Đang phát: Chương 771
Bọn chúng cảnh giác, ít nói chuyện, cũng không mua đồ ăn ở trạm dịch, chỉ đợi ngựa uống nước xong là đi ngay.
Hạ Linh Xuyên đấm mạnh xuống bàn, làm bát đĩa rung lên: “Thả xuống đi, đồ vô học!”
Râu quai nón nheo mắt, buông chân xuống, đứng lên nói giọng âm trầm: “Mày nói lại lần nữa?”
Tiếng động lớn làm náo loạn đến trạm dịch, mấy lính tuần tra thành Ngọc Hành chạy tới: “Có chuyện gì?”
Tên gầy đen vội hòa giải: “Trời nóng dễ bực, hai vị bớt giận! Mấy xiên này coi như tôi mời.Bên ao còn bàn trống, mong mọi người thông cảm.”
Hạ Linh Xuyên cười lớn, chỉ vào gã tráng hán: “Tôi tố cáo, thằng này là thủy tặc Lang Xuyên!”
Những người xung quanh bàn đứng bật dậy, sắc mặt gã tráng hán biến đổi: “Mày ăn nói hàm hồ!”
“Mấy hôm trước, chính mắt tao thấy hắn giết người ở Hỗn Long Cương!”
Lính tuần tra nghe xong, nhìn kỹ gã tráng hán: “Giơ hai tay lên bàn, dạng chân ra!”
Nhìn mặt mũi dữ tợn này, cứ khám người trước đã rồi tính.
Gã tráng hán chậm rãi đặt hai tay lên bàn, bỗng có tiếng ghế đổ.
Lính tuần tra quay đầu lại, gã tráng hán rút dao găm bên hông, thừa cơ đâm vào cổ lính tuần tra!
Đường dao vừa ác vừa nhanh, hắn còn hét lớn: “Động thủ!”
Khoảng mười người bên ao, gần trăm người trong trạm dịch, nghe tiếng cùng rút vũ khí, xông vào lính tuần tra và khách nghỉ chân!
Hạ Linh Xuyên không tố cáo sai, bọn chúng quả nhiên là thủy tặc.
Lính tuần tra chỉ có ba mươi người, thủy tặc lại hơn trăm.
Dao găm của tên thủ lĩnh không đâm trúng cổ lính tuần tra, vì tên gầy đen hòa giải nãy giờ bỗng giơ bình rượu hất thẳng vào mặt hắn!
Đó rõ ràng là bình rượu Dương Mai, nhưng hất ra lại là dầu sôi bốc khói!
Hắn đứng ngay bên cạnh gã tráng hán, coi như gã tự đưa mặt vào.Gã nhanh mắt thấy chất lỏng màu vàng hắt tới, theo bản năng rụt người lại, vận công bảo vệ, dầu nóng không dội được vào.
Nhưng tên thủy tặc xông lên tiếp viện từ phía sau lại xui xẻo, bị dội trúng đầu đầy mặt, lập tức kêu thảm ngã xuống đất lăn lộn.
Lính tuần tra rút vũ khí, bình tĩnh không sợ, vừa chống trả vừa hô lớn: “Giết giặc! Người không phận sự tránh ra!”
Khách bên ao cũng đứng lên, nhìn thì như phu xe, lái buôn, dân phu, nhưng không biết lấy đâu ra đao kiếm, cùng đám thủy tặc đánh nhau loạn xạ.
Đây là người luyện võ? Không, là quân lính huấn luyện bài bản! Gã tráng hán biết ngay là không ổn, hét lớn: “Anh em rút lui, rút!”
Đây là cái bẫy, bọn chúng có mai phục!
Hắn tu vi không thấp, hai chiêu đẩy lui ba tên lính tuần tra, vung bàn đánh về phía tên gầy đen, định liều mạng mở đường máu, lại cảm thấy sau đầu có gió.
Gã tráng hán không dám khinh thường, cúi người tránh.
Một mũi tên nhọn “vút” bay qua, nếu hắn không tránh, gáy sẽ bị xuyên thủng.
Góc độ này…Gã tráng hán giận dữ, là thằng tạp chủng vừa tranh chỗ với hắn!
Thật độc ác.
Hắn định rút dao, đùi sau bỗng đau nhói, sau đó là tiếng “rắc”.
Gã tráng hán đau đớn kêu lên, cúi đầu xem xét, xương đùi đã gãy!
Xương trắng hếu đâm ra khỏi đùi, máu tươi bắn ra.Người thường chắc ngất tại chỗ vì đau.
Thiếu niên sau lưng, không nhanh không chậm thu chân về.
Một cước của hắn đã đạp gãy đùi gã tráng hán.
Gã tráng hán tàn nhưng không phế, liều mạng vung dao, tiếc là động tác không còn linh hoạt, Hạ Linh Xuyên dễ dàng tránh được, thêm một tiếng “rắc”, hắn đạp gãy nốt chân trái gã.
Gã còn đứng được nữa đâu, lăn hai vòng, hét lớn: “Đừng lo cho tao, rút hết đi, mau rút!”
Lính tuần tra xông lên trói lại, nhét giẻ vào miệng.
Hạ Linh Xuyên vung đao liên sát hai tên, dứt khoát như cắt lúa ngoài đồng, máu dính trên má, càng thêm vẻ dữ tợn.
Một tên thủy tặc gần đó sợ hãi, quay đầu bỏ chạy.Hạ Linh Xuyên tiện tay vung đao Phù Sinh, “đăng” một tiếng xuyên thấu tim, ghim hắn lên tường!
Hạ Thống lĩnh vừa lau máu trên mặt, vừa hạ lệnh: “Dẫn đầu lập công, không được để một tên nào thoát!”
“Rõ!” Lính tuần tra đồng thanh đáp.
Gã tráng hán trừng mắt nhìn Hạ Linh Xuyên, con ngươi như muốn lòi ra.
Thằng này, thằng này mới là thủ lĩnh?
Quan binh không tha một ai, đám thủy tặc nghe xong, chạy tán loạn.
Trận chiến kéo dài hơn hai khắc.
Lính tuần tra đuổi người còn lâu hơn giết người.
Đợi đến khi mọi người trở về báo cáo chiến tích, hiện trường chém giết ở trạm dịch Thanh Lang cơ bản đã được dọn dẹp xong.
Một mình Hạ Linh Xuyên đã giết sáu người, không để ai sống sót.
Hắn đi đến chỗ gã tráng hán, máu tươi trên lưỡi đao vừa chảy hết giọt cuối cùng.
Tên gầy đen lấy giẻ ra khỏi miệng gã tráng hán, Hạ Linh Xuyên gác chân lên ghế dài bên cạnh đầu gã: “Hạo ca, khỏe không?”
Gã tráng hán nghiến răng trừng hắn, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán, đau đớn.
“Sao, không dám nhận?”
Tên gầy đen đá gã tráng hán một cái, gã đau đớn rên lên: “Ông đây đổi tên chứ không đổi họ, Trân Hạo đây! Sao mày biết tao!”
“Cái này phải nhờ Từ bang chủ giúp đỡ, tin tức của bọn họ chuẩn thật!” Hạ Linh Xuyên cười nói, “Ai dẫn đội, mang bao nhiêu người cướp trạm dịch Thanh Lang, đều cho tao biết rõ.”
Trần Hạo khó khăn nuốt nước bọt: “Họ Từ chết không yên thân, chúng mày cũng vậy!”
“Tù binh ngông cuồng như mày, tao mới thấy lần đầu.” Hạ Linh Xuyên ngồi phịch xuống ghế, “Nghe giọng mày, không phải người địa phương?”
Hắn thoải mái như đang kể chuyện phiếm, Trần Hạo mím môi không nói.
“Bối Già?”
Hai chữ này vừa ra, Trần Hạo vô thức ngẩng đầu nhìn hắn.
Hạ Linh Xuyên nói tiếp: “Tao nghe nói, mày là ái tướng của Phục Sơn Liệt? Không ở Bối Già mà lại chạy đến đất tao làm gì?”
Yết hầu Trần Hạo động đậy hai lần: “Những cái này cũng là họ Từ nói cho mày?”
Lính tuần tra và thường phục đi truy địch đã về đơn vị, mang chiến lợi phẩm là thủ cấp đến nộp; năm tên thủy tặc rên rỉ xin tha cũng bị xử trảm.
Thành Ngọc Hành đã thông báo toàn khu, giặc cướp chủ động đầu hàng sẽ được khoan hồng, kẻ nào chống đối quân Ngọc Hành sẽ bị truy sát đến cùng.Tình hình trước mắt áp dụng loại sau.Bị đánh gãy chân, nằm đó van xin cũng vô dụng.
Cứ vừa đấm vừa xoa như vậy, số lượng giặc Lang Xuyên mới giảm mạnh.
Đám thương lữ trong trạm dịch trơ mắt nhìn xác chết không đầu đầy đất, máu tươi vương vãi, run rẩy, nhưng trong lòng lại đầy may mắn.
Những hung thần này từng ở cùng bọn họ, quân Ngọc Hành càng hùng mạnh thì việc buôn bán của họ càng được bảo vệ.
Trần Hạo nhìn quanh, sắc mặt ảm đạm.
Quân Ngọc Hành quả thật tàn nhẫn, trừ hắn ra, không tha một ai!
“Báo cáo, tiêu diệt sáu mươi bảy tên giặc, thu được sáu mươi bảy thủ cấp, có bảy tên là tội phạm truy nã!”
“Tốt.” Hạ Linh Xuyên hỏi Trần Hạo, “Trong số thủ cấp này, có người Bối Già của mày không?”
