Đang phát: Chương 76
Thời gian trôi qua, không biết bao lâu sau, Hồng Quân dần tỉnh lại.Vô số lớp bụi đất tích tụ trên người hắn suốt những năm tháng qua.Hắn kiểm tra lại đan điền, bên trong là một khối nhỏ màu xám đã chịu sự khống chế của hắn.Khối vật chất này có thể tùy ý biến hóa, hắn muốn biến nó thành hình dạng Nguyên Anh.
Cảnh giới linh hồn của hắn đã đạt đến trung phẩm thần nhân, tiên lực biến thành thần lực, một loại lực lượng vô danh mà hắn có thể khống chế.
“Ta hình như không trải qua thần kiếp? Tình huống cơ thể không giống dự đoán, tu vi đạt tới hạ phẩm thần nhân, linh hồn đạt tới trung phẩm thần nhân…mà chưa trải qua thiên kiếp…giờ đã thành thần nhân.”
Nhưng so với trước kia vẫn tốt hơn, Hồng Quân không nghĩ nhiều, chậm rãi đánh giá tình hình hiện tại.
Xung quanh hoàn toàn trống rỗng, chỉ có một màu trời xám xịt rộng lớn không thấy điểm cuối.Trong không trung có vô số vật chất vô danh giống như khối vật chất của Hồng Quân trước kia, trôi nổi không chịu sự khống chế.Ngay cả thần thức của hắn cũng không thể xâm nhập vào những khối vật chất màu xám này.
Một đại lục rộng lớn, thần thức của Hồng Quân so với ở Tu La giới thì kém hơn một chút, nhưng so với Thần giới thì mạnh hơn.Hồng Quân sinh ra đã là thần nhân, mà ở Thần giới căn bản không sử dụng được tiên thức, với tu vi trung phẩm thần nhân thì thần thức chỉ có thể bao phủ một phạm vi nhỏ.
Ở chỗ này, thần thức của Hồng Quân có thể vươn tới vài ngàn dặm, nhưng trong vòng ngàn dặm đó, ngay cả một ngọn núi nhỏ cũng không thấy.
“Thuấn di thì sao?”
Hồng Quân lại cười khổ, tại không gian này không thể thuấn di.Hắn dám chắc nơi này không phải Thần giới, cũng không phải Tu La giới…rốt cuộc là nơi nào thì ngay cả Hồng Quân cũng muốn biết đáp án.
May mắn là nơi này vẫn có thể phi hành, nhưng tốc độ chậm hơn trước kia rất nhiều.Ba ngày trời Hồng Quân mới bay được mười ngàn dặm, và không thấy một bóng người nào.
Liên tục phi hành ba tháng, cuối cùng Hồng Quân cũng gặp một thôn trang nhỏ, có người sinh sống.Hắn lập tức đáp xuống, tìm người để hỏi thăm tình hình.
Thôn trang này không lớn, chỉ khoảng một trăm người.Hình dáng những người này rất lạ, sắc mặt ai cũng xám xịt, không có một chút cảm xúc nào, không cáu giận…họ như những người chết, nếu không phải họ đang đi lại thì chắc chắn hắn nghĩ đây là xác chết.
“Vị tiểu huynh đệ này, xin hỏi đây là địa phương nào?” Mặc kệ những người này tạo cho Hồng Quân một cảm giác không thoải mái, hắn vẫn muốn biết đây là đâu.
“Địa phương nào? Ngươi làm sao lại ở đây? Chắc là mới chết hả?” Người nọ ngước đầu lên, hai mắt cũng xám xịt, mặt không biểu cảm, môi mấp máy nói.
“Chết? Ta không có chết mà?” Hồng Quân kinh ngạc, nhìn thái độ của người này, hắn không trả lời câu hỏi mà lại hỏi như thế nào mà chết, thật bực mình.
“Không chết ngươi tới chỗ này làm gì? Ai mới chết đến đây cũng không thừa nhận mình đã chết, ngươi thực sự đã chết rồi.” Người nọ nói trống rỗng rồi bỏ đi, không thèm quay lại nhìn Hồng Quân.
“Ăn nói vớ vẩn, thằng khùng.” Hồng Quân thầm mắng một tiếng, không đâu gặp ngay một thằng điên, thật là bực mình.
Hỏi thêm mấy người nữa, Hồng Quân cũng nhận được câu trả lời y chang như gã thanh niên lúc đầu, đều là ánh mắt trống rỗng, lời nói trống rỗng…bắt đầu tạo cho Hồng Quân một cảm giác bất ổn.
Không để ý đến sự tồn tại của nơi này, Hồng Quân tiếp tục phi hành.Phi hành hơn năm năm, gặp mười mấy thôn trang nhỏ, hỏi rất nhiều người và câu trả lời nhận được đều giống nhau.Cuối cùng, hắn dần chấp nhận sự thật, đúng như lời của những người ở đây, đây là một thế giới của người chết.
“Ta không phải đã chết rồi chứ?” Mặc kệ thế nào, hắn cũng không chấp nhận được sự thật này, nhưng cuối cùng thì sao? Mình đang ở trong một thế giới của người chết, vậy mà không chết thì là ý gì?
Thực ra, Hồng Quân đã đoán sai, hắn đúng là đang ở thế giới của người chết nhưng hắn lại không chết.Hắn là người sống nhưng lại có thể tiến vào thế giới của người chết.Thực chất, nơi này không thuộc về Hồng Mông không gian, Tần Vũ bọn họ đã đoán đúng, tuy nhiên không gian này lại không bị khống chế bởi Hồng Mông.Đây là thế giới mà những người sau khi chết sẽ đến.Hồng Quân không biết không gian này gọi là Vô danh không gian hay Tử Giới.
Vô danh không gian có tổng cộng chín tầng thượng và chín tầng hạ (18 tầng địa ngục chăng?).Hồng Quân bây giờ đang ở tầng 1 của chín tầng hạ.Ở tầng này là nơi tập trung của những người bình thường ở hạ giới sau khi chết, những người không có sức chiến đấu gì cả.Đây là nơi của những người chết vì bệnh, chết vì già.
Những người kia khi thấy Hồng Quân phi hành mới nói cho hắn, bởi vì tất cả những người chết ở đây không ai có thể phi hành, mọi người đều phải “cuốc bộ”.
Liên tục mấy năm, Hồng Quân cuối cùng cũng chấp nhận được sự thật này.Tâm tro ý lạnh, hắn đành tìm một ngọn núi nhỏ ẩn mình tu luyện.Trong lòng thì không ngừng nghĩ tới phụ thân, phụ mẫu của mình, đôi khi hắn cảm thấy hối hận với những gì mình đã làm.
Thời gian trôi qua thật nhanh, Hồng Quân đã ở vô danh không gian được một ngàn năm.Trong một ngàn năm qua, Hồng Quân căn bản không biết không gian này như thế nào, cũng vì hắn tới nơi này mà nơi này đã phát sinh biến hóa kinh thiên.Chỗ ở của Hồng Quân hiện tại không có những biến hóa rõ ràng vì đây là tầng 1 của chín tầng hạ, nhưng càng lên cao thì biến hóa càng lớn.Tới chín tầng thượng, nơi của những người tu chân tử vong, biến hóa lớn hơn nữa là trên bầu trời xám xịt, vô danh vật chất không ngừng bốc lên, kèm theo đó là những âm thanh ầm ầm.Ở chín tầng thượng, mọi người kinh ngạc quan sát sự biến hóa của bầu trời.Lần biến hóa này kéo dài suốt một ngàn năm, sau đó mới dần lắng xuống.
Sau một ngàn năm, Hồng Quân rốt cuộc cũng cởi bỏ được những u uất trong lòng, chấp nhận “sự thật” là mình đã chết.Ở trên địa cầu, Hồng Quân đã có một câu nói, và giờ đây, câu nói đó mang đến cho hắn một cảm xúc rất lớn: “Sinh đương tác người tài, tử diệc vi quỷ hùng.” (Tạm dịch: Khi sống là một nhân tài, chết đi là một con quỷ hùng mạnh).
Trong tình huống này, Hồng Quân tự cho mình là một con quỷ có sức mạnh siêu phàm.Hắn đã thử qua, ở không gian này, hắn có thể một chưởng hủy diệt hơn một trăm thôn nhỏ kia, không cần e ngại bất kỳ ai ở nơi này.
Cởi bỏ được những khúc mắc trong lòng, Hồng Quân rời khỏi chỗ ẩn cư, bắt đầu quá trình phi hành tìm kiếm.Ở nơi này, hắn muốn tìm những người đã vì mình mà chết, và người làm Hồng Quân áy náy nhất chính là Lâm Lâm tiên tử.
Phi hành liên tục mười năm, Hồng Quân đã trông thấy một tòa thành trì, tại tòa thành này có ít nhất hơn một ức người đang sinh sống.Hơn nữa, trên cửa thành có tên, trên thành đề mấy chữ “Diêm đoàn thành” được khắc vào trước cổng thành.
“Đã chết rồi mà còn không được sinh sống an ổn, không biết giờ này các người chết đi một lần nữa thì sẽ ra sao nhỉ?” Vào trong thành, Hồng Quân mới thấy thành trì ở đây cũng giống như thành trì ở trên trần gian, cũng có thành chủ và các quan viên.Vô số phương thức “sinh tồn” của người chết đều được tìm thấy ở đây, tại nơi này bọn họ vẫn còn đấu tranh để tồn tại.
