Đang phát: Chương 765
“Quất Tử, ngươi lập tức đến Quân Bộ, truyền đạt ý chỉ của ta.Triệu tập tất cả quân trưởng và tướng lĩnh cao cấp của Minh Đô đến nghị sự.E rằng, chiến sự sắp bùng nổ.”
“Tuân lệnh!”
Quất Tử trang trọng thi lễ, rồi nhanh chóng rời đi.
Nhìn theo bóng lưng Quất Tử khuất dạng, Từ Thiên Nhiên lẩm bẩm: “Tinh La, Thiên Hồn sẽ không bỏ qua cơ hội này.Chắc chắn chúng sẽ chủ động gây chiến.Nhưng chúng ta vẫn chưa chuẩn bị chu toàn… Phải làm sao đây? Ứng phó thế nào?”
***
Bảy ngày sau, ở vùng tây bắc Đế quốc Nhật Nguyệt, Nam Thủy Thủy và Nam Thu Thu vẫn chỉ thấy Hoắc Vũ Hạo khoanh chân bất động.Bảy sắc hào quang vẫn bao phủ lấy hắn.
Nam Thu Thu đã tận mắt chứng kiến uy lực của thất thải quang mang.Mấy ngày trước, một cơn mưa bất chợt ập đến, hai mẹ con không kịp che chắn cho Hoắc Vũ Hạo.Nhưng họ kinh ngạc khi thấy, mưa vừa chạm vào thất thải quang tráo đã lập tức bốc hơi, không để lại chút dấu vết.Chẳng mấy chốc, Hoắc Vũ Hạo dường như biến thành một quả cầu ánh sáng được hơi nước bao bọc.
So với bảy ngày trước, vẻ bi thương trên mặt Hoắc Vũ Hạo đã biến mất, thay vào đó là vẻ trang nghiêm.
Chỉ trong thời gian ngắn ngủi, mái tóc ngắn màu vàng sẫm của hắn đã dài ra, buông xuống tận thắt lưng.Làn da cũng trở nên trắng nõn, khuôn mặt tuấn tú hơn bội phần.
Rõ ràng vẫn là Hoắc Vũ Hạo, nhưng lại mang đến một cảm giác hoàn toàn khác biệt.
Quanh Vận Mệnh Nhãn trên trán hắn xuất hiện một vòng quang văn màu vàng nhạt như hoa văn mặt trời.Vòng sáng lấp lánh, bên trong Vận Mệnh Nhãn, hai màu đen trắng không ngừng chớp động, tượng trưng cho Sinh và Tử.
Trắng, Tím, Đen, Đen, Đen, Hồng Kim, sáu chiếc hồn hoàn luân phiên tỏa sáng trên người hắn.Trong bảy ngày qua, dao động hồn lực của hắn ngày càng mạnh mẽ.
Tất cả dấu vết của Vương Thu Nhi dường như đã biến mất hoàn toàn.Sau khi bảy đạo quang mang kia tan đi, trời đất cũng trở lại bình thường.Chỉ không biết hắn còn cần bao lâu nữa mới kết thúc quá trình tu luyện này.
“Mẹ, người nói xem, lần này hắn tỉnh lại, hồn lực sẽ đạt đến cấp bậc nào?” Nam Thu Thu khẽ hỏi.
Nam Thủy Thủy lắc đầu: “Ta cũng không biết.Thất thải quang tráo kia che chắn quá kín, ngăn cản khí tức của hắn tỏa ra, ta không thể cảm nhận được gì.Nhưng ta chắc chắn, tuyệt đối không chỉ là cấp sáu mươi.Ta tò mò hơn về chiếc hồn hoàn màu hồng kim trên người hắn.Đây là lần đầu tiên ta thấy loại hồn hoàn này.”
Nam Thu Thu tiếp lời: “Chuyện kỳ lạ trên người hắn đâu chỉ có vậy, vũ hồn khác của hắn còn có cả hồn hoàn màu vàng cam nữa kìa.Hồn Đế a! Đến bao giờ ta mới có thể trở thành Hồn Đế đây? Thật khó hiểu, tại sao Vương Thu Nhi đã hi sinh lại còn truyền năng lực gì đó cho hắn, mà sao trên người hắn lại có thêm một chiếc hồn hoàn? Vương Thu Nhi đâu phải hồn thú.”
Nam Thủy Thủy đột nhiên trừng mắt nhìn con gái, khiến Nam Thu Thu rợn cả tóc gáy: “Mẹ, sao người lại nhìn con như vậy?”
Giọng Nam Thủy Thủy có phần khác thường: “Con gái à, ta nghĩ con có thể đã đoán đúng.Nếu Vương Thu Nhi thật sự là hồn thú thì sao? Chẳng phải mọi chuyện sẽ được giải thích sao?”
“Nàng là hồn thú? Sao có thể?” Nam Thu Thu kinh ngạc thốt lên.”Hồn thú có thể biến thành hình người sao? Trừ phi tu vi đạt đến mười vạn năm trở lên, hơn nữa còn phải từ bỏ tu vi để trùng tu?”
Nam Thủy Thủy nói: “Vương Thu Nhi rất có thể đã rơi vào tình huống đó.Hồn thú ngoại trừ đột phá cảnh giới hai mươi vạn năm mới có thể hóa hình, còn lại phải lựa chọn trùng tu.Nhưng mười con hồn thú mười vạn năm chưa chắc đã có một con đột phá được cảnh giới hai mươi vạn năm.Khi không có lòng tin, chúng mới chọn cách trùng tu.Nhưng điều kiện tiên quyết là không được để đồng loại hoặc nhân loại phát hiện, nếu không rất dễ chết yểu.Đối với hồn sư, may mắn nhất là gặp phải hồn thú đang trùng tu, giết chúng không chỉ thu được hồn hoàn, hồn cốt, mà quá trình cũng dễ dàng hơn nhiều.”
Nam Thu Thu ngơ ngác: “Vậy Vương Thu Nhi và Vũ Hạo…”
Nam Thủy Thủy khẽ thở dài: “Chúng ta không thể biết được.Kỳ thực, hồn thú trùng tu sau khi trưởng thành, sở dĩ ít có thể tu luyện thành công, cũng bởi vì chúng quá đơn thuần.So với sự đơn thuần của chúng, thế giới loài người chúng ta quá dơ bẩn.Vì vậy, sau khi hóa thành hình người, hồn thú rất dễ bị bại lộ, còn kết quả thì con cũng đoán được rồi.”
Nam Thu Thu khẽ gật đầu: “Hồn thú thật đáng thương.Con càng thấy Hoắc Vũ Hạo nghiên cứu Hồn Linh là rất quan trọng.Nếu không, với tốc độ sinh sôi của loài người, hồn thú sẽ sớm diệt vong.Mà hồn thú diệt vong thì cũng không còn hồn sư.”
Nam Thủy Thủy ngạc nhiên nhìn con gái: “Xem ra, thời gian ở Đường Môn con đã học được không ít.Hồn Linh là gì?”
Nam Thu Thu chỉnh lại vẻ mặt, nghiêm nghị nói: “Đây là bí mật của Đường Môn và học viện Sử Lai Khắc, mẹ là cao tầng Địa Long Môn, không cần phải dò hỏi đâu!”
“Nha đầu chết tiệt!” Nam Thủy Thủy lần đầu tiên nở nụ cười từ khi được cứu, đưa tay nhéo má Nam Thu Thu.
Nam Thu Thu lùi lại mấy bước, nhưng ánh mắt vẫn hướng về Hoắc Vũ Hạo: “Ôi, không biết đến bao giờ hắn mới tỉnh lại.Mẹ, lần này chúng ta nợ ân tình quá lớn, phải làm sao đây?”
Nam Thủy Thủy thản nhiên nói: “Bạn gái của hắn vì vậy mà chết, con lấy thân báo đáp đi.Con gái ta cũng không đến nỗi nào, coi như cho hắn chiếm chút tiện nghi.”
Nam Thu Thu đỏ mặt, tức giận nói: “Cái gì mà chiếm tiện nghi, mẹ chỉ muốn tống con đi cho nhanh thôi? Muốn chào hàng con gái cũng phải xem người ta có đồng ý không chứ! Thu Nhi đẹp như vậy, hắn còn không chịu, hắn thích Đông Nhi, mà Đông Nhi còn đang ngủ say.Con làm gì có phần, Cốt Y tỷ còn biết khó mà lui, con càng không có cửa.Người nghĩ cách khác đi.”
Nam Thủy Thủy ngẫm nghĩ, mắt híp lại: “Thu Thu, con thấy nếu Địa Long Môn chúng ta sáp nhập vào Đường Môn thì thế nào?”
Nam Thu Thu giật mình: “Mẹ, người không nói thật đấy chứ? Đây là cơ nghiệp của tổ tông! Dù gì Địa Long Môn cũng truyền thừa mấy trăm năm rồi, người không sợ sau này gặp ông ngoại ở thế giới bên kia, bị ông đánh cho mông nở hoa sao?”
Mặt Nam Thủy Thủy co rúm lại: “Ăn nói cho cẩn thận! Tự dưng nguyền rủa mẹ mình, con có phải con ruột của ta không?”
Nam Thu Thu có chút lúng túng nói: “Con cũng vì người thôi mà.”
Nam Thủy Thủy hừ một tiếng: “Mẹ còn chưa nói hết.Sáp nhập không có nghĩa là hoàn toàn dung nhập.Ta thấy Địa Long Môn có thể hợp tác mật thiết với Đường Môn, tương trợ lẫn nhau.Đường Môn mới thành lập, tuy phát triển nhanh nhưng căn cơ chưa vững.Ta định biến Địa Long Môn thành một phân bộ đặt ở học viện Sử Lai Khắc, phái đệ tử ưu tú nhất qua đó, để con chủ trì phân bộ này, cùng Đường Môn giúp đỡ lẫn nhau.Sau đó chúng ta mua sắm một ít hồn đạo khí của Đường Môn.Con thấy sao?”
Nam Thu Thu suy nghĩ: “Chuyện này ngược lại có thể.Chỉ là, như vậy chúng ta cũng đâu có hợp tác mật thiết với Đường Môn? Cũng không giúp được gì cho người ta.Người không biết đấy thôi, hồn đạo khí của Đường Môn đang là hàng hot, cung không đủ cầu, không biết đến bao giờ mới đến lượt chúng ta mua.”
Nam Thủy Thủy đánh giá con gái từ trên xuống dưới: “Chẳng phải con muốn lấy thân báo đáp sao? Người ta còn chưa nói gì, mà con đã lo cho người ta rồi.Đây là cách suy nghĩ của người thừa kế Địa Long Môn tương lai sao?”
Nam Thu Thu cứng giọng: “Con chỉ luận sự mà thôi.Đường Môn có học viện Sử Lai Khắc chống lưng, không có lợi ích thì sao người ta hợp tác với chúng ta, còn mật thiết nữa chứ! Con gái của mẹ không đáng giá đến thế.Người tài giỏi hơn con ở Đường Môn còn nhiều lắm.”
Nam Thủy Thủy nhếch mép: “Thôi thôi, ta còn lạ gì con.Con bây giờ là người của Đường Môn rồi, lòng cũng thuộc về Đường Môn.Quên cả nhà mình ở đâu rồi.Con yên tâm, ta đưa phân bộ và đệ tử tinh anh qua đó, không chỉ để giữ liên hệ với Đường Môn, mà còn muốn Đường Môn hoặc học viện Sử Lai Khắc giúp chúng ta huấn luyện đệ tử tinh anh.Đó mới là hướng phát triển tương lai của Địa Long Môn, khi đó mới thu được nhiều lợi ích hơn, khiến Địa Long Môn mạnh mẽ hơn.”
Nam Thu Thu trừng mắt: “Mẹ, người không sốt đấy chứ? Chúng ta đang chịu ân huệ lớn của người ta, chứ không phải người ta chịu ân huệ của chúng ta.Sao con lại thấy chuyện này…”
Nam Thủy Thủy ngắt lời: “Con nghe mẹ nói hết đã.Chuyện ta vừa nói cần có một điều kiện tiên quyết, đó chính là lợi ích.Tình cảm cộng thêm lợi ích mới bền lâu.Chúng ta nợ Đường Môn ân tình lớn như vậy, đương nhiên phải có hồi báo.Mà Địa Long Môn chúng ta đang nắm giữ một bí mật lớn, chỉ cần nói bí mật này cho Đường Môn, thì mọi chuyện sẽ tự nhiên thành công.Với sự hiểu biết của chúng ta về Đường Môn và học viện Sử Lai Khắc, không sợ họ độc chiếm bí mật này.”
“Bí mật lớn? Sao con không biết?” Nam Thu Thu tò mò nhìn mẹ.
Nam Thủy Thủy tức giận: “Nói nhảm.Đã là bí mật thì sao có thể cho nhiều người biết.Chỉ có các đời môn chủ mới có tư cách biết bí mật này.”
Nam Thu Thu tiến đến ôm lấy cánh tay Nam Thủy Thủy: “Mẹ à, người xem, con cũng là môn chủ tương lai của Địa Long Môn, người cũng chỉ có một đứa con gái thôi, nói cho con biết chắc cũng không sao chứ.Người yên tâm, con tuyệt đối không nói lung tung ra ngoài.Mau nói cho con biết đi, người biết con tò mò đến mức nào mà.”
