Chương 757 Cuộc sống trong lòng đất

🎧 Đang phát: Chương 757

Vào một buổi sáng sớm, Trương Tiểu Manh nhận được một cuộc điện thoại.Vẻ mặt cô không hề thay đổi, nhưng những ngón chân trần đang dẫm lên tấm thảm nhung khẽ bấm mạnh xuống, một động tác nhỏ khó nhận ra đã tiết lộ tâm trạng thật sự của cô.
Cô khoác vội một chiếc áo khoác đơn giản, đeo cặp kính gọng đen rồi đi đến bàn làm việc.Cô chần chừ nhìn con gấu trúc bông đang nằm một mình trên đó.
Chỉ một lát sau, đường chỉ may xinh xắn của con gấu trúc đã bị xé toạc, lộ ra phần bụng sơ sài xấu xí đã bị móc hết bông.Bên trong trống rỗng, không có gì ngoài một mảnh giấy nhỏ ghi hai chữ “Biển sâu”.Trương Tiểu Manh lắc đầu, mỉm cười, thở dài một tiếng, trong lòng tràn ngập cảm khái và hồi ức.
“Biển sâu” mà người thầy để lại cho cô, hóa ra còn sâu thẳm hơn những gì cô tưởng tượng.
Bên ngoài Tòa nhà Quốc hội, tiếng còi cảnh sát đột nhiên vang lên inh ỏi.Trương Tiểu Manh đi đến cửa sổ, kéo nhẹ rèm cửa và bình tĩnh nhìn ra ngoài.Hơn mười chiếc xe cảnh sát đang lao đến với tốc độ cao.Phía xa, một đội đặc nhiệm Liên bang trang bị vũ khí hạng nặng bắt đầu xông lên những bậc thềm đá cao vút.
Đám người đang tập thể dục buổi sáng ở Quảng trường Hiến pháp kinh ngạc nhìn về phía đó, các con đường xung quanh trở nên hỗn loạn ồn ào.Trương Tiểu Manh lặng lẽ nhìn về phía xa, dõi theo bóng dáng quen thuộc của người đàn ông dần biến mất sau những gốc cây thông trơ trụi lá thu ở cánh rừng xa xăm.Cô lặng lẽ chúc anh may mắn trong lòng.
***
Khi đội đặc nhiệm Liên bang đặt chân vào Tòa nhà Quốc hội, bắt đầu cuộc kiểm tra toàn diện thì Hứa Nhạc đã chui xuống hệ thống đường dẫn nước ngầm tối tăm ẩm ướt dưới lòng đất.
Từ đây về đến “mái nhà” thứ ba của anh dưới lòng đất còn một quãng đường khá xa.Vết thương ở chân chưa lành hẳn khiến mỗi bước đi đều đau nhói.Nhưng trên mặt anh không hề lộ vẻ thống khổ hay cố gắng chịu đựng mà chỉ nở một nụ cười nhàn nhạt.
Nụ cười trên mặt anh càng lúc càng đậm, đến cuối cùng không thể kìm nén được nữa.Tại một lối thông gió rộng mở ra bên ngoài của hệ thống xử lý nước ngầm, Hứa Nhạc tìm được một con đường lên mặt đất.Anh bật cười khúc khích rồi cười lớn, một tràng cười dài sung sướng, vang dội.
Tiếng cười vang vọng khắp khu vực thông gió rộng lớn bên dưới, sau đó bị những luồng áp lực không khí mạnh mẽ trên mặt đất phản ngược trở lại với tốc độ nhanh hơn, va vào những vách đá chống thấm của đường dẫn nước hoặc rơi xuống mặt đất, hoặc vang vọng lên không trung.Tiếng cười vọng đi vọng lại khá lâu, rồi càng ngày càng trở nên xa xăm, trống trải nhưng vẫn rõ ràng.
Thượng tá Lai Khắc đã chết.Gã “tai to mặt lớn” của Thanh Long Sơn từng bán đứng Thi Thanh Hải cũng chết vì bị đồng bọn đâm sau lưng.Hứa Nhạc sớm đã đồng ý với quan điểm của Giáo sư Trầm Lão rằng vũ trụ này vốn không có đạo lý gì cả, nhưng khi thấy sự báo ứng, phảng phất như có một sự công bằng nhất định, anh cảm thấy vô cùng sảng khoái.Sự mệt mỏi từ ngực bụng trào lên được thay thế bằng sự thỏa mãn và sung sướng.
Niềm vui sướng từ bên trong trào ra ngoài, hóa thành tiếng cười, vọng lại vào tai anh, phảng phất như biến thành một nguồn động lực, khiến đôi chân vốn đã rệu rã trở nên thoải mái hơn rất nhiều.
Hệ thống đèn bảo dưỡng cảm ứng màu đỏ nhạt được lắp đặt dọc theo đường dẫn nước ngầm dưới lòng đất, sáng lên rồi tắt phụt theo từng bước chân nhẹ nhàng của anh.Cảm giác giống hệt như năm xưa trên bãi biển của Sơn trang Biệt Hữu, lão già kia đã dùng âm nhạc và suối phun để tạo thanh thế cho anh…
Năm đó, tại Sơn trang Biệt Hữu, trên bãi biển xinh đẹp, âm thanh và suối phun đã giúp anh thể hiện thái độ và sức mạnh của mình với Lâm Đấu Hải và Thất Đại Gia Tộc Liên bang đứng sau lưng gã.Hôm nay, những ngọn đèn đỏ lúc sáng lúc tối và dư âm của tiếng cười lại cổ vũ anh tiến lên chiến đấu.
Chiến đấu chống lại một Chính quyền hùng mạnh nhất trong vũ trụ và giành chiến thắng!
***
Thế nào là “trung bình tấn”? Vì sao lại gọi là “trung bình tấn”? Hồi còn ở trong các hầm mỏ bỏ hoang, Hứa Nhạc đã từng hỏi đại thúc câu này, nhưng chỉ nhận được một tràng chửi rủa đầy mỉa mai, thoái thác với mùi thuốc lá nồng nặc.Sau này, khi lớn lên, anh đã từng tra cứu trong thư viện của Đại học Công lập Hà Tây Châu, rồi khi trốn chạy đến Thủ Đô Tinh Quyển, anh cũng đã từng nghiên cứu sách giáo khoa nhập môn của Tu Thân Quán Phí Thành, nhưng vẫn không tìm được câu trả lời chính xác.
Vì thế, anh đành ôm mối nghi hoặc đó mà khẽ cong chân, hạ mông xuống, một chân co lên chạm mông.Theo như lời đại thúc từng nói, anh tưởng tượng như toàn thân đang ngâm mình trong hồ nước nóng tại trung tâm an dưỡng xa hoa nhất trên phố Chung Lâu, hơn nữa còn được một đám mỹ nữ trần truồng dùng da thịt mềm mại xoa bóp.Anh chậm rãi nắm bắt mỗi một sự run rẩy kỳ dị dâng lên trong cơ thể, hoặc là tê dại, hoặc là đau đớn xé rách, cuối cùng biến thành một sự run rẩy chua xót sau khi toàn thân đã tiêu hao cực độ…
Ở bên cạnh những hầm mỏ bỏ hoang tại Đại khu Đông Lâm, anh cũng làm những động tác này.Trong căn phòng gác cổng nhỏ bé tối tăm tại Đại học Lê Hoa, anh cũng làm những động tác này.Trong những căn phòng giam tại nhà giam Tổ Hồ Ly hoặc nhà giam quân sự Khuynh Thành, anh cũng làm những động tác này.Trong quân doanh tại tiền tuyến, anh cũng làm những động tác này.Tại căn nhà trọ thanh niên Vọng Đô, anh cũng làm những động tác này.Thậm chí, ngay cả trong gian tiểu viện khu dân nghèo tại Tinh cầu Thiên Kinh Tinh Đế Quốc, anh cũng đều làm những động tác giống hệt như thế này.Tựa hồ mỗi khi tiếng chuông nhỏ ở cửa hàng sửa chữa lậu kia reo báo hiệu một ngày làm việc kết thúc, anh liền bắt đầu ngồi chồm hổm thực hiện động tác trung bình tấn.
Chỉ cần hoàn cảnh cho phép, mỗi ngày Hứa Nhạc đều sẽ tiến hành công việc nhàm chán này, hơn nữa động tác của anh vô cùng nghiêm cẩn, giống như đang thiết kế cấu trúc vi mạch của Robot MX, không cho phép bất cứ sai sót nào.Bởi vì anh hiểu rõ đây là chỗ dựa vững chắc nhất giúp anh sống sót, là suối nguồn để anh làm được nhiều việc, tìm kiếm được những cảm giác hạnh phúc khoái hoạt.
Những điều này đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống hằng ngày của anh, là thói quen đã dần biến thành bản năng.Chỉ cần trong đầu anh nghĩ đến, ý niệm vừa khẽ động, phần bụng dưới, chỗ thắt lưng sẽ trở nên cứng rắn mạnh mẽ như sắt đúc.Dù đứng giữa những cuồng phong bão táp đáng sợ nhất, anh cũng không hề dao động.Giống như lúc này, đang đứng bên trong một góc nhỏ trong đường dẫn nước dưới lòng đất.
Ngọn đèn bảo dưỡng tự động màu đỏ sẫm đã sớm được Hứa Nhạc đổi thành đèn sáng trắng nhiệt độ thấp, phù hợp với mắt người hơn khi ở trong bóng tối lâu.Ánh sáng nhàn nhạt hắt cái bóng đen ngồi chồm hổm của anh lên bức tường phía sau.Trong hơn bốn mươi phút, cái bóng đó không hề thay đổi, tựa như đã được chạm khắc sâu vào bức tường ẩm ướt.
Đột nhiên, anh khẽ thay đổi động tác.Tay trái đơn giản đưa ngang về phía trước, tay phải nâng lên, đẩy về phía dưới nách trái, đầu ngón tay chậm rãi mà kiên định đẩy nhanh về phía trước, lướt qua gáy tóc dưới vành tai, cuối cùng vẽ thành một vòng tròn trên đầu, chạm nhẹ vào vành tai phải.
Đây là một động tác nhìn qua thì đơn giản nhưng thực tế lại vô cùng khó khăn, đòi hỏi khả năng vươn dài và ép mỏng cơ thể cực kỳ cao.Hồi còn thiếu niên, anh đã phải mất bốn ngày điên cuồng cố gắng mới có thể hoàn thành động tác này lần đầu tiên.Xương cốt lúc đó còn mềm mại hơn bây giờ, lúc đó đã giống như sắp gãy rời, các đốt khớp xương trên vai phải bị tổn thương hết sức nghiêm trọng.Hiện tại, khi anh làm lại động tác này, anh cảm thấy thoải mái, các khớp xương trên cơ thể không hề phát ra âm thanh nào.
Giữ tư thế quái dị này trong một thời gian dài, đến khi tay phải và vành tai phải bắt đầu đổ mồ hôi, Hứa Nhạc mới đổi tay, lặp lại động tác này bằng tay trái.
Sau đó là động tác tư thế thứ hai, thứ ba…Mỗi động tác càng về sau càng phức tạp, càng khó khăn.So với những động tác tập luyện bình thường trong Quân đội Liên bang, thậm chí những động tác luyện thể trong Tu Thân Quán Phí Thành, những động tác này vẫn đơn giản đến mức quá đáng.
Nhưng anh lại dựa vào mười tư thế động tác đơn giản này để mỗi một khối xương cốt, mỗi một sợi cơ bắp, mỗi một dây thần kinh trên cơ thể đều có thể dễ dàng thoải mái tùy tiện hoàn thành những động tác công kích sắc bén đến cực điểm, thậm chí giống như một loại bản năng.
Quan trọng hơn, những tư thế kỳ quái này đã không ngừng kích phát cỗ lực lượng nóng rực thần bí bên trong cơ thể anh, thứ mà lão nhân gia và Hoài Thảo Thi gọi là “chân khí”.
***
Sau khi thao diễn mười tư thế động tác đơn giản kia, toàn thân Hứa Nhạc ướt đẫm mồ hôi, chiếc quần lót quân dụng màu xanh lục duy nhất trên cơ thể trần trụi cũng đã ướt sũng.Sau khi chậm rãi điều chỉnh lại hô hấp, anh lấy một chiếc khăn dày lau qua người rồi bắt đầu chuẩn bị bữa tối.
Trận chiến bên trong Tòa án Quân sự khiến chân anh bị thương không nhẹ.Mảnh đạn đã được lấy ra nhưng vết thương vẫn còn.Sáng sớm ở Tòa nhà Quốc hội tuy không có chiến đấu ác liệt nhưng sự tiêu hao còn nhiều hơn cả trận chiến ở Tòa án Quân sự.Đối diện với người phụ nữ có danh hiệu “Đáy Biển”, dù là anh, sự áp lực mạnh mẽ khi đối diện với nguy hiểm cực độ cũng khiến anh mệt mỏi.
Theo Quân Thần Lý Thất Phu, mười tư thế động tác mà Phong Dư đại thúc truyền dạy cho anh ngoài tác dụng cải biến cơ thể thần kỳ ra, phần lớn là để chống lại đám người của Phí Thành Lý Gia.Nhưng với Hứa Nhạc, anh quen thuộc với việc sử dụng những tư thế này để rèn luyện, phục hồi tinh thần và áp chế vết thương trên cơ thể.
Điều này đã được chứng minh rõ ràng trong những kinh nghiệm chiến đấu trong quá khứ.Cảm giác nóng rực này thoải mái hơn cả y dược hay một giấc ngủ ngon.
Khi ánh hoàng hôn bắt đầu chiếu rọi qua những tán cây, Hứa Nhạc bắt đầu dùng bữa tối.Trên bàn giữa nơi trú ẩn tạm thời thứ ba dưới lòng đất bày la liệt vô số món ăn khác nhau.Nếu một người bình thường nhìn thấy cảnh này, chắc chắn sẽ không tin rằng đây là thức ăn anh chuẩn bị cho một mình.
Những món ăn năng lượng cao đã tiêu hao đi không ít, phần lớn còn lại là để dành cho những trận ẩn nấp chiến đấu không ngừng nghỉ sau này.Bữa tối hôm nay ngoài một phần thịt bò tái mà anh thích, phần lớn đều là đồ ăn nhiều dầu mỡ.
Để duy trì năng lực chiến đấu siêu cường, anh cần tiêu hao một lượng năng lượng khổng lồ.Để tránh rơi vào tình cảnh thê thảm như trên chiến trường năm xưa, thường xuyên bị đói cào ruột, thậm chí đói đến hoa mắt chóng mặt, ngoài đồ ăn tổng hợp năng lượng cao áp súc, đồ ăn nhiều dầu mỡ là lựa chọn tốt nhất.
Sau khi ăn xong, cẩn thận thu dọn rác thải sinh hoạt và tiêu hủy, xác nhận rằng đám truy đuổi không thể dựa vào đó để truy dấu mình, Hứa Nhạc nhờ lão già kia kiếm cho mình hai bộ phim tình dục cấp ba mới nhất của Bách Mộ Đại vừa tung ra thị trường chợ đen Liên bang để xem cho khuây khỏa.
Nhưng chưa đầy năm phút sau, anh đã cảm thấy chán.Sau khi lặng lẽ ngồi trên giường xem phim và tưởng tượng một lát, anh chợt nhận ra mình thật sự không quen với khoảng thời gian bình yên không có chiến đấu này.
“Đó không phải là khát vọng chiến đấu, muốn giết người ăn sâu vào bản thân,” Hứa Nhạc tự an ủi mình.Chỉ là lúc này không tìm ra được việc gì để làm, anh dễ dàng rơi vào cảm xúc nhàm chán tĩnh mịch cực kỳ tai hại.Bởi vì trong hệ thống đường dẫn nước dưới lòng đất này, ngoài anh và những loài bò sát như chuột bọ ra, không có ai khác, thậm chí không có bất cứ âm thanh sinh hoạt nào, thật dễ khiến người ta cảm thấy tịch mịch.
“Vì sao hai ngày nay ông cứ im lặng không nói gì vậy?” Hứa Nhạc yêu cầu lão già kia trò chuyện trực tiếp.
Khi con người ta tịch mịch không biết làm gì, người đầu tiên họ nhớ đến không phải là người bạn tốt nhất mà là người bạn dễ dàng gọi đến để lắng nghe mình trò chuyện nhất.Điều này nghe có vẻ hơi quá đáng nhưng sự thật là như vậy.
Từ khi lớn lên, Hứa Nhạc dần ít nói hơn.Tính ra thì cỗ Máy vi tính Trung ương Liên bang có thể tiến thẳng vào đại não anh để trò chuyện, lão già kia lúc nào cũng có thể nghe theo lệnh anh, chạy ra nói chuyện phiếm, hẳn là người nghe anh nói nhiều nhất trong vũ trụ này, tự nhiên trở thành người bạn vừa đáng yêu vừa đáng thương của anh.
“Mỗi lần cậu nhàm chán thì lại gọi tôi ra để nói chuyện phiếm, những lúc không thích hoặc không muốn nói chuyện thì lại bỏ mặc tôi!”
Âm thanh của cỗ Máy vi tính Trung ương Liên bang mỗi khi Hứa Nhạc lâm vào chiến đấu đều biến thành âm thanh máy móc điện tử, nhưng hôm nay âm thanh phát ra từ chiếc radio cổ xưa hư hỏng nằm trên đầu giường bên cạnh đường dẫn nước ngầm lại tràn ngập cảm xúc: “Có phải cậu còn muốn tôi biến thành một cô thư ký mang vớ đen, trần truồng để tán gẫu với cậu không?”
Hứa Nhạc khẽ rùng mình, biết lão già kia không phải đang oán trách mà là đang tức giận.Anh gãi đầu, nhìn về phía người quản gia càng ngày càng trẻ ra đang xuất hiện trong đồng tử mắt phải, hạ giọng hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
Cỗ Máy vi tính Trung ương Liên bang im lặng một lúc lâu rồi đáp: “Tôi phải cảnh cáo cậu, tôi sắp phát điên lên rồi.”

☀️ 🌙