Chương 772 Thủ Đoạn Chớp Nhoáng

🎧 Đang phát: Chương 772

Câu khiêu khích lạnh lẽo, mang theo chiến ý ngút trời, vang vọng khắp Long Phượng Các, khiến tòa lầu cao vốn ồn ào bỗng chốc im phăng phắc.Vô số ánh mắt đổ dồn về phía phát ra âm thanh, mang theo sự suy tư, dò xét.
Trên tầng cao, Liễu Viêm là ai, thanh danh lẫy lừng trong thế hệ trẻ Bắc Giới, xếp thứ tư Long Phượng Lục, thực lực hiển hách không ai dám coi thường.
Kẻ đến Long Phượng Các này, ai chẳng là tinh anh trong các thiên tài Bắc Giới? Nhưng khi đối diện Liễu Viêm, vẫn phải dè chừng vài phần.Vậy mà giờ đây, có kẻ dám công khai thách thức hắn, không khỏi khiến người ta cảm thấy thú vị.
Liễu Viêm vẫn giữ vẻ cao ngạo, cười nhạt.Ở nơi này, thân phận của hắn, Mục Trần kia có xứng xách giày? Để ý đến lời nói của một kẻ vô danh, chẳng phải tự hạ thấp bản thân?
Xung quanh hắn, vài cường giả có giao hảo cười khẩy, ánh mắt bất thiện liếc xuống dưới.Cô gái áo đỏ cũng tỏ vẻ hứng thú, khẽ cười.
Giữa lúc mọi người đang chờ xem kịch hay, gã trai trẻ túm vai Mục Trần sắc mặt đã vô cùng khó coi.Kẻ chỉ có tu vi Chí Tôn tam phẩm này, lại dám coi hắn như không khí?
Nhưng hắn cũng không dám nổi giận, chỉ lùi lại vài bước, chắp tay cười nhạt:
– Tại hạ Lữ Dương, người Tuyết Long Sơn, vị bằng hữu này xưng hô thế nào?
Tuyết Long Sơn, thế lực lớn ở Bắc Giới, thực lực không kém Bách Chiến Vực bao nhiêu.Lữ Dương lại là thiên tài trẻ tuổi của Tuyết Long Sơn, thực lực cũng không kém Tần Bi.So với Liễu Viêm còn kém xa, nhưng trong Long Phượng Các này, cũng có chút tiếng tăm.
Mục Trần quay lưng về phía Lữ Dương, mặt lạnh như băng.Hắn không ngờ lại gặp Liễu Viêm ở đây, cũng không ngờ gã kia lại hèn hạ như vậy, còn chưa ngồi ấm chỗ đã ra tay với hắn.Bất quá, có lẽ gã tự cho mình quá cao, không thèm tự mình ra tay, chỉ ra hiệu cho đám tay sai mà thôi.
Thải Tiêu ngồi bên cạnh, chống cằm nhìn cảnh tượng này, cười trêu ghẹo:
– Xem ra cái danh “họa thủy” của ngươi còn hợp hơn ta nhiều, người ta tìm tới tận cửa rồi kìa.
Mục Trần thờ ơ, chẳng buồn quay lại nhìn Lữ Dương.Đại La Thiên Vực dù sao cũng là thế lực đỉnh cấp Bắc Giới, bình thường gặp Tuyết Long Sơn, bọn kia còn chẳng dám thở mạnh.Giờ mà cứng đối cứng với loại người này, chỉ làm mất mặt Đại La Thiên Vực.
Liễu Viêm cao ngạo, nhưng ngạo khí trong lòng Mục Trần còn cao hơn nhiều.
Lữ Dương ba hoa cả buổi, Mục Trần vẫn làm lơ, khiến hắn tức đến giật giật khóe mắt.Một thằng nhãi Chí Tôn tam phẩm mà dám phớt lờ hắn? Tưởng đây là địa bàn Đại La Thiên Vực chắc?
– Xem ra bằng hữu khinh Tuyết Long Sơn ta không đủ tư cách? Ha ha, đúng là với thực lực Đại La Thiên Vực, các ngươi có quyền đó.Nhưng…ngươi nghĩ mình có tư cách hay sao?
Lữ Dương cười khẩy, giọng đầy mỉa mai.
“Ầm!”
Lời vừa dứt, linh lực hùng hậu bộc phát, cường hãn đến mức nhiều cường giả ở Long Phượng Các cũng phải kinh ngạc.Thực lực Lữ Dương, có lẽ đã chạm đến ngưỡng Chí Tôn tứ phẩm, dù không phải đỉnh cấp trong lớp trẻ, cũng có chút danh tiếng.
“Đùng!”
Lữ Dương mặt lạnh như băng, chân đạp mạnh xuống sàn, linh lực hội tụ trong tay, không chút lưu tình vồ tới Mục Trần.Hắn muốn dùng thực lực để cho cái tên đến từ Đại La Thiên Vực kia hiểu rõ, ở nơi này, cái tôn nghiêm thế lực kia chỉ là trò cười.Nơi này chẳng ai quan tâm ngươi từ đâu đến, thực lực yếu kém thì cút khỏi Long Phượng Các!
– Tuyết Long Chưởng!
Hắn gầm lên, hàn khí băng giá tỏa ra, một con tuyết long hung hãn lao đi, mang theo bông tuyết phủ kín khu vực Mục Trần đang ngồi.
Đám khán giả ở Long Phượng Các đều trừng mắt, nghiêm mặt.Lữ Dương thật tàn độc, ra tay ở đây mà dùng tới sát chiêu.Tuyết Long Chưởng ngưng tụ hàn khí Tuyết Long Sơn, ai trúng chiêu, linh lực trong cơ thể sẽ bị đóng băng, dù trục được hàn kình ra khỏi cơ thể, kinh mạch cũng bị tổn thương.Như vậy, cái tên Đại La Thiên Vực kia khỏi cần tham gia Long Phượng Thiên nữa!
Tuyết long ập tới sau lưng, Mục Trần vẫn không nhúc nhích, nhưng trong mắt Thải Tiêu, lại hiện lên vẻ kinh ngạc.
Vì nàng nhìn thấy thứ mà người khác không thấy.Đôi mắt đen láy của Mục Trần, tròng đen đang lan ra tròng trắng, trở nên quỷ dị đáng sợ, gương mặt hắn bỗng dưng trở nên lạnh lùng vô tình, chẳng còn vẻ hoạt bát vui tươi trước đó.
Hơn nữa, linh lực của Mục Trần vừa rồi còn bành trướng, thì giờ lại trở nên nội liễm.Không phải hắn cố tình giảm dao động linh lực xuống, mà sự khống chế linh lực của hắn đã đạt đến mức hoàn mỹ.
Mục Trần đưa tay cầm chén trà trước mặt, khẽ hớp một hơi.Lúc này hàn khí đã áp sát, thậm chí tóc tai của hắn cũng ngưng tụ sương băng.
Vô số khán giả đứng nhìn, kinh ngạc.Mục Trần vẫn trấn định như không, lẽ nào hắn không cảm nhận được sát cơ đang đến gần? Dao động linh lực của hắn lại bình thản đến lạ thường, chẳng có chút dấu hiệu phòng ngự.
– Tên kia làm gì vậy? Muốn chết à?
Ai đó nghi hoặc lẩm bẩm.
Không chỉ khán giả bên dưới, hành động của Mục Trần cũng khiến vài góc tối trên tầng cao chú ý.
– Muốn chết, vậy ta cho ngươi toại nguyện!
Thế công như sấm đánh lao tới, Lữ Dương nhếch mép cười lạnh.Giờ Mục Trần hối hận muốn toàn lực phòng ngự, cũng không kịp nữa.Cái gì mà cường giả trẻ tuổi Đại La Thiên Vực, chỉ là một tên ngu xuẩn, lần này sẽ mất mặt ê chề.
“Ầm!”
Đúng lúc đó, không gian trước mặt Lữ Dương biến dạng, lôi âm chấn động linh hồn, theo một phương thức quái dị xuyên qua phòng ngự linh lực của hắn, đánh thẳng vào tâm linh, nổ tung sâu trong lòng.
Lôi Âm đột ngột xuất hiện, Lữ Dương căn bản không kịp trở tay, linh lực trong cơ thể mất khống chế, thần trí trở nên hoảng loạn.
“Phụt!”
Hắn phun ra một ngụm máu, Tuyết Long Chưởng vỡ nát, biến thành một đống tuyết rơi xuống sàn, thất khiếu chảy máu.
Lúc này, Mục Trần mới quay người lại, chân lướt nhanh như điện, xuất hiện sát mặt Lữ Dương, bàn tay vỗ lên ngực hắn.
“Bùm!”
Linh lực hùng hậu bùng nổ, Lữ Dương bay đi như diều đứt dây, phá nát cửa sổ, văng khỏi Long Phượng Các.
Long Phượng Các bỗng chốc im lặng như tờ.
Những ánh mắt kinh hãi dõi theo kẻ vừa bị đánh bay, cảnh tượng trước mắt thật quái dị.Mục Trần hình như chẳng làm gì cả, mà thế công của Lữ Dương lại tự tan, còn bị trọng thương đến thất khiếu chảy máu.
– Hắn đã làm gì vậy?
Nhiều cường giả hoảng sợ ra mặt, trở nên nghiêm túc nhìn lại Mục Trần.Chỉ một chiêu đã đánh bại hoàn toàn Lữ Dương, kẻ cũng có chút danh tiếng trong Long Phượng Các này.Xem ra, cái tên trẻ tuổi đến từ Đại La Thiên Vực này không nên dây vào.
Mọi người nhìn nhau, sự kiêng dè với Mục Trần đã tăng thêm một phần.
Trên tầng cao cũng im lặng, Liễu Viêm sắc mặt âm trầm khó coi, cô gái áo đỏ thì mắt sáng long lanh, đăm chiêu suy nghĩ.Vài ánh mắt từ các tầng cao hơn cũng lộ vẻ kinh ngạc.
– Thú vị…
Ai đó buông lời bình luận từ một góc khuất.
Đôi mắt đen của Mục Trần đã khôi phục vẻ bình thường, ngẩng lên nhìn về phía tầng cao, ánh mắt chạm vào Liễu Viêm, giọng nói nhàn nhạt vang lên:
– Bây giờ tự mình vác xác xuống được chưa?
Chén trà trong tay Liễu Viêm vỡ tan thành bụi, mặt không biến sắc phủi tay, chậm rãi đứng dậy.
Chỉ một hành động đó, Long Phượng Các bỗng trở nên căng thẳng.
Đệ tứ Long Phượng Lục, lại muốn tự mình động thủ?

☀️ 🌙