Chương 76 Hai Viện Trưởng (1+2+3+4)

🎧 Đang phát: Chương 76

Khi trận đấu bên kia còn đang hừng hực, trận bán kết của Hoắc Vũ Hạo đã kết thúc chóng vánh, nhanh đến mức không ai kịp trở tay.
Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông, trong tình thế thiếu người, vẫn hiên ngang giành chiến thắng liên tiếp, tiến thẳng vào trận chung kết.Dù thắng lợi có phần chật vật, chủ yếu dựa vào sự phối hợp ăn ý “Hạo Đông Lực” và chiến thuật hợp lý của Hoắc Vũ Hạo, nhưng chiến thắng vẫn là chiến thắng.
Tuy nhiên, chiến thắng này cũng phơi bày toàn bộ át chủ bài của họ.”Linh Hồn Trùng Kích” đã lộ diện nhiều lần, đối thủ tiếp theo chắc chắn sẽ đề phòng.Hơn nữa, tân sinh khảo hạch chủ yếu đánh giá tu vi, còn trong chiến đấu thực tế, hồn đạo khí mới là yếu tố then chốt.Một số hồn đạo khí phòng ngự cực mạnh có thể biến ưu thế thành nhược điểm.
Dù sao, vượt qua Chu Tư Trần, Hoắc Vũ Hạo và đồng đội đã đặt chân vào trận chung kết, đồng nghĩa với việc chắc chắn có được phần thưởng.Ngay sau khi trận đấu kết thúc, cả hai lập tức trở về ký túc xá.Đối thủ tiếp theo rất có thể là Đái Hoa Bân.
“Vũ Hạo, hôm nay ngươi sao vậy? Ngươi quen Đái Hoa Bân à?” Vừa về đến phòng, Vương Đông đã không nén nổi tò mò.Biểu hiện của Hoắc Vũ Hạo khi nhìn thấy Đái Hoa Bân quá mức khác thường, khiến hắn không thể không nghi ngờ.
Hoắc Vũ Hạo hít sâu một hơi, mỗi khi nghe thấy cái tên Đái Hoa Bân, hắn lại run rẩy không kiểm soát được.Cúi đầu, vò mái tóc, hắn khàn giọng: “Đái Hoa Bân…con trai của Bạch Hổ Công Tước.Chắc ngươi biết Bạch Hổ Công Tước?”
Vương Đông gật đầu: “Đương nhiên.Bạch Hổ Công Tước là một trong những đại công tước của Tinh La Đế Quốc, địa vị vô cùng tôn quý.Tổ tiên của họ vốn là hoàng tộc, nhưng trong một trận chiến lớn, đã nhường ngôi cho Bình Định Đại Nguyên Soái, tức hoàng thất hiện tại, và được phong tước vị thế tập Đại Công Tước.”
“Nhất mạch Bạch Hổ Công Tước mang trong mình dòng máu hoàng tộc, Vũ Hồn Bạch Hổ của họ là một trong những thú vũ hồn cường đại nhất.Đái Mộc Bạch, người đứng đầu Sử Lai Khắc Thất Quái đời đầu, cũng xuất thân từ gia tộc Bạch Hổ.Có lẽ, Đái Hoa Bân chính là hậu duệ của Bạch Hổ Công Tước.”
Vương Đông nhìn thẳng vào Hoắc Vũ Hạo: “Vậy ngươi và Đái Hoa Bân…”
Hoắc Vũ Hạo đáp: “Mẹ ta là gia nhân trong nhà bọn hắn.Cha ta mất sớm, mẹ ta làm công trong phủ công tước để nuôi ta.” Hắn cố tình không nhắc đến thân phận dòng dõi công tước của mình, vì hắn chưa bao giờ chấp nhận người cha chưa từng gặp mặt, càng căm hận kẻ đã hủy hoại cuộc đời mẹ hắn.Kể đến đoạn mẫu thân bị đánh trọng thương vì bảo vệ hắn, rồi ôm bệnh mà qua đời, Hoắc Vũ Hạo nghẹn ngào.
“Khốn kiếp!” Vương Đông đấm mạnh vào thành giường, đứng bật dậy.
“Ngươi định làm gì?” Hoắc Vũ Hạo vội giữ hắn lại.
Vương Đông giận dữ: “Đương nhiên là báo thù cho ngươi! Đi thôi, chúng ta đi ngay bây giờ!”
Hoắc Vũ Hạo giữ chặt vai Vương Đông, ép hắn ngồi xuống, ánh mắt lóe sáng: “Không, không được.Chưa phải lúc.Đây là học viện Sử Lai Khắc, không nói đến việc chúng ta có khả năng đối phó hắn hay không, chỉ riêng việc trả thù cá nhân đã không được phép.Hắn chỉ là một trong những kẻ hại chết mẹ ta.Ta muốn báo thù, không chỉ một mình hắn, mà là toàn bộ phủ Bạch Hổ Công Tước.Ta phải trở nên mạnh mẽ, cường đại đến mức có thể đối kháng với cả phủ công tước.Lúc đó mới là thời điểm báo thù!”
Vương Đông kinh ngạc nhìn Hoắc Vũ Hạo.Hắn không hề cảm thấy việc Hoắc Vũ Hạo không đi báo thù là hèn nhát, ngược lại, hắn cảm thấy một cơn ớn lạnh.Hận ý ngập trời từ Hoắc Vũ Hạo tỏa ra, sâu thẳm như biển, khiến hắn rùng mình.Lúc này, Hoắc Vũ Hạo như một con sư tử đã nhắm trúng con mồi, hoàn toàn khác với vẻ ôn hòa, chăm chỉ thường ngày.
“Vậy ngươi định báo thù như thế nào?” Vương Đông lau nước mắt, hạ giọng hỏi.
Hoắc Vũ Hạo lắc đầu: “Hiện tại, ta chỉ như một con kiến hôi trước phủ công tước, muốn giết lúc nào thì giết.Ta chỉ có thể trở nên mạnh mẽ hơn.Bạch Hổ Công Tước vẫn ở đó.Mười năm, hai mươi năm, ba mươi năm, hay năm mươi năm sau, một ngày nào đó, ta sẽ tìm đến bọn chúng.Ta muốn chặt đứt nhất mạch truyền thừa của Bạch Hổ Công Tước!” Ánh mắt Hoắc Vũ Hạo lóe lên hung quang, đồng tử vì cừu hận mà đỏ rực.
Đúng lúc đó, trong tinh thần chi hải của hắn, viên trân châu màu xám nhỏ bé khẽ động, khiến Hoắc Vũ Hạo choáng váng trong giây lát, thân thể rung lên.May mà có Vương Đông đỡ lấy, hắn mới đứng vững.
“Vương Đông, ta thật sự xem ngươi là huynh đệ.Chuyện này, ngươi phải giữ bí mật giúp ta.” Hoắc Vũ Hạo nắm chặt vai Vương Đông, đôi mắt đỏ ngầu nhìn thẳng vào hắn.
Vương Đông cảm thấy một nỗi sợ hãi, sau đó chuyển thành đồng cảm và xót thương.Nếu là hắn, liệu có thể chịu đựng cuộc sống như vậy suốt mười một năm không?
Hoắc Vũ Hạo từ từ nhắm mắt, hít sâu một hơi, cố gắng lấy lại bình tĩnh.Ngọn lửa hận thù đã âm ỉ trong lòng hắn từ rất lâu, chỉ chờ ngày bùng nổ.
“Haiz…”
Một tiếng thở dài đột ngột vang lên, khiến Hoắc Vũ Hạo khẽ rùng mình, tinh thần căng thẳng trở lại.Vũ Hồn Linh Mâu lập tức được phóng thích, Tinh Thần Tham Trắc không ngừng quét khắp xung quanh.
“Ai?”
Ký túc xá im ắng.Tinh Thần Tham Trắc của Hoắc Vũ Hạo không phát hiện ra bất cứ điều gì khác thường.Vương Đông ngơ ngác nhìn hắn, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Vũ Hạo, ngươi lại làm sao thế?” Vương Đông dò hỏi.
Hoắc Vũ Hạo sửng sốt: “Ngươi không nghe thấy tiếng gì sao?”
“Nghe gì?” Vương Đông kinh ngạc.
Hoắc Vũ Hạo chấn động: “Vừa rồi rõ ràng ta nghe thấy có người thở dài, ngươi không nghe thấy thật sao?”
Vương Đông lắc đầu: “Không.Ta thật sự không nghe thấy gì cả.Ngươi có nghe nhầm không?”
Hoắc Vũ Hạo cố gắng mở rộng phạm vi dò xét, nhưng vẫn không phát hiện ra điều gì khác lạ.Tiếng thở dài cũng không vang lên nữa.
“Chẳng lẽ mình nghe nhầm?” Hoắc Vũ Hạo bắt đầu nghi ngờ chính mình.Nhưng làm sao có chuyện một Hồn Sư hệ Tinh Thần lại mắc phải sai lầm ngớ ngẩn như vậy?
“Thiên Mộng ca, Thiên Mộng ca.” Hoắc Vũ Hạo thầm gọi trong đầu.
“Gì?” Thiên Mộng Băng Tằm uể oải lên tiếng.
“Ban nãy đệ phát hiện có tiếng thở dài, ca có nghe thấy không?”
“Thở dài? Cái tên oắt con này, đệ bị cừu hận làm cho váng đầu rồi hả? Làm gì có cái quái gì đâu? Đừng có mà quấy rầy ca ngủ.Còn nữa, phải biết giữ bình tĩnh, nếu không đến lúc chết cũng không hiểu tại sao mình lại bị giết đâu.” Thiên Mộng Băng Tằm tức giận nói.
Lần này Hoắc Vũ Hạo thật sự chấn động.Đến cả Thiên Mộng Băng Tằm cũng không nghe thấy, chẳng lẽ…thật sự không có gì sao?
Không, hắn không tin.Hắn tin vào phán đoán của mình.
Hoắc Vũ Hạo đang miên man suy nghĩ thì Thiên Mộng Băng Tằm lại lên tiếng: “Đúng rồi, Hoắc Vũ Hạo, Linh Hồn Trùng Kích kia đệ nên hạn chế dùng đi, đừng để lộ ra nhiều.Nếu gặp phải người tu vi cao hơn, lại chuẩn bị sẵn đề phòng, đệ sẽ bị cắn trả.”
“Thiên Mộng ca, Hồn Sư cao hơn đệ bao nhiêu cấp thì có thể làm linh hồn của đệ bị cắn trả?”
Thiên Mộng Băng Tằm nói: “Khoảng chừng mười cấp.Linh Hồn Trùng Kích của đệ luôn thành công là do yếu tố bất ngờ, Tử Cực Ma Đồng và Hồn Lực dung hợp với Vương Đông.Nhưng giờ đối thủ đã có phòng bị.Tuyệt đối phải cẩn thận.Chiêu Tinh Thần Triền Nhiễu có vẻ hợp với đệ hơn.Chỉ khi nào đệ và Vương Đông dung hợp Hồn Lực, Linh Hồn Trùng Kích mới có thể đánh bại Hồn Tôn.Cố gắng hạn chế sử dụng nó.”
Hoắc Vũ Hạo cười khổ: “Không phải đệ không muốn dùng ít đi, nhưng mà Thiên Mộng ca, trong bốn Hồn Kỹ ca cho đệ, chỉ có mỗi Linh Hồn Trùng Kích là kỹ năng công kích thôi!”
“A…đệ nói cũng đúng.Mà thôi, đệ còn nhỏ, gấp gáp làm gì? Đệ nhanh chóng đạt được cấp hai mươi đi, lúc đó ca sẽ giúp đệ tăng cường lực chiến đấu.Được rồi, ca lại ngủ tiếp đây.”
Hoắc Vũ Hạo cũng không còn nhớ đến tiếng thở dài kia nữa.Hắn đang bận nghĩ đến chuyện Thiên Mộng Băng Tằm nhắc nhở, phải nhanh chóng tăng lên cấp hai mươi.
Vừa nghĩ đến đây, tâm trạng Hoắc Vũ Hạo dần bình ổn trở lại.Hắn bắt đầu cùng Vương Đông tu luyện khôi phục hồn lực.Trận đấu chiều nay chắc chắn sẽ rất gian nan.
Căn phòng lại trở nên yên tĩnh.Bởi vì đang dung hợp Vũ Hồn, Vương Đông cũng cảm nhận được cảm xúc của Hoắc Vũ Hạo, hắn hoàn toàn bất ngờ khi Hoắc Vũ Hạo có thể bình tĩnh lại nhanh như vậy.
Hai người tu luyện đến tận trưa, khi hồn lực hoàn toàn khôi phục thì mới xuống nhà ăn.Nào ngờ, họ vừa đến đã thấy một bất ngờ lớn.
“Chào hai chàng trai trẻ, nghe nói các ngươi đã vào trận chung kết rồi à? Bổn cô nương đã trở lại đây.Trận chung kết làm sao có thể thiếu ta được?” Tiêu Tiêu đứng dựa vào cửa nhà ăn, cười nói.
Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông mừng rỡ, vội vàng hỏi: “Tiêu Tiêu, cơ thể bạn đã khôi phục rồi à?”
Tiêu Tiêu cười hì hì: “Đương nhiên! Mình có Vũ Hồn Song Sinh mà, tiềm lực khỏi phải nói.Chút thương thế này thì cần gì phải nghỉ ngơi lâu! Đi thôi, bữa trưa hôm nay mình mời, ăn những món ngon nhất, quý nhất.Mau bổ sung dinh dưỡng đi, chiều nay còn phải xử lí đám người kia nữa.”
Hoắc Vũ Hạo mỉm cười, chìa tay ra, Vương Đông đặt tay lên, Tiêu Tiêu đặt tay lên trên cùng.Ba người nhìn nhau, mỉm cười tự tin: “Chúng ta là quán quân.”
Đúng lúc này, một giọng nữ the thé vang lên: “Đúng là một lũ không biết xấu hổ, nổ vừa thôi.Quán quân phải là bọn ta mới đúng.”
Ba người Hoắc Vũ Hạo quay đầu lại, thấy Đái Hoa Bân, kẻ thù của Hoắc Vũ Hạo, đang tiến tới.Người vừa lên tiếng là cô gái tóc đen đi bên trái hắn.Cô ta có đôi mắt kì lạ, hai màu khác nhau, trái lam, phải vàng.
Đái Hoa Bân vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, chỉ liếc nhìn ba người Hoắc Vũ Hạo rồi đi thẳng vào phòng ăn.Cô nàng tóc đen hừ một tiếng.Còn cô gái tóc dài màu hồng thì cười mị hoặc nhìn bọn hắn.
Vương Đông và Tiêu Tiêu định lên tiếng, nhưng bị Hoắc Vũ Hạo ngăn lại.Hắn đã suy nghĩ kỹ càng, nên có thể giữ được bình tĩnh.
“Đấu võ mồm với bọn hắn cũng chả được tích sự gì, chiều nay gặp trong trận đấu sẽ biết ai hơn ai.” Hắn kéo hai người bạn vào nhà ăn.
Ba người Đái Hoa Bân cũng ăn những món đắt nhất, ngồi không xa bọn họ.Không khí nhà ăn tràn ngập mùi thuốc súng, nhưng không ai chủ động gây sự.
Sau khi ăn xong, ba người Hoắc Vũ Hạo tìm một chỗ yên tĩnh gần Hải Thần Hồ nghiên cứu chiến thuật.Sắp gặp phải cường địch, không hồi hộp là chuyện không tưởng.
“Sắp đến giờ thi đấu rồi, chúng ta ra khu khảo hạch thôi.” Tiêu Tiêu nói.
“Ừ.” Hoắc Vũ Hạo gật đầu.
Đúng lúc này, Vương Đông đột nhiên lên tiếng: “Vũ Hạo, ôm ta một cái.”
Tiêu Tiêu trợn tròn mắt, nhưng rất nhanh trở lại bình thường, vì cô thấy trong mắt Vương Đông là sát khí lạnh thấu xương.
Hoắc Vũ Hạo mỉm cười, hoàn toàn hiểu ý hắn.
“Vương Đông…”
Vương Đông cười nhạt, ánh mắt lạnh lẽo: “Không thử sao biết được?”
Hoắc Vũ Hạo hít sâu một hơi, không nói gì thêm, giang tay ôm lấy hắn.

☀️ 🌙