Đang phát: Chương 781
Mọi người trong sân đều căng tai, dỏng lên nghe ngóng.
Ô ô ô…
Tiếng kèn bi ai, trầm hùng từ xa vọng lại.Ban đầu nhỏ yếu, khó nghe, nhưng nhanh chóng lan rộng, vang vọng khắp không gian, chấn động màng nhĩ.
Sắc mặt ai nấy đều biến đổi, đồng loạt quay đầu nhìn về một hướng.
Hỏa Đức Thành xây trên sườn núi, yến tiệc lại tổ chức ngoài trời, nên tầm nhìn vô cùng thoáng đãng.
Sở Vân cũng nhìn theo, thấy phía biển bỗng hiện ra một đường cong.Đường cong càng lúc càng cao, càng ngày càng gần.Dãy núi xanh, đất nâu tạo thành một lục địa khổng lồ, đẩy sóng biển dạt ra hai bên.Khí thế cuồn cuộn, hùng mạnh, ép thẳng về Hỏa Đức Thành.
Mắt Sở Vân hơi nheo lại.
Giọng Lục Kình Vương vang lên:
– Thư Gia, nếu các ngươi lập tức rời khỏi Chư Tinh Quần Đảo, ta có thể bỏ qua chuyện của Thiết Gia.Bằng không thì đừng trách ta, khiến Thư Gia chủ đảo biến thành bình địa!
Giọng nói tràn đầy ý chí chiến đấu, vang vọng như sấm rền.
– Lục Kình Vương, là Lục Kình Vương đến!
Một hồi im lặng, rồi có người thất thanh kêu lên.
– Đông Hải Phái là thế lực du hiệp siêu nhất lưu, quân tinh nhuệ, tướng giỏi như mây, thật sự đến tấn công Thư Gia.
Một người thở dài.
– Thư Gia xong rồi.Không có cường giả Vương cấp nào kiềm chế Lục Kình Vương, Thư Gia căn bản không thể thắng.
Một người khác quả quyết.
– Sở Vân, đừng hòng lừa dối.Nói, có phải ngươi hạ độc thủ với Bắc Quang Đại Sư không!
Thiện Quân thừa cơ gây khó dễ, mắt lóe hàn quang, giơ cao Chân Tâm Linh Lung Thạch, lớn tiếng chất vấn.
Tình hình biến đổi bất ngờ, cục diện xoay chuyển, tình thế nguy hiểm đến cực điểm.
Sở Vân im lặng, ngồi yên bất động.Tiếng quát của Thiện Quân vang bên tai, hắn như không nghe thấy, chỉ bình tĩnh quan sát mọi người.
Cửu Mệnh Yêu Quân hưng phấn đến đỏ mặt, thở dốc, muốn khiêu chiến với Vô Song.
Hắc Sơn Man Quân nhếch môi cười khát máu, trừng trừng nhìn Sở Vân.
Phi Vũ Kiếm Quân mỉm cười, ngồi trên ghế, đòi gặp Du Nha đại sư, muốn làm rối loạn hàng ngũ của Sở Vân.
Còn Tử Tiêu, ôm bức họa, cúi gằm mặt, ẩn chứa sát khí nguy hiểm.
Lòng Sở Vân chùng xuống, chợt hiểu ra một điều:
– Lần này Tử Tiêu ám sát, lấy danh nghĩa Giang Hán quốc hiến tranh.Giang Hán quốc chủ tin tưởng Tử Tiêu, cho rằng hắn nhất định thành công.Mặt khác, cũng biểu thị Giang Hán quốc nhất định sẽ động binh sau khi ám sát thành công.
– Bởi vì chỉ cần ám sát, Tử Tiêu đại diện cho Giang Hán quốc, đã lộ rõ địch ý.Ám sát thành công, Giang Hán quốc sẽ thừa cơ phát động đại quân.Nếu ám sát thất bại, Giang Hán quốc cũng đã lộ ý định, chắc chắn cũng phải tấn công.Đến lúc đó, Thư Gia ta sẽ phải đối mặt với hai mặt giặc!
Ánh mắt lại nhìn quanh.Vị trí của Tửu Hào Vương, Tiên Nang Vương đã trống không.
Vô Thường Hầu đứng giữa sân, khoanh tay, cười lạnh với Sở Vân.
Thiện Quân giơ cao Chân Tâm Linh Lung Thạch, lớn tiếng trách mắng, muốn dồn Sở Vân vào đường cùng.
Mông Nguyên quốc vốn là minh hữu, lúc này lại im lặng ngồi trong góc.Mông Phi phẫn uất, muốn đứng lên, nhưng bị một lão giả bên cạnh giữ chặt xuống.
