Đang phát: Chương 770
Hắn định nói chuyện tiên nguyên đan thì Phục Thanh lại cố tình hỏi về lệnh bài: “Thật sự là vì cái lệnh bài của chúng ta mà Hoàng Kình Thiên đánh ngươi ra nông nỗi này?”
“Haizz! Hoàng Kình Thiên không động tay, chỉ đứng nhìn thôi, là đám thủ hạ của hắn như Cừu Lập làm.Nhưng mọi chuyện là do Hoàng Kình Thiên bày mưu tính kế cả.An Chính Phong lúc đó giúp ta cầu xin cũng vô dụng, ngươi đoán Hoàng Kình Thiên nói gì?”
Phục Thanh hỏi: “Hắn nói gì?”
Miêu Nghị đáp: “Hắn nói ở đây, hắn muốn ai sống thì người đó sống, muốn ai chết thì người đó chết, không muốn ai đi thì đừng hòng ai đi được.An Chính Phong cũng chịu chết.”
“Khẩu khí lớn thật!” Phục Thanh nhíu mày nói: “Tiểu tử, ăn nói lung tung là không được đâu, ngươi có biết lừa chúng ta thì hậu quả thế nào không?”
Miêu Nghị bật cười: “Ta nói lão tiền bối này, chuyện này có thể lừa được sao? Lệnh bài có phải ở trong tay bọn họ không, bọn họ có nói thế không, cứ đối chất một lần là biết ngay, cần gì ta phải nói dối?”
Lời này quá đúng, chẳng có gì đáng nghi cả!
Phục Thanh hoàn toàn tin, mặt già nhăn lại, cười khẩy: “Xem ra Hoàng Kình Thiên và Ngô Đa lăn lộn giữa Lục Thánh lâu nên mắt cao hơn đầu, chẳng coi ai ra gì.Cũng phải, mấy lão già chúng ta ở Tinh Tú Hải này lui về ở ẩn lâu quá rồi, bị người khinh thường cũng là lẽ thường thôi.”
Miêu Nghị an ủi: “Tiền bối, đừng nghĩ nhiều.Thực ra cũng không cần sợ bọn họ, ta biết người Tinh Tú Hải các ngươi bị Lục Thánh chèn ép nên không dám lộ diện nhiều, vì vậy ta đã triệu tập một đám người đến Tinh Tú Hải để các ngươi nở mày nở mặt, cho các ngươi thêm thanh thế.Ta nghĩ các ngươi cũng quen biết cả, ngươi ra mặt van xin bọn họ, bảo họ trả lại nguyên liệu luyện tiên nguyên đan là được.Ta nghĩ bọn họ cũng chỉ muốn các ngươi chịu thua thôi, không đến mức sống chết với các ngươi đâu.Tiền bối, thứ lỗi cho ta nói thẳng.Cái mặt mũi này chẳng đáng bao nhiêu, chỉ cần chúng ta có tiên nguyên đan, đợi tu vi tăng lên rồi thì muốn rửa hận lúc nào mà chẳng được, quân tử trả thù mười vạn năm chưa muộn.Chúng ta xem ai cười cuối cùng!”
“Ta cầu xin bọn họ? Ha ha…” Phục Thanh ngửa mặt lên trời cười lớn, chấn động cả điện, cười xong mới quay sang Miêu Nghị: “Còn muốn phiền ngươi mời người đến giữ thể diện cho chúng ta, ngươi mời ai đến?”
Miêu Nghị có chút tự hào nói: “Đều là tu sĩ Hồng Liên trở lên, tu sĩ của mấy môn phái tiên quốc, còn có thủ hạ của ta nữa, số lượng không ít đâu.Dù sao mấy năm nay ta ở tiên quốc cũng không phải chỉ ăn không ngồi rồi.”
Thanh Phong khinh khỉnh: “Tưởng ai ghê gớm lắm, chỉ có thế mà cũng đòi giữ thể diện cho chúng ta?”
Miêu Nghị nói: “Thanh hữu sứ, không thể nói thế được, giữ thể diện đâu phải đi đánh nhau, ta đến mời Phục tiền bối rời núi chẳng phải là vì giữ thể diện đó sao, mục đích chính của chúng ta là lấy lại đồ, không phải đi liều mạng.Nhưng các ngươi yên tâm, nhân thủ đánh nhau ta cũng chuẩn bị rồi, ta tìm một tu sĩ Kim Liên đến trợ chiến.Nếu có chuyện ngoài ý muốn thì cứ để hắn ra tay, sẽ không liên lụy đến các ngươi.”
Thanh Phong “ồ” một tiếng rồi hỏi: “Không biết là vị cao nhân nào?”
Miêu Nghị không để ý nói: “Cao hay không không quan trọng, thực lực tuy không bằng các ngươi, quan trọng là người ta chịu giúp đỡ là được.”
Thanh Phong nhìn về phía Phục Thanh.Phục Thanh từ từ nhắm mắt, giọng trầm xuống: “Thanh Phong, ngươi và Lệ Phong đến Lưu Vân Sa Hải một chuyến, xem xét tình hình, nếu đúng là Hoàng Kình Thiên và Ngô Đa đang giữ thế cân bằng giữa Lục Thánh thì chúng ta cũng không cần nể mặt chúng, cứ thăm dò bọn chúng xem sao.Không cần khách khí!”
“Tuân lệnh!” Thanh Phong chắp tay, rồi quay sang Miêu Nghị: “Đi thôi!”
“Đợi đã!” Miêu Nghị giật mình: “Lệ tả sứ và Thanh hữu sứ đi thì có ích gì.Theo ta biết, tu vi của Hoàng Kình Thiên và Ngô Đa đã đạt tới Kim Liên tam phẩm rồi.Nghe nói tu vi của họ với tiền bối đây cũng ngang nhau, tiền bối không đích thân ra mặt thì chẳng phải là chúng ta đi tay không à?”
“Đối phó với hai tên đó còn chưa cần ta ra tay!” Phục Thanh đi về chỗ ngồi khoanh chân, giọng nặng nề: “Thanh Phong, trước tiên đưa tiểu tử này đến chỗ lão đại, lão tam và lão tứ, hỏi xem ý kiến của bọn họ thế nào.”
“Tuân lệnh!” Thanh Phong lại quay sang Miêu Nghị: “Đi thôi!”
“Phục tiền bối không ra mặt, các ngươi có làm được không?” Miêu Nghị thầm nghĩ, tốn bao nhiêu công sức mà cuối cùng lại uổng phí thì đúng là tự rước họa vào thân.
Thanh Phong không nói nhiều, túm lấy tay hắn lôi ra ngoài.
“Nhẹ thôi, nhẹ thôi, tay ta vẫn còn gãy đó.” Bị lôi ra khỏi cửa, Miêu Nghị kêu oai oái.
Cánh cửa cao năm trượng “ầm” một tiếng tự động đóng lại.
Thanh Phong quay đầu nhìn cánh cửa khép kín, mặt mày dần trở nên lạnh lùng.Sau đó hắn đưa Miêu Nghị đến tiền cung, ném Miêu Nghị ở một tòa điện ngoài rồi đi tìm Lệ Phong, Lệ tả sứ phụ trách các việc hàng ngày ở Tây Tinh Hải.
Chốc lát sau, Lệ Phong bước ra, sắc mặt âm trầm.
Hai người túm lấy Miêu Nghị bay đi, Miêu Nghị hô hoán trên không trung: “Yến đại ca!”
Yến Bắc Hồng đang đứng trước vách núi nhìn ra biển lớn nhìn lại, nhanh chóng đuổi theo…
Lưu Vân Sa Hải, Sa Bảo.
Hoàng Kình Thiên cao gầy, Ngô Đa béo lùn, hai lão già đi cùng nhau trông rất tương phản, cùng nhau đi xuống một địa đạo dưới Sa Bảo.
Bước vào một không gian dưới lòng đất, họ ngửi thấy mùi máu tươi và thấy Cừu tổng quản đang chờ ở đó.
“Cừu Lập, có chuyện gì?” Ngô Đa nhíu mày hỏi.
Hắn đang bế quan tu luyện thì Cừu tổng quản lại phái người mời hai vị bảo chủ đến đây.
Hoàng Kình Thiên ngửi mùi máu tươi trong không khí, mắt dừng lại ở mấy vũng máu trên mặt đất và hai xác chết bị đóng băng, còn có mấy món vũ khí bị gãy, rồi nhìn lên vách đá thấy những vết cào sâu lộn xộn.
“Nhị gia, tứ gia, xem cái này.” Cừu tổng quản tiến lên chắp tay, chỉ vào một con quái vật đang bị xích vào cột đồng.
Thực ra không cần nhắc nhở, hai người đã chú ý đến con quái vật đang giãy giụa kia, đến gần cột xem thì thấy nếu không phải nó đang giãy giụa thì còn tưởng là kim loại đúc ra, toàn thân phát ra ánh kim loại quỷ dị, một luồng khí hung hãn tỏa ra.
“Đây là…” Hai người đi vòng quanh con quái vật to như lợn hai vòng, Ngô Đa giật mình nói: “Đây là bọ ngựa? Trời ạ! Ta chưa từng thấy con bọ ngựa nào to đến thế này, nhị ca, ngươi thấy con bọ ngựa nào to như vậy chưa?”
Hoàng Kình Thiên nhìn chằm chằm đánh giá kỹ lưỡng rồi lắc đầu: “Chưa, hình thể của nó trông có vẻ giống bọ ngựa Minh Đường ở Vạn Trượng Hồng Trần?”
Ngô Đa lắc đầu: “Chắc không phải.Bọ ngựa Minh Đường màu đen chứ không phải màu này, hơn nữa bọ ngựa Minh Đường cũng không ra khỏi Vạn Trượng Hồng Trần.” Nói rồi định đưa tay vuốt ve.
Cừu Lập vội hô: “Tứ gia cẩn thận!”
Ngô Đa cứng đờ tay lại.Hai người cùng nhìn Cừu Lập, người sau xua tay: “Tứ gia ngàn vạn lần cẩn thận.Nanh vuốt của con bọ ngựa này sắc bén vô cùng, quả thực là hiếm có trên đời.” Rồi chỉ vào xác chết trên mặt đất: “Hơn nữa lực lớn vô cùng, tốc độ nhanh như tu sĩ Tử Liên, thân thể lại cứng rắn dị thường, hai gã tu sĩ Tử Liên giao chiến với nó mà bị nó giết chết, hai kiện vũ khí nhị phẩm mang ra thử nghiệm cũng bị nó chém đứt như chém bùn, càng quỷ dị là khi tấn công còn mang theo một luồng khí lạnh lẽo cực độ.Ai trúng chiêu là đông cứng ngay lập tức.Chỗ ta xích nó đều tránh nanh vuốt của nó, nếu không thì không xích được nó đâu.”
Ngô Đa giật mình, vội rụt tay lại, tặc lưỡi kinh ngạc: “Còn có chuyện lạ như vậy?”
Hoàng Kình Thiên thì hỏi: “Cừu Lập, ngươi làm sao có được con quái vật này?”
Cừu tổng quản đáp: “Là từ trong trữ vật giới của tên tặc Miêu Nghị, có mười lăm con tất cả, không biết hắn làm sao có được lũ quái vật này.” Nói rồi đưa trữ vật giới của Miêu Nghị cho họ xem, bên trong đã bị hắn dọn sạch.
Với địa vị của hắn, chỉ cần không phải đồ trên giao xuống thì khi ra ngoài làm việc tiện tay vơ vét được cũng không cần phải nộp lên.Đồ trong trữ vật giới của Miêu Nghị rất giá trị.Hắn đương nhiên muốn dọn sạch để cất riêng, nếu không để hai vị bảo chủ nhìn thấy thì sợ là không chia phần lớn ra cũng không xong.
Có những chuyện là như vậy.Không nhìn thấy thì không sao, một khi thấy rồi, hơn nữa còn đáng giá thì ngươi không chủ động đưa ra cũng không được.
Sau khi Miêu Nghị rời khỏi Sa Bảo, Cừu Lập rảnh rỗi nên không tránh khỏi việc kiểm kê đồ trong trữ vật giới của Miêu Nghị.Tuy rằng phần lớn tài vật của Miêu Nghị đều ở chỗ Thiên Nhi và Tuyết Nhi nhưng bên trong vẫn còn không ít đồ, chỉ riêng ngũ cực tinh thạch thôi cũng đã là một khoản lớn đối với Cừu tổng quản rồi.
Nhưng còn chưa kịp kiểm kê kỹ càng thì đã bị lũ bọ ngựa đang ngủ say thu hút.
Mười lăm con bọ ngựa to như lợn.Muốn không gây chú ý cũng khó, đương nhiên phải triệu một con ra xem thử.Ai ngờ con bọ ngựa này vừa ra khỏi trữ vật giới đã tỉnh lại và bay đi.Cừu tổng quản đương nhiên phải ngăn lại, nhưng con quái vật này hung hãn dị thường.Cừu đại tổng quản sơ ý một chút đã suýt trúng chiêu.
Bắt được bọ ngựa rồi thì những ngày sau đó luôn nghiên cứu xem nó là quái vật gì, tìm hai tu sĩ Tử Liên đến thí nghiệm, ai ngờ lại bị con quái vật này xử lý.
Với thứ này, hắn đương nhiên muốn khống chế để sử dụng.Hắn cũng là yêu nên ít nhiều gì cũng có kinh nghiệm trong việc khống chế yêu loại, nhưng cuối cùng phát hiện thế nào cũng không được, khống chế không được mà giết thì lại tiếc.Đây cũng là bất đắc dĩ, thực sự không được mới mời hai vị bảo chủ đến chia sẻ.
Hai vị bảo chủ xem qua mười bốn con bọ ngựa đang ngủ say còn lại rồi nhìn nhau, Hoàng Kình Thiên thi pháp triệu một con ra.
Quả nhiên đúng như Cừu Lập nói, bọ ngựa vừa ra đã tỉnh lại, nhưng không vội bay đi mà bay về phía con bọ ngựa đang bị xích, ghé vào cột cắn đứt xích kim loại trói con bọ ngựa kia.
Ngô Đa khống chế lực đạo, thi pháp đánh vào lưng con bọ ngựa vừa bay ra.
Mắt con bọ ngựa kia nhất thời lóe lên lục quang, “vút” một tiếng đã đến trước mặt Ngô Đa, chém tới một đao như lưỡi liềm, hung hãn vô cùng.
“Vút!” Ngô Đa lập tức né tránh, túm lấy gáy bọ ngựa từ phía sau, mặc cho nó giãy giụa với nanh vuốt sắc bén cũng không làm gì được hắn vì không với tới.
“Lực đạo quả nhiên đủ mạnh!” Ngô Đa gật đầu với Hoàng Kình Thiên.
Hoàng Kình Thiên lúc này cũng phóng ra một con để thử, bắt được rồi cũng gật đầu: “Thật sự là thứ tốt.”
Quay lại hỏi Cừu tổng quản: “Không tìm được cách khống chế chúng?”
Cừu Lập lắc đầu: “Không có, chỉ biết là vừa thu vào trữ vật giới thì chúng lập tức ngủ say, có thể trữ hàng trong trữ vật giới cũng thật là kỳ lạ.”
Hai vị bảo chủ lập tức thử một lần, phát hiện đúng là như vậy, Hoàng Kình Thiên nói: “Chúng ta cầm về nghiên cứu xem.”
Nói xong không nói hai lời, mỗi người cầm 6 con đi, còn lại ba con cho Cừu Lập.
Cừu Lập biết là đồ đã lấy ra thì chắc chắn là như vậy rồi, nghiên cứu một hồi chắc là sẽ không trả lại đâu, hắn cũng không thể đòi lại được, đành chịu thôi, hắn tìm không thấy cách khống chế nên mới muốn nhờ hai vị bảo chủ có cách gì hay không chỉ điểm cho hắn.
