lên một trận, lại còn chanh chua trào phúng chế giễu những thứ thời trang vụng về, xấu xí của các nữ minh tinh tiến hành ủy lại Quân đội trình diễn trên TV.Mỗi khi cùng các cô nàng nữ bằng hữu thân thiết tụ hội, lại giơ cao bàn tay ngọc ngà lên, trào phúng cười nói rằng chính mình đã sớm nhìn ra Thượng tá Hứa Nhạc căn bản không phải là thứ tốt gì, cái cặp mắt ti hí kia nhìn qua giống hệt như là cặp mắt gian hoạt của kẻ trộm vặt, hồn nhiên quên mất rằng chính mình trước đây đã dùng những từ ngữ mê người, đáng yêu mà hình dung cái cặp mắt ti hí kia.Các nàng ta lại càng quên mất đi trên những quyển sổ nhật ký điện tử, hiện tại đã sớm cất hẳn vào bên trong các ngăn kéo khóa điện tử, đã từng viết rằng bản thân chính mình thời thiếu nữ hoài xuân luôn luôn tưởng tượng đến khuôn mặt cực kỳ bình thường của một vị anh hùng nổi danh nào đó.
Vị anh hùng nổ danh ngã xuống rồi, ngoại trừ đem cái gương mặt mơ hồ kia hắt lên một đám bùn đất biến thành cực độ xấu xí ra, thì cũng chỉ có thể chấn lên một đống bụi mù nào động mà thôi.Ngoại trừ những cái này ra, cũng không có dẫn phát nên bất cứ động tĩnh nào khác cả.
o0o
Sau khi một khoảng thời gian bên phía Cục Hiến Chương tung ra cái tin tức tuyệt đối chấn động toàn bộ vũ trụ kia, bên phía Chính phủ Liên Bang cũng trực tiếp thả ra Trâu Úc cùng với Thương Thu.Còn về phía sau màn của chuyện này đã cất giấu những nguyên nhân sâu xa hắc ám như thế nào, hoặc là nói Tổng thống tiên sinh muốn thông qua lần phóng thích này mà hướng về phía tất cả các thế lực ở khắp nơi trong Liên Bang biểu đạt thái độ của chính mình như thế này, thì chắc chắn sẽ khiến cho rất nhiều người lâm vào trầm tư phân tích cùng với phán đoán, mà bản thân hai đương sự kia lại càng không có chút hứng thú nào đối với những thứ đó cả.
Thương Thu sau khi được phóng thích, đã trực tiếp từ Đặc khu Thủ Đô quay thẳng trở lại khu công nghiệp tại Cảng Đô.Nàng ta cự tuyệt lời đề nghị nghỉ phép du lịch cho tâm tình thoải mái của vị Tổng Giám đốc Công ty Cơ khí Quả Xác, cũng không thèm để ý đến những lời đồn đãi bên trong Bộ Công Trình về việc sau khi chính mình quay trở về sẽ bị Ban Đổng Sự tước đoạt đi chức vụ Đổng sự Kỹ thuật Độc lập của mình, mà ngay lập tức đầu nhập vào một núi công việc cực kỳ nặng nề.
Đám Công Trình Sư thuộc cấp của nàng cùng với các nhân viên công tác của Bộ Công Trình cũng đều biết rõ ràng trong thời gian vừa qua nàng ta mất tích là bởi vì nguyên nhân gì, cho nên cũng không có bất luận kẻ nào dám ở trước mặt Thương Thu đàm luận về các vấn đề liên quan đến Hứa Nhạc, mà chỉ là trơ mắt nhìn thấy nàng ta ngày ngày đêm đêm làm bạn cùng với những tham số kỹ thuật phức tạp, rõ ràng càng ngày càng gầy gộc hốc hác hẳn đi.
Cuối cùng cũng có một ngày, Chủ quản của Bộ Công Trình Công ty Cơ khí Quả Xác, Jose tiên sinh rốt cuộc nhịn không được, chạy đến tìm Thương Thu chậm rãi an ủi:
– Chìm đắm vào công việc nhằm quên đi chuyện thất tình, đôi khi cũng là một phương pháp tốt, nhưng mà cũng cần phải chú ý đến sức khỏe thân thể của chính mình.
– Tôi chỉ là ngoại trừ công việc ra cũng tìm không ra chuyện tình gì có thể khiến tôi hứng thú để làm cả.Chuyện đó cùng với thất tình cũng chẳng có quan hệ gì, bởi vì tôi cũng không có thất tình, hơn nữa, tôi cũng không có cái gì định quên đi!
– Hứa Nhạc chính là người Đế Quốc, cô phải học được việc quên đi hắn!
Thương Thu một phen đem cây bút điện tử trong tay mình cắm lên búi tóc đen trên đầu, gỡ xuống cặp mắt kính, quay sang nhìn Jose tiên sinh, bình tĩnh nói:
– Tôi là một Công Trình Sưm bất luận là Robot MX hay là một máy giặt dân dụng bình thường đi chăng nữa, ở trong mắt tôi cũng chỉ là một đống cấu kiện kim loại cùng với các con chíp vi mạch kết hợp lại với nhau mà thôi.
– Đồng dạng như vậy, bất luận là người Đế Quốc hay là người Liên Bang, ở trong mắt của tôi cũng là một đống da thịt, xương cốt, làn da, lông tóc, huyết dịch tổ hợp lại với nhau, căn bản không có gì khác nhau cả.
o0o
Bên trong một khu trang viên u tĩnh.
Mười đầu ngón tay thanh tú khẽ run rẩy nhè nhẹ, đưa lên cài vào mái tóc ngắn đen mượt, Nam Tương Mỹ thu hồi ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào màn hình TV của chính mình lại, trên khuôn mặt tú lệ xinh xắn tràn ngập bốn chữ đau thương mất mát.Anh ta là người Đế Quốc? Anh ta như thế nào lại có thể là người đế quốc được chứ?
Tào Giai Nhân, Nam Tương phu nhân, từ sau khi phu quân qua đời nhiều năm trước, đã đảm nhiệm vị trí chủ mẫu đương đại của Nam Tương Gia, đương nhiên đối với những dân chúng bình thường đã rất sớm biết được cái tin tức khiến người khác phải cảm thấy phi thường khiếp sợ này.Bà ta rõ ràng có thể dự đoán được cô con gái thanh tú của mình đã có cảm tình phi thường sâu đậm đối với Hứa Nhạc, sau khi biết được chân tướng của sự việc, chắc chắn sẽ lâm vào một đoạn thời gian suy sụp nặng nề nhất trong cuộc đời thiếu nữ của cô nàng.Cho nên ngay từ đầu bà ta đã sớm ngồi bên cạnh cô con gái ngoan trên sô pha, làm bạn suốt một khoảng thời gian dài.
Đến lúc này nhìn thấy vẻ mặt ảm đạm thất thần cùng với bất lực của cô con gái, trong lòng Tào Giai Nhân thoáng sâu kín thở dài ra một tiếng.
Cái loại tình cảm của mối tình đầu như thế này, thường thường phải kinh lịch qua đủ các loại đau khổ, đắng cay vô cùng, ví dụ như là bản thân bà ta năm xưa cũng đã từng có một đoạn cảm tình cùng với cái gã mập mạp đáng khinh kia, nhưng mà cuối cùng lại chính là bởi vì những áp lực vô hình đến từ phía gia tộc chính mình mà bị giết chết từ trong đáy lòng.
Bà ta tin tưởng rằng cô con gái so với bản thân chính mình năm xưa còn càng kiên định cùng với dũng cảm hơn rất nhiều này, bất luận là những áp lực đến từ gia đình hay là từ xã hội, bất luận là sự phân chia giai tầng giàu nghèo hay là quyền lợi gì đó, cũng không có cách nào dao động được ý chí của cô con gái nhìn qua thì nhu nhược, nhưng thực chất cực kỳ kiên cường của chính mình.Cho dù Hứa Nhạc có là một gã lưu manh vô tích sự lăn lộn ở đầu đường xó chợ đi chăng nữa, chỉ cần con gái mình thích, thì nàng ta nhất định sẽ có thể kiên trì đến cuối cùng.
Nhưng mà hiện tại ngăn cản phía trước cái đoạn tình cảm mạnh mẽ kiên cường này cũng không phải là Giản Thủy Nhi, cũng không phải là Trâu Úc, thậm chí cũng không phải là chuyện Hứa Nhạc sẽ ngay lập tức chết đi, mà là một thứ áp lực ngăn cách vô hình mà bên trong toàn bộ vũ trụ này không có bất luận kẻ nào có thể đối kháng được!
o0o
Trong căn phòng ngủ lớn trên lầu hai, tiểu cô nương Chung Yên Hoa vừa mới tắm rửa cùng với gội đầu xong, lúc này đang co chai chân tinh tế lên ngồi trên cái giường trắng muốt, mái tóc màu đen hơi chút ẩm ướt sớm đã dài quá vai, đang thả tự do bên ngoài bộ váy ngủ trắng tinh.
Cô nàng đang ngồi xem TV, ánh mắt trợn tròn, miệng mở lớn đến mức cực kỳ khoa trương, có thể đút cả nắm tay vào trong đó.Một lát sau, đột nhiên cặp mày đáng yêu mềm mại khẽ nhướng lên một chút, nhẹ giọng lẩm bẩm một vài câu thô tục nào đó phi thường bất nhã, chẳng biết là mắng chửi ai, sau đó từ trên giường nhảy thẳng xuống đất, mở ngăn kéo bàn học ra, lấy quyển sổ điện tử, quay trở lại trên giường, bắt đầu nghiêm túc chăm chú trầm mặc vẽ phác thảo một vài thứ nào đó, bộ dáng phi thường chuyên chú.
Vô số những đường cong màu xanh dần dần hiện lên rõ ràng dày đặc hơn bên trên màn hình của quyển sổ tay điện tử, cuối cùng hiện rõ ràng lên một bức bản đồ vẽ tay của khu trang viên Nam Tương Gia.Tuy rằng bức bản đồ vẽ tay điện tử này vẫn còn chưa có hoàn toàn hoàn chỉnh, nhưng lại là cực kỳ tinh vi cùng với chi tiết.Đại khái cũng không có bất luận kẻ nào có thể ngờ đến được, một cô nàng Tiểu Công chúa Chung Gia chỉ mới có mười hai tuổi thôi, không ngờ chỉ dựa vào những ấn tượng lưu lại trong vài lần cưỡi ngựa tản bộ quanh trang viên do Nam Tương Mỹ dẫn cô nàng ra ngoài trang viên liền có thể vẽ ra được một bản đồ điện tử tinh vi chi tiết đến như thế này, hơn nữa bên trên tấm bản đồ này lại còn đánh dấu một vài lỗ hổng bên trong hệ thống theo dõi nghiêm mật của trang viên nữa.
Thanh âm cửa phòng mở ra đột nhiên vang lên, cô bé con Chung Yên Hoa dùng tốc độ nhanh chóng nhất một phen đem tấm bản đồ điện tử đang vẽ dở dang nhét xuống bên dưới tấm nệm giường, hai bàn tay bé nhỏ rất nhanh vỗ vỗ nhẹ lên trên cặp mắt xinh xắn, một phen đem cái biểu tình nghiêm túc khẩn trương hoàn toàn không phù hợp chút nào với độ tuổi của mình biến thành bộ dáng cười ngọt ngào ngây thơ của một cô bé con đáng yêu.
Nam Tương Mỹ chậm rãi đi vài, trực tiếp ngồi xuống trên chiếc ghế sô pha mềm mại đặt bên cạnh cửa sổ, ánh mắt nhìn về phía bầu trời sao bên ngoài cửa sổ, ngẩn người, trầm mặc suốt một khoảng thời gian khá lâu, sau đó mới nhẹ giọng nói:
– Em có biết chuyện đó chưa?
– Ừm!
Cô bé con Chung Yên Hoa khẽ chun nhẹ cái mũi đáng yêu, từ sâu bên trong sống mũi phát ra một tiếng ừm nhẹ.
Nam Tương Mỹ chậm rãi cúi đầu xuống, bộ dáng tựa hồ như có chút lạnh lẽo, hai tay ôm chặt lấu thân mình, ngữ khí có chút khổ sở nói:
– Chị cảm thấy chính mình thật sự rất vô dụng, căn bản không giúp gì được anh ta cả.Hơn nữa… mới vừa rồi trong nháy mắt khi mà chị biết được tin tức anh ta là người Đế Quốc, phản ứng đầu tiên của chị thế nhưng chính là nghĩ muốn một phen đem khoảng thời gian mấy năm gần đây toàn bộ quên hết đi, không bao giờ nghĩ đến anh ta nữa, không thèm quan tâm xem anh ta còn sống sót hay đã chết nữa.Chỉ cần không thèm nghĩ đến anh ta nữa, như vậy liền có thể giả vờ như là chính mình cho tới bây giờ cũng chưa từng thích qua, thậm chí là chưa từng quen biết qua một người Đế Quốc!
Những giọt nước mắt tí ta tí tách từ trên cặp mắt thanh tú của Nam Tương Mỹ lã chã rơi xuống.Cô nàng thiếu nữ vừa áy náy vừa buồn thương nói:
– Phản ứng đầu tiên khi nhìn thấy một sự vật chính là phản ứng chân thật nhất của con người, cũng chẳng khác nào chính là nói, chị cũng không thật sự thích hắn giống như mình đã từng tưởng tượng, chị thật sự đáng hổ thẹn a!
– Úc, chị cũng không cần phải nghĩ ngợi nhiều như vậy làm gì.
Cô bé con Chung Yên Hoa chậm rãi đi đến bên cạnh Nam Tương Mỹ, mở miệng an ủi, nói:
– Đối với người Thủ Đô Tinh Quyển mà nói, người Đế Quốc cùng với người Liên Bang vốn dĩ không phải là cùng một chủng tộ đám người Đế Quốc bọn họ cũng đều là một đám dã thú mà thôi, như vậy nếu như chị yêu thích một gã Đế Quốc, chẳng khác nào là nghĩ muốn chơi trò thú dâm cả.
Nam Tương Mỹ nghe mà có chút không hiểu nổi, ánh mắt mờ mịt ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm cô bé con trước mặt mình.
– Cái trò thú dâm cho dù ở trên những diễn đàn cấm trẻ em dưới mười tám tuổi cũng là thứ bị cấm đoán nghiêm khắc, cũng giống như là một đám đại thúc vô sỉ thích nhìn ngắm thân thể của những trẻ em nhỏ tuổi giống như em vậy, đều là những chuyện tình hạ lưu ghê tởm bị mọi người lên án nhất.
Chung Yên Hoa nở nụ cười tủm tỉm vỗ vỗ lên bộ ngực của chính mình, ngữ khí bí hiểm nói:
– Một cô nàng trời sinh ngoan hiền như chị, đương nhiên là không biết đến những thứ xấu xa bại hoại như thế đâu.
– Sao em lại dùng từ ngữ thô tục đến như vậy để hình dung?
Trong đầu Nam Tương Mỹ hiện lên một màn hình ảnh tự mình tưởng tượng ra, trên mặt không khỏi ửng đỏ lên một trận, chỉ có điều cũng thoáng áp lực được một chút sự hoảng sợ trong lòng mình, khẽ nghiêng đầu nhìn về phía khuôn mặt bình thản tự nhiên thoải mái của Chung Yên Hoa, mang theo một tia khó hiểu cùng với không phục, mở miệng hỏi:
– Vừa rồi em nói là người Thủ Đô Tinh Quyển… chẳng lẽ những người Tây Lâm các em cũng không nhìn người Đế Quốc giống như vậy sao?
– Đương nhiên là không rồi!
Chung Yên Hoa khẽ quơ nhẹ một chút cánh tay trắng ngần nhỏ bé của chính mình, nói:
– Chúng ta bên Tây lâm vẫn thường xuyên có thể nhìn thấy người Đế Quốc, những tù binh này nọ cũng gặp qua rất nhiều rồi, tuy rằng em cũng biết đám người Đế Quốc kia thật sự rất xấu, nhưng mà…
Cô nàng nhún nhún vai, khẽ hất nhẹ lọn tóc đen trên má mình:
– Ở trong mắt người Tây Lâm chúng em, kỳ thật bọn họ cùng với đám người xấu xa tại Thủ Đô Tinh Quyển các người cũng chẳng xấu hơn bao nhiêu cả.
Chỉ hai câu nói phi thường đơn giản, lại khiến cho cặp mày thanh tú của Nam Tương Mỹ khẽ nhướng lên một chút, trong lòng mơ hồ hắm bắt được chút vấn đề quan trọng nào đó.Chung Yên Hoa chú ý thấy những biến hóa cảm xúc trên mặt của cô nàng, trong lòng chợt lóe lên, thầm hô không ổn, vội vàng ho khan mấy tiếng, cắt dứt dòng suy nghĩ của đối phương, cực kỳ thành khẩn cùng với quan tâm, nói:
– Nhưng mà chị cũng không cần phải áy náy, ngẫm lại đám người Đế Quốc đã giết đi của chúng ta bao nhiêu đồng bào rồi? Đã cưỡng gian bao nhiêu chị em của chúng ta rồi? Chị như thế nào có thể yêu thương một người Đế Quốc được cơ chứ? Nam Tương Mỹ tỷ tỷ àm chị quên chuyện tình này đi, trên thế giới này cũng không phải chỉ có mỗi mình Hứa Nhạc là nam nhân đâu.
o0o
Thời điểm đêm dài ít người yên tĩnh, Nam Tương Mỹ sau khi trải qua một lần đả kích tinh thần mãnh liệt, rốt cuộc cũng đã có thể nặng nề đi vào giấc ngủ, trên khóe mắt vẫn còn vương lại một giọt nước mắt nhàn nhạt.Còn cô bé con Chung Yên Hoa thì lại mở to cặp mắt sáng ngời của chính mình, nhìn chằm chằm lên trần nhà xuất thần, trong lòng lại tràn ngập một nổi sung sướng khó có thể ức chế nổi.
Anh không ngờ lại là người Đế Quốc? Như vậy thật sự quá tốt rồi.Nếu như vậy thì toàn bộ đám nữ nhân bên trong Liên Bang vốn dĩ si tâm hoa mắt đối với anh đại khái cũng sẽ qauy lưng co giò chạy mất dép hết, kẻ còn dám ở lại bên cạnh anh thì cũng chỉ còn mỗi một mình em mà thôi.Trên thế giới mặc dù không phải chỉ có một mình anh là nam nhân, nhưng mà bên cạnh anh lại cũng chỉ có một mình em là con gái mà thôi, như vậy trừ phi anh chờ em lớn lên trở thành nữ nhân của anh, làm gì còn có cơ hội khác cho anh lựa chọn nữa?
Cô bé con đáng yêu nằm ở trên giường trằn trọc nghiêng qua trở lại mãi một lúc lâu mà không thể đi vào giấc ngủ, trên mặt thường xuyên hiện lên một nụ cười thỏa mãn mà có chút ngây ngốc.Cô nàng căn bản không lo lắn

☀️ 🌙