Chương 769 Thiếu Nữ Và Thanh Niên –

🎧 Đang phát: Chương 769

Cô gái nọ cất giọng ngọt ngào, nhưng yêu cầu lại quá đáng đến mức khiến Mục Trần trợn mắt há hốc, nhìn chằm chằm bàn tay trắng nõn đang xòe ra trước mặt.Đến khi hoàn hồn, hắn mới cười gượng:
– Ta không có!
Đùa à! Tinh huyết Viêm Long thượng cổ, hắn phải hao tâm tổn trí trong Cửu Cửu Viêm Long trận mới gom được chín giọt, đã chia cho Cửu U bốn giọt để nàng tu luyện.Giờ trong tay hắn vừa vặn còn năm giọt, bà cô tổ tông này lại muốn một phát ăn hết à?
– Không có á?
Cô gái khẽ cười, đôi mắt sáng long lanh, vẻ đẹp kiều mị đến kinh người, khiến ánh trăng cũng phải lu mờ.
Mục Trần ngẩn ngơ nhìn gương mặt tuyệt sắc kia, tâm thần chấn động.Trong lòng bỗng trào dâng một mệnh lệnh khó cưỡng, khiến hắn suýt chút nữa đã lấy tinh huyết Viêm Long thượng cổ ra.
“Ầm ầm!”
Tiếng sấm rền vang, hắn bừng tỉnh, kinh hãi.Nụ cười yêu dị kia thật sự quá mức mê hoặc!
“Vù!”
Vừa hoàn hồn, Mục Trần lập tức bỏ chạy, tàn ảnh liên miên giữa không trung, nhanh chóng lủi vào rừng rậm.
– Tiểu Lâm.
Cô gái ngạc nhiên khi thấy mị thuật của mình không có tác dụng với Mục Trần, sắc mặt hơi khó coi, chỉ tay về phía bóng lưng đang chạy trốn rồi quay lại gọi gã thanh niên.
Gã thanh niên thở dài, bất đắc dĩ gật đầu rồi đột ngột biến mất.
Vài giây sau khi Mục Trần biến mất trong rừng, gã thanh niên xuất hiện trở lại, trên tay đã xách theo hắn.
– Huynh đệ, đừng chạy nữa, chọc giận tỷ ta thì mệt đấy.
Gã áo đen chán nản nhún vai nhắc nhở Mục Trần.
Mục Trần nhìn gã thanh niên, lạnh toát cả sống lưng.Thực lực tên này quá kinh khủng, hoàn toàn không cùng đẳng cấp!
Biết không thoát, hắn đành quay sang cô gái, giơ tay phân trần:
– Ta xin lỗi, vừa rồi nghe thấy động tĩnh lạ nên mới chạy tới xem, không cố ý đâu!
– Ta biết.
Cô gái mỉm cười vuốt ve con rắn nhỏ trên vai:
– Nếu không, ta đâu chỉ đòi ngươi trả tinh huyết Viêm Long thượng cổ…
– Dựa vào cái gì?
Mục Trần nghiến răng tức giận.Chẳng lẽ vô tình liếc mắt một cái mà phải bồi thường năm giọt tinh huyết Viêm Long thượng cổ? Đúng là cắt cổ!
– Dựa vào việc ngươi chạy không thoát.
Cô nàng mỉm cười đáp.
Mục Trần mặt mày méo mó, suy sụp.Hắn biết rõ tình cảnh, đành vung tay ném bình ngọc cho cô gái.
Nàng không bắt lấy, mà con rắn nhỏ trên vai lao ra như điện, vẫy đuôi đập nát bình ngọc, há miệng nuốt trọn năm giọt tinh huyết.
Mục Trần ngạc nhiên trừng mắt, quái dị nhìn con rắn nhỏ.Xem ra hắn đúng là có mắt như mù, con rắn bảy màu kia mới thật sự kinh khủng! Tinh huyết Viêm Long thượng cổ ẩn chứa năng lượng và ý chí Viêm Long thượng cổ cực mạnh, nó lại nuốt dễ dàng như vậy, vẻ mặt còn vô cùng thích thú.
– Tiểu Thải tuy không phải thần thú của Đại Thiên thế giới này, nhưng khi thức tỉnh cũng chẳng yếu hơn đám thần thú đứng đầu đâu.
Cô gái vuốt ve con rắn nhỏ với thân thể bảy màu bóng loáng.
Mục Trần kinh ngạc.Con rắn bảy màu kia không phải linh thú của Đại Thiên thế giới? Vậy chẳng lẽ đến từ hạ vị diện? Vậy hai người này cũng vậy sao?
Nuốt hết năm giọt tinh huyết Viêm Long thượng cổ, con rắn dường như muốn luyện hóa năng lượng, liền chui vào tay áo cô gái nằm ngủ.Cô nàng thấy vậy thì mỉm cười, nụ cười rạng rỡ:
– Xem ra tinh huyết Viêm Long thượng cổ rất có ích cho Tiểu Thải, phải đa tạ ngươi rồi.
Thiếu nữ cười mỉm nhìn hắn.
Mục Trần tức nghẹn trong lòng, nhưng không dám nói.Nửa đêm vô duyên vô cớ cướp đoạt bảo vật của hắn, hỏi sao hắn không đau lòng? Tức giận hậm hực:
– Bây giờ ta đi được chưa?
Hai người này quá mức thần bí, e rằng không phải hạng tầm thường, hắn không muốn dây dưa quá sâu, hành tẩu giang hồ cần phải cẩn trọng.
– Ha ha, huynh đệ đừng nóng, mọi người gặp nhau xem như có duyên.Ngươi đãi Tiểu Thải món đồ kia, để ta mời lại ngươi.
Gã áo đen cười tủm tỉm choàng vai Mục Trần, bộ dáng như quen thân lắm.
Hắn nghe mà muốn hộc máu.Cái gì mà mời con rắn kia ăn chứ? Nếu các ngươi không ép, sao ta phải đem tinh huyết Viêm Long thượng cổ quý báu lãng phí cho nó!
Thứ đó hắn đang chuẩn bị dùng để rèn luyện thân thể đó!
– Không cần.
Mục Trần cự tuyệt, nhưng sự nhiệt tình của gã thanh niên kia vượt quá sức tưởng tượng, nắm vai hắn kéo lại, không cho hắn cơ hội bỏ chạy.Dưới ánh trăng sáng, ngọn lửa bốc cao, thịt nướng vàng ruộm nhỏ những giọt mỡ óng ánh xoay tròn trên lửa.
– Nào, ăn thôi!
Mục Trần chưa kịp từ chối, gã kia đã nhét xiên thịt vào tay hắn.Mặc cho Mục Trần ngơ ngác, gã nhai thịt như sói đói lâu ngày, tốc độ như bão táp mưa sa, khiến Mục Trần ngẩn ra hồi lâu, cứ như gặp phải một con thú quý hiếm giữa đêm đen.
Mục Trần thở dài buồn bã than trời, cũng chẳng biết làm sao, thực lực đối phương vượt trội hơn hắn, chẳng có thủ đoạn nào có thể bù đắp.Hắn đành im lặng thin thít nhai từng miếng thịt.
Hai nam tử ngồi ăn, cô gái chỉ ngồi bên cạnh chống cằm, đôi mắt rực rỡ im lặng quan sát.
Trăng sáng vằng vặc, đống lửa nướng thịt nhanh chóng chỉ còn lại đống xương bừa bộn.
Mục Trần dựa vào gốc cây, vuốt ve cái bụng no căng.Đã lâu lắm rồi hắn không ăn uống thịnh soạn như vậy.Khi người ta tu luyện đến trình độ cao thâm, tích cốc là chuyện rất dễ dàng.
– Ha ha, huynh đệ thật là thoải mái.Tại hạ Cổ Lâm, đây là tỷ tỷ ta…
Gã áo đen chùi miệng, tỏ vẻ thỏa mãn cười nói với Mục Trần.
– Thải Tiêu.
Thiếu nữ liếc Cổ Lâm, tự giới thiệu.
Mục Trần trợn mắt, lấy tên giả cũng không chú ý một chút sao? Thở dài đáp lại:
– Tại hạ Mục Trần, chuẩn bị đến Long Phượng Thiên.
– Long Phượng Thiên? Gần đây đi đâu cũng nghe nói về cái vụ này.
Cổ Lâm gãi đầu, tỏ vẻ tò mò.
– Các ngươi không phải người Bắc Giới?
Mục Trần tròn mắt kinh ngạc.Nếu đã đến Bắc Giới, không thể nào không biết đến Long Phượng Thiên.
– Đúng, bọn ta không phải người Thiên La đại lục, tới đây có chút chuyện.
Cổ Lâm cười nói.
Mục Trần giật mình gật đầu, nhìn Cổ Lâm hồi lâu, không kìm được hỏi:
– Ngươi tu luyện đã bao nhiêu năm?
Cổ Lâm tỏ ra không lớn tuổi, nhưng thực lực lại rất mạnh, khiến hắn cảm thấy bị đả kích.Nếu tên này trẻ tuổi như vẻ ngoài, hắn treo cổ chết cho rồi!
Cổ Lâm nghe vậy, chỉ cười cười, nói bâng quơ:
– Ngươi đừng so sánh với ta, thời gian ta tu luyện chắc chắn lâu hơn.
Mục Trần thở phào, nếu gã cũng trẻ như vẻ ngoài, thì thật sự từ “yêu nghiệt” cũng không đủ để miêu tả!
Mục Trần lại nhìn sang cô bé xinh đẹp kia, mắt tỏ vẻ quái dị.Nàng ta là tỷ tỷ của Cổ Lâm, mà Cổ Lâm…vậy tuổi của nàng ta…
Mục Trần bỗng dưng nổi da gà.
Như hiểu rõ suy nghĩ trong ánh mắt hắn, Thải Tiêu trừng mắt, hàng chân mày dựng đứng, nghiến răng:
– Ta không phải bà bà lão yêu!
Cổ Lâm thì cười nắc nẻ không thôi, nói nhỏ với Mục Trần:
– Tỷ của ta thể chất khá đặc biệt, thường hay ngủ say, do đó tuổi của nàng đúng như vẻ ngoài.
Mục Trần mới vỡ lẽ, mặc dù cũng tò mò về “thể chất đặc biệt” của nàng là gì, nhưng không dám hỏi.
Thải Tiêu nhìn hắn chằm chằm, bỗng nhiên hỏi:
– Nghe nói Long Phượng Thiên có tinh huyết Chân Long?
Mục Trần nghe vậy, hiểu ra bọn họ thực sự không biết gì về Long Phượng Thiên, mới tận tình kể những sự tích và thông tin sơ lược về Long Phượng Thiên.
– Thật sự có tinh huyết Chân Long ư…
Mục Trần vừa dứt lời, hai mắt Thải Tiêu lóe sáng.
Cổ Lâm thì tim đập thình thịch, vội ngăn cản:
– Tỷ, nhiệm vụ chúng ta ra ngoài lần này không phải Long Phượng Thiên, việc lão gia giao cho còn chưa làm xong đó!
– Nhiệm vụ đó mình ngươi đi làm là được.Ta sẽ đến Long Phượng Thiên, nếu có thể đoạt được tinh huyết Chân Long, Tiểu Thải có lẽ sẽ tiến hóa hoàn toàn, ta không cần phải thỉnh thoảng ngủ vùi nữa.
Thải Tiêu chẳng thèm quan tâm.
– Á?
Cổ Lâm hoảng hốt:
– Tỷ muốn đi một mình? Không được! Cha nói tỷ không được đi một mình, nếu để cha biết…
– Ngươi không nói cha làm sao biết? Mà ngươi biết kết quả một khi dám phản bội ta chứ?
Thải Tiêu cười khẩy nhìn hắn, dứ dứ nắm đấm.
– Tỷ, đừng mà!
Cổ Lâm rên rỉ, rồi hắn trừng mắt dọa Mục Trần.Sớm biết vậy đã không mời tên này ngồi ăn!
Mục Trần cúi gằm mặt, giả lơ không thấy, sờ sờ mũi đứng dậy cáo từ, tự thấy nên tránh xa hai kẻ này một chút thì hơn.
– Này!
Nhưng chưa kịp mở miệng, Thải Tiêu phóng ánh mắt yêu mị về phía hắn, duyên dáng mỉm cười:
– Lại phải phiền ngươi một chút, dẫn ta đến tham gia Long Phượng Thiên nhé.
Mục Trần cứng đờ cả người, nhìn qua cặp mắt tóe lửa của Cổ Lâm, rốt cuộc hiểu được cảm giác cục đá trên trời rơi trúng đầu là như thế nào.

☀️ 🌙