Đang phát: Chương 765
Tô Vũ nguyện ý đánh trở về!
Nếu nguyện ý, hắn liền là chủ soái tốt bụng…ừm, đám người luôn dễ xúc động như vậy.
Ta lại không biết Bách Chiến, ai mà rõ tình hình Bách Chiến ra sao.
Giờ khắc này, tinh thần mọi người đều phấn chấn!
Tô Vũ cũng hừng hực khí thế…hừng hực rồi lại bất đắc dĩ, truyền âm: “Một lũ khốn kiếp, cố ý cả đấy à? Bách Chiến mà thật lòng tốt với các ngươi, đảm bảo từng tên đã quên hết chuyện cũ rồi, toàn lũ dối trá lừa người, cũng may, ta là người đọc sách đáng tin!”
Đám người quần tình sục sôi, ngay cả Hạ Hổ Vưu cũng kích động như lên đồng.
Tô Vũ cẩn thận ngẫm lại…tới các ngươi đấy!
Từng người từng người, thật ra đang nghĩ gì, Tô Vũ rõ như lòng bàn tay.
Bởi vì muốn rút lui, chung quy vẫn là lòng người dao động, rời đi hay ở lại, đều ít nhiều bất an.
Lo lắng tương lai, lo lắng ở lại có bị trả thù, lo lắng đi rồi còn đường về?
Hôm nay, một màn bức vua thoái vị, một hồi đối thoại…thật ra…hơn nửa là diễn kịch.
Tô Vũ liếc Đại Thương vương, lão ta thần hồn xuất ngoại, mặt lạnh tanh.
Cứ như vừa rồi hăng hái không phải hắn vậy, người không liên quan.
Bị Tô Vũ nhìn, Đại Thương vương có chút không tự nhiên, truyền âm: “Ta chỉ cổ vũ mọi người thôi, Vũ Hoàng đừng nhìn ta!”
Lời này, bảy phần thật, ba phần giả.
Không muốn Bách Chiến làm nhân chủ là thật, muốn đánh trở về cũng là thật, nhưng mà…thật đánh không lại…thôi vậy.
Cứ tạm thời an phận đã, xem tình hình Tô Vũ thế nào.
Nói thẳng ra, Tô Vũ mà tèo thì cũng chả đánh về làm gì…khụ khụ, cũng không còn mấy năm nữa mà.
Lúc đó, Bách Chiến mà thật yêu dân như con, chúng ta cũng có thể quay về.
Còn Tô Vũ mà bất tử, đại biểu hắn đã đạt đến Quy Tắc Chi Chủ, vậy thì đương nhiên có thể đánh về thì đánh, không đánh lại thì một Quy Tắc Chi Chủ cũng đủ tranh bá thiên hạ rồi.
Đúng vậy, ai nấy đều tính toán rõ ràng như thế.
Vừa nãy nói vậy, chủ yếu vẫn là trấn an lòng dân, bằng không, người ở lại mà cảm thấy Tô Vũ bỏ rơi bọn họ thì sao?
Tô Vũ dạo này bận rộn, không có thời gian trấn an lòng người, mọi người giúp đỡ trấn an, nhưng vẫn chưa đủ, hôm nay, vẫn phải Tô Vũ đích thân lên tiếng mới được.
Chúng ta rút trước, rồi trở lại.
Chờ chúng ta!
Đừng có gấp!
Các phủ chủ trấn thủ Nhân Cảnh hơn bốn trăm năm, nội tình vẫn còn, Bách Chiến dù trâu bò, không có mấy chục năm, cũng khó lòng thu phục nhân tâm.
Tô Vũ liếc hắn, lười nói thêm.
Vừa nãy còn hùng hồn lắm, làm ai cũng tưởng Đại Thương vương là đấng nam nhi đầu đội trời chân đạp đất…ai tin mới lạ!
Đại Thương vương gian xảo vô cùng, đâu phải Đại Tần vương hay Đại Hạ vương.
Một bên, Đại Hán vương im thin thít.
Tô Vũ cũng lười nói thêm gì, có một số việc, phải xem thời cơ, thật có thể đánh trở về, kỳ thật cũng không quan trọng, hắn cảm giác mình với Bách Chiến sớm muộn có một trận, thật hạ bệ Bách Chiến, Nhân Cảnh chẳng phải của mình?
Cho nên, vừa nãy đã nói rồi.
Chần chừ, lưỡng lự, xoắn xuýt…có một chút, nhưng cũng có diễn trò góp vui.
“Tất cả vào đi, ta nhất định sẽ sớm ngày dẫn mọi người về Nhân Cảnh!”
Tô Vũ quát lớn, mọi người như điên cuồng, cuối cùng không còn bi thương, chúng ta sẽ còn trở lại!
Mọi người ùn ùn kéo vào.
Nhưng mà…đợi một hồi, Tô Vũ khẽ nhíu mày.
Đột nhiên nhìn Hạ Hổ Vưu, Tô Vũ cau mày, lại nhìn Hạ Hổ Vưu vài lần, Hạ Hổ Vưu lại bình tĩnh, thấy Tô Vũ nhìn, bay lên, khẽ nói: “Ta không đi, không phải lừa mọi người, ta thật sự không đi!”
Tô Vũ ngẩn người, rồi cau mày: “Ý gì?”
Vừa nãy không phải diễn kịch à?
Hạ Hổ Vưu hơi khom người: “Ta nói, đều là lời thật! Ta muốn ở lại, không phải vì cùng mọi người sống chết, cũng không vì gì khác, ta chỉ vì Hạ gia làm tròn trách nhiệm! Đại Hạ phủ ngàn tỉ dân chúng, tin tưởng Hạ gia…Hạ gia không thể rút lui toàn bộ!”
“Phụ thân ta có thể đi, nhị gia gia có thể đi…Bọn họ mạnh, sẽ là cái đinh trong mắt, còn ta, chỉ là một kẻ yếu vừa bước vào Nhật Nguyệt!”
“Ta ở lại…Bách Chiến sẽ không giết ta, mà ta có thể giúp Đại Hạ phủ không chao đảo!”
“Bách Chiến mà ép bắt ta, vậy là hoàn toàn mất lòng dân, hắn muốn có lòng dân, vẫn cần ta trấn an dân chúng Đại Hạ phủ…”
Tô Vũ cau mày không thôi.
Rất lâu, chậm rãi nói: “Ngươi biết, một khi ngươi ở lại, thực lực ngươi sẽ không tiến bộ trong thời gian ngắn! Hơn nữa, một khi ta thật đánh trở về, Bách Chiến mà bắt ngươi uy hiếp ta…”
Hạ Hổ Vưu cười, nhìn Tô Vũ, bỗng nhiên cười rạng rỡ: “Nếu thật đến lúc đó, cứ để hắn giết ta! Đến gan đối chiến ngươi còn không có, dùng kẻ yếu uy hiếp ngươi…Ngươi việc gì phải sợ hắn? Vậy hắn phế đi! Ta chết đi, ngươi đến tiếp dẫn ta, ta nhất định sẽ thức tỉnh trong Trường Hà Tử Linh! Bởi vì…Ta muốn sống!”
“Tô Vũ, ngươi sẽ sợ một Bách Chiến dùng ta uy hiếp ngươi sao?”
Hắn cười rạng rỡ: “Bách Chiến mà thật là hùng chủ, hắn sẽ không ngây thơ vậy! Mà hắn ngây thơ vậy, hắn là đồ ngốc…Sợ gì?”
Sợ gì!
Tô Vũ im lặng, bỗng nhiên cười, nhìn hắn: “Chúng ta…đều trưởng thành rồi!”
Bốn năm!
Từ ngày vào Đại Hạ Văn Minh học phủ, đến giờ, đã bốn năm.
Bốn năm trước, sơ kiến Hạ Hổ Vưu, hắn nói, hắn dọn vệ sinh, hắn là gian thương nhỏ, còn Tô Vũ, cũng là một bụng ý đồ xấu.
Bốn năm sau, thực lực khác nhau, trải nghiệm khác nhau.
Nhưng, cả hai thật đều trưởng thành rồi.
Hạ Hổ Vưu biết trách nhiệm là gì, gánh vác là gì, hắn muốn ở lại, vì những dân chúng còn lại của Đại Hạ phủ.
Đặt vào mấy năm trước, Hạ Hổ Vưu không làm vậy.
Hạ Hổ Vưu cười: “Tổng có thời niên thiếu, mấy năm nay, đánh lớn đánh nhỏ, ném đá người, đùa giỡn qua lại, hãm hại lừa gạt đều làm qua! Giờ ngẫm lại, lại có một hương vị đặc biệt trong lòng!”
Hắn cười hết sức rạng rỡ, như lúc trước, “Ta dù gì cũng là người Hạ gia, Phủ chủ Đại Hạ phủ, Đại Hạ phủ không phụ ta, ta sao có thể để Hạ gia phụ bọn họ? Vũ huynh, chỉ là xa nhau thôi, đâu phải không gặp lại!”
Tô Vũ nhìn hắn, cười: “Cũng đúng! Chỉ là lần này biệt ly…Ta mà không đủ thực lực, chưa chắc đã trở lại!”
“Cần bao lâu?”
“Nhanh thôi!”
Hạ Hổ Vưu cười: “Hiểu! Ba năm nữa, ngươi nhất định trở về! Thượng giới vừa mở, ngươi còn chưa về, vậy ngươi không phải Tô Vũ! Ngươi cứ yên tâm, ba năm, ta chưa chết, Nhân Cảnh này, vẫn họ Tô!”
Tô Vũ cười ha ha: “Mấy cái đó không quan trọng! Được thôi, ngươi nguyện ý ở lại…Ta tin ngươi co được duỗi được, cùng lắm thì gọi Bách Chiến mấy tiếng gia gia, ta biết ngươi mà!”
“…”
Hạ Hổ Vưu mặt khó coi, liếc Tô Vũ, câu này, ta không nói!
Phỉ!
Chỉ giỏi vu oan!
Tô Vũ lại cười ha ha, rồi nhìn đám người, lại nhìn đám Vĩnh Hằng, bỗng nhiên cười: “Vậy là, Vĩnh Hằng đều đi, còn dưới Vĩnh Hằng, phần lớn ở lại?”
Giờ phút này, các cường giả Vĩnh Hằng cảnh, như đang cáo biệt các phủ chủ.
Có nhiều cha với con, có nhiều với cháu, những người này, như chọn rời đi, vậy có chút ý vị.
Bên kia, Tần Trấn đang dặn dò lão đệ, thấy Tô Vũ nói vậy, cấp tốc bay tới, cảm khái: “Vĩnh Hằng đều là chiến lực cao cấp, hay là đi đi, kẻo bị người ngứa mắt! Còn dưới Vĩnh Hằng, như đệ đệ ta, cũng không quá bị chú ý! Ta chỉ lo, Tần Hạo quá lỗ mãng, Vũ Hoàng, có cần hạ quân lệnh, bảo hắn nghe lời!”
Xa xa, Tần Hạo mặt khó coi, nói ai đấy?
Ngươi giỏi lắm à?
Tô Vũ cười: “Tần Hạo muốn ở lại? Hay đổi người, ta cũng lo hắn gây chuyện…”
Tần Trấn thở dài: “Không được, bên Tần gia, ta phải đi, con trai ta Tần Phóng, Vũ Hoàng biết đấy, thiên phú không tệ, ta mang nó đi, kẻo bị người bắt đi thì sao? Tần Hạo thiên phú…cứ ở lại đi, chết cũng không lỗ…”
Câu này…thật không nhân tính!
Xa xa, Tần Hạo u oán, hắn mà đánh lại từ gia lão đại, hắn đã lên đấm chết hắn rồi!
Toàn bắt nạt hắn!
Chu gia lão nhị bắt nạt hắn, Hạ gia lão nhị bắt nạt hắn, Lưu gia lão đại bắt nạt hắn, giờ từ gia lão đại cũng bắt nạt hắn!
Tô Vũ cười ha ha, không nói thêm.
Mà nhìn Tô Long không xa, bỗng nhiên cười.
Tô Long ho khan, liếc những hướng khác, không nhìn Tô Vũ.
Tô Vũ nhìn lão cha, cười: “Ai bảo cha ta đến đây?”
Mọi người im lặng.
Tô Vũ lại cười: “Sao, lo cha ta không đến, không ép được ta?”
“…”
Vẫn không ai lên tiếng.
Chu Thiên Đạo hắng giọng: “Không có chuyện đó, Tô tướng quân tự tới…”
“Tự tới?”
Tô Vũ cười: “Tự tới, các ngươi không phát hiện à? Thôi đi! Khỏi diễn, ta mà diễn, các ngươi còn chưa chắc đã hay bằng!”
Rất muốn nói, ta mà diễn, các ngươi còn chưa ra đời.
Nhưng nghĩ lại, thôi vậy, toàn lão già.
Nhỏ nhất như Hạ Hổ Vưu, cũng hơn mình chút đỉnh.
Chu Thiên Đạo không tiếp tục chủ đề này, mà cười: “Vũ Hoàng, chúng ta đến Thiên Uyên giới vực sao?”
Đổi chủ đề!
Tô Vũ cười hắc hắc, nhìn hắn: “Lão Chu, ngươi gian manh thế kia, ta cảm thấy, chuyện hôm nay, ngươi không thoát được đâu!”
“…”
Chu Thiên Đạo im lặng, ngươi ăn nói kiểu gì đấy?
Ai gian manh?
Quên trước kia kêu gia gia à!
Phỉ!
Tô Vũ kỳ thật tâm trạng không tệ, không tỏ ra nặng nề, nhìn mọi người lần lượt vào trang sách, không so đo chuyện vừa nãy, vừa ngó nghiêng xung quanh, vừa nói: “Lòng người thứ này, ít dùng!”
Hắn lạnh nhạt: “Cổ vũ sĩ khí không sai, nhưng phải cẩn thận phản tác dụng! Tuổi ta có lẽ không bằng chư vị, nhưng một số việc, ta không phải không biết, chỉ là không muốn làm! Các ngươi giờ làm trò này, ta biết là ý tốt…nhưng điều kiện tiên quyết là, dựa trên cơ sở ta thắng! Ta mà thua, lại tạo thêm chia rẽ cho nhân tộc…”
Tô Vũ khẽ cười: “Chư vị đều là tiền bối, trưởng bối, ưu ái ta là bình thường, nhưng…đừng thật xem ta là cứu tinh! Ta không phải toàn năng, điểm này, mọi người phải rõ ràng, quá tin ta, có thể thật dẫn đến đại bại! Nghe lời ta là được, không cần đến tư tưởng cũng thay đổi, trong lòng cảm thấy, ta cái gì cũng làm được, đó không phải chuyện tốt!”
Đại Hán vương cười: “Vũ Hoàng muốn chúng ta bằng mặt không bằng lòng sao?”
Tô Vũ cười: “Không phải ý đó, Đại Hán vương tự hiểu! Thôi, các ngươi, ta cũng nghi, có phải Đại Chu vương đưa tin? Hắn dạy các ngươi?”
“Đại Chu vương chưa chết?”
Đại Hán vương kinh ngạc!
Tô Vũ cười ha ha, khinh bỉ: “Thôi đi! Ai tin thật? Hạ Hầu gia với Chu phủ chủ ngày nào cũng cười như hoa nở, ai tin họ chết rồi? Cũng chỉ lừa được người ngoài! Ta cũng chả thèm nói!”
Chu Thiên Đạo và Hạ Hầu gia xấu hổ, có sao?
Chúng ta không cười mà!
Thật là, chúng ta cười, cũng là giả tạo nghề nghiệp.
Giờ khắc này, không khí rất tốt, mọi người kỳ thật đều thoải mái, dù mất mặt, kỳ thật cũng không thảm, nên mang đi đều mang, nên rút lui đều rút.
Chỉ còn lại cái xác Nhân Cảnh, ngoài nhiều người, thật không có gì.
Tô Vũ mà thảm bại ở thượng giới, nói thật, ai tin một phần, còn lại chín phần, là không tin!
Chỉ là cảm thấy thực lực không đủ, không muốn ở đây làm bia đỡ đạn.
Còn Hạ Hổ Vưu ở lại, tính nguy hiểm không lớn.
Như Hạ Hổ Vưu nói, Bách Chiến mà dùng họ uy hiếp Tô Vũ, lúc đó Bách Chiến, thật không đáng sợ!
Thật chết…có lẽ còn moi về được.
Đến Tử Linh giới tìm, chưa chắc không thấy.
Tô Vũ thấy mọi người vào trang sách, còn cần thời gian, cười: “Ta đi chỗ khác xem, các ngươi ở đây đợi!”
Nói xong, người đã biến mất.
Không phải vào Văn Vương cố cư, mà đến một khu vực bí mật.
…
Dưới thành Nam Nguyên.
Tô Vũ trốn vào lòng đất, một bóng mờ hiện ra, hóa thành Trấn Nam hầu.
Giờ phút này, Trấn Nam hầu khẩn trương.
Tô Vũ lại không để ý, thản nhiên: “Biết Bách Chiến về?”
“Ừm.”
Tô Vũ nhìn hắn, cười: “Lười ra tay với ngươi, ngươi hơn Vân Thủy, tự bạo, không để ta phiền…Ta có một yêu cầu, Bách Chiến mà hại nhân tộc, mở Tử Linh thông đạo, gọi ta về, ta giết hắn!”
Trấn Nam hầu xấu hổ: “Sẽ không…”
“Ha ha!”
Tô Vũ cười lạnh: “Bách Chiến thật coi mình là nhân tộc? Hoặc là, hắn thật coi mình là nhân tộc triều thứ mười?”
“Hắn…”
Trấn Nam hầu muốn giải thích, Tô Vũ: “Thôi, ta biết có lẽ còn hơn ngươi! Bách Chiến có thể là hậu duệ Nhân Tổ, Đấu Vương cũng vậy à? Thôi, không quan trọng! Tử khí của ngươi, giữ lại! Trấn Nam hầu ngươi coi trọng Bách Chiến hơn, hay nhân tộc hơn, tự nghĩ đi!”
Trấn Nam hầu hít sâu: “Trong lòng ta, luôn là nhân tộc trọng hơn! Có lẽ như người khác nói, mấy lão già chúng ta, tự do quá, chưa hẳn coi mình là nhân tộc…Loại người này, có! Còn không ít! Nhưng, ta không phải! Ta ủng hộ Bách Chiến, vì cảm thấy hắn có hy vọng hơn Vũ Hoàng…Đúng vậy, có hy vọng hơn!”
“Có lẽ Vũ Hoàng không lọt tai, nhưng Bách Chiến…giờ đã có chiến lực Quy Tắc Chi Chủ! Hơn nữa, hắn có hy vọng tiến xa hơn…Vũ Hoàng, hiện tại chắc chắn không mạnh bằng hắn!”
Hắn nhìn Tô Vũ: “Chúng ta, vẫn là trung với nhân tộc, không phải trung với một nhân chủ nào!”
Tô Vũ cười: “Tùy tiện! Văn Khởi ta không có cơ hội ném đi…Ta giao cho ngươi?”
Trấn Nam hầu gật đầu: “Được.”
Tô Vũ vung tay, một người bị thả ra.
Là văn sĩ Văn Khởi!
Vừa ra, Văn Khởi chật vật, thấy Tô Vũ, thấy Trấn Nam hầu, vội: “Hầu gia!”
Hắn chạy đến bên Trấn Nam hầu, nhìn Tô Vũ, mắt cảnh giác, nghi hoặc, khí tức Tô Vũ…yếu quá!
Tô Vũ nhìn hắn, cười: “Đừng nhìn ta vậy, một Nhật Nguyệt cảnh, ăn ngươi được à? Văn Khởi, ta không quen ngươi, nhưng ta biết ngươi có đầu óc…Phụ tá Bách Chiến cho tốt! Hại ai thì hại, đừng hại người của ta, hại Bách Chiến cũng được, nhớ kỹ, đừng đối đầu với ta, được không?”
Văn Khởi nghiêm túc: “Không dám! Nhân chủ đùa!”
Hắn không quen Tô Vũ, nhưng bị trấn áp nhanh, thật có chút sợ Tô Vũ.
Đến giờ, hắn không biết gì.
Dù Tô Vũ nói hắn là Nhật Nguyệt…Ta cũng không dám làm gì!
Tô Vũ híp mắt cười: “Nhảm nhí khỏi nói, Trấn Nam, Văn Khởi, hai ngươi tự giải quyết! Đều vì chủ, lần sau gặp, có lẽ là địch thật rồi!”
“À, cho ta nhắn Bách Chiến!”
Trấn Nam hầu trầm giọng: “Vũ Hoàng cứ nói!”
“Ta vô ý đối địch với hắn, hắn trong mắt ta…không phải người xấu, cũng không phải người tốt! Đừng nghĩ ta yếu hơn nên nói mềm, không cần!”
Tô Vũ cười: “Ta không muốn đối đầu với hắn, nhưng, lúc ta về Nhân Cảnh, hắn tốt nhất vẫn trả Nhân Cảnh nguyên vẹn cho ta, giờ cứ giữ hộ! Coi như trả nhân tình! Hắn nợ ta, không nói gì, Nam Khê hầu do ta cứu! Ta không động đến Thái Cổ Cự Nhân tộc, ta đã cho nhân tình, hắn nhận hay không là việc của hắn!”
Trấn Nam hầu trầm giọng: “Ta nhớ, ta sẽ chuyển đạt!”
“Vậy tốt!”
Tô Vũ cười, đạp không mà đi, biến mất.
Đến khi hắn đi, Trấn Nam hầu thở ra, Văn Khởi truyền âm: “Hầu gia, dạo này…Có chuyện gì? Bách Chiến vương về?”
“Ừm!”
Trấn Nam hầu gật đầu, nhìn Văn Khởi: “Ngươi nghe ta là được, đừng tự quyết, gì cũng bàn với ta! Hơn nữa…Đừng oán giận, vị này…Không dễ chọc! Đừng nghĩ Bách Chiến vương về là thế nào.”
Hắn nói vài câu, không nói thêm, lại trốn xuống đất, chọn im lặng.
Văn Khởi theo, không nói gì.
Hắn ở với Trấn Nam hầu nhiều năm, biết rõ Hầu gia, Hầu gia kính sợ nhân chủ này, Văn Khởi không hiểu, nhưng hắn biết, Trấn Nam hầu không được trêu, hắn cũng vậy!
…
Rút lui vẫn tiếp tục.
Một ngày, năm ngàn vạn người, lần lượt vào Văn Minh Chí.
Văn Minh Chí Tô Vũ, toàn bộ quay về, hợp nhất, nhưng nặng nề hơn.
Bên cạnh, còn lại vài người.
Tô Vũ nhìn Hạ Hổ Vưu, cười: “Chư vị vất vả! Chư vị ở lại giữ Nhân Cảnh, chỉ một mục đích, đừng để Nhân Cảnh loạn! Cứ như xưa! Đừng cố đối đầu…Làm tốt việc của mình là được! Chuyện khác, ta và trưởng bối của các ngươi sẽ lo!”
“Hôm nay ở lại, đều có công! Ta sẽ nhớ!”
“Ủ dột khỏi nói, nhưng lỡ ngây ngô chết, được thôi, thành Tử Linh, ta sẽ tìm cách tiếp dẫn!”
“Vậy nên, chết, chưa hẳn là hết!”
“Núi cao đường xa, chư vị…Mong sớm trùng phùng!”
Giờ phút này, Thông Thiên hầu mở cổng, nối thẳng Thiên Uyên giới vực!
“Cung tiễn Vũ Hoàng!”
Mọi người hô, Tô Vũ bước vào cổng, cười vang: “Đừng tiễn, quay đầu ta còn về dọn nhà, chư vị tiễn sớm!”
“…”
Thảo ngươi!
Cảm xúc vừa nhen nhóm, bị phá hỏng.
Mọi người im lặng.
Tô Vũ hôm nay, không biết trẻ con nổi hứng, hay bản tính, nói chuyện gai góc.
Nhưng Tô Vũ vậy, lại nhiều chút vị người.
Đến khi thấy Tô Vũ đi, cổng đóng, mọi người nhìn nhau, Hạ Hổ Vưu cười ha hả: “Chư vị, kế đó, còn phải dựa vào chúng ta! Không nói nhiều, ba năm nữa, phải giữ Nhân Cảnh như một, không chao đảo!”
“Dĩ nhiên!”
Mọi người gật đầu.
…
Cùng lúc.
Ngoài Thiên Uyên giới vực, giờ phút này, rất nhiều người.
Lúc Tô Vũ vừa truyền tống, xa xa, hơn ngàn Hống Tộc đứng lặng.
Một bên, mấy ngàn vạn Thực Thiết thú, nhìn tới.
Một bên, Không Gian Cổ Thú tộc, cũng hơn ngàn, đứng lặng, bên Không Gian thú hoàng, còn người đeo mặt nạ, là Hoàng Cửu.
Một bên, mấy vạn Ngũ Hành tộc, chia năm đội hình, Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ tề tựu.
Đều đến!
Tô Vũ bất ngờ, hắn biết vài người chọn, nhưng vẫn bất ngờ vài kẻ chọn, hắn nhìn Phù Thổ Linh, cười: “Ngươi nghĩ sao?”
Phù Thổ Linh cười: “Theo Vũ Hoàng, Ngũ Hành tộc hy vọng ở Vũ Hoàng! Ta cược nhiều lần, chưa thua, lần này, cũng vậy!”
Tô Vũ cười, nhìn Không Gian thú hoàng: “Thú Hoàng sao?”
Không Gian thú hoàng cười: “Thượng giới không hiểu, hạ giới, chúng ta thấy Vũ Hoàng quật khởi, thiên địa chi khí vận ở Vũ Hoàng! Không lấy nhất thời thành bại luận anh hùng! Thượng giới sao chọn không quan trọng, hạ giới không chọn…là ngu xuẩn!”
Vì thượng giới, chưa chứng kiến truyền kỳ Tô Vũ!
Nên Liệt Không hầu chọn thế nào, không quan trọng.
Lão Thú Hoàng cười: “Giờ, chỉ Mệnh Tộc chưa tới! Nhưng ta tin, lão già Vô Mệnh, hiểu rõ…”
Bên kia, trong thông đạo Thiên Uyên tộc Giới Vực, thò ra cái đầu, là Mệnh Hoàng, nhìn xung quanh, mọi người nhìn hắn, Mệnh Hoàng ho nhẹ: “Đừng vô cớ lôi ta! Chư vị giữ bí mật, ta người tốt!”
“…”
Mọi người không nói được.
Tên này, tới rồi?
Thật là, đồng lòng!
Tô Vũ cười, nhìn quanh, cười: “Vậy là, giờ đều tới, không ai thiếu?”
Đại khái đều đến!
Mọi người nhìn quanh, cười, như thế.
Bên kia Thiên Nhạc và Trọng Minh cùng nhau, xa xa trấn thủ nhất mạch cũng đến, xa hơn, các tòa thành san sát.
“Đều đến!”
Mệnh Hoàng cười, hạ giới quả nhiên không ai mù.
Đều mở to mắt, biết chọn gì.
Đang nói, bỗng nhiên có người nói: “À, thiếu một người?”
“Ừm?”
“Đa Bảo đâu?”
“Tên ngốc đó chạy?”
“Chắc chạy rồi, nhát như chuột…vốn là chuột, chạy bình thường, chạy cũng tốt!”
“…”
Lục Nguyệt trao đổi, như chỉ Đa Bảo chạy.
Chạy thì chạy.
Mọi người vừa nãy không để ý hắn.
Tô Vũ cũng cười, chạy?
Thôi!
Đa Bảo nhát, hắn chạy, bình thường, lười quản.
Chuẩn bị dẫn người vào Giới Vực, bỗng nhiên, xa xa, hư không gợn sóng, một người xuyên qua.
Sau đó, Đa Bảo hiện trước mặt mọi người.
Thấy mọi người nhìn hắn, Đa Bảo ngơ ngác, nhìn ta làm gì?
Hắn không để ý, cười: “Vũ Hoàng bệ hạ, ta mấy ngày trước đi tìm Giám Thiên hầu! Ta được tin rất quan trọng, ngựa không dừng vó tìm tới, mọi người sao ở đây?”
Nói xong, hắn mừng rỡ: “Là vậy, Giám Thiên hầu nói, gần đây khí vận nhân tộc không giảm mà tăng! Nên hắn kết luận, Đại Chu vương còn sống, bệ hạ, đây là tin tốt, có hy vọng cứu họ! Giám Thiên hầu tuy là địch, nhưng xem vận vẫn nhất lưu! Trận đại bại này, mà khí vận không giảm mà tăng, là Bĩ Cực Thái Lai…”
Tô Vũ khác lạ nhìn hắn, cười: “Ngươi đi tìm Giám Thiên hầu?”
“Đúng, ta lo mọi người buồn bã, ta với Giám Thiên hầu quan hệ được, ta hỏi, khí vận nhân tộc không giảm…”
Tô Vũ cười: “Vậy ngươi xem khí vận rồi, lại chạy về? Lúc trước định chạy?”
“Không!”
Đa Bảo nghĩa chính ngôn từ: “Ta không muốn chạy, ta muốn cùng Vũ Hoàng phủ sống chết!”
“…”
Tin ngươi Tà!
Thật nhát, có lẽ là hỏi Giám Thiên hầu, có nên chạy.
Tô Vũ cười: “Hắn còn nói gì?”
“Nói…”
Đa Bảo vội: “Hắn nói, hắn mạnh! Còn, hắn nói, năm đó Bách Chiến có chuyện, khí vận hắn giảm, có lẽ có vấn đề, không phải Bách Chiến bị phong ấn, mà Bách Chiến tách một phần khí vận lực lượng đi…”
Tô Vũ gật đầu, cười: “Không ngoài ý muốn.”
Bách Chiến chắc tách ra, lìa khí vận nhân tộc, nên Giám Thiên hầu năm đó khí vận giảm, triều thứ chín về sau, xui xẻo.
“Còn gì?”
“Có!”
Đa Bảo gật đầu: “Giám Thiên hầu còn nói, Vũ Hoàng mạnh, hắn mạnh, nhưng hắn càng mạnh, Vũ Hoàng càng mạnh, chưa chắc tốt…Là Vũ Hoàng giờ liên quan đến hắn…”
Tô Vũ cười: “Tên này, cảm ứng chuẩn đấy!”
Giám Thiên hầu đại biểu thượng cổ, giờ Tô Vũ, có chút kế thừa ánh chiều tà thượng cổ.
Bách Chiến, thoát khỏi.
Trận doanh này…có khi đổi qua đổi lại!
Tất nhiên, liên lụy không lớn, Tô Vũ cười ha hả: “Được rồi, ta biết! Giết hắn, chưa tới lúc! Giờ, ta không giết hắn, Bách Chiến chắc cũng không…Chờ xem!”
Bách Chiến không giết Giám Thiên hầu, dù biết Giám Thiên hầu đại biểu gì.
Nhưng, giết Giám Thiên hầu, Bách Chiến không lợi, chỉ có hại.
Thượng giới có thêm hơn mười Quy Tắc Chi Chủ!
Thậm chí hơn!
Bách Chiến có bao nhiêu Thiên Tôn?
Hắn đi Nhục Thân đạo, phong ấn vỡ hay không, đều vậy, Bách Chiến chắc phải bảo vệ Giám Thiên hầu.
Địch ta, thường phức tạp vậy.
Giờ, ai yếu thì người đó bảo vệ Giám Thiên hầu.
Cũng may vạn tộc không biết, nếu không, chắc điên cuồng xuống giới, giết Giám Thiên hầu!
Còn Đa Bảo…
Tô Vũ không nói thêm, tên này, khí vận không tệ.
Lúc mấu chốt, thường thoát nạn.
“Vào giới đi!”
Tô Vũ không nói thêm, dẫn mọi người vào giới.
…
Thiên Uyên giới vực.
Vẫn bừa bộn.
Nhưng, hôm nay Tô Vũ muốn cải tạo giới này!
Và dìm giới này vào Tử Linh, rồi đào hang mở vạn đạo.
“Kỳ Vương phi!”
Tô Vũ khẽ quát, Kỳ Vương phi vừa về, cấp tốc bay tới.
Tô Vũ đạp không, nhìn Thiên Uyên giới vực, trầm giọng: “Ta muốn dìm giới này vào Tử Linh giới vực, Kỳ Vương phi, cần ngươi hóa đá giới này, khó đấy!”
Kỳ Vương phi gật đầu.
Tô Vũ lại quát: “Hồng Mông tướng quân!”
Hồng Mông đến.
“Mở ba mươi sáu lối đi thành, sinh tử kết nối, trợ ta!”
“Vâng!”
Hồng Mông quát, rồi: “Ba mươi sáu Thánh Thành, khai thông đạo!”
Ầm ầm!
Ba mươi sáu Cổ Thành, mở Tử Linh lối đi, tử khí quán xuyên, toàn bộ Thiên Uyên giới vực, tử khí ngập tràn!
Bên ngoài, có quy tắc chi lực muốn quét tới.
Tô Vũ không để ý.
Lúc này, hắn cảm ứng, lát sau, Thiên Môn mở, thấy một Đại Đạo, là Thiên Uyên Đại Đạo, Tô Vũ sáng mắt, quát: “Mệnh Hoàng, giúp ta tách Thiên Uyên chi đạo!”
Cắt đường này với Sinh Linh giới vực!
Tô Vũ chỉ, trong hư không, hiện bóng mờ, Mệnh Hoàng không nói, một cỗ Đại Đạo lực bùng nổ, Thiên Mệnh chi đạo và Thiên Uyên chi đạo, dây dưa.
“Phì Cầu, trợ lực, cắn đứt Thiên Uyên đạo với bản giới!”
“Ngao ô!”
Phì Cầu lớn đạo hư ảnh, cắn Thiên Uyên chi đạo, Thiên Uyên Đại Đạo chấn động, không chịu tách!
Tô Vũ quát: “Nam Vương, Lam Sơn hầu, Tử Linh Đại Đạo lực bao trùm!”
Sau đó, trong cổ thành, vài Tử Linh cường giả hiện, ra tay!
Dùng tử khí cắt Thiên Uyên Đại Đạo với Trường Hà!
Tô Vũ chỉ huy, dìm một giới, vẫn khó, nhưng với hắn, không khó.
Theo cường giả ra tay, Thiên Uyên Đại Đạo đứt đoạn, Thiên Uyên giới rung động.
Ầm ầm!
Nổ lớn, vang trời.
…
Lúc này, Thần Ma Tiên Nhân các giới, thẩm thấu lực ra.
Các giới biết gì.
Tiên giới.
Thiên Cổ trầm trọng, khẽ: “Tô Vũ!”
Phù Vương cau mày: “Đại nhân, họ làm gì ở Thiên Uyên giới vực?”
“Làm lớn!”
Thiên Cổ cảm khái: “Tô Vũ…muốn rút lui vạn giới! Hắn dìm Thiên Uyên giới vào Tử Linh giới vực!”
Quyết đoán!
Một giới dìm!
Từ đó, vạn giới không Thiên Uyên giới vực.
Phù Vương không hiểu: “Vậy là, Tô Vũ bại, hắn muốn chạy? Đại nhân, giờ ta với Thần Ma ngăn hắn đào vong…”
Thiên Cổ liếc, ngốc!
“Bế quan!”
Thiên Cổ lười nói.
Ngăn?
Sao phải ngăn!
Muốn chết à?
Tô Vũ nói bại, ngươi tin à?
Hắn ở thượng giới, chắc giết người vô số, bại, dám làm lớn, hắn không sợ ngươi!
Tam đại tộc dám ra tay…chờ chết đi!
Tô Vũ muốn bỏ chạy, hắn thèm để ý thượng giới mở?
Cẩn thận hắn tàn nhẫn, diệt tam đại tộc!
…
Ầm ầm!
Tiếng vang, chấn hạ giới.
Thiên Uyên giới lớn, không ngừng chìm!
…
Thiên Uyên giới.
Thiên Uyên Đại Đạo, giãy dụa, không muốn tước đoạt với giới, Tô Vũ đợi không được, quát: “Phì Cầu, giẫm nó!”
Oanh!
Một cái giày, giẫm!
Thiên Uyên Đại Đạo, như sống, tránh, có chút kinh dị.
Tô Vũ cười: “Thiên Uyên Đại Đạo…Chấp Chưởng giả còn sống!”
Thiên Uyên hoàng năm đó, chắc chưa chết!
Nhưng, đây chỉ là Đại Đạo hình chiếu kết nối, sao tránh được giày Văn Vương, liên tiếp giẫm, ầm một tiếng, Đại Đạo bị giẫm tan.
Ở đây, Phì Cầu chịu ảnh hưởng và áp chế, nhưng giày lại không!
Theo đại đạo hư ảnh, tan, trong Giới Vực, áp chế ngoại tộc, biến mất, là quy tắc!
Giờ, quy tắc muốn tan, áp chế cũng vậy.
Oanh!
Tiếng vang, Thiên Uyên giới giờ tử khí, dần, bắt đầu chìm, 36 thông đạo, tử khí tới!
Ầm ầm, nổ lớn, chấn Giới Vực sụp đổ!
Tử khí, theo bốn phương thẩm thấu.
Tô Vũ không thèm, chưa chắc xấu.
Chủ Tử Linh Đại Đạo, rút hết tử khí vạn giới, vạn giới không viên mãn, thiếu tử đạo!
Giờ thẩm thấu tử khí, là tốt, quay đầu thời gian đào lỗ, tách, trung hòa, có lẽ nơi này phục hồi Khai Thiên trước!
Viên mãn hơn.
Tất nhiên, lúc này, Tô Vũ mở Thiên Môn, thấy Tử Linh Đại Đạo, trùng kích hàng rào, Tử Linh Đại Đạo cảm thấy giới này chìm, muốn đồng hóa giới này!
Tô Vũ quát: “Lưu Hồng, ngăn lại! Ngầm chiếm Tử Linh Đại Đạo lực!”
Giới Vực ngoài, Lưu Hồng nghiến răng, bạo rống, tử khí, một Đại Đạo, rút Tử Linh Đại Đạo lực, để Tử Linh Đại Đạo xâm nhập Mặc Đạo.
Oanh!
Toàn bộ Giới Vực, bắt đầu chìm!
“Kỳ Vương phi, đi phong 36 cửa không phải thông đạo, đừng để tử khí thẩm thấu!”
Kỳ Vương phi bay, bắt đầu hóa đá.
