Đang phát: Chương 757
Tám vị đại viên mãn liếc nhìn nhau, rồi đồng loạt lùi lại, giữ khoảng cách quan sát.
“Quang Minh Chúa Tể? Có chuyện gì mà cái bóng phân thân lại mò tới đây?” Đan Trữ Đốn truyền âm hỏi.
“Còn gì nữa, chẳng qua là không cam tâm thôi.” Ni Ni Sa hùa theo.
“Lúc ta đoạt Hồng Lăng Tinh Toản, hắn đã lặn lội vào không gian loạn lưu tìm đến, giờ mất bảo bối chắc tức điên lên rồi.” Khắc Lai Môn Đình chế giễu.
Ngoài mặt thì tỏ vẻ kính cẩn, nhưng trong thâm tâm, đám đại viên mãn này chẳng coi chủ thần ra gì.
Đại viên mãn là dựa vào thực lực chân chính mà có được.
Còn chủ thần? Chẳng phải chỉ là may mắn có được chủ thần cách thôi sao? Sinh ra đã gặp vận may hơn người.
“Các huynh đệ tỷ muội, Lâm Lôi có dám bật lại cái bóng phân thân của Chúa Tể trước mặt chúng ta không?” Viên mập mặt tròn bên hệ Thủy lên tiếng.
“Khó đấy, dù sao cũng là bóng dáng của Chúa Tể.Lâm Lôi mà động thủ chẳng khác nào vả vào mặt Chúa Tể.Ai dám làm thế?” Ba Mặc hệ Hỏa lắc đầu.
Quang Minh Chúa Tể thân là chủ thần, căn bản không thể đặt chân vào Áo Tạp Luân vị diện.Cái đang lượn lờ kia chỉ là một ảnh phân thân, mang theo chút ý thức của bản tôn, mượn sức mạnh chủ thần để tạo thành hình thể.
Ảo ảnh phân thân cũng hiểu được pháp tắc huyền ảo, nhưng lại không có ý chí uy năng!
“Chẳng qua chỉ là một cái bóng không có uy năng, sức mạnh cùng lắm cũng chỉ ngang bọn phủ chủ bình thường.” Lâm Lôi chẳng thèm để ý đến Quang Minh Chúa Tể trước mặt.Một ảnh phân thân thì làm được gì một đại viên mãn, huống hồ là hắn?
Ảo ảnh khổng lồ lạnh lùng nhìn Lâm Lôi.
“Khắc Lai Môn Đình, Hồng Lăng Tinh Toản sao lại rơi vào tay Lâm Lôi?” Ảo ảnh phân thân hướng ánh mắt về phía Khắc Lai Môn Đình.
Khắc Lai Môn Đình cười khổ: “Chúa Tể, ngài không biết thực lực của Lâm Lôi đã đạt đến mức nào đâu.Hắn không chỉ là đại viên mãn thượng vị thần.Thân thể của hắn đạt đến cấp bậc của Hắc Mặc Tư, Bối Lỗ Đặc, có thể sánh ngang chủ thần khí.Công kích vật chất mạnh hơn chúng ta gấp mấy chục, thậm chí cả trăm lần.Ta không có cách nào cả!”
“Sao có thể?”
Quang Minh Chúa Tể kinh ngạc nhìn Lâm Lôi.Từ trước đến nay, những kẻ có thân thể cường hãn đến mức so sánh được với chủ thần khí thì không thể nào đạt đến đại viên mãn.
“Lời này là thật.”
Ba Mặc cười nói: “Tất cả chúng ta đều đã chứng kiến.Tốc độ của hắn còn vượt xa chúng ta.Khắc Lai Môn Đình trốn cũng không thoát…đành phải giao Hồng Lăng Tinh Toản ra thôi.”
Quang Minh Chúa Tể nhìn Lâm Lôi.
“Xin hỏi Chúa Tể, ta có thể đi được chưa?” Lâm Lôi lên tiếng.
“Còn muốn chạy?” Quang Minh Chúa Tể hừ lạnh, nhưng với năng lực của một ảnh phân thân, hắn chỉ có thể mạnh miệng mà thôi.
Bối Bối đứng bên cạnh Lâm Lôi, không nhịn được nói: “Chúa Tể, việc tranh đoạt Hồng Lăng Tinh Toản ở vị diện này là chuyện của chúng thần chúng ta.Ở vị diện này, ai mạnh thì kẻ đó có được bảo vật.Lão đại ta đoạt được thì đương nhiên nó thuộc về lão đại ta.Ngài phái ảnh phân thân đến đây để làm gì? Muốn ép lão đại ta sao?”
Sắc mặt của Quang Minh Chúa Tể vô cùng khó coi.
Chuyện này là hắn vô lý!
Tám vị đại viên mãn ở đây đều có chủ thần chống lưng.Việc tranh đoạt ở Áo Tạp Luân vị diện là chuyện của đám đại viên mãn.Chủ thần không nên nhúng tay vào.
Nếu hắn nhúng tay, các chủ thần khác cũng sẽ nhúng tay vào mà ức hiếp đám đại viên mãn khác sao?
“Lâm Lôi.”
Quang Minh Chúa Tể cố nén lửa giận, nhìn chằm chằm Lâm Lôi: “Ta biết, Đan Trữ Đốn là Hủy Diệt Chúa Tể phái đến.Chắc chắn Hủy Diệt Chúa Tể là chỗ dựa của ngươi.Có lẽ là Tử Kinh chủ thần.Ngươi giao Hồng Lăng Tinh Toản cho ta! Tử Kinh Chủ Thần có hỏi đến, ta sẽ ra mặt giúp ngươi.Ngươi đưa Hồng Lăng Tinh Toản cho ta, coi như ta nợ ngươi một ân tình, thế nào?”
Không được cứng thì phải mềm.
“Nhân tình?” Lâm Lôi vừa định mở miệng, thì đột nhiên một giọng nói vang lên: “Ha ha, Áo Cổ Tư Tháp, thủ đoạn này của ngươi không hay chút nào.”
Một âm thanh hùng hậu vang lên.Đồng thời, một nguồn năng lượng khổng lồ hình thành trên không.Hoàn toàn trái ngược với quang minh năng lượng, nguồn năng lượng màu đen này tràn ngập sát khí.Đúng vậy, là hủy diệt chủ thần lực.Rồi sau đó tụ tập lại, hình thành một thân ảnh mơ hồ.
Quang Minh Chúa Tể thấy thế, không khỏi nhíu mày.
“Là Hủy Diệt Chúa Tể.” Lâm Lôi thầm nghĩ.
“Lâm Lôi, là ta thông báo cho Hủy Diệt Chúa Tể.” Đan Trữ Đốn truyền âm.
Lâm Lôi cũng biết, đám đại viên mãn này đều có phương pháp liên lạc với các chủ thần ở sau lưng.
“Ta và Lâm Lôi bàn bạc trao đổi, đều dựa trên sự tự nguyện.Ngươi dựa vào cái gì mà ngăn cản?” Quang Minh Chúa Tể nói.
“Ha ha…” Hủy Diệt Chúa Tể cười lớn.
“Ngươi mở miệng nhờ vả, chẳng khác nào uy hiếp người khác.Ngươi thân là Quang Minh Chúa Tể, mở miệng nhờ Lâm Lôi, nếu ta cũng nhờ, rồi Sinh Mệnh Chúa Tể, Tử Vong Chúa Tể, Hắc Ám Chúa Tể và các chúa tể khác cũng làm như vậy.Ngươi nói, Lâm Lôi sẽ chọn ai?”
Quang Minh Chúa Tể nhất thời im lặng.
Hắn đột ngột hiện ra ảnh phân thân, đã là trái với thông lệ, lỗi là do hắn.
Thật ra, hắn làm vậy là vì tưởng rằng bảo vật đã nằm trong tay, lặn lội một quãng đường xa trong không gian loạn lưu như vậy, đột nhiên lại thấy bảo vật tuột khỏi tay, hắn tức giận là phải.Chính vì giận dữ nên mới hiện ra ảnh phân thân.
“Chúa Tể cũng chẳng khác gì người.” Bối Bối truyền âm cho Lâm Lôi.
“Đương nhiên, chủ thần cũng là sinh vật, sau khi tu luyện đạt tới thượng vị thần, rồi sau đó nhờ cơ duyên xảo hợp mà có được chủ thần cách, luyện hóa thành công mới thành chủ thần.Luyện hóa chủ thần cách không có nghĩa là tính cách của hắn sẽ thay đổi! Đám chủ thần này cao cao tại thượng, bình thường chẳng thèm để ý đến chúng thần chúng ta.Lúc mới nhìn thì có vẻ siêu nhiên lắm! Nhưng một khi tranh giành lợi ích, bảo vật, ví dụ như chí cao thần tín vật, thì bọn họ mới lộ ra bản tính, hoặc là tham lam, hoặc là bá đạo.” Lâm Lôi truyền âm.
“Quang Minh Chúa Tể này thật bá đạo.”
Bối Bối dựa vào những gì đã thấy mà đánh giá.
“Quang Minh Chúa Tể vốn nổi tiếng bá đạo.Tộc trưởng Cái Tư Lôi đã từng kể với ta về chuyện này.” Lâm Lôi còn nhớ chuyện Cái Tư Lôi Sâm đã kể cho hắn.
Cái Tư Lôi Sâm thậm chí còn nghi ngờ, bốn vị lão tổ tông của Tứ Thần Thú gia tộc đã bị Quang Minh Chúa Tể giết chết.Hắn cũng đã kể về tính cách bá đạo của Quang Minh Chúa Tể.
Lâm Lôi và Bối Bối dùng linh hồn để trao đổi.
Mà Quang Minh Chúa Tể, Hủy Diệt Chúa Tể cũng đang nói chuyện.
“Được.Chúng ta không ép Lâm Lôi nữa, Lâm Lôi muốn dâng bảo vật này cho ai, cứ để hắn tự chọn đi.” Quang Minh Chúa Tể nhìn Lâm Lôi.
“Lâm Lôi, ngươi muốn trao vật đó cho chủ thần nào, ngươi tự mình lựa chọn, không cần nhìn sắc mặt ai cả.Dù sao, Hồng Lăng Tinh Toản cũng chỉ có một, mà chủ thần thì có hơn mười vị!” Hủy Diệt Chúa Tể cũng nhìn Lâm Lôi.
Quang Minh Chúa Tể nhìn chằm chằm Lâm Lôi, ánh mắt ẩn chứa hàm ý không cần nói cũng biết.
“Xin lỗi Quang Minh Chúa Tể.” Lâm Lôi mỉm cười nói.
Sắc mặt của Quang Minh Chúa Tể nhất thời thay đổi.
“Hừ, không biết điều.” Quang Minh Chúa Tể lạnh lùng liếc nhìn Lâm Lôi một cái, rồi ảnh phân thân ầm ầm tiêu tán.Lâm Lôi sắc mặt không đổi, cứ lẳng lặng đứng giữa không trung, thậm chí trên mặt còn mang theo chút mỉm cười.
“Ha ha, Lâm Lôi.Tốt lắm.” Hủy Diệt Chúa Tể cười ha hả.
“Hồng Lăng Tinh Toản này, ngươi muốn đưa cho ai? Đương nhiên đưa cho ta là tốt nhất.Bất quá, ta sẽ không ép ngươi.” Nói xong, Hủy Diệt Chúa Tể ảnh phân thân ầm ầm tiêu tán.
Thiên địa lại một lần nữa khôi phục sự tĩnh lặng.
Sóng biển xô bờ, tám vị đại viên mãn tươi cười bay tới.
“Ha ha, lão đại, sắc mặt của Quang Minh Chúa Tể lúc nãy thú vị thật.” Bối Bối cười lớn.
“Đã đắc tội với Quang Minh Chúa Tể, giờ lại đắc tội thêm một lần.” Lâm Lôi bất đắc dĩ thở dài.
“Quang Minh Chúa Tể này tính tình…”
Khắc Lai Môn Đình cũng cười.Vừa nói, hắn vừa phóng thần thức bao trùm toàn bộ khu vực xung quanh.Rõ ràng là không muốn để bọn thượng vị thần nghe được cuộc nói chuyện của đám đại viên mãn.
“Hừ, đám chủ thần kia, đừng thấy bọn họ bình thường trông siêu nhiên vậy thôi.Nhưng khi đụng chạm đến bọn họ, dù chỉ là một chút chuyện cỏn con, thậm chí chỉ là chút sĩ diện, bọn họ cũng sẽ nổi trận lôi đình.”
Ba Mặc cười nói: “Cũng dễ hiểu thôi.Chủ thần cao cao tại thượng, ai dám chọc bọn họ, sợ rằng bọn họ sẽ nổi giận.”
“Bất quá, chủ thần có tính cách đó cũng chỉ là số ít.” Đan Trữ Đốn mỉm cười nói: “Đại đa số chủ thần vẫn có tính cách tốt.”
“Khi vị diện đản sinh, bọn họ cũng chỉ là một đám thượng vị thần sớm nhất, rồi sau đó nhờ vận may mà có được chủ thần cách, mới thành chủ thần.” Một vị đại viên mãn khác nói.
“Nói về pháp tắc huyền ảo, đại đa số chủ thần, dù họ có được lượng lớn tín ngưỡng lực, nhưng vẫn không đuổi kịp chúng ta!”
“Ta thấy qua nhiều chủ thần rồi, Quang Minh Chúa Tể này là bá đạo nhất.” Lâm Lôi nói.
“Ha ha, Quang Minh Chúa Tể vốn nổi danh bá đạo.Tại các vị diện vật chất, trong các loại tôn giáo, Quang Minh Tông Giáo luôn là thế lực lớn nhất.Bất quá, thực lực của Quang Minh Chúa Tể cũng mạnh, bá đạo nhưng lại có thực lực!” Một nam tử tóc xanh cao bốn thước cười nói.
“Chúa Tể hệ Tử Vong, trong một cuộc chiến tranh vị diện vạn ức năm trước, còn từng ra tay với hai người cấp bậc thống lĩnh.”
Đám đại viên mãn tùy ý bàn luận về chủ thần.Dù sao ở vị diện vật chất, bọn họ cũng không sợ chủ thần dùng thần thức phát hiện.
Sau khi bàn luận một lúc, Lâm Lôi biết thêm không ít chuyện về chủ thần.Càng nghe, hắn càng hiểu rằng chủ thần cũng có hỉ, nộ, ái, ố, chẳng có gì đặc biệt.Trong mắt phàm nhân, thần là cao cao tại thượng.Nhưng kỳ thật, trong địa ngục, chuyện cường đạo còn nhiều và trắng trợn hơn cả xã hội loài người.
Có lẽ…chỉ có quy tắc biến ảo của Tứ Đại Chí Cao Thần mới không có hỉ, nộ, ái, ố.
“Được rồi.Các vị, chuyện ở Áo Tạp Luân vị diện cũng kết thúc, ta đi trước một bước.” Bái Ách cười nói.
Trải qua một hồi trò chuyện, quan hệ của mọi người cũng thân thiết hơn nhiều.
“Đi thôi.Chúng ta cùng trở về.” Đan Trữ Đốn và đám đại viên mãn đồng loạt phụ họa.
“Lão đại, đi thôi.” Bối Bối cũng nói.
“Mọi người đi trước một bước, ta còn chút việc.” Lâm Lôi đột nhiên nói.
Mặc dù tám vị đại viên mãn nghi hoặc nhưng cũng không nhiều lời.Bọn họ cáo biệt Lâm Lôi, rồi bay về phía Mê Vụ đại lục.
“Lão đại, còn có việc gì nữa?” Bối Bối hỏi.
Lâm Lôi nhíu mày, truyền âm: “Bối Bối, lúc đoạt được Hồng Lăng Tinh Toản, ta kích động quá nên không nghĩ nhiều.Nhưng bây giờ bình tĩnh lại, ta mới phát hiện ra chúng ta căn bản không thể dùng Truyền Tống Trận!”
“Không thể dùng Truyền Tống Trận?” Bối Bối trợn mắt.
“Đúng vậy, dùng Truyền Tống Trận để tiến vào thần vị diện hoặc chí cao vị diện.Ngươi cũng biết, đám chủ thần rất muốn có được Hồng Lăng Tinh Toản.Ở Áo Tạp Luân vị diện, bọn họ không có cách nào cưỡng đoạt.Nhưng nếu truyền tống đến thần vị diện, hoặc chí cao vị diện, có lẽ…chủ thần đã đứng sẵn ở Truyền Tống Trận chờ ta rồi!”
Lâm Lôi cười khổ.
Vừa truyền tống đến, đã thấy chủ thần đứng trước mặt.
Vậy thì xong đời, muốn chạy cũng không kịp.
“Các vị diện Truyền Tống Trận không giống nhau, địa ngục, minh giới chỉ có hai Truyền Tống Trận.Mỗi một chí cao vị diện, thần vị diện lại có không ít chủ thần.Khả năng bọn họ đón đợi là rất cao! Dù hạ vị chủ thần không cần, cũng có thể dâng cho chúa tể, kiếm một mối nợ ân tình.” Lâm Lôi rất phiền não.
“Lão đại, vậy chúng ta nên đi đâu bây giờ?” Bối Bối biết tình hình không ổn.
“Đúng vậy, nên đi đâu?” Lâm Lôi cũng phát mộng.
Có lẽ bảy đại thần vị diện, tứ đại chí cao vị diện có nhiều điểm Truyền Tống Trận, cũng có một số điểm không có chủ thần.Nhưng Lâm Lôi không thể mạo hiểm! Một khi thất bại, hối hận cũng không kịp.
“Đoạt được Hồng Lăng Tinh Toản, nhưng lại không có cách nào để về Ngọc Lan đại lục.” Lâm Lôi cười khổ.
“Chẳng lẽ phải mạo hiểm một phen?” Bối Bối lẩm bẩm.
